Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2008

HOT014- Xoa Tay

Xoa Tay

Mệt mỏi đua chen những muốn "tu"**
Thực lòng chi sợ tiếng mình ngu
Người xưa chán ngán tìm non ẩn
Thế tại giành hơn dựng núi mù

Bát quái xông pha khắp ngõ hang
Giờ nay thong thả lánh buộc ràng
Bạn hiền thơ họa chia cảm xúc
Cuối đất cùng trời rộng thênh thang

Đêm nằm thẳng cẳng ngái ro ro
Gác trán ngày nao rối tơ vò
Chưa kịp nghỉ ngơi chân dợm chạy
Phù du bay mãi khổ thân cò

Soi gương buổi sáng nhận rõ mình
Nếu được một ngày thực mới tinh
Những vết sướt trầy da kéo mới
Thuốc xoa: tin tưởng... dạ đinh ninh

Vườn mơ sông ước có dịp về
Gió ru sóng gợn cõi đê mê
Vẽ tranh vẽ cả tình chan chứa
Xin cám ơn đời ...Trả giấc Kê

NhàQuê. 06-09-08


** Bỏ bớt

HOT013- Nghe Giảng

Nghe Giảng

Bao la trời đất hội về đây
Vàng đỏ trắng đen có đủ đầy
Văn chương nghệ thuật thân bù trất
Biết phận ngó nhìn lấy giải khuây

Đi dạo vòng vòng ngắm tranh hoa
Từ khi có bức điểm trang nhà
Nghĩ lại vách cây nền đất nện
Thương tranh ố nét mực màu pha

Thưởng ngoạn xưa nay nhiều trình độ
Tự nâng đẳng cấp... vói mây xanh
Chân nhón mấy lần nghe rao giảng
Như từ cõi khác ..."mệt cầm canh !" **

NhàQuê

** Tiếng miền quê hay dùng

HOT012- Bốn Mùa

Bốn Mùa

Liên tiếp giăng mưa... chào tháng Mười
Đón mùa lá tím lá vàng rơi
Mấy lần Thu trước đi tìm kiếm
Ghi nét mơ đan góp với đời

Bốn mùa khác biệt nối vòng xoay
Mỗi một lần thay cảnh sắc thay
Tháng Hạ nóng ran...màu xanh phủ
Chim chóc từ Nam đến từng bầy

Tuyết chưa tan hết lúc đầu Xuân
Tận giữa tháng Tư cỏ xanh dần
Muôn hồng ngàn tía tranh búp nụ
Mở cửa hương lùa hồn nhẹ lâng

Mỗi tối trước khi vào giấc ngủ
Ráng nghe tin tức sáng ngày mai
Bão bốn năm inch...ờ cũng được
Mùa Đông vắng tuyết...thiếu… gì đây!?

Nóng lạnh phương nầy khác quê xa
Bên đời tất bật lẫn phồn hoa
Cõi tạm thân yên lòng khoắc khoải:
!?Mưa nắng quê xưa có thuận hòa

NhàQuê 29-09-08

HOT011- Mang Theo

Mang Theo

Đêm nao mờ mịt ánh trăng thề
Lặng lẽ xuôi thuyền giã biệt quê
Núi Cấp đèn pha vàng heo hắt
Biển Đông sóng bũa trắng tư bề

Dung thân xứ lạ hằng thương nhớ
Mảnh đất hiền hòa chữ S cong
Quá nửa đời người ràng buộc với
Không chi thế chỗ được trong lòng

NhàQuê

HOT010- Có


Ba năm, ờ ! khoảng ngàn ngày
Ta cùng góc nhỏ ngần nầy thân quen
Ngổn ngang bụi mốc bỗng nên
Xôn xao tiếng gọi êm đềm thơ ru

Và ta bước chuyển kể từ
Cỏ rêu bén rễ ngôn từ bay bay
Đường Xưa nhớ quá lắc lay
Dắt về quá khứ theo ai lặng thầm

Lời chưa ngỏ đã xa xăm
Ta vào gió cát chân trần vết chai
Bão giông xé nát hình hài
Giã từ chữ nghĩa dặm dài lênh đênh

Vàng tay khói thuốc lãng quên
Vỗ về giọt đắng lún nền hoang sơ
Tình cờ ôi thật tình cờ
Chân mây góc biển bất ngờ gặp nhau

Kể như trở lại bước đầu
Tay không giờ có nhờ đâu bởi vì
Gia tài.... gọi gia tài đi
Của ta rất nhỏ đáng gì... đã cho

Cám ơn...xin gởi vô bờ

NhàQuê 25-09-08

HOT009- Bức Ảnh

Bức Ảnh Trời Quê

Vẫn dòng sông đó lâu nay
Mây ngang lưu luyến gió lay gợn đùa
Sóng tăn khoan nhặt đong đưa
Mạn thuyền ngân khúc khơi vừa điệu ru
Cụm trôi nương sóng phiêu du
Bức tranh cảnh sắc yêu từ bấy lâu
Dù cho lang bạt nơi đâu
Quê hương lẽ sống nhiệm mầu không phai
Từ khi xa tít dặm dài
Mỗi trong dấu vết có hai cuộc đời

NhàQuê 21-09-08

HOT008- Điều Đơn Giản

Điều Đơn Giản

Cầm giấy cho về trời xế bóng
Theo đường Sơn Phú lên Bến Tre
Một mạch cắm đầu đi như chạy
Mấy chục năm rồi nghĩ còn ghê

Rờn rợn sau lưng sợ tiếng kêu
Cây bàng xòe lá đứng buồn hiu
Hiểu kẻ đi ngang rồi đây sẽ
Ngựa trâu một kiếp, khổ thêm nhiều

Còn nhớ một lần đi vác mía
Chủ cho một bữa ngon làm sao
Tép rang cơm trắng mơ chưa dám
Cao lương mỹ vị có hơn nào !?

Bao năm biệt xứ vẫn thèm thuồng
Đọt luộc tập tàng chấm chao tương
Rau diệu canh dền chan lúp lúp
Mỗi lần nghe nhắc chuyện quê hương

Thời khổ nhiều nơi lếch thếch qua
Giờ đây mương ruộng đã lên nhà
Đồng chua nước mặn nay phố chợ
Không biết nên mừng hay xót xa

Bằng cả lòng thành cầu đơn giản
Quê hương nghèo khổ được chuyển mình
Mở cửa đón ngày nhìn quanh đẹp
Đêm nằm thẳng giấc tới bình minh

NhàQuê 17-09-08



Xếp trang lịch sử

Giao thời tân khổ có chừa ai
Biết khóc từ khi mới tượng hài
Lỡ lọt lòng ra đành đói khát
Đang đi đường sụp phải chua cay
Sau lưng đừng ngoãnh buồn gan dạ
Trước mắt nhìn lên nở mặt mày
Đen tối đã qua ... màu sắc mới
Nắng vàng vươn tới đẹp tương lai

!!!!

