Xa thẳm niềm tin
Thêm một ngày qua lặng lẽ buồn Quanh mình hương thắm mãi còn vương Trăng soi khôn suốt dòng tâm sự Mưa rớt nghiêng quằn nỗi nhớ thương Ướt khoảng trời riêng chia lối mộng Tan niềm hạnh phúc xa thiên đường Anh không về nữa... lòng se lạnh Đêm thẳm mịt mùng...phủ bốn phương.
Trúc Giang
TT004- Bài Họa: Phương Buồn
Phương ấy dường như có nỗi buồn Buồn theo thơ trãi phiến sầu vương Vương vương man mác niềm tâm sự Sự thể hầu mong vơi luyến thương? Thương quá đời mình nhiều ước mộng Mộng tàn ngơ ngác đứng bên đường Đường về mù mịt mờ sương lạnh Lạnh buốt cõi nầy lạnh mấy phương
NhàQuê
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.