Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản Mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản Mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2026

MỚI214- NĂM NGỰA NÓI CHUYỆN NGỰA

 Cuối Năm Viết Câu Đối Về NGỰA-DÊ:

Bộ dạng cao sang biện bày mã ngựa
Hình hài phú quý thoang thoảng mùi dê
Dạng dáng thanh tao giấu giùm mã ngựa
Hình hài dị hợm đừng lộ mùi dê
Năm tàn Ngựa oải thèm hú hí
Tết đáo Dê hăng dợm be he
Ngựa sải dung nghi trang dũng tướng
Dê càn cốt cách gã phàm phu
><><><><
Tiễn Ngựa
Những "ngôi trường xưa Em học"
Đoản Rời: B ẾN X E N G Ự A
Từ khi có xe lam ba bánh rồi sau đó xe Daihatsu, loại xe có động cơ chạy bằng xăng dầu làm phương tiện chuyên chở khách đường ngắn, đã chấm dứt nhiệm vụ lịch sử của xe ngựa hay ít ra xe ngựa không còn được dành riêng cho bến bãi để đưa rước khách như trước đó.
Như quê của NhàQuê cũng chỉ còn hai chiếc xe ngựa là cùng, mà xe cũng đã cải tiến dùng để chở nên không có mui và hai bánh bằng bánh xe Jeep có bạc đạn, đồng thời có nhíp nâng thùng xe lên vừa tầm ngựa, giúp cho công việc kéo xe của ngựa nhẹ nhàng hơn.
Khoảng năm 1961, NhàQuê được đứa bạn rủ đi SàiGòn thăm bà Ngoại của nó ở đường Bùi Hữu Nghĩa gần chợ Bà Chiểu Gia Ðịnh. Ðó lần thứ nhất NhàQuê đến Thủ Ðô và lần đầu tiên và duy nhất đi xe thổ mộ từ trước lăng Ðức Tả Quân Lê Văn Duyệt đến ngã tư Phú Nhuận, nhưng một đứa phải đứng đeo phía sau và một đứa ngồi vì chuyến xe chỉ còn có một chỗ.
Khi NhàQuê bắt đầu lên tỉnh học, nơi đây còn nhiều xe ngựa và có bến hẳn hòi. Bến xe ngựa là con đường ngắn nằm giữa chùa Viên Minh và đình An Hội, chùa và đình cùng quay cửa chánh ra cùng một con đường tấp nập bậc nhất tỉnh lỵ.
Ðình và nhà lồng chợ đối diện nhau qua con đường Nguyễn Ðình Chiểu tấp nập vừa nói. Từ hướng nhà lồng nhìn qua đình, chùa nằm về phía phải, về sau chùa Viên Minh có xây trường Trung Học Bồ Ðề quay cửa ra bến xe ngựa cũng là lúc xe ngựa lui vào quá khứ.
Riêng đình An Hội vì hùng cứ ở đô thị đầu não của tỉnh nên thần đình thế lực rất mạnh, được giao cho nắm hết lý lịch của mọi con dân trong tỉnh; Vì vậy toán căn cước bọc nhựa trú đóng ngay trong đình dưới sự bảo hộ của thần và ngày nay nghe nói còn lo luôn vụ xuất nhập cảnh nữa không biết có thật vậy không.
Ðình nào cũng có sắc phong của Vua cho vị thần được thờ.
Vào thời đó, nói bến xe ngựa thì ai cũng biết nó ở đâu, nơi chốn quýnh quá thì vén ống quần bà ba, mặt ngoảnh nhìn hai bên cho chắc ăn, trút xong nhẹ nhàng có khi huýt sáo như xong phận sự, mấy cây bã đậu rũ dần ai cũng đổ thừa tại ngựa, chỉ có ngựa biết mình hàm oan là mang tiếng đái bậy….
Ngẫm buồn nhớ thuở xa xưa:
Ðố mặt ai dài bằng mặt ngựa.…
Tuy rằng thú cũng hai giống thú
Thú như ta ai dám phen lê
Ta đã từng đi quán về quê
Ðã ghe trận đánh Nam dẹp Bắc
Mỏi gối nương phò xã tắc
Mòn lưng cúi đội vương công
Ngày ngày chầu chực Sân Rồng
Bữa bữa tựa kề Loan Giá
Hán Cao Tổ năm năm thượng mã
Mới dựng nên cơ nghiệp Lưu Gia
Ông Quan Công sáu ải thoát qua
Nhờ cậy có Thanh Long, Xích Thố…
(trong Lục Súc Tranh Công)
Bác xà ích là người đánh xe ngựa, trong các chuyện kể thường gặp cô gái mặc áo dài trắng đón xe quá giang, nói chuyện một quảng tự nhiên cô khách dễ mến biến mất hoặc trả tiền mà sáng hôm sau xem lại toàn giấy tiền hàng mã. Ði chơi đêm qua các địa danh có mấy chuyện như vậy: Lạnh nổi da gà!
