Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013
DQ042- Năm Mới
Ừ em, năm cũ hết rồi
Một năm dở khóc, dở cười tỉnh say
Bây giờ năm mới sang đây
Nghiêng vai gánh nặng chất đầy tuổi cao.
Lắng nghe thế sự ồn ào
Lắng nghe giòng chảy máu đào đã vơi
Hình như sắp hết kiếp người
Mà sao thân xác rã rời ủ ê.
Ừ em, năm mới lại về
Quẩn quanh cũ, mới chẳng hề đổi thay
Vẫn mong vẫn đợi từng ngày
Cuộc đoàn viên, buổi sum vầy nước non.
Trăng thề đã khuyết lại tròn
Nghĩa tình trăm mối hãy còn ngổn ngang
Cần chi xuân đến, xuân tàn
Cần chi năm mới rộn ràng đón đưa.
Dương Quân
2/13
DQ041- Tóc Em
Xưa nàng xõa tóc sau lưng
Ngày nay cắt ngắn nửa chừng chấm vai
Tóc nàng tỏa ngát hương bay
Sợi mây gió cuốn, sợi dài đêm thâu.
Sợi vui sóng lượn dạt dào
Sợi tình e ấp nửa câu hẹn hò
Ta về ghép vội vần thơ
Nghìn năm vẫn đợi bây giờ tóc thơm
Ta người lãng tử văn chương
Mơ vùi trong tóc quên buồn thế nhân
Biết mình nặng gánh phong trần
Vẫn lòng khắc khoải nhớ vầng tóc tiên.
Dương Quân
1/13
Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012
DQ040- Sao Em Không Về
Sao em không về đây em ơi
Chờ hết trăm năm, đợi hết đời
Vẫn mịt mù tăm, không bóng dáng
Sức tàn lực kiệt mỏi mòn hơi.
Sao em không về đây, bên anh
Nửa gối, nửa chăn đã sẵn dành
Nửa bản tình ca chưa đoạn kết
Nửa bài thơ dang dở mong manh.
Không biết giờ đây em ở đâu
Trên miền Tây Bắc lắm mưa mau
Phía Đông phố thị người xuôi ngược
Hay biển bên kia nắng dãi dầu...
Sao em không về với phương Nam
Gió mát, trăng thanh, nắng ấm tràn
Hoa nở vườn cam, trời sáng tỏ
Thùy dương biển nhạc hát quanh năm.
Em hãy về đây, ta có nhau
Thời gian như nước chảy qua cầu
Cuốn về dĩ vãng xa thăm thẳm
Phút chốc thanh xuân đã bạc đầu.
Tiếng gọi em về vọng thiết tha
Cơn mơ chưa tỉnh, mộng chưa nhòa
Chập chờn em khẽ nghiêng vầng trán
Nửa nụ hôn thèm lặng xót xa.
Sao em không về đây em ơi
Chờ đã trăm năm, đợi hết đời
Có lẽ từ đây rồi mãi mãi
Chẳng còn có dịp gặp nhau thôi.
Dương Quân
(Viết sau cơn bệnh 11/2012)
Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012
DQ039- Thu Cảm
Hình như trời đất chớm thu sang
Đã thấy xôn xao những lá vàng
Đã thấy mây xa chìm xuống thấp
Bên thềm, nụ cúc nắng mơn man
Có lẽ là thu đang đến đây
Cho sương khói ủ mộng thêm đầy
Có con én muộn chao ngoài ngõ
Mang hết hạ tàn theo cánh bay.
Có chi nhung nhớ rất đìu hiu
Nhè nhẹ vương trong sắc nắng chiều
Hồn của muôn loài hoa cỏ mục
Đợi hoàng hôn tắt, bóng trăng treo.
Có gì ray rức nẻo thu tâm
Những hẹn thề xưa, mộng ước thầm
Từng mảng đời trôi vào dĩ vãng
Chuyến tàu dang dở bóng xa xăm.
Có chi hư ảo thế gian này
Dư vị ngọt bùi lẫn đắng cay
Như kiếp lá xanh rồi chợt úa
Như người chếnh choáng một cơn say.
