(Nhân Ngày 30-12-2017: Kỷ Niệm 55 Năm Tình Nghĩa, 75 Năm Cuộc Đời)
Ngày nào mới đó tuổi hai mươi Ước hẹn đi bên suốt cuộc đời Sự thế dù cho bao trắc trở Đường trần dẫu phải lắm đầy vơi Đàn con phước thịnh là quà tặng Đám cháu thành công thể rượu mời Thử hỏi còn gì hơn thế nữa Già vầy vẫn thấy trẻ ... Mình Ơi !
Hồi nẵm thất thời đi làm thợ đúc Đang lúc các nơi rầm rộ đúc tượng dựng đài Có chủ công trình muốn món quà đúc bằng vàng khối Lão nhờ thẻo xén chỗ không cần... thành cũng kiếm chác lai rai
Khi đúc tượng đứng công viên lão vẫn thường suy nghĩ Nên xây nghiêng có đường tháo tới hồ mương Sợ đứng lâu có khi trục trặc Nếu không khai sẽ trơn trợt mặt đường
Bốn triệu cô hồn thuộc thành phần ưu tú Con cháu họ hàng bỗng chốc thành đại gia Khi giàu có bèn học đòi văn chương nghệ thuật Lão mở tiệm viết văn nhờ ... làm thơ mướn ... chúng gọi thăng hoa
Đồ đạc trong nhà phải thuộc hàng đẳng cấp Lão chuyển nghề sang đẽo đá , trồng cây kiểng bonsai Kiếm thầy học qua loa trở thành nhà phong thủy Người tới thỉnh lời khuyên lấy hẹn dài dài
Đang ngon trớn lại nghe tin ba trợn Chữ nghĩa xưa nay tính đem vô bảo tàng Chắc kỳ nầy lão chuyển sang làm thợ đục Đục bia tiến sĩ, bia mộ phần, đục cấp hàm trước những nhà quan
Nói đến đây nhớ hồi mới qua đến Mỹ Ngồi đợi nghe nó gọi tên mình Nó mở cửa văn phòng nói xí xô gì đó Nó tới vỗ vai thằng Á Đông: ... Tao kêu mà mầy làm thinh
Sợ sau nầy thấy tên mình mà không biết Lỡ đi chơi ngông hồn không đọc được bia chữ trên mả trên mồ Đang thi sĩ văn nhân bỗng trở thành người dốt Biết đi mô !
The ceremony was one the dignitaries and the bureaucrats had done a hundred times over, but for the 50 people waiting to become U.S. citizens in the library auditorium, it marked the start of something new. They hailed from 32 countries: Ukraine, Vietnam, Yemen, Colombia, New Zealand.
By the end of the ceremony on Monday morning, held at Hartford Public Library on what is alternately considered Constitution Day and Citizenship Day, they’d been serenaded by a mayor singing “This Land Is Your Land” and a Department of Correction pipe and drum band. They renounced all loyalties to erstwhile homelands, pledged allegiance to their new one, and, after being handed a small flag and having shaken the hands of the lieutenant governor, secretary of the state and Hartford’s mayor, became U.S. citizens. Here are brief glimpses of their stories.
Tran Binh, Tran Trong
Tran Binh followed his father, Tran Trong, in becoming an American citizen Monday. Tran Trong, 75, a former schoolteacher in southern Vietnam, was pressed into military service during the war that divided his homeland into Communist north and U.S.-aligned south. He escaped from a re-education camp — “for brainwashing,” he explains — and, after stopovers in the Philippines and Malaysia, arrived in Bridgeport in 1987.
Tran Trong became a citizen in 1992, and sponsored his son, Binh, for residency. Tran Binh came from Vietnam in 1998 with his wife and two daughters. He became a citizen Monday at 53. Tran Binh’s older daughter is a family medicine doctor in Michigan, her grandfather says proudly. The younger daughter is a freshman at Fairfield University, where she is a premedical student.
“He wants to stay here for his life, for permanence and forever,” Tran Trong said of his son.