Thầy cảnh sát Paul bụng phệ nổi tiếng trấn thủ Bến Xe Ngựa nầy: Trong lúc mấy bác xà ích lo vô trong nhà lồng chợ phụ đem hàng hóa của bạn hàng mình ra xe, thầy tháo cương cho ngựa nhảy đực; Ngựa lỏng cốt thì làm sao kéo xe??? Mấy bác xà ích ớn thầy vụ nầy lắm!! Ðúng là thầy Paul, không hiền lành như tướng tá ục ịch đâu!!
Bến xe ngựa nầy đã cho NhàQuê một món quà quý giá tặng các bạn thời thơ ấu của mình, những người đã bao ngày chia xẻ buồn vui, chia nhau từng củ khoai cho đến vịt đấp bùn đem nướng, cùng lang thang chăn trâu cắt cỏ ở quê nhà của NhàQuê: Món quà đó là lông đuôi ngựa!
Chắc các bạn cho rằng món đó mà quý nỗi gì! Quý lắm đấy, không phải để làm hàm râu giả cho kép hát mang, khi thủ vai quan tướng trong các tuồng hát bộ vào mùa cúng kỳ yên của các đình miễu miền quê. Mà quý là dùng lông ngựa nầy vào việc bắt cá…
Quê của NhàQuê tận dưới Ba Tri lận! Dưới đó ít ngựa lắm! Lâu lâu mới thấy một con!
Nghe Ba kể khi xưa mỗi lần bà Cố (bà ngoại của Ba) sai đi công chuyện cho Bà, Ba đều cỡi ngựa đi cho mau, thuở đó còn hoang vu, các con đường ngày nay là hương lộ xe chạy thoải mái, ngày ấy còn là đường mòn quanh co những gai và trâm bầu. Nghe nói đi đâu mà được cỡi ngựa bắt ham! Ba là cháu ngoại nên hèn chi từ đó ….nghèo!
Lần đầu tiên NhàQuê thấy ngựa thiệt khi được lũ bạn rủ qua tận nhà ông Hù Ðê ở Xã Diệu lân cận coi cho biết. Ông nầy lúc rảnh rỗi kiêm luôn thợ hớt tóc nên có tên kèm HÙ; Thầy hù là thợ hớt tóc, vậy là ông chuyên đè đầu thiên hạ vừa là thợ, vừa là thầy. Chứ không như ngày nay nhiều người làm thầy trước mới được làm thợ sau mà lại là thợ vịn chớ chưa được thợ chánh.
Mà mấy đứa bạn lớn rủ đi coi ngựa là có ý đồ sắp đặt sẳn, đứa nào muốn mấy con nhỏ bạn chú ý thì vô hớt tóc, chỉnh trang lại cái phần có cùng thành phần hóa học với sừng…an vị trên cái ghế đóng bằng cây tạp, quay được; Thế đã là khoa học kỹ thuật lắm rồi!
Ổng choàng cho một miếng vải trắng, thực ra nó màu cháo lòng! Không được giãy giụa à nha, dù có bị rệp lạ hơi bò ra cắn xả giao.
Kể từ đây muốn gãi hay chỉnh đổi thế ngồi phải “báo động” cho ổng trước vì món nào, món nấy của ổng cũng bén ngót. Trong lúc đó bọn còn lại ra chuồng ngựa của ông để coi ngựa.
Ðứa nào có đi học tới lớp ba mới biết được chuồng ngựa còn có tên đẹp hơn là TÀO, nhờ thầy cho tập viết và giải nghĩa thành ngữ: Một Con Ngựa Ðau, Cả Tào Không Ăn Cỏ. Giải nghĩa gì mà khó quá trời! Bịnh không chịu nói mà nói là đau, rồi tào không biết có phải cùng loại với ghe xuồng không đây hè!
Ra chuồng ngựa là thực hiện ý đồ đen tối, hớt tóc chỉ là cái cớ chứ gần nhà cũng có tới mấy thầy hù. Ý đồ đó là lén nhổ lông đuôi ngựa, có dám nhổ trực tiếp đâu! Nó đá giò lái có mà giập dái, dùng bửu bối nhánh tre tước đầu, quấn lông đuôi giựt. Con ngựa đau hí vang. Ổng bỏ tông đơ, kéo, dao cạo, kiếng lão, thằng đang thọ hình và gạt phăng thằng giả bộ chàng ràng chậm bước tiến…Rượt và chạy….
NhàQuê chưa hớt tóc ở nhà ông lần nào, ở nhà Má có dao cạo và viên đá bùn, Má liếc sơ là làm Hù ngay, cạo cho NhàQuê trắng bóc chừa chút xíu đàng trước cho ấm mỏ ác.
Lâu lâu có lạc loài chú ngựa “đường trường xa vó câu” tới, chú nầy lục lạc đồng đen hẳn hòi, còn được che mắt không được liếc ngang liếc dọc, chỉ thẳng một đàng mà đi, không được phát huy sáng kiến sáng tạo gì hết!
Vì ở xa tới nên không rành "phong tục", dịp đó tụi NhàQuê mới tha hồ. Xong, khi xe gần chạy mới cho xóm khác hay, ăn ké không được tiếc hùi hụi: Phải chi tụi bây cho hay sớm, bữa nào đám giỗ, tao lén cho cái bánh ích! Thôi lỡ rồi, bữa nào gánh hát Sơn Ðông lại tụi tao kêu liền đi coi voi ăn mía.
