Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013
HH110- Đoạn Một
Đoạn Một
Đèn Vũng Tàu quơ quơ vẫy tiễn
Nhạt nhòa xa mảnh đất quê hương
Biển bàng hoàng đẩy thuyền tuôn chạy
Người đớn đau lìa chốn mến thương
Sừng sững đứng Côn Lôn đón chận
Hải Đăng quét cú vọ hơn thường
Đã muôn khổ xá gì thân cõi
Dẫu sóng xô lên kiếp đoạn trường
Biển chẳng hiểu lên cơn giận dữ
Người gan lì gối sóng hiên ngang
Thiếu gì chuyện Đất Trời lầm lẫn
Hàng vạn điều sông núi ngỡ ngàng
Hạt cát nhỏ còn đau tủi phận
Chiếc thuyền manh nói hộ nhân gian
Cùng chung một giống dòng nguồn gốc
Trồng cấy chi cây đắng bạt ngàn
Người vượt biển chưa lần thủy thủ
Chiếc phao cầu gói kiếp nhân sinh
Thả căn phần lượn triền muôn khổ
Ném xác phàm chìm giữa hãi kinh
Chút quá khứ bằm từng mảnh vụn
Nhúm tương lai nát biến hài hình
Biển im lặng lắng nghe lời tỏ
Cập bến bờ mới thấu hiển linh
NhàQuê Nov 28, 2006
HH109- Nẻo Về
NẺO VỀ
Sóng vỗ bạc đầu xa thăm thẳm
Nơi nào quê Mẹ có con Sông !
Sông Quê muôn thuở dào dạt lắm
Chở nặng ân tình với núi Sông .
Tóc ai trắng xóa trong sương sớm
Cặm cụi bên bờ hương lúa thơm.
Nước biếc non xanh mờ hư ảo !
Mịt mù xa tít biệt tăm dâu
Thân côi dạ trẻ ai nào thấu !
Nẻo về lạc lõng suốt canh thâu .
BàGiàNhàQuê CôEm66
Bài Họa: Nẻo Về
Thuyền ai nhô nhấp trên dòng thẳm
Biết có hướng về một khúc sông
Neo đậu đêm nay trăng sáng lắm
Hàn huyên chuyện thuở biệt non sông
Mai ngày chim lượn hừng hừng sớm
Mời gọi muôn hoa tỏa ngát thơm
Phơn phớt đôi bờ sương diễm ảo
Lung linh những tưởng biếc ngàn dâu
Thực mơ trở dậy từ đau thấu
Vẽ nét trùng tu thắm lại màu
NhàQuê Nov, 2006
GIẤC MỘNG TÌNH QUÊ
(Phỏng họa Nẻo Về )
Tặng anh NhàQuê.
Dòng quê chín nhánh dài thăm thẳm
Tắm mát ruộng vườn dọc bến sông
Đàn xưa khoan nhặt trên bến vắng
Dạo khúc Nam Ai chạnh nỗi lòng!
Tóc dừa soi bóng trong nắng sớm
Bướm lượn vườn dâu ngan ngát thơm
Tinh quê ẩn hiện đêm hư ảo
Nẻo về xao động giấc mộng buồn . . .
Ta thương cánh nhạn giữa trời sương
Lạc bầy gọi bạn suốt đêm trường
Vương niềm chim hạc mang tình nước
Vượt sóng về thăm chốn cố hương . . .
Sông Cửu
HH108- Dòng Sông Kỷ Niệm
Bài Xướng: Đọc thơ nhau
Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
Chút buồn thương trách móc giận hờn
Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
Và hiểu được những niềm sâu thẳm
Ta trở lại trong tim niềm say đắm
Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm
Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
Xin trở lại những ngày xưa đã mất
Thơ ta viết dù rất là chân thật
Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
Không một lần, dù chỉ một lần thôi
Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ
Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt
Cứ làm bộ vô tình như không biết
Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật
Huỳnh Ngọc Diêu
Tháng 9, 2006
Bài Họa: Chợt còn chợt mất?