Trúc Giang 17.9.08

TEU080- Hồi Nẳm

TEU080- Hồi Nẳm

Thuở Bạn oa oa chửa biết đâu
NhàQuê học hết... Lá... ngày đầu
Thời mà giả gạo còn dùng cối
Lúc đó đạp xe...hiếm máy dầu
Lí lắc nên thường sông lặn tắm
Tung tăng chẳng chịu xó ngồi câu

Nhiều đường tỉnh lỵ còn in bóng
Quỉ Nhỏ quần tiều áo rách bâu....vậy mà

NhàQuê

TEU079- Cầu Cá Lóc

Phải hôn đó ...???


Chung chung nói nhớ... hổng tin đâu
Hồi đó Nhà Quê... tí tuổi đầu
Trốn học hái bần quanh Cái Cối
Ham chơi đánh đáo khắp Cầu Dầu
Bông nhông Kinh- Miễu Thầy Cai...tắm
Lửng thửng Gò Đàng Cá Lóc...câu
Trưa nắng Lồ Ồ chui núp bóng
Rạch vong Bà Mụ Kiến Vàng bâu.... bu....

khóc ...huuuhuuuuuuuuu...ááá aaaaaaa


Trúc Giang


TEU079- Cầu Cá Lóc

Biết rõ nhưng mà.... hổng nói đâu!
Tên riêng nhớ kỹ tự ban đầu
Xây từ cố lũy ông sơ lận
Đúc tận Thầy Gòn kế Thủ Dầu
Dưới quận tui lên đâu thấy cá
Trên nầy họ tính chuốt cần câu
Lòng tong chút xíu hè nhau nhữ
Cá Lóc cườm tay xúm lại bâu !?!?!?!?
(Cá Lóc! nguyên Phưò8g chí chóe bâu...xin lỗi vui nha!! )
Nhưng mà chẳng phải bao chuyện đó
Cái chánh... nhà ai... khỏi dốc cầu ???

NhàQuê

TEU078- Ờ-Nhớ Rồi

TEU078- Ờ !.... Nhớ Rồi!


Dưới đáy chìm sâu... lại nhắc ra
Ai sao chẳng biết... tớ mê nha!
Cao lương xả láng bồi xương cốt
Gạo nếp cầm chừng bổ ruột da
Đám tiệc nhìn quanh... toàn thứ chó
Cày bừa ngó khắp ... rặc "trâu" già
Thanh niên Đại Học... Khờ - Me cấp
Sáng tới trưa về ...đã hóa ma (cái nầy hổng mê)

NhàQuê

Đời công bộc


(Tặng những ai cùng cảnh ngộ)

Chuyện đã qua rồi mới nói ra
Một thời tôi tớ kiếp sai nha
Trên hô một tiếng đà xanh mặt
Dưới nói vài câu đã sởn da
Bửa củi chăn heo quên sức trẻ
Vét kinh cày ruộng quản thân già
Nhà quan có việc nai lưng gánh
Thật kiếp trâu bò cũng hóa ma.

Khoailangsùng

TEU077- Bày Kế

Tình thơ


Quán nhỏ mừng Huynh đến buổi đầu
Ngại ngùng chi hỡi có sao đâu?!
Tình thơ xướng hoạ thay cung thỉnh
Nghĩa bạn giao lưu tránh héo rầu
Nhờ trước bao người thương phận Đệ
Ơn sau lắm kẻ thích thơ trào
Mong cho Khoai quán luôn bền vững
Băng hữu gần xa nghĩ thế nào???

Khoailangsùng

TEU077- Bày Kế

Hỏi ... nghĩ thế nào ???....hổng nói đâu!
Do tui ngợ ngợ tự ban đầu
Kêu cô ... "hổng dám đâu" ... bằng Đệ !
Muốn "cậu" ngon hơn hợp đúng trào ???
Chịu vậy đây bày cho bụng vững
Khoai kia lận đại khỏi lo rầu
Xưa nay giúp ngặc đâu màng thỉnh
Một củ... mà thôi... phải vậy nào!!!
(Ém ém đừng lòi ... nghĩ hổng sao!!)
(Lẻ tẻ ai mà để ý đâu!!!)


NhàQuê

TEU076- Bỗng Dưng

Tuổi chớm già

Ngấp nghé nửa đời đã bước qua
Vui đâu chưa thấy chớm về già
Lưng còm gối mõi y như mẹ
Tóc rụng răng hư giống hệt cha
Bằng hữu cách xa xa diệu vợi
Nhân tình gang tấc tấc phôi pha
Vắt tay ngẫm nghĩ thân là bụi
Được mất bại thành một giấc hoa

Khoai lang sùng

TEU076- Bỗng Dưng

Có dịp về ngang sẽ ghé qua
Ngoài rào thấp thoáng một ông già
Phương xa mới trở thăm quê mẹ
Viễn xứ qui hồi viếng mộ cha
Đải tách trà thơm... thơm diệu vợi
Mời ly chanh mát... mát vừa pha
Cơ hồ bỗng trút phong sương bụi
Bắt gặp rạng ngời tấm điểm hoa


NhàQuê

TEU075- Ngon Lành

Tân trang quán

Khách chỉ ngó rồi đi không ngoảnh lại
Quán khoai buồn ế ẩm biết chờ ai
Chủ âu sầu buông mấy tiếng thở dài
Ngầm suy tỉnh đổi thay mong hú họa

Cổ trang trí để tạo nhiều mới lạ
Đèn giăng giăng lấp lánh giữa trời đêm
Có hòn non suối nước thật êm đềm
Thêm hang động rêu phong còn phủ kín

Đường vào quán cho trồng hoa là chính
Lấy giống nào to đẹp tỏa mùi hương
Át khoai sùng hơi tỏa khắp tứ phương
Tránh để khách ách xì tay quờ quạng

Về ẩm thực Bác Tươi Dương nhất quán
Sườn dê chiên chủ lực thế khoai lang
Tráng miệng đây Cô Mít đã sẵn sàng
Khách lớ ngớ có Nhà Quê tiếp đón

Ai cao hứng muốn ngâm nga một thoáng
Lá Vàng ơi lên tiếng Lá đi thôi
Nếu khách nặng mang tâm sự rối bời
Thở Than đây sẽ xẻ chia tư vấn

Tân trang quán mong tạo đà hưng phấn
Chủ là đây mà khách cũng là đây
Quán nhỏ đông ken bè bạn sum vầy
Mau đến nhé chung vui cùng bạn hữu

Khoailangsùng

TEU075- Ngon Lành Ha!!!

"Thời Mở Cửa" cũng nên sang sửa lại
Dù khách hàng chưa rõ biết những ai
Việc bán buôn năm tháng hãy còn dài
Người vào ra biết đâu yêu xướng họa

Đến lần đầu mấy ai không xa lạ
Khi quen ghiền chắc lui tới đêm đêm
Quán nên thơ khung cảnh lại êm đềm
Gợi liên tưởng điều gì còn phong kín !?!?