Không ai để ý đến “giá trị” và công dụng của lông đuôi ngựa nên NhàQuê đi ngang qua là chíp bụng liền, quay lại quả thật vô số, mặc sức chọn lựa thứ hảo hạng đen mướt dài phải trên hai tấc trở lên mới được chiếu cố, loại màu hoe đã bị loại rồi đừng nói chi đến lông ngựa bạch, muốn lượm bao nhiêu cũng có.
Kỳ về quê gần nhất NhàQuê đem về phân phát, mấy đứa bạn nhận quà cảm động, cục mịch hỏi: Chừng nào mầy dìa nữa? Chớ tụi nó đâu biết NhàQuê nhớ nhà khóc quá trời, nhất là đêm mưa nghe ếch, nhái, ễnh ương kêu, nhớ nhà muốn bỏ học về luôn.
Tụi bạn còn được vểnh tai đi tỉnh thành hàm thụ một cách say sưa, thỉnh thoảng có đứa dừng lại chất vấn rồi cuối cùng cũng phải công nhận: Trên đó cái gì cũng có, đã quá hén! Ðâu biết rằng NhàQuê có pha mắm muối, gáy nổ và chế thêm trong đó.
Chuyện có thể tin được là nếu không có chiến tranh, không bị bắt quân dịch thì nhiều bạn thuở nhỏ của NhàQuê tới nay chưa qua tới tỉnh lân cận, các cụ thế hệ trước NhàQuê nhiều người đã như thế.
Lông ngựa dùng để vòng các loại cá có đầu lớn hơn cái mình như cá kèo, cá bóng sao, cá thòi lòi….phổ thông nhất là vòng cá kèo.
Sau mùa gặt gần nát rạ, đám cá kèo cựu niên nổi đầu trông thấy phát ghét, Má cứ việc nấu cơm trước, NhàQuê xách cần đi vòng cá một chút là đem về kho ăn mệt nghỉ. Cần vòng cá là một cây trúc dài phơi héo và được đốt lửa để uốn chỉnh cho cây trúc thành thiệt thẳng băng, cắt bỏ một phần ngắn của ngọn to xù, chỗ đó được cắm vào một que tre chuốt nhỏ và thanh để cá nhìn thấy không hoảng sợ, nối vào bên dưới que tre là cọng nhợ màu càng trong càng tốt, cuối cùng mới tới sợi lông ngựa được làm thòng lọng.
Các chú cá vừa kể, nếu chưa bị giật hụt trở nên nhát, thì khi bị NhàQuê từ xa tròng thòng lọng vào cổ, chúng có khuynh hướng ngóc cổ thêm cho NhàQuê dễ "làm ăn" , tình hình rất thuận lợi. Chỉ cần gật nhẹ một cái đưa lên khô cho vào giỏ. Chú cá bị dính vùng vẫy thoát thân quyết liệt, nên đừng giật mạnh tay.
Cá thòi lòi có hai con mắt lộ ra, nên những người mang kiếng mát bị dân quê kêu là thòi lòi lên bờ. Cá nầy nhát hơn nhưng không phải là không vòng được, nếu nó chun xuống hang sâu rồi thì dùng tay hoặc chân phá bể nồi gọ là nơi nó trồi lên để thở, xong đặt vào miệng hang một cái xà di, thường làm bằng trúc kín một đầu, đầu còn lại mở lớn có một cái hom là độc đạo vô rồi ra không được. Cá ngộp trồi lên thở hoặc thấy yên tịnh ra khỏi hang phải chui qua hom, vào xà di và kẹt ở đó: Chào bạn thòi lòi, chờ bạn đây!
Cá thòi lòi kho sả ớt thì khỏi chê, lá gan và cặp trứng ngon độc nhất vô nhị. Thấy chưa việc bắt cá đơn giản như đang giỡn, làm chơi mà ăn thiệt! Tuy nhiên có khi trời gió, nước bị xao động cá đều vô hang không vòng được: Tổ trát, lèo, về không!
Có một lần NhàQuê lấy làm lạ, là một quân nhân thuộc cấp sao đêm nào cũng dùng đèn cầy hơ khắp mình kỹ lưỡng rất lâu trước khi đi ngủ, hỏi ra mới biết anh vốn là nài ngựa đua, tiếp tục giữ cho thân thể luôn gầy, ít ra không lên cân, một trong những yếu tố để thắng cuộc. Lúc đó trường đua Phú Thọ đã đóng cửa dùng làm nơi trú đóng của Liên Ðoàn 5 Biệt Ðộng Quân; Thế mà anh tiếp tục chuẩn bị trong hy vọng chờ ngày, anh cũng cho biết kỹ thuật nuôi ngựa đua rất phức tạp.