Ai có vui gì nghênh đón Thu
Thời gian không hẹn bước giang hồ
Thu tàn, đợi tiết xuân xanh lại
Riêng mảnh tình phai vẫn xác xơ.
Dương Quân
DQ038- Lời Mời Của Biển
Mời em một chuyến rong chơi
Thăm miền biển vắng thăm người cô đơn
Quạnh hiu những lá hoa cồn
Bình minh sương phủ, hoàng hôn sóng gào
Em về đây, ta có nhau
Trà chuyên đối ẩm dạt dào ý thơ
Đường trần lối cũ mịt mờ
Công danh phù phiếm, dật dờ mộng tan
Em về đây, chắp lỡ làng
Kề vai sao rụng, mây quàng tóc thơm
Vườn xuân đã héo lại ươm
Gối chăn đã nguội hãy còn hồi sinh
Nâng niu nhóm ngọn lửa tình
Đốt trầm hương ủ mộng lành gấm hoa
Lắng nghe tiếng sóng vỡ òa
Trường thiên biển hát khúc ca bốn mùa
Sá gì sớm nắng chiều mưa
Trà chuyên đối ẩm cũng thừa giấc say
Mời em thu xếp về đây
Hành trang xin nhớ chất đầy túi thơ.
Dương Quân 9.12
Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012
DQ037- Trả Chữ Cho Đời
Chẳng nên tích sự ta cười bâng quơ
Ta về chống gậy làm thơ
Nỉ non thương mảnh cơ đồ nát tan
Nhớ xưa sông núi huy hoàng
Hiếu Trung, hai chữ nạm vàng sử kinh
Quê hương thêu dệt chữ Tình
Hẹn thề hai kẻ chúng mình chữ Yêu
Gánh hoàng hoa bỗng hắt hiu
Gánh tương tư nặng những chiều lẻ loi
Đường trần mờ mịt trăng soi
Chữ Quên, chữ Nhớ một thời ngửa nghiêng
Trăm con sông chảy ưu phiền
Xóa nhòa chữ nghĩa hão huyền cuốn trôi
Thì thôi, trả chữ cho đời
Ta nương gậy trúc cho người bước theo
Cần chi chữ rụng ít nhiều
Cũng như lá mục quạnh hiu chỗ nằm
Đổi thay thế sự thăng trầm
Hãy còn tin chữ Tri Âm cuối đường.
Dương Quân 6/2012
Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012
DQ036- Hy Vọng
Tối nay có thể em về
Chiều rơi đã lạnh bốn bề rưng rưng
Nai tơ chắc đã quên rừng
Núi cao cũng khuất mấy từng mây che.
Tối nay có thể em về
Lá hoa lạnh lẽo đầm đìa tuyết sương
Nhạt nhòa lịm ánh tà dương
Ngại em có mỏi dặm trường bước chân.
Em về yểu điệu thanh tân
Môi son má phấn vô ngần cao sang
Em thơm nội cỏ hoa ngàn
Long lanh sóng mắt, dịu dàng xiêm y.
Em về tâm sự lâm ly
Tóc bay bát ngát hương thề trăm năm
Trải thơ làm nệm em nằm
Giũ mây em đắp, khơi trầm em xông
Ru em giấc ngủ bềnh bồng
Nai tơ quên cả núi rừng hoang vu.
Từng đêm hi vọng mong chờ
Tối nay có thể nghe thơ em về.
Dương Quân
Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011
DQ035- Thu Cảm
Hình như trời đất chớm thu sang
Đã thấy xôn xao những lá vàng
Đã thấy mây xa chìm xuống thấp
Bên thềm, nụ cúc nắng mơn man
Có lẽ là thu đang đến đây
Cho sương khói ủ mộng thêm đầy
Có con én muộn chao ngoài ngõ
Mang hết hạ tàn theo cánh bay.
Có chi nhung nhớ rất đìu hiu
Nhè nhẹ vương trong sắc nắng chiều
Hồn của muôn loài hoa cỏ mục
Đợi hoàng hôn tắt, bóng trăng treo.
Có gì ray rức nẻo thu tâm
Những hẹn thề xưa, mộng ước thầm
Từng mảng đời trôi vào dĩ vãng
Chuyến tàu dang dở bóng xa xăm.