Có dây leo điểm lối vào cổng chính
Dọc đường đi hoa Thái lạ khoe hương
Nửa đón mời ngơ ngẩn khách viễn phương
Nửa che dấu cánh tàn e gió quạng

Muốn góp ý lời bàn cùng chủ quán
Chim uyên ương quấn quít với tình lang
Đặt giữa hồ khi non bộ sẳn sàng
Đừng quên viết đôi lời mừng chào đón

Những khung cửa mở rộng ra cho thoáng
Gió mát lùa tận góc nhỏ mới thôi
Xua tan đi thời ế ẩm tơi bời
Ngày rất mới khách đến đi vương vấn

Tân trang xong cõi lòng còn chấn phấn
Mời người quen cùng hàng xóm quanh đây
Hỏi xem coi định sẽ ...sẽ như vầy...
Có phòng VIP dành riêng cho bằng hữu....nhậu


NhàQuê

TEU074- Đụng Đâu ...

TEU074- Đụng Đâu Viết Đó


Từ khi có quán chủ Khoai Sùng
Cật ruột NhàQuê rối rối bung
Mở cửa năm diều rồi bảy quạ
Đưa bài bốn vác nghỉ không chừng
Còn thêm hổng chịu mình là ấy
Chí phải bên đây phụ thẳng thừng
Biết ấy ai đâu đi hối thúc
Làm gan chớ trốn biệt trong mùng.

NhàQuê

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2008

TEU073- Bầu Cử

TEU073- ... Bầu...Cử ....

Tới tận hôm nay quyết chắc bầu
Xong xuôi kể rõ được hôn nào
Tin ai gởi trọn đầy như vậy
Nói nhỏ cho nghe đặng đợt sau
. . . . . . . . . . . . . . . . .
Cử được xong rồi nhắm tới lui
Tròn tròn trịa trịa đã thì thôi
Đi về đóng cửa mình mình nghiệm
Chúm chím trong lòng sướng sướng vui

NhàQuê

TEU072- Kinh Nghiệm

TEU072- Kinh Nghiệm

(Tự Họa bài Câu Sông)

Ao đìa tắm chán chuyển ra sông
Nước sắp ”đầy mà” đến”nhữn” ròng
Áo vắt trên bờ quần cột gút
Đầu trần nón giấu tránh mưa giông
Đề phòng chuyện cũ kỳ rồi lại
Tái diễn q… trôi biệt đáy dòng
Ngó tới nhìn lui gì cũng tím
Không nhờ bụi vướng… túm… về không...


NhàQuê

TEU071- Chắc Ăn

TEU071- Chắc Ăn


(Tự họa bài Câu Đồng)


Hồ Chung Thủy có cống ra sông
Nghẹt cứng làm sao biết lớn ròng
Đứng ngắm sen hồng hồi ê cẳng
Rình câu "Kết Đỏ"** tới là giong
Thơ toan ráp vận chưa thành cú
Nhạc định biên ra mới mấy dòng
Tưởng dễ ai dè đâu quá khó
Thơ chôm... cá chợ... liệu... ờ không?

NhàQuê


** Kết Đỏ: Cò, Hiến Binh

TEU070- Câu Đồng

TEU070- Câu Đồng

Lúa phát xanh um tới tận sông
Nhìn con lóc mẹ dẫn ròng ròng
Chờ hoài cá chẳng ngồi tê cẳng
Đợi mãi mồi hao đứng dậy giong
Muốn biết làm sao cho chắc cú
Bày riêng bí mật giấu trong dòng
Đền ơn nghĩ cũng chưa gì khó
Nói nhỏ... nghe xem... có được không?


NhàQuê

TEU069- Câu Sông

TEU069- Câu Sông

Ngồi câu hóng mát mé bờ sông
Lạ nhỉ cần buông lúc nước ròng
Cá chốt đói meo cười quá xá
Lòng tong ốm nhách hưởi rồi giong
Hay là muốn ngắm thuyền qua lại
Có thể chờ xem sóng rẽ dòng
Chớ thấy bồng bềnh hoa tím tím
Toan nhào hái đại…biết bơi không?


NhàQuê

TEU068- Gấp

TEU068- Gấp

Quán xá hàng tuần mở một ngày
Nhằm khi thắt ngặt biết tìm ai
Chơi vầy tóp vạt đành cam nhịn
Bán chác ầu ơ đợi lắt lay
Chộp được quầm lang chưa kịp lột
Vồ xong nuốt trọng khỏi cần nhai
Ngà ngà trắng trắng gì thây kệ
Kén chọn nhùng nhằng sợ phủi tay

NhàQuê

Ớớớơơ.... trời đất ơiiiiiiiiii !!!

Gió lớn mưa to mới mấy ngày
Ra giồng không được khổ ...trần ai
Ngoài kia phơi xác khoai la liệt
Trong bếp há mồm chuột xúm lay
Bà chủ trùm mềm chưa chịu thức
Khách hàng bỏ quán lấy đâu nhai
Mau ra...có lão già Ngông đến
Đập cửa la làng chắc mõi tay....

Trúc Giang


Chờ

Quán ế đành cam nghỉ mấy ngày
Biết nhau thông cảm ...chuyện lâu dài
Chủ nhân mạt vận ...nhà bê bối
Quan khách cao sang ...cảnh lá lay
Mưa gió ầm ì đường vẳng vẻ
Đẩt trời rung chuyển nẻo sinh nhai
Nợ tằm trót nặng luôn đeo đuổi
Bằng hữu xa gần nỡ bó tay


Khoailangsùng

TEU067- Trồng Khoai ...

TEU067- Trồng Khoai Không Củ !!!!

Thấy giống phân vân liệu thiệt... hôn
Còn đang lưởng lự kiểm tin đồn
Nghi nghi lá tốt hay thưa củ
Ngợ ngợ dây già phải tưới đôn
Đổi đất may ra còn mấy quảo
Thâm canh chắc chỉ tráng lưng xon (?)
Khoai ta cắm xuống xanh um phát:
Khú đế, cù đeo, phải vậy... hôn


NhàQuê

TEU066- Phải...Hôn

TEU066- Phải... Hôn

Nhướng kỹ sao mà giống chuối chiên
Khoai lang biết chắc xỉa tiền liền
Xơ sùng trối kệ về sanh sửa
Nứt dập ô kê ghé đở hiên
Lấy giống vào mùa dâm kiếm chác
Nhân lên mấy lượt phủ đầy triên
Ăn thua ở chổ mình chăm sóc
Bén rễ chờ lan... củ nứt triền.