Nhiều môn thể thao có ngựa đã được thi tài trong các kỳ thế vận hội. Cỡi ngựa, đua ngựa hiện là môn thể thao được yêu chuông rộng rãi ở các nước không riêng gì Âu Mỹ: Từ trong trại Sungei Besi, ngoại ô Kuala Lumpur, Malaysia, NhàQuê thấy xe đủ màu đủ loại, đậu kín mít bãi xe trong những ngày có cuộc đua của trường ngựa lân cận, vang vội tiếng hò reo. Ðất nước thanh bình có khác!
Các danh tướng xưa tên tuổi sáng chói cũng được góp phần nhờ những chiến mã trở thành điển tích: Xích Thố, Long Câu, Ô Chùy ...Ngày nay các nhà bình luận thể thao trên các đài truyền hình không hết lời về các tuấn mã chuẩn bị ra sân đua. Dù không trực tiếp theo dõi, breaking news liền sau đó cũng cho ta sốt dẻo tin tức kết quả cuộc đua được chuẩn bị chu đáo trong sự mong đợi của giới mộ điệu lẫn dân “ghiền” cá độ.
Ngựa cũng được dùng trong các nghi lễ truyền thống của nhiều quốc gia, nhất là ở Anh quốc có cả nơi diễn tập hàng ngày cho đội ngự lâm quân, kỵ sĩ. Thao trường diễn tập có khán đài cho khách dự khán chỉ cách một khu vườn rộng là tới điện Buckingham, gần dinh Thủ Tướng hơn.
Ði từ Cambridge vào London, NhàQuê thấy nhiều đồng cỏ ngựa đang ăn mà lúc chưa nhìn kỹ, ngỡ là đàn bò: Nhiều đến như vậy!
Trong vùng Lancaster, Pennsylvania Hoa Kỳ có khu vực người Hòa Lan di cư, họ sinh sống chung, biệt lập với các sắc dân khác, không dùng các tiện nghi văn minh nên ngựa giúp ích cho họ rất nhiều. Ban đêm lỡ gặp họ đi ngựa chậm rãi trước mặt, bạn cần lái gấp. Bạn nghĩ sao nè??? NhàQuê chờ đến nơi gần nhất có chỗ là quẹo liền!
Nếu bài nầy kết thúc ở đây các bạn có phiền gì không? NhàQuê đã đưa các bạn từ quê ra tỉnh và viễn du bằng ngựa rồi đó. Chúc khi nào phát tài ngon lành, bạn sắm "xế hộp"để đi đó đây cũng đừng quên chọn nó bao nhiêu mã lực (HP,Horse Power)
NhàQuê chỉ trừ chưa chiêu đãi bạn món thịt ngựa mỡ ngà vàng chạy dọc từng thớ thịt; Ngon lắm! Ðã lắm!
NhàQuê 2005

MỚI207- MƠI/TỚI MÙA/Tản Mạn nhân ngày FATHER'S DAY

 Thơ Cười TỦM TỈM

*****
MƠI
.
Ngày mơi đến lễ "Phá Thờ Đê"
Dặn trước rằng nên mặc chỉnh tề
Chắc bộ quay phinh làm kép chánh
Hay e chụp ảnh lộ chân quê
Bình sanh lão vốn ... ưa xông xáo
Bản tánh bà hay ... ghét chém vè
Ậy kệ vui lòng ... gì mất mát
Ờ ... Mai lại tới FATHER'S DAY !
.
TRẬT ĐƯỜNG RẦY June17, 2023
□○□○□○
TỚI MÙA
.
Triệu chứng già nua đã đến gần
Điệu nầy khó được tới hơn trăm
Bạn bè phê điểm: Ê còn khá !
Con cháu cầu sao: Trọn phước phần !
Sức khỏe lương y lo kỹ lưỡng
Tiền hưu chánh phủ trả đều trân
Làm dân xứ Mỹ coi mòi sướng
Mấy Ổng trầy vi kiếm lá thăm !
.
THÍCH THỊ PHI June17, 2023
□○□○□○□○
Tản Mạn nhân ngày FATHER'S DAY
+++++++++++++++++++++++++++++
Từ một may mắn, gia đình riêng của tôi bao gồm vợ chồng, 4 con trai và một con gái lần lượt đến định cư ở Mỹ . Đến nay coi như đã ổn định ...Thêm một may mắn nữa là năm đứa con ấy có công ăn việc làm, tỏ ra hiếu thảo và anh chị em dâu rể hòa thuận nhau không ai gọi là bị "trật đường rầy".
** Cháu Amy Phượng Loan, con gái đầu lòng của con trai trưởng Bình-Phượng, là cháu nội lớn hơn cả được sanh ra ở Việt Nam, đến Mỹ chậm nhất vào năm 1998 lúc gần 8 tuổi, lúc cháu đã đọc hiểu được chữ Việt còn hát cả Karaoke và nói tiếng Việt chuẩn giọng , những tưởng cháu không theo kịp đà học tập do trở ngại ngôn ngữ ... Nhưng may mắn, cháu đã cố gắng vượt bực đến hiện nay ngoài tiếng Anh đã có lần đoạt giải nhất viết chuyện bằng Anh Ngữ do Sở Giáo Dục Thành Phố tổ chức dành cho học sinh trung học, cháu còn nói được tiếng Spanish (Tây Ban Nha), đã du học một mùa học (semester) giảng dạy hoàn toàn bằng tiếng Tây Ban Nha ở đại học nước Nicaragua (Trung Mỹ) vào dịp du học trong chương trình cử nhân, đều đạt điểm A các môn học bằng ngoại ngữ Spanish của quốc gia Trung Mỹ đó, ... Cháu cũng mấy lần đi công tác hè ở Ecuador (Trung Mỹ, Châu Mỹ LaTinh) và khám bịnh ở quốc gia nằm ngay Đường Xích Đạo nầy .... và chúng tôi, ông bà nội hy vọng còn khỏe mạnh để tháng 5/2018 dự lễ tốt nghiệp y khoa của cháu và em gái Annie của Phượng Loan sẽ vào đại học .