(họa bài Đọc thơ nhau-HND)
Bỡi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm
Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm
Từng góc phố vẫn còn in kỹ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời? nay dã mất
Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ ?lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bỡi đời muôn lối rẽ
Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt
Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trãi bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật?
TrúcGiang 13.9.06
Bài Họa: Dòng sông kỷ niệm
Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm
Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm
Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất
Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ
Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt
Cọng rau nhỏ bám rễ sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cả cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hửng đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật
NhàQuê 10/2006
Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
Chút buồn thương trách móc giận hờn
Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
Và hiểu được những niềm sâu thẳm
Ta trở lại trong tim niềm say đắm
Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm
Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
Xin trở lại những ngày xưa đã mất
Thơ ta viết dù rất là chân thật
Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
Không một lần, dù chỉ một lần thôi
Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ
Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt
Cứ làm bộ vô tình như không biết
Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật
Huỳnh Ngọc Diêu
Tháng 9, 2006
Bài Họa: Chợt còn chợt mất?
(họa bài Đọc thơ nhau-HND)
Bỡi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm
Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm
Từng góc phố vẫn còn in kỹ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời? nay dã mất
Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ ?lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bỡi đời muôn lối rẽ
Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt
Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trãi bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật?
TrúcGiang 13.9.06
Bài Họa: Dòng sông kỷ niệm
Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm
Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm
Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất
Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ
Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt
Cọng rau nhỏ bám rễ sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cả cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hửng đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật
NhàQuê 10/2006
HH107- Ngày Ấy
Khúc tình xa
Hàng chữ nhỏ nhạt nhòa qua nước mắt
Ly cà phê ngọt đắng lịm bờ môi
Làm thế nào đừng khóc nữa anh ơi
Khi lạc bước giữa muôn trùng đêm tối
Em ao ước được như lời anh nói
Một ngày vui... dù chỉ một ngày thôi
Mắt trong vắt nụ cười không tư lự
Chiều đi về nhẹ bước ngắm mây trôi
Thơ có dệt đừng trao tình say đắm
Tim có yêu đừng xây mộng quá nhiều
Lỡ mưa giông qua đó phủ tiêu đìu
Còn có thể một ngày lay tỉnh lại...
Lòng chua xót niềm yêu vương vấn mãi
Chén thương sầu mình ta chuốc ta say
Đêm liêu trai ấp ủ một hình hài
Vừa hững sáng đã đôi bờ cách trở
Em xa anh góc trời mơ vụn vỡ
Trăng úa tàn vườn khép cửa ngàn thu
Từ anh đi bến vắng lạnh sương mù
Đêm run rẫy tiếng thở dài áo não…
TrúcGiang
Bài Họa: Ngày Ấy
(Thể Thơ Cảm Hứng hoặc Cảm Hoạ)
Đêm ra biển ngoảnh nhìn rơi nước mắt
Biệt quê hương lời nghẹn giấu bờ môi
Ngọn hải đăng trên núi Cấp kia ơi
Cảm ơn nhé định hướng đường đêm tối
Mười mấy năm đọa đày không thể nói
Tự ngàn xưa vong quốc phải thế thôi
Tặc lưỡi Thạch Sùng đêm nằm tư lự
Nước đó nhà đây cam phận nổi trôi
Tạm biệt trước sau một thời mê đắm
Lúc ra đi chỉ cất được ít nhiều
Có mẹ Việt Nam rách rưới tiêu đìu
Có cả mến thương cứ đêm về lại
Nghìn trùng xa giữa lòng mình luôn mãi
Một dáng hình tha thướt đến mê say
Thực ảo quyện nhau nhè nhẹ gót hài
Cố hương tôi đó đôi bờ cách trở
Triệu giấc mộng bỗng một ngày tan vỡ
Mùa Đông buồn đổ xuống trước khi Thu
Cuốn phăng phăng đi về phía mịt mù
Tuyệt vọng đớn đau gục đầu sầu não
NhàQuê Dec 19, 2006
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



