Bà Xã Vắng Nhà
Tưởng mình một cửa sướng biết bao
Dè đâu lắm chuyện tới ào ào
Chỉ nội uống ăn đà lịch xịch
Qua loa khô khốc thiếu canh rau
May nhờ mắm muối "bà xã tôi"
Trước khi rời khỏi chuẩn bị rồi
Cử béo cử đường theo toa bổ
Làm thầy làm bếp cũng dễ thôi
Kiểu mới bây giờ ráng sụt cân
Heo bò dầu mỡ giảm mấy phần
Gạo bột khoai ngô gì bớt hết
"Bà xã tôi" về chắc ngó trân
Đến tối giường đôi rộng thênh thang
Đêm nằm cẳng phía ...ngỡ gác ngang
Chiếc gối vô tri sao lạnh ngắt
Lọt khung cửa sổ vệt đèn vàng
Mỗi sáng giựt mình thức sớm hơn
Ngó ra sân trước tuyết chập chờn
Gần cuối mùa rồi còn khiêu khích
Tiếng sưởi reo chừng suyển lên cơn
Chiều đi rước cháu ghé quán quen
Vừa sắp hàng vô ...bán biết liền
Đưa thẻ con cho... cho họ quẹt
Tạm xếp ưu tư ..gói muộn phiền
Phút giây thư thái theo kim chạy
Ông cháu ra xe trở về nhà
Lại bữa cơm chiều thêm lãng xẹt
"Bà xã tôi" về chắc khá ra
NhàQuê 24-02-10
Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010
Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010
ST004- Đền Anh...
Đền Anh...
Đền anh những sớm những chiều
Đang thơ ngây bỗng dưng nhiều vấn vuơng
Rộn ràng cái nhớ cái thhuơng
Cái yêu cái giận nỗi buồn lệ tuôn
Đền anh lời đó hứa suông
Sợi sầu rơi rụng giấu hồn sau lưng
Đền anh ánh mắt ân cần
Ghen tuông lo lắng nửa chừng giận yêu
Đền anh nhiều thật là nhiều
Thẫn thờ lơ đễnh ghét yêu ngập lòng
Mai sau lỡ có chạnh lòng
Xin đừng nhắc lại đây không có chờ
Yêu thhuơng lỡ nhốt vào thơ
SongThhương
Đền anh những sớm những chiều
Đang thơ ngây bỗng dưng nhiều vấn vuơng
Rộn ràng cái nhớ cái thhuơng
Cái yêu cái giận nỗi buồn lệ tuôn
Đền anh lời đó hứa suông
Sợi sầu rơi rụng giấu hồn sau lưng
Đền anh ánh mắt ân cần
Ghen tuông lo lắng nửa chừng giận yêu
Đền anh nhiều thật là nhiều
Thẫn thờ lơ đễnh ghét yêu ngập lòng
Mai sau lỡ có chạnh lòng
Xin đừng nhắc lại đây không có chờ
Yêu thhuơng lỡ nhốt vào thơ
SongThhương
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