** Cháu ngoại duy nhất Emily con của LệTrinh-Minh, được sanh vào năm cuối thế kỷ 20, sau 5 năm cha mẹ của cháu kết hôn. Vì thấy vợ sanh có vẻ đau đớn nên vợ chồng quyết định không sanh nữa; Chúng tôi rất thương cháu Emily không có em để vui cùng ...Khi nhận ra điều đó thì cha mẹ của cháu Emily đã lớn tuổi ...Như vậy Emily là đứa cháu đầu tiên sanh ở Mỹ ...Và điểm đặc biệt nữa là khi cháu chào đời, ngoài cha mẹ cháu là người được nhìn mặt cháu trong phòng sanh ...thì ông ngoại là người thứ 3 trong gia đình được cô y tá đưa cho ông nhìn khi cánh của mở để đem cháu sang khu trẻ sơ sinh ... Có lẽ do liên hệ vô hình đó mà cháu mến ông ngoại nhiều chăng ... không kể ông đã rước cháu từ nhà gởi trẻ, trường học , ... do cha mẹ cháu còn chưa tan sở ...trong thời gian gia đình cháu chưa di chuyển về miền Nam.
Và mùa Thu nầy cháu sẽ bắt đầu theo học ngành điều dưỡng trong 4 năm tại đại học University Of Texas @ Arlington cách nhà cháu khoảng 1 giờ xe, nhưng gia đình cháu sẽ để cháu nội trú chỉ về nhà cuối tuần.
** Cháu Michelle và Kevin con của con trai thứ 3 (theo người miền Nam) Thiên-Giàu.
Michelle & Kevin được sanh ra ở Connecticut trước khi gia đình các cháu di chuyển về miền Nam và bắt đầu bậc tiểu học ở đó .. Các cháu cũng thường về thăm ông bà và thân thuộc còn ở miền Bắc ... Hai cháu đã được cha mẹ đóng đủ tiền học phí 4 năm đại học nếu hai cháu theo học ở các trường đại học trong tiểu bang Texas ... nếu được học bổng thì tiền đóng góp trước đó được hoàn lại ..
Kevin trong hiện tại hướng về binh nghiệp, còn Michelle là đứa trẻ biết tiết kiệm, mỗi ngày sau giờ học, cháu Michelle đi làm thêm, đứng bán hàng, đã để dành trong tài khoản riêng trong ngân hàng được gần 5 ngàn, tự lo liệu tiền xăng dầu, tiêu xài đi học và đi làm .. từ lớp 9 đã có licence giữ trẻ ... nhiều gia đình Mỹ cần đã rước đến trông trẻ giùm và thù lao hậu hĩ .. Túm lại là cô cháu nội nầy ngoài học giỏi còn cá tính đặc biệt !
** Các cháu Bách Việt, Yến Linh, Anh Thư con của con trai út Thịnh-Yên còn đang thời học tiểu học chưa có gì đặc biệt ...song song cũng học vũ, học bơi, học nhạc như bao trẻ cùng độ tuổị
Vài giờ nữa đây, các con cháu ở gần sẽ tụ tập mừng ngày Father's Day như hàng năm ... Chính các con cháu đã cho chúng tôi niềm vui trong các dịp lễ Mother's Day hay Father's Day vậy !
Connecticut, Đệ Nhất Niên Triều Đại TRUMP
NQ

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2025

MỚI023- CÔNG CHÚA NHƯ MAI CON GÁI VUA HÀM NGHI

 CÔNG CHÚA NHƯ MAI CON GÁI VUA HÀM NGHI.

Công chúa Nguyễn Phúc Như Mai (阮福如梅, 1905–1999) là con gái trưởng của vua Hàm Nghi và vương phi Marcelle Laloë, một phụ nữ Pháp. Bà là một trong những nhân vật xuất sắc và hiếu thảo nhất của hoàng tộc triều Nguyễn sống lưu vong tại Pháp.
Là phụ nữ đầu tiên của triều Nguyễn đỗ thạc sĩ Nông lâm tại Pháp, và còn tốt nghiệp thủ khoa, vượt qua nhiều sinh viên Pháp.
Sau đó, bà tiếp tục học thêm và lấy bằng về Hóa học và Hóa sinh học.
Làm việc tại Viện Nghiên cứu Nông nghiệp Pháp, rồi chuyển đến tỉnh Dordogne và Corrèze, nơi bà hỗ trợ người dân địa phương kỹ thuật trồng trọt.
