Thứ Tư, 29 tháng 4, 2009

GT008- Nã ...Nhờ Gân

Nã …

Thoạt nghĩ dường như tội khó tha

Cân phân hữu lý phải hôn nà

Diều hâu lỡn vỡn sân nhà cạnh

Cú vọ rập rình cửa ngõ ta

Nõ ná cung tên chờ quái điểu

Nồi niêu lửa cũi định sâm trà

Thôi thì sẳn nước đang sôi sục

Hạ được con nào cứ lột da

NhàQuê

Nhờ Gân

Chiếc gậy mang theo chống dọ đường

Lòng ham dạ muốn phải thân bươn

Bu mầy… nhớ giúp khi già đã

Mẹ nó… đừng chê lúc trẻ… thường

Cẳng cứng đi đâu mà chẳng tới

Chân mềm lội khắp có từ nương

Trăm phần chắc nịch phen nầy sẽ

Nhất định leo lên …khó nhún nhường

NhàQuê

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009

LT013- Cũng Đành

CŨNG ĐÀNH

Cũng đành nằm cạnh khóm lau
Nắng mưa lận đận phai màu áo thơ
Người qua tưởng kẻ lại ngờ
Bạn bè cũ mới đợi chờ lãng quên
Đàn ca có tiềng dế mèn
Vỗ về sẵn có đất đen đá vàng
Hết buồn đau hết thở than
Còn không gió thoảng mơ màng hương xưa
Hết hò hẹn hết đón đưa
Hắt hiu bóng nắng gọi mưa tóc dài
Ngủ vùi một giấc bướm bay
Bao nhiêu cay đắng đọa đày trôi sông
Không hình hài không chờ mong
Vô vi vô thức chung dòng vô sinh
Cần chi hỏi bóng hỏi mình
Vô cùng trời đất tội tình thương vay ....

MD.02/12/03
LuânTâm

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009

GT007- ChuyệnXưa-Giỡn(NgụNgôn)

Chuyện xưa

Phật Ấn Đông Pha cùng tọa thiền
Tưởng Tô an lạc ngộ từ duyên
Ai ngờ cao hứng cho Người...tục
Lầm nghĩ … khoái lòng ngỡ Tớ …Tiên
Sĩ ví sư ngồi …phân một đống
Sư nhìn thế sĩ...Phật trang nghiêm
Văn hay chữ tốt …bồ sao đủ
Chân lý thông rồi tịnh mới ... thiêng

Trúc Giang 19.4.09


Giỡn


Phật khẩu xà tâm lạm chuyện thiền
Cho cùng bởi vướng nghiệp và duyên
Luôn còn đố kỵ hành thân tục
Tuyệt vứt nàn nghi sướng cõi tiên
Rót rót mồm quai điều đạo đức
Làu làu miệng tụng kiểu trang nghiêm
Tai nghe giả điếc… ồ thây kệ
Khuất lấp trần đời khó dối Thiêng
(Chớ tưởng nhây hoài họ sẽ thiêng)

NhàQuê 20-04-09


Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2009

HOT037- Ngụ Ngôn...

Ngụ Ngôn ...

Nếu bù bao nhiêu mới đủ
Cho một đầy ấp chân thành
Nếu bù làm sao tròn trịa
Cho miền trân quý long lanh

Nếu bù thế nào vươn tới
Cao tàng cây lá cheo leo
Cỏ xanh có dù trải thảm
Bóng râm chừng muốn phủ theo

Nếu bù biết chăng đầy được
Vực khe đất đá nhiều tầng
Tháng năm xoáy mòn nước chảy
Hao gầy chờ đợi bâng khuâng

Vun đầy tin yêu mới khỏi
Mù khơi đi nữa chẳng hề
Đừng để nguồn vơi cạn kiệt
Ngày càng trỗi mãi đê mê

NhàQuê 19-04-09

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

HOT036- Tiếng Suối Reo

Tiếng Suối Reo

Dòng suối xanh trong suối... suối ơi
Tiếng reo mềm nhũng trái tim người
Dù xa có đến ngàn muôn dặm
Nhắm mắt nghe từng hạt nước rơi

Rừng già đá cổ lắng tai nghe
Suối hát hoan ca dịu nắng Hè
Diễm phúc tình quân trầm suối mát
Gối đầu lá trải bóng rợp che