NhàQuê


Bé Cái Lầm

Xem cho kỹ nhé cái gì chiên
Tưởng tượng làm chi bị hố liền
Giống ấy giâm sao không nứt mộng
Khoai nầy ủ tới ngập đầy hiên
Trời Tây tuyết đổ tiêu tàn gốc
Đất Việt mưa chan phủ thắm triên
Phong thổ hai nơi đều khác biệt
Mong gì hàng vạn củ bên triền.


KhoaiLangSùng

TEU065- Khai Trương...

TEU065- Khai Trương Hồng Phát

Lời nhiều xúm lại nhát người ta
Bán đắt mua may biết quá mà
Khách khứa đông vầy nhờ nụ nở
Thân quen ít ỏi tại đường xa
Thời vô cửa nhỏ chen đâu lọt
Số tới sân to lấn mới qua
Trước hết đi coi thầy ở cạnh
Mu rùa mó máy tán... lan... ra.


NhàQuê

TEU064-Đoán Được Mà

Quen Lạ, Lạ Quen


Đệ đã quen huynh ở kiếp nào

Chắc là gặp giữa giấc chiêm bao

Mơ màng oánh lộn trong Nhà trẻ

Say ngủ kỳ hờm chốn Lý lao

Mấy chục năm qua chưa biết trước

Vài ngàn ngày nữa sẽ tìm sau

Nay nếu không chê thơ dỡ tệ

Ít dòng đối họa ... há quen nhau


KhoaiLangSùng



TEU064- Đoán Được Mà!


Chửa biết "người ta=NhàQuê" tuổi thế nào

Nhà đâu học ở trí là bao

"Sùng" gan mấy bực khi "Đây" trẻ

"Ấy" dạn không màn "Đó" nhọc lao

Chữ "đệ" nghe kỳ xin báo trước
Xưng em khỏi chỉnh tiện về sau

Là ai... bấm đốt... đâu có tệ

Chửa gặp...nhưng mà...quá biết nhau


NhàQuê

Ô...ô...Thầy... !

Chẳng biết Sùng gan dạ cỡ nào
Nghề trau mấy bực sức là bao
Trêu vào Sư Tổ e công tán
Chọc phải Nhà Quê ắt trí lao
Lá mỏng phen nầy xin dzọt trước

Khoai ...già ở đó nhớ về sau
Ba ngày chẳng thấy ai trông quán
Hàng xóm tìm sang ... tưởng niệm nhau !!!!

Trúc Giang

TEU063- Xin Lỗi

TEU063- Xin Lỗi

Cáo lỗi làm "sùng" chổ khách quen
Xưa nay chớ có biệt sang hèn
Khoai lang thuở trước từng mê lắm
Xôi vắt giờ đây vẫn cứ thèm
Bởi tại phàm phu nên sảng ẩu
Là vì mắt thịt mới lèng èng
Cầu chì chỉ chổ xin nối lại
Thiệt hại bù liền chổ khách quen


NhàQuê
Kiếp lão nô

Muốn làm xếnh xáng lại không cho
Chịu kiếp phổ ky phải thập thò
Đông khách bưng bưng chim phá lâu
Vắng người xắt xắt chuột hầm kho
Thiếu tiền thiếu bạc đành đi ở
Không đức không tài chắng chức to
Nhưng nếu chê khoai già lại yếu
Về vườn câu cá chẳng cần lo


Khoailangsùng


Huề... nha!

Vuốt giận Sùng ơiiii... Lão xử cho
Nhà Quê quen tật ngứa tay thò
Thấy khoai láng mướt giành ươm giống
Lựa củ tròn no chất chật kho
Chứ chẳng ém tài ngăn lối tiến
Càng không cố ý lấp ngôi to
Chiêu hiền đãi sĩ gương truyền thống
Dựng Quán xây Quầy xúm xít lo...


Trúc Giang


TEU062- 24/24 Môi Giới Hối Lộ


Dựng quán kinh doanh, đợi phép cho!
Xây sai kích thước kiểu chân thò
Phần sau mẫu chưa thành bếp
Phía góc nuôi mèo để giữ kho?
Thậm thụt heo gà toan đút lót
Lần dò rượu thịt kiếm quan to
NhàQuê cấp nhỏ lòng không hẹp
Rỉ rịch... đôi câu... bắn khói lo


NhàQuê

TEU061-Nên

Khoai Lang Ê sắc.......

Khoai nhiều nên bán bớt đi thôi
Nấu nướng xào chiên đã ngán rồi
Rán nuốt mà khoai còn ngập chén
Cố nhai sao củ vẫn đầy nồi
Cho không thì tiếc thà đành chịu
Bán rẻ chẳng thèm để vậy thôi
Lắm kẻ ngạo cười sao kẹo kiết
Khoái ăn sang đỡ được tiền trôi


KhoaiLangSùng


TEU061- Nên

Miển ế nên đem bán tống thôi
Lâu ngày nức mộng chắc "thua" rồi
Hàng bông hổng giống như lu chén
Trái củ nào so với chão nồi
Cứ để không bồ đâu có chịu
Thà rằng có bịch chất vun thôi
Xin đừng ép xực nhiều sanh kiết
Trị khó tiền khoai mấy mẩu trôi


NhàQuê

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2008

ĐX036- BÊN KIA SÔNG

Những "con đường xưa Em đi"

Đoạn Kết Tùy Bút ĐX

ĐX036- Bên Kia Sông


Bên kia sông không những là khúc ruột mà còn là trái tim của bên nầy sông, nơi ấy có người qua sông còn tiếc một buổi chiều, rồi nhiều buổi chiều khác quyện vào nhau còn vương mãi mấy mươi năm chưa tan hẳn.

Cái đặc điểm của bên kia sông là những nhà cất dựa vào mé sông cửa sau quan trọng hơn.
Hãy nhìn các bảng hiệu nhìn châu chấu qua đây vậy mà là cửa sau đấy, làm ta liên tưởng đến truyện Phong Thần:

Có anh Tôn Ngộ Không sanh ra từ khối đá thọ khí âm dương: Dù là con khỉ đá nhưng hình hài đủ bài bản như khỉ thiên nhiên, anh ta lém rất Khỉ: Tầm sư học phép thần thông thời gian dài thầy không truyền gì cả, một hôm bị thầy gõ cho ba phát vào đầu, đúng giờ Tý canh ba anh ta lò mò vô nơi thầy ngủ, thầy sai đi đổ ống nhỗ mà không được đổ lên trời cũng như xuống đất.
Nhờ thông minh rất khỉ đã nuốt hết ống nhỗ ấy nên Khỉ ta thần thông biến hóa.
Anh ta lên Thiên Ðình được phong chức giữ ngựa ( giải thích vì sao ngựa sợ khỉ) và sục sạo quậy tới bến: vườn cây trái mấy ngàn năm mới ra quả, ăn một quả sống ngàn năm mà anh chàng chơi luôn gần hết vườn đào tiên Nhà Trời.
Lại còn lọt vô được lò luyện linh đơn, lọt vô cái pharmacy trên ấy anh chàng nuốt gọn không biết bao nhiêu là thuốc tiên mỗi viên đều trường sanh bất tử.
Vậy là về căn bản anh chàng không bao giờ chết và không bao giờ bịnh. Ðã chưa!
Bị khích tướng anh chàng đòi Ngọc Hoàng phải phong cho Khỉ ta chức bằng với Trời: Tề Thiên Ðại Thánh, chức nầy không có trong danh mục sổ bộ nào trên đó, nên Trời cũng làm vui lòng Y.
Càng ngày ông Tề càng quậy quá đỗi nên Ngọc Hoàng cầu Như Lai giúp, Phật Tổ thách Y nhảy qua được bàn tay Phật thì Y muốn gì được nấy.
Lúc Y "cân đẩu vân" để qua là lúc mất điểm tựa nhất bị năm ngón tay là năm quả núi Ngũ Hành đè dí mấy ngàn năm, nằm uống sương mà sống.
Ngày kia nhờ Tam Tạng giải cứu và theo Tam Tạng đi Tây Trúc thỉnh kinh. Trong lần đánh nhau với yêu quỉ bị nà quá, khỉ ta biến hóa thành cái miếu để tạm thời ẩn thân nào ngờ cũng bị khám phá vì cột phướng theo lẽ phải ở trước miếu đàng nầy lại ở phía sau vì cột phướng do cái đuôi khỉ hóa thành. Chắc các tiệm bên kia sông treo bảng hiệu cả hai cửa trước và sau!

Người bên ấy qua đây hàng ngày, hai con đò chèo: một ở bến đò Cái Cối, một ở Bến Lở chuyến nào cũng là đà.

Sau có cầu Cái Cối nên chỉ còn lại đò Bến Lở ở cuối đường Trương Vĩnh Ký: Tương truyền rằng nơi đây có con cá mú lớn nó vẫy đuôi làm lở sập cả dãy nhà, hang nó thả cặp dừa khô có đánh dấu và tìm thấy cặp dừa ấy tận Kinh Chẹt Sậy.

Hai bến đò nầy hợp cùng bến đò Mỹ An gần biệt thự Bs Trần Quế Tử đưa khách qua lại từ bên nầy sang xã Mỹ Thạnh An đối diện bên kia sông.
Còn hai con đò khác đưa khách qua xã Nhơn Thạnh: một ở bến Rạch Vông gần cầu Gò Ðàn và một ở Chợ Giữa.
Xã Nhơn Thạnh quê Dương Văn Tươi là xã nối tiếp Mỹ Thạnh An. Xã Phú Nhuận nằm sau lưng hai xã vừa kể.

Từ Phú Nhuận đổ đi còn hiện hữu con đường đã lâu hoang phế không sử dụng, đi từ đó dọc theo chiều dài của "cù lao" bên kia sông (nhìn tưởng là, thực ra không phải cù lao), con đường nằm hoàn toàn trong địa phận quận Giồng Trôm, có lúc phía ấy người ta tính hay đã lập quận mới Phước Hưng đặt tại ngã ba Giồng Quít.

Phước Hưng trở thành Quận thứ 10 của tỉnh Kiến Hòa sau Ba Tri, Bình Ðại, Ðôn Nhơn, Giồng Trôm, Hàm Long, Hương Mỹ, Mõ Cày, Thạnh Phú và Trúc Giang.

Sau khi qua khỏi nhà thờ La Mã, chợ Hiệp Hưng (Sơn Ðốc ) nơi nổi tiếng bánh phồng, con đường nối vào tỉnh lộ 26 tại ngã ba Sơn Ðốc nơi đây còn gọi là ngã ba Dây Thép. Từ ngã ba đó tiếp tục đi về hướng Ðông qua hai cánh đồng rộng các Bạn sẽ đến quận lỵ Ba Tri. Không xa lắm đâu, khoảng mười cây số thôi các Bạn ạ, Ráng lên!


Làng quê ven biển, tận cùng tỉnh lộ 26, cách quận lỵ Ba Tri một cánh đồng rộng: Nơi ấy NhàQuê chào đời và cũng từ điểm xuất phát đó mời các Bạn đọc tiếp Những "ngôi trường xưa Em học" dưới hình thức đoản văn.

Ðến đây NhàQuê xin được viết lời kết loạt bài Những "con đường xưa Em đi": Những nơi đã đi qua dù lối thuật chuyện có nhạt nhẽo, khô khan, không hấp dẫn lôi cuốn do thô thiển văn tài. Nhưng NhàQuê mong có chút gì cùng các bạn gợi nhớ chốn xưa cả cái xấu lẫn cái đẹp: Nay chúng không trở lại bao giờ.






Cám ơn các bạn đã đọc chuyện.

NhàQuê




...................
Trong đầu anh còn bản đồ thứ thiệt
Những con đường chưa bị thay tên
Có một hôm tình cờ em hỏi
Thành phố hiền hiền đã hiện nguyên lên
...........................................................

thơ Nguyễn Nam An

ĐX035- Đường NGÔ QUYỀN

Những "con đường xưa Em đi"


Nhóm Theo Hướng Nam Bắc


ĐXo35- Đường Ngô Quyền


-NB12 ÐƯỜNG NGÔ QUYỀN:


* Ðoạn từ Nguyễn Tri Phương đến Trương Tấn Bủu, chạy cặp rạch Cầu Nhà Thương khi xa khi gần, khoảng giửa chỗ gần rạch nhất có cầu xi măng nhỏ xe hơi không qua được, bên kia là Cù Lao Dê.

NhàQuê có qua đó hai lần nhưng không xác định được có đúng là cù lao không hay chỉ là "bán đảo" vì NhàQuê chưa vô sâu để nhìn thấy một dòng nước khác hợp cùng rạch Cầu Nhà Thương bao quanh hoàn toàn cái cù lao ông nhậu bà khen nầy.

Bên ấy không nhiều nhà, cây vườn bình thường nên điển tích không biết có từ lúc nào. Bạn nào có dịp gặp thi sĩ Hoài Thi hỏi thử, Thi Sĩ có ở đó thời gian từ Mõ Cày qua Bến Tre học.

* Ðoạn từ Trương Tấn Bửu đến Hùng Vương (mé sông) rạch Cầu NhàThương uốn khúc đổi hướng không còn gần đường nữa.

Tại góc ngã tư bên mặt, dường như có tiệm tạp hóa trước khi đến nhà bảo sanh Tạ Thị Hai gồm một dãy nhiều căn, mấy căn cuối cùng có các bạn Võ Thị Nga, Thinh (em Nga)...cái bạn Thinh nầy nghe nói hầm hứ mà nhìn hình thấy ốm ròm phải chống nạnh cho có bề thế.

Biết vậy hồi đó đi qua đấy đâu có ớn cậu mà chẳng dám dòm vô...