Cả đời không lấy chồng để phụng dưỡng cha mẹ, thể hiện lòng hiếu thảo sâu sắc.
Sau khi vua Hàm Nghi mất, bà cùng các em Như Lý và Minh Đức đưa hài cốt vua từ Algerie về Pháp, an táng tại làng Thonac, tỉnh Dordogne.
Bà qua đời năm 1999 tại Corrèze, được mai táng cùng cha mẹ và em trai.
Bà được người Pháp trìu mến gọi là “Princesse d’Annam” – Công chúa An Nam.
Lâu đài De Losse của bà ở Dordogne được xếp hạng di tích văn hóa lịch sử của Pháp.
Trong suốt thời gian học tập và làm việc, bà luôn giữ gìn văn hóa Việt, mặc trang phục truyền thống theo ý nguyện của vua cha.
Một người phụ nữ tài giỏi, khiêm tốn và đầy lòng yêu nước – công chúa Như Mai là biểu tượng đẹp của trí tuệ và đạo hiếu Việt Nam nơi đất khách quê người.
(Sưu tầm)
May be an image of 1 person and text that says 'rP Công chúa Như Mai CôngchúaNhuMai(1905-1999) (1905-1999)'
s

NEW613- SỚ TÁO QUÂN 2021

 SỚ TÁO QUÂN 2021

☆☆☆☆☆
PHẦN KHƠI MÀO SỜ - TÊ - CU
(STQ ... SỚ TÁO QUÂN) NĂM 2021)
++++++
Táo đang trước cửa thiên đình
Chờ phiên thử nghiệm xem mình bị chi ...
Nếu mà dương tính Cô-Vy
Hai tuần qui định cách ly ... chậm về
Nhắn cho phía dưới cùng nghe:
Tan xong đại hội tản về địa phương
Mang theo mầm bịnh trung ương
Bịnh gì cũng có liệu đường tránh ra
Một khi mấy lão càng già
Trước khi nhắm mắt quái ta lắm trò
Chờ xem nhiều chuyện hay ho
Táo về chuẩn bị cái lò đỏ hoe
"Hỡi ai lẳng lặng mà nghe
Giữ răn việc trước lánh dè thân sau" (Nhại theo Nguyễn Đình Chiểu)
SỜ TÊ CU TRÌNH NGÔI CAO:
++++++++
SỚ TÁO QUÂN NĂM 2021
+++++
PHẦN 01: TỔNG QUÁT
Nhìn lại năm qua đến phát rầu
Năm Châu, Thế Giới sẽ về đâu
Chỉ riêng nước Mỹ bao nhiêu chuyện
Động địa kinh thiên ... chấn địa cầu
*
Dịch cúm Co-Vy tự tháng hai
Coi thường chừng dính lại loay quay
Võ rừng cầm cự chờ nghiên cứu
Khoa học may mà chẳng bó tay
*
Chưa chi bầu cử vội la làng
Cho đến hôm nay đã rách toang
Thế giới phê bình làm hổ thẹn
Tanh bành tế thế với an bang
*
Cái con nhỏ xíu mạnh vô song
Thay đổi xoay chiều lật tứ tung
Tất cả hiện hình bao khuyết tật
Khó mà trở lại thuở sung hưng
*
Không hiền cũng phải ráng làm thinh
Nếu nói e ra chỉ hại mình
Sẳn thế ra đường luôn bịt miệng
Giấu cười giấu khóc giấu điêu linh
*
Thì ra vua chúa cũng phàm nhân
Cũng láo cũng gian cũng giựt giành
Cũng chối cũng che cùng ngụy biện
Cũng tham cũng mị cũng tranh phần
*
Lớp lớp khi xưa đổ máu đào
Bây giờ cờ vác chạy lao xao
Quốc ca không hiểu ... ngay không thuộc
Lạm dụng quốc kỳ thấy nghĩ đau
*
Quyền lợi Hoa Kỳ trên tất cả
Đừng mong nầy nọ đánh giùm cho
Xòe tay nhận thí ... ngồi bàn ẩu
Xúm lại mò voi xúm đoán mò
*
Dường như ánh sáng cuối đường hầm
Thuốc chủng vài ba đợi cả năm
Nhân loại cơ may còn cứu rỗi
Phục hồi những mất mọi lê dân
*
Sơ lược Sớ Trình chỉ bấy nhiêu
Một năm thực tế quả còn nhiều
Bốn câu mười khổ làm sao đủ
Còn lại để dành các bậc siêu
*****
PHẦN 02: THẾ TRẬN
(XUÂN THU CHIẾN QUỐC)
Thất sách cuộc cờ mất thượng phong
Đồng minh chơi gác khó mà hòng:
Đòi vai lãnh đạo người anh cả ...
Vị trí đầu đàn thế tấn công
*
Nhuệ tướng hùng binh điểm thiết cần
Khí tài áp đảo giúp ba quân
Không là diệu võ giương oai hão
Soái chủ ... tham mưu chuyển cán cân
*
Phòng thủ tấn công phải nhịp nhàng
Nắm vững tình hình mọi khả năng ...
