HAI
QUÊ
Lâu rồi, từ dạo bước sang ngang
Là cách xa quê mấy dặm
ngàn
Về Bến Tre, thương chồng thắt ruột
Qua Cần Thơ, nhớ mẹ bào gan
Hai
nơi hai cảnh khôn toàn vẹn
Một hiếu một tình khó đảm đang
Biết trách ai
đây hay số phận
Ông Trời khéo buộc khách hồng nhan!
ỐC HƯƠNG (CÚC HƯƠNG)
MÙA XUÂN CỦA MÁ
Năm ba mất, các em tôi còn nhỏ
Buổi giao thời củi quế gạo châu
Má tảo tần lo liệu trước sau
Chuyện cơm áo oằn vai gầy góa phụ
Dọn về quê ngoại
Họ hàng thương mà lo ngại
Ai cũng nghèo thiếu trước hụt sau
Má ngày ngày
Đầu chợ cuối chợ bán cá bán rau
Rồi bờ ruộng bờ đê cắt rơm mót thóc
Hai đứa em trai ngoài giờ đi học
Trần trùi trụi ra sông xúc hến mò cua
Áo em rách vá, tiền má chưa đủ để mua
Đám bạn học nó trêu vui nhưng nghe mà xé ruột!
Gần sông nước
Gió đêm đông lạnh buốt
Mấy má con trong căn nhà liêu xiêu
Ngọn đèn dầu leo lét buồn hiu
Em gái út nằm co ro trong lòng mẹ...
Tôi, cô giáo trường làng thời bao cấp
Một ít hàng nhu
Mười ba ký gạo
Đồng lương thực tập
Ngày dạy trẻ
Đêm tham gia bổ túc, bình dân
Như một nữ xung phong
Quần vo đến gối
Cơm độn củ mì củ chuối
Nhịn nhường em nên ít khi no
Trên đường về huơ đuốc hái rau
(Thuở ấy tôi gầy yếu xanh xao)
Đêm nào má cũng thức chờ con gái
Nhìn tôi nấu rau ăn
Má khẽ quay đi lau nước mắt
Tôi bỗng nghe mằn mặn
Đâu phải vị của rau
Má ơi, con thương má lắm...
Thời gian trôi đi chầm chậm
Quãng đời dài mưa nắng quên thân
Má nuôi con
Con má lớn rồi
Xóm làng cầu thông, ngõ thoáng
Đẹp lạ kỳ quê ngoại tôi ơi!
Nhà nhà khang trang
Xanh sạch rạng ngời
Điện sáng đêm về vui ấm áp
Vườn của má hoa bưởi hoa cau thơm ngát
Trăng hiền hòa nghiêng bóng tắm ngoài ao
Bờ tre quê thưa thớt ngày nào
Giờ gốc nhỏ gốc to xanh tươi rậm rạp
Giàn bí giàn bầu mấy chú ong tranh đáp
Đám hoa vàng rực rỡ cũng đùa theo
Có bà cụ trắng lưng còm má hóp nhăn nheo
Nhưng trong đôi mắt thẳm sâu chừng như cười mãn nguyện...
CÚC HƯƠNG
(Viết cho Thầy giáo tôi Thầy Trần Bình Trọng)Thầy đã dạy tôi, thuở mười ba
Dành trọn thanh xuân,
tuổi ngọc ngà
Tình cờ một đỗi mà gặp lại
Địa lý nghìn trùng, nào có xa
Lớp cũ...
trường xưa...
đứng thẳng hàng
Rêu phong in dấu mốc thời gian
Trò đến ,trò đi...
rồi trò đến ,Thầy vẫn đứng đây, chờ tan hàng.
Thời gian con tạo vẫn xoay dần
Đong đầy ký ức ,dạ bâng khuâng
Thằng Tôn ,con Thúy ,con Oanh đó
Nắng trải đầy sân, bóng ngậm ngùi...
Tóc Thầy điểm bạc hoa phấn rồi
Tóc trò cũng bạc sương trắng thôi
Thời gian vẫn mãi không chờ đợi
Xô đẩy, vô tình,
xa xôi rồi...
Một chữ của Thầy, Thầy cho tôi ,
Một chữ Thầy cho,
một chữ Đời.
Bao giờ gặp lại...
Thầy mãn nguyện.
Thầy ơi, giờ em đã nên người.
(học trò cũ của Thầy: Huỳnh Thị Kim Oanh )Tháng9 2014.