Có lần lang bạt đó đây NhàQuê có gặp nhỏ tên Tâm gọi bạn Nga bằng dì và theo cô ấy thì bạn về ở đâu trong vườn mà sao thấy Admin nói là vẫn ở chỗ cũ. Lạ nhỉ ? Sao không vô giường không khí trong lành ở chi ngoài chợ lắm bụi trần??

Kế tiếp gần bên là nhà gia đình bên vợ thầy Ðào Nhường, nhà có phải nằm trong khuôn viên ngôi lâu đài lớn không? Tòa lâu đài lớn không thua gì dinh Tỉnh Trưởng, cũng rào có song sắt y chang.

Người ta đồn rằng dự định xây lớn hơn dinh mà không được phép, cũng nghe nói có người con làm giám đốc trường Quốc Gia Âm Nhạc, lại cũng tin đồn đó là nhà ông bà nhạc, thân phụ mẫu kế thất Bs Trần Quế Tử. NhàQuê không tìm hiểu thêm.

Ðến cuối có hẽm cặp theo rào đi vào xóm bên trong, nhà chen chúc, hẽm nầy cuối tháng NhàQuê và đồng bọn ghé nhà thầy Võ Châu Ðầy xin lãnh lương sớm, xong ra Tín Nghĩa nhậu gần quắt mới chịu về hướng Ðông.

Ðối diện tòa lâu đài là trường Tân Dân, trường có lầu, nằm trong khuôn viên nhà thờ, trường có bậc đệ nhị cấp, nề nếp kỷ cương đàng hoàng, do linh mục Phạm Tuấn Tri làm hiệu trưởng, nhiều thầy trong trường công được mời ra dạy thêm nên thành tích thi cử của trường cũng không thua trường công là bao, trường đứng vững tới hơi thở khò khè.

Trong trường có thầy Ngô Ngọc Xuân từ trường Nhân Vị dưới Lương Quới lên trường Cộng Hòa rồi qua Tân Dân khi mấy trường trước đó giải tán, thầy Xuân phụ trách văn phòng nhưng mấy đứa chung nhà trọ nói thầy dạy pháp văn hay và giữ nhiều sách quý.

NhàQuê

ĐX034- Đường NGÔ TÙNG CHÂU

Những "con đường xưa Em đi"

Nhóm Theo Hướng Nam Bắc

ĐX034- Đường Ngô Tùng Châu


-NB11 ÐƯỜNG NGÔ TÙNG CHÂU: Khúc từ sau lưng Tòa Hành Chánh đến Gia Long tức đoạn có Ty Canh Nông sau nầy đóng không còn là đường giao thông đi lại và có cất thêm nhà tiền chế cho nhiều phòng ban mà tòa hành chánh không đủ chỗ.
Từ khi trung ương tản quyền, NhàQuê nhiều lúc cũng cầm dùm giấy tờ tới xóm con ghẻ nầy để kiểm soát ước chi, trước đó phải gởi đi Sài Gòn, nhờ chỗ bạn bè cũ cùng nhau đi làm chầu cà phê đá là máy chạy nhanh hơn, thông qua dễ dàng; Nhất thân nhì thế mà!.

Nếu tính từ Gia Long đi trở đến Nguyễn Tri Phương phải kể ngôi nhà lầu của thầy Lâu thân phụ thầy Trần Công Bình (Vĩnh biệt thầy Bình).
Nhà có nhỏ Cẫm Vân đâu bên miệt Mõ Cày qua trọ học, chiều chiều Nhỏ ngồi trên bao lơn hong tóc dưới đường khối đứa lượn qua lượn lại, bữa nào Nhỏ không ra hoặc Nhỏ về Mõ Cày buồn biết mấy!
NhàQuê cho mái tóc ngang lưng của Nhỏ là " mái tóc đẹp nhất thế kỷ 20". Có đi sau lưng Nhỏ ngắm vẻ hài hòa mới thấy cả cầu Tràng Tiền, trường Ðồng Khánh, núi Ngự sông Hương đều qui tụ về đây, chãy duyên dáng kiêu sa xuống vai Nhỏ!!!! Phải không các cụ?
Mái tóc ấy nay siêu lạc nơi mô? Nhỏ có muốn lấy report card không? Liên lạc trongbtran@hotmail.com sẽ cho biết Nhỏ được bao nhiêu điểm, được nhận bộ răng giả hay chai thuốc nhuộm tóc hiệu con công theo thông cáo chui đăng trong phần hẽm Mỹ Hòa Chay.
Bên kia đường có nhà bạn Nguyễn Bá Tải, cái chàng Goalkeeper nầy như đã nói banh đi cao thấp gì cũng bay và ưa nằm sân. Ở ngoài khán giả nơm nớp sợ Tải ta chấn thương nặng: Hắn tiết lộ đó là mánh lớ nhà nghề, chứ bắt hụt banh mà không giả bộ nằm vạ đồng thời đứng dậy đi cà nhắc thì có nước bị chửi la ó tơi bời. Cũng hay!!

Cạnh đó có trường dạy đánh máy Nguyễn Tấn, trường nầy có trước trường Thái Dương trên đường Trạng Trình rất lâu, sau khi đi làm "thế vì khai sanh" ở tòa án, thấy cô tám Ðồng đánh máy lẹ hết kỵ Ba muốn NhàQuê sau nầy cũng được như vậy; Làm thư ký đánh máy khó lắm nha các bạn! Bản văn có viết trật chánh tả khi qua thơ ký đánh máy phải tự sửa lỗi ấy: Ðã Tự Viên phải giỏi chánh tả, điều nầy NhàQuê bái!
Trường đánh máy còn bán đủ loại mẫu đơn " ...ngày...tháng...năm...kính gởi:...Tôi đứng tên dưới đây...Nay tôi làm đơn nầy......Trong khi chờ đợi xin...nhận nơi đây lòng biết ơn của tôi (hoặc nếu được chấp thuận tôi xin đội ơn)....nay kính...Ðương sự ký tên hoặc lăn tay..." Ðơn kêu oan lời lẽ còn thống thiết hơn nhiều.

Ðường Ngô Tùng Châu qua khỏi đường Nguyễn Tri Phương trở thành hẽm Bảy Phát tên gọi thói quen vì nơi ấy có vựa ve chai lông vịt, đồ phế liệu của chú bảy Phát, chú cũng là nhạc phụ bạn Nguyễn Bá Tải vừa nói đoạn trước, gần đó là nơi gặp nhau của các con hẽm khác dẫn tới: đường Hai Bà Trưng nối dài, hẽm Bà Ðốc Phủ Nhơn lò mò tới...