Hẹn ước kể từ suối chỉ riêng
Ngâm nga phiên khúc thật diệu huyền
Chờ một đêm trăng lời suối đáp
Suối ...Ờ ..từ đó kết hương duyên

Dừng bước chân trần quên phiêu lãng
Dấu vết chông gai kéo miệng lành
Tiếp nối chuyện dài trong cổ tích
Vẽ thành dòng suối ...vẽ thanh âm

NhàQuê 13-04-09

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

DQ017- Hỏi Người Tiền Kiếp

HỎI NGƯỜI TIỀN KIẾP

Có chàng đến cỗng Sài Môn
Hỏi thăm thí chủ vui buồn ra sao?
Dưới hoa, đứng nép tường rào
Nghe câu lục bát dạt dào vọng âm.

Tiếng rền từ cõi xa xăm
Lời ru của gió, thì thầm của mây.

Hỏi người, tiền kiếp là ai?
Phải chăng tiên nữ bị đày xuống đây?
Có vui gì thế gian này
Như ta, đời cứ tỉnh say lửng lờ.

Hỏi rằng: Từ thuở ban sơ
Vô chung, vô thủy mịt mờ Có- Không
Tiếng thơ bằng, trắc chập chùng
Nối lời vô ngã, khơi dòng nguyên khai.

Dạ thưa! Có phải thế này:
Hay là Sinh, Diệt - Lưỡng Nghi quay cuồng?
Nên thơ biến đổi khôn lường
Nên đời mang tiếng vô thường, thực hư.

Ta xin chữ NGỘ nhân từ
Như hoa cỏ khát đang chờ hạt mưa
Cửa Thiền ta đứng bơ vơ
Thấy vầng nhật nguyệt rót thơ xuống đời.

Câu thơ ta nhặt nửa vời
Gởi qua tiền kiếp hỏi người là ai?
-" Giai nhân ở chốn chương đài
Cũng theo vận nước lạc loài lưu vong"

DƯƠNG QUÂN
Tháng 4/09



Thứ Ba, 14 tháng 4, 2009

HOT035- Tưởng Đâu ...

Tưởng Đâu ...

Người đi chưa kịp lời ai điếu
Trọn nghĩa chung cùng mấy năm qua
Sáng sớm đầu hôm tình bầu bạn
Đâu ngờ bất chợt buổi ly xa

Thương Người trọn vẹn thể yêu quê
Từ đến với nhau khắn khít kề
Được dạy bao điều… bao cửa mở
Hàm ân… gột rửa bớt u mê

Đường sắp ta đi sẽ ngắn dần
Ai vui tống cựu tiếp nghinh tân
Chắt chiu góc nhỏ ..ta hoài niệm
Giữa cõi bao la đã có lần

Người ngả xuống rồi khó thể ai
Gần xa tâm huyết hiện còn vài
Lòng hằng quý trọng từ khi biết

Đặt hết niềm tin chẳng mảy may

NhàQuê Apr 12, 2009

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2009

GT006- Chùm Giai Thoại

Trúng Tủ

(Trúng Lò Đường)

Xâm mình ghé chỗ quý cô nương
Ở ruộng vừa lên sợ lạc đường
Lưỡng lự cầu may suông sẻ gặp
Phân vân lỡ quớt xệ vô phương
Chừng như út hết... hơi hơi tếu
Chẳng lẽ còn hai... khác khác thường
Đoán quyết làm sao lầm được chớ
Không thân cũng thích hoặc đồng hương

NhàQuê


Đúng vậy !!!

Một lần ghé động ngó TiênNương
Kiểm lại râu ria rớt ngập đường
Người ngoan lối cũ ngưng lui tới
Thú dại rừng xưa chặn khắp phương
Tiểu muội ngây thơ nên thẳng tánh
Hai Bà Chị lớn thế mà ... ương
Đã biết khuyên “kia” ngoan ... chớ quậy
Bằng không bỏ mạng chốn “thi trường”

NNN ..............