QUÊ HƯƠNG TÔI
Cao trào đồng khởi năm xưa
Nét son tô đẹp xứ dừa quê tôi
Cù lao xanh một góc trời
Địa linh nhân kiệt, tình người thanh cao
Tha hương, tôi vẫn tự hào
Nhớ Hàm Luông đượm sắc màu phù sa
Nhớ Vân Tiên, nhớ Nguyệt Nga
Nhớ người yêu nước đậm đà.hồn thơ
Nhớ lời ru mẹ ầu ơ
Nhớ tàu đầy cá về bờ đêm trăng
Người đi xa xứ nhiều năm
Hay chăng tiếng gọi thì thầm yêu thương
Qua cầu Rạch Miễu, Hàm Luông
Mà nghe dòng chảy quê hương nặng tình
Thành phố trẻ, buổi bình minh
Bến Tre quê mẹ, dáng hình Việt Nam.
ỐC HƯƠNG
Nguyễn Ngọc Thúy (Chs/TH Ba Tri thế hệ 1968-1975)
Trung Thu
Trà sen bánh dẽo sẳn đây… mời
Hãy đến cùng Ta thưởng nguyệt chơi
Ngắm trẻ múa đèn rong ngõ phố
Rủ xuân thả mộng rẽ cung trời
Trăng sao bàng bạc soi đêm hội
Trai gái hồn nhiên rộn tiếng cười
Khoảnh khắc để nghe lòng sống lại
Tuổi thần tiên… hát khúc yêu đời
Trúc Giang 06.9.14
Họa bài :Trung Thu
Phải chi có được tiếng riêng mời
Bận mấy gác bên ... ghé lại chơi
Nhấm nháp Ô Long bên hiên lụa
Ngâm vang Thu Khúc giữa màn trời
Trăng thơm vườn lá thơm tho gió
Hương dịu vuông sân dịu mát đời
Thậm cảm nàng Nga nơi nguyệt điện
Đơn côi ... dành hết thế gian cười
NhàQuê Sep 06, 2014
Í … sao Thầy Cả trách chung mời
Giận dỗi không thèm họp bạn chơi
Để tách Ô Long buồn… nhạt khói
Cho vầng Ngọc Thố héo… u trời
Ghẹo Hằng … cầu lụa lên tiên giới
Thích Mộng… thang mây dỗ giấc đời
Nấn ná… trần gian thêm chút nữa
Đêm Thu vui thỏa ngắm nhau…. cười =))
Trúc Giang 07.9.14
Trung thu rỗng túi bỗng thư mời
Ăn ké dại gì chẳng đến chơi
Quan chức bánh cho quăng khắp đất
Dân đen trà biếu kiếm cùng trời
Ngoài sân trẻ rước đèn vui hội
Trong bếp già nhai bánh rộn cười
Gặp dịp ngắm trăng ôn chuyện cũ
Tuổi đời sắp lão vẫn yêu đời
Thu Phai 08.9.14
Bài Họa: Ngu Sao ...
Làm quan sướng nhỉ tiệc tùng mời
Khỏi tốn xu hào chớ phải chơi
Lễ lạc quà dâng dư nhử chuột
Ngao du quỹ xuất ... đủ la trời
Rằng khôn ráng mọp còn chân cẳng
Chớ dại xin hưu mất thế đời
Mấy cụ ngày xưa treo ấn kiếm
Điền viên có quái để vui cười
NhàQuê 12-09-2014
Thà Đừng…
Ai đem thương nhớ nhuộm trời Ngâu
Ướt lạnh bầy Ô đợi bắc cầu
Khắc khoải niềm đơn phai mộng thắm
Sụt sùi ngấn lệ cạn canh thâu
Thu đông bóng lẻ tràn thêm tủi
Xuân hạ tim côi chất ngập sầu
Nếu chẳng tương phùng vui hợp mãi
Gặp chi rồi biệt xót lòng nhau…
TrúcGiang 22.9.14
Lo Lấy Lu Mà Hứng Nước Mưa
Lòng mừng khấp khởi Chức cùng Ngâu
Trước phải chờ chim tới nối cầu
Biết mấy năm dài công chuẩn bị
Bao lần phút chót lịnh truyền thâu
Chăn trâu thượng giới đâu gì thú
Dệt lụa thiên tiên ắt lắm sầu
Lang - Nữ giờ đây phương tiện sẳn
Hà rầm cái chuyện tới lui nhau
NhàQuê Sep 23, 2014