Giải pháp cuối cùng khi chẳng thể ...
Thế giới anh em hãy nhớ rằng !
*
Thế giới chúng ta đẹp biết chừng ...
Mỗi chiều văng vẳng tiếng chuông ngân
Đâu ai nuôi dưỡng hoài thù hận
Sao lại rập rình kích nổ tung ?
*
Có lẽ không ai chuộng chiến tranh
Cho nên cơ hội của hòa bình
Trừ khi bộ não loài cầm thú
Chỉ thích thịt người với máu tanh
*
Dĩ hòa vi quí thánh hiền khuyên
Gây hấn muôn dân có được yên
Tổng lực tiêu pha trong chốc lát
Nguồn năng kinh tế lụn dây chuyền
*
Xây dựng thì lâu phá rất mau
Chiến tranh rồi được những gì đâu
Hay là gieo rắc thêm tang tóc
Hãy để tình thân bắt nhịp cầu
*
Từng đã trải qua nhiều cuộc chiến
Máu rơi cũng đã thấm niềm đau
Nhân danh thương tích còn in dấu
Đứng phía tuyên ngôn chống kẻ nào ...
*
Dịch họa thiên tai chẳng đủ sao
Hạch nhân khủng khiếp đến dường nào
Muôn loài phút chốc liền tan biến
Từ đó không tên gọi địa cầu
*
Xuân Thu Chiến Quốc chuyện hồi xưa
Tửu hậu trà dư luận thắng thua
Đâu phải chiến tranh là tất cả
Nơi nơi hạnh phúc ấy hàng đầu !
*****
PHẦN 03: KHÓ
Cái khó làm sao sống thẳng ngay
Hiền nhân quân tử cõi đời nầy
Chắc còn thưa thớt dần mai một
Cái tự phong là ... khắp đó đây
*
Treo ấn từ quan chẳng dễ gì
Ngôi vua thoái vị chỉ là khi
Cùng đường thế bí lâm nguy kịch
Gương vỡ ... đèn mù ... đọc sách chi ??
*
Cơ may ngày mới đại trùng tu
Xuất hiện siêu phàm đấng trượng phu
Vá lại rách lành từ vỡ vụn
Niềm tin sẽ đến mặc cho dù ...
*
Từ mỗi cuộc trần có khó riêng
Nhân sinh vốn dĩ khởi tâm hiền
Tình người cư xử làm diềng mối
Cái khó san bằng đến hiển nhiên
*
Vượt qua cái khó đầy can đảm
Càng khó biết bao ấy thứ tha
Kinh sách đều khuyên làm quả khó
Đỗ đen đậu trắng ... ý xưa là ...
*
Phấn Xuân dị ứng thuở ban đầu
Đến Hạ xanh rì phủ tận cao
Lá tím lá vàng Thu tủm tỉm
Về già Đông buốt ... khó dường bao !
*
Đã trui trong cái khó nghèo nàn
Đã bước lên từng nấc vạn nan
Đã chẳng tiền đồ vùi quá khứ
Đã vui hiện tại: Khó qui hàng !
*
Còn ngắn quãng đời khó sá chi
Cùng chung cái khó dịch Cô-Vy
Thầm thương tuổi trẻ còn dài khó
Chẳng biết chừng nào như mọi khi
*
Trọng trách càng nhiều khó biết bao
Con thuyền lèo lái giữa ba đào
Cơn giông bão nổi từ trăm hướng
Hành khách an lòng chớ xuyến xao
*
Tạo khó cho người chuốc khó ta
Bao dung mở lối đến thăng hoa
Càng cao tuổi trọng ngồi nhìn lại
Cái khó vô cùng vượt chính ta ...
*****
PHẦN 04: HẬU
Lớp học giả ... tìm ra không khó
Bằng cống nghè nhiều chỗ cấp ngay
Thăng quan tiến chức dài dài
Thự to xế khủng khó ai tranh bì
*
Cứ thư thả chu kỳ nhật nguyệt
Cậy tàu ô cứ việc thong dong
Cháu con du học lo xong
Thẻ xanh thủ sẳn dự phòng tương lai
*
Đang hùng hục bỗng khai đau yếu
Các danh y trị liệu bó tay
Ưu tiên dành chỗ chuyến bay
An toàn hạ cánh từ nay an toàn
*
Quyết không dạy cháu con như thế
Đã đi qua dâu bể cuộc trần
Rằng đời như áng phù vân
Từng trang sách quí cổ nhân còn truyền
*
Ngày càng vắng gương hiền ít ỏi
Lớp giàu sang khó đổi tâm an. ...
Thọ trường Thượng Đế đã ban
Ung dung tận hưởng chữ Nhàn cao thanh
*
Tích chữ Đức để dành con cháu
Một mai kia đi dạo non tiên
Thảnh thơi từ giã nghiệp duyên
Đi qua cõi khác thản nhiên phiêu bồng
*
Rằng cùng giống con Hồng cháu Lạc
Sau bão giông tản mác năm châu
Tưởng là chung một nỗi đau
Hóa ra dị mộng ... hàng rào cách chia
*
Chuyện đoàn kết chỉ bìa quyển sách
Về nội dung bạc phết ... từng trang
Vì đâu sanh cảnh trái ngang
Quay lưng bằng hữu ... ngỡ ngàng đồng hương
*
Thôi trối kệ thẳng đường ta tiến
Hơi sức đâu mỏi miệng cối chày
Thì ngu thì dại ... mặc ai ...