Tự Chiêu Kỳ Họa

Kỳ rồi chạy tét gặp tam nương
Chớ phải là tôi hỏng biết đường
Góp tiếng thơ vui cùng hỉ hả
Đưa bài họa tếu thể hòa phương
Nào dè phản ứng không thân thiện
Với lại từ ngôn thiệt dị thường
Thiết nghĩ Nơi Nầy (Diễn Đàn) chung hội ngộ
Chơi vầy kẹt lắm bớ đồng hương

NhàQuê



Hehe... Anh Hùng Ngộ ...Quái Nhân

Gan lớn đủ rồi mật cũng dư
"Thi trường" thẳng tiến cớ sao từ
Sá chi mấy ả hung hăng đó
Đánh lại bà kia chít bỏ xừ
Hảo hán vung gươm giành...chính nghĩa
Văn nhân dụng bút diệt ... tà hư
Nhà Quê vai gánh phen nầy nặng
"Mã đáo thành công" thế mới cừ ....

hehe...

LãoTe



Cám Ơn, Không Dám Đâu

Dù già ý chí vẫn thừa dư
Tế nhị nên xin phép chối từ
Dính líu lòng vòng e (rồi)... tới tấp
Dây dưa lẩn quẩn ngại (sẽ)... liền xừ
Thời gian cõi tạm đâu nhiều nữa
Vốn liếng đời còn tránh những hư
Sóng cả thuyền mành mình liệu sức
Tranh tre nhẹ hễu khỏi nề cừ

Hàhàhà ...

NhàQuê


Hehe.... Hành Quân... nè...

Cháu hãy vùng lên chiến đấu mau
Trống kèn ủng hộ Bác theo sau
Trận đầu sơ ý quên phòng thủ
Chuyến kế đòn ra địch té nhào
Nhuyễn bút văn thanh khuynh bá đạo
Hoa tiên thơ nhã áp cường hào
Chưa gì ...tháo chạy còn đâu dũng
Phất đủ năm vần khí bốc cao...

LãoTe

Sao Lại !?

Lão thúc… rằng xin đáp trả mau
Lâu nay chuyện thế gác đàng sau
Chuyên chăm việc thực... chăm vun xới
Giảm tránh điều hư ... tránh quị nhào
Góc nhỏ phần to... đà gánh vác
Tâm trong lợi lớn…há tơ hào
Thâm ân bạn hữu cùng gầy dựng
Nhiệt huyết hòa đồng chẳng tự cao

NhàQuê


Cho Một Lời Khuyên

Thiết nghĩ làm thơ họa chọc vui
Quê mùa quản xá tấm thân tui
Người khều kiếm cách mình quèo lại
Họ ngoéo tìm cơ tớ nắm chuôi
Sách nói chơi dao chầy chóng cũng...
Lời đồn tránh cọp dễ êm xuôi
Dương oai diệu võ làm chi thế
Chớ tưởng nhân quần thãy tối thui

NhàQuê



Vui ...

Nực cười, liếc mắt gheo cho vui
Tự nghĩ chân quê tui phân ... “Tui”
Thấy buồn thi phú không cương lai
Khều thử văn chương văn nắm chuôi
Diệu võ chút thôi mà đó cũng
Dương oai chửi rua thiêt là xui
Chưa chi chống gây chuồn mau thế
Có dám xâm mình cũng tránh thôi......

NNN



Can... Can... mà

Bút chiến ì xèo thiệt quá vui
Mở mang tầm mắt lão già tui
Thuộc rồi… cù ngoéo nên cầm …cán
Nhớ kỹ…dao rìu bợ chắc…chuôi
Nhưng chủ phòng thân khi gặp biến
Chứ còn đối bạn lý nào xuôi
Thôi huề đi nhé …nầy tay bắt
Ta đãi cả nhà chú ...Dế thui



LãoTe



Đã Thì Thôi

Bớ Lão Te Te ới ới ơi
Vô đây có chuyện thiệt buồn cười
Lâu nay ngán ngược chê cơm nguội
Sắp tới cầm rai rặc sữa tươi
Tưởng sẽ nằm dài thoi thóp ngáp
Nào đâu lắc dậy rỉ tai mời
Vô bàn chớp nhoáng làm năm quả
Bảy đũa kèm thêm tám bát xôi


NhàQuê


...Gì Đó...Gì Đó..

Cái tật Trời sanh Chiến hữu ơi
Nói ra có kẻ nhăn răng cười
Đào nguyên lạc bước say tam nữ
Suối ngọc nép mình ngắm dáng tươi
Yến tiệc ... hơi bay thèm muốn chết
Rượu tiên hương bốc chẳng ai mời
Mấy ngày lơ lững hồn xa xác
Ngóay lại còn nghe tiếc ...dĩa xôi...


lắm lắm!!!