Đá đẽo thành hình cái cối xay
Âm dương lưỡng cực đúng là hay
Ngỗng tra thẳng thóm dang lên hứng
Lỗ khoét trơn tru cặp xuống quay
Trên dưới tranh hùng chừng muốn cản
Dưới trên quần thảo dễ nào lay
Mì khoai hóa kiếp chờ người nắn
Gạo nếp càng cần thợ khéo tay
NhàQuê Sep 13, 2017
Thơ Cười TỦM TỈM
+++++++++
THIẾU DƯ
Rằng tôi thiếu sắt (Iron) thiệt khôi hài Nhất nhật tam thời chẳng dịch sai Bữa sáng cầm chừng hai trứng luộc Ban trưa cắt cụp cốc trà lài Chiều chiều ít quả cà tô mát Tối tối đôi khoanh khóm dứa gai Chế độ như vầy gì thắc mắc Lâu lâu đại tiệc vớt vài chai
Thế hệ tôi thiệt là kỳ quặc Nhất là trai ai cũng được sanh ít nhất ba lần Còn con gái tuổi Dần đều được dời năm sanh lui tới Nên làm chánh lục bộ trên Trời chắc cũng cực trần thân
Cha mẹ sanh con tất nhiên là sanh thiệt Ai bày chi lịch âm dương thành đứa nào cũng có hai ngày Nếu lỡ trúng tháng nhuần lại càng rắc rối Khi sau nầy tính tuổi thọ mới gay
Đất nước gì mà hết Tây đốt nhà tới Việt Minh tiêu thổ Nhật đảo chánh Tây người đói chết cùng đường Nam Bắc chia hai tưởng thanh bình lại lòi ra Việt Cộng Giữ được mạng quí rồi ... chứ giấy má kể như vô phương
Mới rời trường đình trường chùa vô trường chợ Thầy cô đòi phải có giấy khai sanh Muốn đủ tuổi học hành lại thêm lần sanh giả Cái tên quê mùa cải sửa nghe cho thanh
Bắt lính tuyển quân rượt nà sau đít Thi cử khó khăn rớt đụi đụi bảy lượt năm lần Học thì ngu cũng biết khôn thay tên thay tuổi Lính kiểng vô chùa may có chút an thân
Việt Cộng vô rồi thêm nhiều lộn xộn Mấy đứa tưởng con cô hồn bỗng vênh mặt có cha Có thằng bên phe thua cuộc tròng tréo sau thành con phía đỏ Bắc Đẩu Nam Tào cũng bị gạt trầm kha
Vô số kể vô số kể và vô số kể Giờ không ai biết mấy ông bà lớn .... tuổi tên thiệt là gì Nào bí danh tên cúng cơm tên chăn trâu tên thời chiêu hồi trà trộn Vậy nên thường bị giao nhầm đồ phóng xạ có khi
Hiện tại đã lập thành ba Khu Thanh Lọc Một ở bên nây cầu Nại hướng về phía Niết Bàn Cái thứ hai sắp tới Thiên Đàng gần nơi cổng chánh Trại cuối cùng dành cho của cải vị danh tên tuổi thảy đều gian
Khu thứ ba tạp nhạp nầy lại toàn hạng từng nổi tiếng Đi có xe dẫn đường hậu ủng tiền hô Cái điểm chung chung thảy đều còn trẻ Biết xẻ thịt cùng loài .... rành rẽ chuyện rút ruột tham ô
Dạo một vòng hết ba Khu Thanh Lọc Bỗng nhiên ta hết hãnh diện hão là người Việt Nam Bởi lúc học thầy dạy non sông ta tươi đẹp Nay từ đất nước gấm hoa đang trên bờ vực hoang tàn
Điều ta nói là lời của phường vô học Nhưng con xin lỗi ngàn lần Mẹ nhé, MẸ VIỆT NAM !
*Thương tặng những người bạn đã cùng tôi có một thời thanh xuân gian khổ nhưng đẹp vô vàn. * Thương tặng những em học sinh ngày đầu tiên tôi lên lớp.
Em ước một lần được cùng anh Xuôi đò sáng về thăm quê ngoại Nước đỏ phù sa ngọt ngào cây trái
Bên lở bên bồi ngàn thuở vấn vương Gió chướng non xào xạc trên đường Dịu dàng kể bao điều anh chưa biết
Đất dẫu nghèo song tình người thắm thiết Thiếu áo đói cơm vẫn trọng nghĩa trọng thầy Nhà xa trường, cầu tre nhỏ lắt lay Giữa năm, học trò mời cô ăn Tết Cây lá vườn quê mà món ngon không đếm hết Mùa sang mùa lòng nhớ biết bao nhiêu
Đêm lửa trại xưa củi đượm cháy trước lều Trò chơi nào khiến thầy trò cười chẳng ngớt Như sóng trào nhớ thương dâng từng đợt Tay cầm tay phút cuối mãi hằn sâu Thạnh Phú ơi đẹp tựa mối tình đầu Duyên dù lỗi, tình yêu là mãi mãi
Thầm mong mỏi cùng anh, em trở lại HOÀNG HẠC LÂU khói sóng nhẹ nhàng bay.