Có khi còn mãi ... lời bay đâu còn
*
Vài thể loại lối mòn đột phá
Ý lồng trong thật quá đơn sơ
Khả năng kiến thức I-Tờ ...
Nói ra chưa xứng học trò mài nghiên
*****
PHẦN 05: THEO LẼ TỰ NHIÊN
Nhũ rằng xưa vốn cõi tiên
Lịnh sai cấp tốc xuống miền trần gian
Trong khi tình thế vội vàng
Mình không bỏ lai quên mang nhiều điều
*
Kịp giờ bà mụ vui reo
Sanh non nhe hễu như mèo kêu ngao
Có dù èo uột ban đầu
Về sau bắt trớn lớn mau như thường ...
*
Ê a theo bạn đến trường
Hiên chùa ... nhà đãi ... tháp chuông tạm nhờ
Chạy nhanh nổng cát Hè khô
Chân chai đổi chữ ... tuổi thơ quê mùa
*
Dong dài kể lại chuyện xưa
Kết thành Tờ Sớ dầy thưa ... quãng đời
Biết đâu cuối cuộc rong chơi
Ngủ đêm sáng thức đã rời từ hôm
*
Chứng nhân mấy độ ghét thương
Bộ hành qua mấy cung đường mấp mô
Chứng nhân thế trận cuộc cờ
Bộ hành qua mấy vuông thơ trái mùa
*
Lục từng ký ức đã xưa
Đem hong kẻo lỡ nắng mưa suy sờn
Lục từng khoảnh khắc cô đơn
Đem hong kẻo lỡ nỗi buồn lên men
*
Hứa từ bỏ cuộc đua chen
Về Đa Sự Cốc an nhiên tháng ngày
Khi tròn vần ... tự vỗ tay
Rót chung rượu ấm xoay xoay thưởng mình
*
Lấy thơ văn ... tự tâm tình
Trải lên diện tích để dành nâng niu
Khi đùa ngọn Gió Hiu Hiu
Khi nghe Suối hát liêu xiêu cánh rừng
*
Ngửa tay hứng hạt vui mừng
Đem ươm vào chậu vừa vun thạnh tình
Vuông sân nở ngát niềm tin
Hiên trăng thơm khói và hình giao thoa
*
Sông khô mềm mại âm ba
Sẽ luôn hiên tại... mãi là tinh khôi
Mặc thời gian ... vẫn trôi xuôi
Tàng trong góc khuất bên trời viễn phương
*****
PHẦN 06: ĐÌNH BẢN
Nhà trên nền ảo quê hương
Bao năm quấn quýt tha phương tìm về
Huyên thuyên tình bạn tình quê
Con sông bốn nhánh Bến Tre thuở nào
*
Còn nghe cả tiếng lao xao
Từng đàn cánh trắng gọi nhau sân trường
Những lần mai sớm hạt sương
Có vài đậu lại vấn vương biết chừng
*
Có khi Bến Lở ngập ngừng
Con đò khua nước xem chừng vô tư
Không đâu ! dưới nón dường như
Giấu đôi mắt ngó ... lắc lư trên bờ
*
Bỗng nhiên tích tụ thành thơ
Từ quyên góp ấy đâu ngờ ... đến nay
Vui tàn ... phải có chia tay
Lại lần cửa khép như ngày hè xưa
*
Về chiều vạt nắng lưa thưa
Mong sao đủ ấm cuối mùa ... rời xa
Còn đây lưng chén đậm đà
Uống đi để nhớ chúng ta có lần:
*
Những mong góp én thành Xuân
Những mong châu lục kéo gần lại hơn
Những mong kỷ niệm vẫn còn
Những mong đầy tiếng cười giòn ... Những mong ...
*
Thì thôi nước vẫn lớn ròng
Thì thôi bồi lở dòng sông vẫn là ...
Thì thôi như hạt phù sa
Thì thôi đậu gốc ra hoa khiêm nhường
*
Đã lần kết trái yêu thương
Đã lần vẽ lại cung đường em qua
Đã lần cầu mới thay phà
Đã lần hai phía vẫn là ... chi đâu !
*
Ráng chiều chắc sẽ tối mau
Thì xin khép cửa ... lòng nao nao buồn
Đứng nhìn khuất bóng mờ sương
Khó câu nói tiễn ... khó buông lời từ
*
Gác tay lên trán suy tư
Có sanh có biến giống như đời thường
Cám Ơn đi suốt con đường
Cám Ơn ... Trân quý ... và luôn giữ gìn !
*****
SỚ GHI HAI CHỮ: KÍNH TRÌNH
MỘT NĂM BIẾN ĐỘNG THIÊN ĐÌNH DUYỆT CHO !
.
Táo Trưởng BTH Giải Thể: NhàQuê Jan12, 2021