LãoTe


Hụt

Nữa chứ NhàQuê kể tiếp theo
Rằng tui khoái khẩu bánh xèo... xèo
Chờ mời một tiếng a lê xáp
Chớ đợi hai lần kiểu giá treo
Thiệt rủi no nê mà biểu ráng
Thôi đành ấm ức kể như lèo
Hờn lòng chủ cất vô ngăn đá
Tổ trác kỳ sau chắc đói meo

NhàQuê



XỬ!!!!!!

Chú Cuội Tươi Dương ...dính nhãn theo
Làng trên xóm dưới nổ ì xèo
Hàng đầu danh sĩ chuyên hài hước
Đệ nhất kỳ nhân khoái hứa lèo
Tào Tháo ...thương tình chơi cút bắt
Lá Vàng vị bụng chỉ đem treo
Ba ngày bỏ đói cho nghiền ngẫm
Cái tội đồ ...ngon để mốc meo...

LáVàng


Phiền Toái

Vãng cảnh hai lần vướng phải gai
Ưu phiền tự nhủ kể từ nay...
Vô chi họ nghĩ tìm nầy nọ
Ghé bậy người nghi kiếm trổ tài
Thế giới thênh thang mời mọc gọi
Bầu trời bát ngát mặc tình bay
Vườn ta lá biếc hoa đang độ
Há chẳng hay sao bỏ phế hoài

NhàQuê

Tạp Mộc

Nhắm thấp nhìn cao đúng chín lần
Cây hơn bảy chục phạm liều phân
Thành ra nhánh tược coi èo uột
Bởi vậy thân da lộ đốm sần
Chuộng quý nâu thâm từ cốt lõi
Tầm thường trắng bạch lại khoe vân
Làm sao được xếp vào danh mộc
Bất quá ngang ngang cỡ mắm bần

NhàQuê

Dạo Phố ...

Nhàn cư tịnh khẩu khó khăn thay
Bởi tánh ham vui tự thuở rày
Rảo rảo cùng kinh ...xem kịch sĩ
La cà khắp nẻo... kiếm danh hài
Khoe khoang quá đỗi gần mờ mắt
Quảng cáo rùm beng sắp điếc tai
Hổng biết ăn gì mà giỏi vậy
Ngày nay mó cái đụng anh tài

NhàQuê 14-04-09


Khen...

Ừ... Lão còn ham hãy cứ vui
Kẻo mai xuống...suối tiếc không nguôi
Phố Rùm càng dạo thêm cao hứng
Nhà Dột ra vô luống ngậm ngùi
Thấy bộ lơ ngơ ...chừng lạc hậu
Coi mòi tếu táu chắc lôi thôi
Nghe lời xưa dạy nên ...bay nhảy
Ráng học sàng khôn bảnh giống người..

nha...
Trúc Giang 14.4.09



Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009

DQ016- Nắng...

ĐỢI NẮNG

Hình như nắng mới vừa sang
Chợt lay giấc ngủ muộn màng cuối đông
Hình như nắng rớt ngoài song

Chờ em tô điểm má hồng du xuân.

Trong mây chim hót ngập ngừng
Cành cao trơ trọi nẩy mầm lá non
Em về vẽ thắm môi son
Quên ngày mưa gió mõi mòn tuyết sương.

Ta về gom nắng soi gương
Thấy ê chề những nẻo đường thế nhân
Vô tình đánh mất thanh xuân
Gặp em cứ ngỡ chập chờn chiêm bao.

Hình như nắng vẫy tay chào
Áo em thấp thoáng ngõ vào tương tư
Mùa đông em bắt ta chờ
Sang xuân ta lại làm thơ đợi người.

Hình như nắng đến đây rồi
Cho em thôi khóc sụt sùi đêm mưa

DƯƠNG QUÂN



NHỚ NẮNG

Bây giờ chắc đã vào xuân
Mà sao vẫn lạnh như gần cuối thu
Vẫn mây trũng thấp, sương mù
Vẫn thương nhớ lắm, vẫn tương tư nhiều.

Vì đâu đình đổ, quán xiêu
Thế nhân bỗng chốc tiêu điều xác xơ?
Hỡi ơi! biển nhớ vô bờ
Xuân thu nhạt nắng, dật dờ khói mây.