NhàQuê

ĐX033- Đường THỦ KHOA HUÂN

Những "con đường xưa Em đi"

Nhóm Theo Hướng Nam Bắc

ĐX033- Đường Thủ Khoa Huân


-NB10 ÐƯỜNG THỦ KHOA HUÂN: Vị thế cũng như hai đường Lê Đại Hành và đại lộ Ðinh Tiên Hoàng cũng tạo ngã ba với cả Trương Tấn Bữu và Hùng Vương, dù đường chỉ là gạch nối ngắn bên trái có trường Trung học Tư Thục Bác Ái, so với các trường tư không có lớp đệ nhị cấp thì trường Bác Ái thọ hơn cả. Bên phải từ giữa cho tới Hùng Vương là các cơ sở phụ thuộc nhà thờ Bến Tre trong đó có phòng Cha Tỏ dạy nhạc cho ban nhạc và ban hát thánh ca giáo đường nầy. Cha Tỏ cũng thường lên trên khu sân vận động đánh tennis, lúc đó ông mặc đồ thể thao, trán ông bắt đầu hói: Ông đen thui hà!


Phần Sưu Tầm Về Thủ Khoa Nguyễn Hữu Huân


Nguyễn Hữu Huân được ghi nhận là "một hiện tượng đặc sắc của văn học yêu nước thế kỷ 19 của Việt Nam: hiện tượng nhà thơ - chiến sĩ."

Bài thơ chữ Hán dưới đây, ông làm trước khi bị chém, nay được tạc nơi bia mộ ông. Sau đây là bản dịch của Phan Bội Châu:


Ruổi dong vó ngựa trả thù chung
Binh bại cho nên mạng phải cùng.
Tiết nghĩa vẫn lưu cùng vũ trụ,
Hơn thua xá kể với anh hùng.
Nổi xung mất vía quân Hồ lỗ
Quyết thác không hàng, rạng núi sông.
Tho thuỷ ngày rày pha máu đỏ,
Đảo Rồng hiu hắt ngọn thu phong.

Và:

Hai bên thiên hạ thấy hay không ?
Một gánh cương thường, há phải gông.
Oằn oại hai vai quân tử trúc,
Long lay một cổ trượng phu tòng.
Sống về đất Bắc, danh còn rạng
Thác ở thành Nam, tiếng bỏ không
Thắng bại, doanh thâu trời khiến chịu
“Phản thần”,“đéo ỏa” đứa cười ông!

Bài thơ ông làm nghe tin vợ dám đi kiện quan đầu tỉnh An Giang, và đòi Pháp thả chồng:

Xem qua thư gửi rất kinh hoàng
Nhi nữ chà chà cũng lớn gan
Đơn bẩm cuối lòn loài bạch quỷ,
Sân quỳ vất vả phận hồng nhan
Bán mình đâu nệ phiền lòng sắt,
Chuộc tội thà xin trọn nghĩa vàng
Tiết khí dưới trần coi ít mặt,
Cang thường càng chuộng gánh giang san.
Ông làm trước khi bị đày ra đảo Cayenne ở Nam Mỹ:

Muôn việc cho hay số bởi trời
Chiếc thân chìm nổi biết bao nơi
Mấy hồi tên đạn ra tay thử,
Ngàn dặm non sông dạo gót chơi.
Chén rượu Tân đình nào luận tiệc
Vần thơ cố quốc chẳng ra lời.
Cương thường bởi biết mang nên nặng,
Hễ đứng làm trai trả nợ đời.

Nhân nhà Tổng đốc Phương có tiệc, ông làm bài này để đọc cho mọi người nghe:

Nghĩ thẹn râu mày với nước non
Nhìn nay tùng, cúc bạn xưa còn.
Miếu đường cách trở niềm tôi chúa,
Gia thất riêng buồn nỗi vợ con.
Áo Hán nhiều phen thay vẻ lạ,
Rượu Hồ một mặt đắm mùi ngon
Giang Đông nổi tiếng nhiều tay giỏi,
Cuốn đất kìa ai, dám hỏi đon!

Qua hình ảnh “cây bắp”, để tỏ bày tấm lòng cùng khát vọng của ông:

Luống chịu ba trăng trấn cõi bờ,
Hiềm vì thương chút chúng dân thơ.
Nương oai tích lịch ôm con đỏ,
Vâng lịnh nam phong phất ngọn cờ.
Miễn đặng an nhà cùng lợi nước
Chỉ nài dãi gió với dầm mưa.
Biển hồ dầu lặng, tằm kình bặt
Giải giáp một phen chúng thảy nhờ.

Hai câu đối do Nguyễn Hữu Huân làm trước khi bị thụ hình, hiện được treo trang trọng tại bàn thờ của ông.

Hữu chí nan thân, không uổng bách niên chiêu vật nghị,
Tuy công bất tựu, diệc tương nhất tử báo quân ân.

(tạm dịch:

Có chí khôn bày, không uổng trăm năm lời nghị chúng
Tuy công chưa thành, cũng đành một thác báo ơn vua).

ĐX032- Đại Lộ ĐINH TIÊN HOÀNG

Những "con đường xưa Em đi"

Nhóm Theo Hướng Nam Bắc

ĐX032- Đại Lộ Đinh Tiên Hoàng

-NB9 ÐẠI LỘ ÐINH TIÊN HOÀNG: Song song với đường Lê Đại Hành, cũng tạo ngã ba với Trương Tấn Bửu hơi đối diện cổng vào Tòa Hành Chánh và cũng cặp hông dinh Tỉnh Trưởng.

Bên phía phải đại lộ Ðinh Tiên Hoàng tính theo chiều tới mé sông có Sở Cứu Hỏa.


Rồi tới trường Nhà Lá: Trường gồm ba dãy hình chử U, hướng về sở Cứu Hỏa hay đúng hơn là nơi rửa công xa.

Trường là nơi học tạm chờ khu trường tiểu học Phan Thanh Giản xây xong.
Trường do thầy Trần Văn Ðinh làm Hiệu Trưởng dù học ở nơi chốn tạm bợ vậy mà đến kỳ thi và thi tuyển vào đệ thất công lập tỷ số học sinh trúng tuyển rất cao.

Gần góc ngã ba với Hùng Vương có cơ sở thứ hai của Lê Công Thuận sản suất các sản phẩm từ xi măng.



NhàQuê

ĐX031- Đường LÊ ĐẠI HÀNH

Những "con đường xưa Em đi"

Nhóm Theo Hướng Nam Bắc



ĐX031- Đường Lê Đại Hành




-NB8 ÐƯỜNG LÊ ĐẠI HÀNH: Ðường Lê Đại Hành khởi từ đại lộ Hùng Vương chỗ hai cầu tàu ông chánh, cặp hông dinh Tỉnh Trưởng dọc theo dãy nhà dành cho gia đinh hầu cận và phòng thủ canh gác, lẽ ra đường đi đến trước cửa trung tâm hành chánh, nhưng vì khu vực tòa hành chánh sau nầy có xây rào nên đường Lê Đại Hành đến gặp tạo ngã ba với đường Trương Tấn Bữu là hết!