Hỏi em, đơn giản câu này:
"Bây giờ bên ấy bàn tay ai cầm?"
Ngọt ngào gọi tiếng tri âm
Nắng xuân chắc đã từ tâm trở về.

Tiếng ai đang thốt lời thề
Nửa hồn tỉnh táo, nửa mê luân hồi
Nhặt lên giọt nắng vừa rơi
Tìm trong thu cũ có người ngủ quên.

Ngổn ngang một gánh ưu phiền
Chắc gì xuân đến ngoài hiên nắng mừng
Chắc gì đã thật vào xuân
Vì sương tuyết nhuộm mấy tầng hoàng hôn.

Thì ra: Nhớ nắng mỏi mòn
Mà sao xuân vẫn mãi còn phiêu lưu?

DƯƠNG QUÂN


GỌI NẮNG

Lạnh khuya, lạnh sáng, lạnh chiều
Ngày đêm lạnh cóng, buồn thiu sợi buồn.

Ai làm má phấn sầu vương ?
Ai làm thi khách giữa đường ướt thơ?
Tuyết sương phong kín hẹn chờ
Nhớ nhung khắc khoải bốn mùa gió trăng.

Hỏi người? -Nay đã cố nhân
Hỏi quê hương? -Đã chung thân lạc loài
Trời làm trái đất vần xoay
Muộn phiền là của trần ai cõi người.

Hoa buồn trổ nụ đơn côi
Cho người trái đắng, cho đời xót xa
Lạnh lùng? Ta tự hỏi ta
Hay là nhớ nắng? Hay là nhớ ai?

Hay là gọi nắng về đây
Cho buồn ngắn lại, cho dài bài thơ
Thử gieo hạt nắng bây giờ
Sẽ thôi giá lạnh, sẽ thừa thiện căn. .

DƯƠNG QUÂN

TẮM NẮNG

Đi đâu ta cũng nhớ người
Một thời để gặp, một thời để xa
Một thời dạo bước phồn hoa
Phất phơ trong nắng, bóng tà áo bay.

Ta về, nửa tỉnh nửa say
Gom từng sợi nắng chất đầy chiêm bao.
Nhớ người tắm nắng hôm nào
Xiêm y sương khói, xôn xao núi rừng.

Ôi thôi! Em đẹp quá chừng
Nắng mê man bỗng mấy từng đảo điên
Hỏi người: Có thật là tiên?
Lối nào em đến vẫn nguyên hình hài?

Người rằng: Chữ NGHIỆP xưa nay
Nắng tơ đã mắc làm dây oan cừu
Liều mình, ta chẳng ưu tư
Yêu em trọn kiếp để chờ hóa thân.

Một mai dẫu có lìa trần
Xin làm tia nắng để gần bên em
Để gần một đóa thiên nhiên
Thơ ta khép lại chữ DUYÊN luân hồi.

Vì chưng nắng rớt trên trời
Xuống trần gian để cho người chói chang
Nắng lên rực rỡ huy hoàng
Thấy em ngồi giữa ngai vàng cõi thơ.

Bao giờ cho đến bao giờ
Ta, thần dân vẫn tôn thờ Tiên Nương.

DƯƠNG QUÂN

HOT034- Bài Tám Chữ

Bài Tám Chữ

Biết bao lúc áo vá quàng chân chạy

Mệt nhoài thân theo dòng chảy cuộc đời

Huống hồ gì bây giờ leo dốc ngược

Trên khoảng đường về thuở tuổi đôi mươi

Không oán trách số phần nhiều lận đận

Lòng thản nhiên chấp nhận cuộc hành trình

Qua đồng bằng non cao xuyên biển rộng

Trước mặt đâu ngờ dòng suối đẹp xinh

Ta gọi nhé rằng đây là dòng suối

Nước trong xanh rười rượi mát ru hồn

Lên tiếng hát miên man thơ kết điệu

Thèm ngâm mình mãi mãi suối nghe hôn

Nếu dựng lều hay gối đầu phiến đá

Ta dừng chân phủi sạch bụi đường dài

Dẫu trăng sáng ... dù sao đêm cũng đủ

Suối trần nầy ...đã đến một thiên thai

Có ai đó một ngày nào suối cạn

Thấy trong lòng vết tích cuộc tình xa

Khoảng vắng lặng hình như còn cảm được

Nốt nhạc trầm vậy đó … giấc mơ qua

NhàQuê 10-04-09

LT012- Gọi Mưa Đom Đóm Về Vườn

GỌI MƯA ĐOM ĐÓM VỀ VƯỜN
(Tặng em Hoài Thương)

Gọi mưa đom đóm về vườn
Thơ ngây em mộng thiên đường đơn sơ
Sau hè bụi chuối ngẩn ngơ
Rau sam đắng đất ôm bờ ao sen
Hương quê tình nước hương phèn
Mồ hôi nước mắt chong đèn rụng râu
Loạn ly đứt bóng chìm châu
Vượt biên rách khố chìm tàu khói mây
Rừng hoang tóc cỏ thân cây
Đoạn trường sống sót hao gầy ngàn thương
Chưa mừng đã tủi tha hương
Mơ xưa gợi giấc chao tương lệ trào
Kề tai rót mật thương sao
Hái hoa bắt bướm chui rào dưa leo
Học thương học nhớ học yêu
Hẹn hò mắc cỡ chín chiều chiêm bao
Trò chơi trốn kiếm rước dâu
Còn hương thơ dại còn màu hiền ngoan
Cho mưa đom đóm đưa đàng
Xin phép Ba Mẹ vội vàng ngõ sau
Ao bèo đom đóm mưa sao
Về nguồn sữa Mẹ khơi màu tình ca
Đón đưa đom đóm về nhà
Ru thương dỗ nhớ tiên nga vô mùng
Mơ hoa mộng bướm tầm xuân
Lỡ mai cát bụi hồng trần cảo thơm
Đèn không môi nhóm lưả hôn
Sáng bồng trưa cõng tối ôm chiều tình
Phù du phù thuỷ phù sinh
Mặc trời bão lửa thơm mình cưng ta...

MD.04/07/09
LuânTâm


TIM EM GÁI VIỆT TRẦM HƯƠNG
(Tặng anh Luân Tâm)

Gọi chiều mưa tạnh mát hè
Trời xanh mây xám đi về phương xa
Cho hương trăng mộng tình ca
Thơ ngây áo trắng qua phà làm thơ
Môi xuân con gái tròn mơ
Tầm xuân chưa nở sương mờ khói bay
Quê hương tàn khốc rủi may
Đầu bù tóc rối trang đài luốc lem
Đoạn trường máu chảy ruột mềm
Biển xanh sóng dữ vượt biên nổi chìm
Mẹ cha bóng đợi bóng tìm
Tin con một thuở bóng chim xa ngàn
Đảo hoang ăn đá trả vàng
Xứ người lỡ thợ đeo mang nhọc nhằn
Học đời học chữ đón trăng
Học đi học nói trầm thăng dòng đời
Học ca dao mẹ quê người
Học anh em học nối lời yêu thương
Tim em gái Việt trầm hương
Ngoan hiền chân chất trăm đường trung trinh
Truân chuyên mưa gió niềm tin
Thương ca hiền dịu khối tình em mang
Vẽ mơ chuốc mộng chiều vàng
Chờ mưa chờ nắng chờ trăng thắp đèn
Chờ anh tấm tắc ngợi khen
Ca dao viễn xứ đề tên xóm làng
Cái Răng chợ sáng đò ngang
Nằm trong tim hát qua làng Bến Tre
Rừng xa núi thẳm mong về
Dẫu xa ngàn dặm mà mê thấu trời...

04/09/09
Hoài Thương




Thứ Tư, 1 tháng 4, 2009

HOT033- Hương Sứ Trong Sân

Hương Sứ Trong Sân

Có một lần về ngồi ngưỡng cửa
Nghe hương bông sứ thoáng trong đêm
Trân trọng cám ơn Người còn nhớ
Giữ cho ta từng phiến êm đềm

Cây bông sứ chưa lần dĩ vãng
Gặp tình cờ trên lối đi qua
Giữa thành thị mọc mời đồng nội
Gởi phấn thơm theo gió mượt mà

Xin tạ ơn cuối cùng được gặp
Dòng sông quê gột lại cuộc đời
Lòng rộn rã đầu ngày bỗng mới
Phía sau lưng giọng lụa ai cười

NhàQuê 17-03-09