Nếu từ bờ sông lên, Dinh Tỉnh Trưởng bên trái. Bên phải có Dinh Quận Châu Thành ngay góc ngã ba Trương Tấn Bửu.

Vì vị thế đặc biệt là khu dinh thự nên ít người đi lại trên đường nầy.


NhàQuê

ĐX030- Đường LÊ VĂN DUYỆT

Những "con đường xưa Em đi"


Nhóm Theo Hướng Nam Bắc

ĐX030- Ba Con Đường Tạo Thành Ngã Ba Tháp


(Đường Lê Văn Duyệt)



* ÐƯỜNG LÊ VĂN DUYỆT: Mời các Bạn cùng NhàQuê đi theo hướng từ Bắc xuống Nam khởi từ Ngã Sáu có Lộ Hàng Keo, phía đường nầy dù trải nhựa nhưng lỡm chỡm thiếu bảo trì đúng mức hoặc đúng định kỳ, bụi mịt mù khi có xe qua lại.

Ðoạn tới ngang Tháp có lúc cho giao thông hai chiều, có lúc chỉ một chiều về phía Tháp.

Ðường Lê Văn Duyệt lần lượt vượt ngang qua: Hẽm Ðại Ðồng, nhà máy nước đá Lê Thành Hương, Lộ Mới, trường tư thục Cộng Hòa.

Trước khi đến Mỹ Hòa Chay và Hẽm mang cùng tên, chúng ta ngang tư thất cụ Nguyễn Văn Trinh vị Hiệu Trưởng đầu tiên trường Trung Học Công Lập Bến Tre liền trước khi đến chùa Phật Ân.

NhàQuê nhìn biết Cụ từ khi chưa vào Trung Học vì Cụ nhiều lần đi thanh tra, khám lớp các trường dưới Ba Tri, mấy thầy cô bị Cụ bất ngờ dự giờ vừa dạy vừa run cầm cập, tái mét, Cụ thanh tra xong, thầy cô dạy lớp được khen cũng chưa dám cười.

Các lần Cụ khám xét thăng thưởng còn gian nan hơn, thầy cô dịp đó khỏi cần diet cũng xuống cân thầy rõ: Nào chuẩn bị giáo trình, học cụ, chỉnh đốn sổ sách, dặn dò học sinh ráng học thuộc bài phòng khi thình lình bị thanh tra chọn hỏi và nhất là đừng khốp, hãy bình tỉnh như thầy cô mình, nhưng xét ra trong giờ phút hồn phi phách tán đó, trò bình tỉnh hơn thầy cô nhiều, Vô Tư!!

Mời các Bạn nghe cậu bé bên cạnh nhà đoàn thanh tra tạm nghỉ: " Má ơi má! giờ con học bài nha, con học bài cách trí, cô con nói ngày mơi có mấy Ông thanh tra lận...Ờ ! học đi con!..... Rắn rắn rắn rắn rắn...Rắn là một loại bò, rắn là một loại bò, rắn là một loại bò, rắn là một loại bò......sát không chân, sát không chân, sát không chân, sát không chân......Rắn là một loại bò sát không chân, rắn là một loại bò sát không chân......Con thuộc bài rồi con tắt đèn đi ngủ nghe má? Ờ!"

Cụ cũng giúp đở học sinh Trung Học Công Lập Bến Tre, khi đó Cụ kiêm nhiệm luôn chức Trưởng Ty Tiểu Học, Cụ tuyển các anh chị lớp đầu tiên đàn anh chị NhàQuê làm thầy giáo cô giáo cho nhu cầu mở mang giáo dục tới tận vùng nông thôn trong các đợt cần tuyển giáo viên tiểu học ngoại ngạch, về sau các anh chị nầy cũng dần dần nhập ngạch.

Cụ đi xe đạp loại cao giàn vành 700 cở NhàQuê khó lòng đạp tới: niềng 650 NhàQuê đã vất vả rồi!

Chị Liễu con Cụ chạy lẹ lắm nhe anh "Liễu", cẩn thận đó!, chị thi chạy đua mỗi năm.
Nhan Khương cũng con Cụ học sau NhàQuê mấy năm, bạn nầy không chạy nhảy với đời mà chọn con đường tu tịnh, giúp người nghèo đói...

Có nghe nói cụ hiệu trưởng Nguyễn Văn Trinh được ân thưởng Ðệ Ngũ Ðẳng Bảo Quốc Huân Chương do những cống hiến của Cụ cho Ðất Nước, cho sự nghiệp Giao Dục, trước khi hưu Cụ đã được tưởng thưởng Chương Mỹ Bội Tinh Ðệ Nhị Hạng: Kính mừng và cũng Vĩnh Biệt Cụ!

Chùa Phật Ân có người nói đó là chùa chánh: Tỉnh Hội Phật Giáo Tỉnh Bến Tre; chuyện đó NhàQuê không rành nhưng biết chắc rằng đầu năm đến chùa hái lộc thoải mái, cây lá nhiều nên không cần hạn chế! Nói vậy chứ cũng hái tượng trưng, chừa cho người ta ... nghe mấy cha mấy mợ!

Bên kia đường trước cửa chùa dùng làm bến xe đò đi các quận và sau là xe lam chạy đường ngắn hơn đi các xả, quận gần.

Ðoạn kế tiếp có nhà sếp Giám cửa hướng ra sau nhà Bs Huê; Ông là giám thị chỉ huy nhóm thợ chuyên môn trong Ty Công Chánh và người ta cũng thường nói về sự đảm đang của bà Sếp.

Anh Nguyễn Văn Ðạt con ông có xuống làm hiệu trưởng Trường Tiểu Học Ba Tri vài tháng nên kiêm nhiệm luôn Trung Học trong giai đoạn trường mới mở chưa bao lâu; Anh xuống dưới vì bị kỷ luật: Nghiện!
Còn cái bạn Ðây em anh thì NhàQuê chỉ biết chứ không quen: mấy bạn chạy vespa chưa có bằng lái khó quen quá!!

Còn nhiều nhà nữa tất cả khang trang, cuối đoạn đó là nhà gia đình bạn Yên Thị Ngọc Ðiệp, Ngọc Phượng, Cẩu Chẩy, Huê nơi giao điểm Lê Văn Duyệt và Hai Bà Trưng.

Từ đây đến gặp đường Trương Tấn Bữu (ngã ba) lần lượt qua: ngã tư Nguyễn Tri Phương, ngã tư Gia Long, ngã ba đường vào Ngân Khố đều đã có nói ít nhiều rồi.

Duy chỉ trên đoạn còn lại nầy có lần đua xe máy dầu từ ngã ba Tân Thành về có người tử nạn do thoát đi quá nhanh, không thống nhất theo dặn dò về mục đích cuộc đua và an toàn lộ trình của thầy Nguyễn Khương Nhuận; Chuyện lúc đó NhàQuê chưa lên nên nghe nói lại và biết đại khái như vậy.

NhàQuê