Có chi hư ảo thế gian này
Dư vị ngọt bùi lẫn đắng cay
Như kiếp lá xanh rồi chợt úa
Như người chếnh choáng một cơn say.
Ai có vui gì nghênh đón thu
Thời gian không hẹn bước giang hồ
Thu qua, hè tới, xuân xanh lại
Riêng mảnh tình phai vẫn xác xơ.
Dương Quân
Thứ Tư, 17 tháng 8, 2011
DQ034- Hoài Cổ
Ta mê công chúa tiền triều
Thuở trăng chưa khuyết, thuở chiều chưa phai
Phụ hoàng còn ngự trên ngai
Bá quan kim mão, gấm hài muôn tâu.
Thuở tam cung có rồng chầu
Thuở em nằm ngủ quân hầu hai bên
Thuở ta quét lá sân thềm
Học trò lượm chữ ngoài hiên ông đồ.
Tại trời xoay chuyển thiên cơ
Ta lên núi thẳm đánh cờ tu tiên
Nghe đồn em đã xuống thuyền
Quân hầu em lẻn vượt biên hải hành.
Xứ người em vẫn trâm anh
Non xa ta vẫn nhớ cành quỳnh dao
Ngắm trăng ta vạch tinh cầu
Tìm em theo dấu Mỵ Châu dặm ngàn
Ngờ đâu cách trở quan san
Hai nơi sương phủ, trăng tàn, tuyết tiêu
Bởi mê công chúa tiền triều
Tình thơ ta chép qua nhiều kỷ nguyên
Giờ không còn thích tu tiên
Chỉ mê công chúa mắt huyền, môi son
Dương Quân
DQ033- Trăng Viễn Xứ
Từ trăng viễn xứ bên trời
Bâng khuâng lại nhớ bóng người rưng rưng
Trăng gầy, trăng khuyết bao lần
Nắng mưa nhân thế bội phần suy vong.
Lời thơ nghẹn tiếng non sông
Sử kinh ngẫm thẹn tấc lòng dở dang
Phế hưng bao cảnh điêu tàn
Tâm tình nhiều nỗi ngổn ngang ê chề.
Chập chùng chưa dứt cơn mê
Đã quên lại nhớ câu thề ru xưa
Nguyệt ơi! Đâu phải tình cờ
Mà ngàn năm trước, bây giờ hiển nhiên
Cổ thư đã chép tiền duyên
Lai sinh về chốn lụy phiền gặp nhau
Soi gương thấy bạc mái đầu
Vành trăng viễn xứ gối sầu lạnh tanh.
Trăng treo ảo ảnh biên đình
Trăng soi lữ khách độc hành viễn du
Trăng thề hẹn bến tương tư
Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người
Dương Quân
Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011
DQ032- Uống Rượu
Mời em nửa chén rượu lưng
Gọi là tỏ chút vui mừng mới quen
Này đây ánh mắt dịu hiền
Này đây mái tóc nhung huyền xõa ngang
Này đây dáng vẻ cao sang
Xiêm y tha thướt mơ màng tiểu thơ
Chắc rằng không phải trong mơ
Hình như có mối hẹn chờ nào đây.
Mời em một chén rượu đầy
Hỏi thăm sức khỏe dạo này ra sao?
Gia đình hạnh phúc thế nào
Người yêu đã chọn anh hào hay chưa?
Rượu ngon ủ sẵn bốn mùa
Làm thơ có lúc say sưa cũng tình
Vì em người đẹp nghiêng thành
Nên anh ngưỡng mộ, nên anh sa đà
Mời em hai chén hoàng hoa
Nghe chừng như thể thật là có đôi
Nhìn em đi đứng nói cười
Đoan trang vóc ngọc ra người thanh tân
Hay là tiên nữ giáng trần
Để anh say đắm muôn phần luyến thương.
Mời em ba chén quỳnh tương
Có say, chăn gấm xin nhường cho em
Tay anh làm gối em nằm
Hồn anh em giữ, hương trầm em xông
Rượu say thơ cũng bềnh bồng
Đâu đây vẳng tiếng tơ đồng véo von.
Dương Quân
DQ031- Uống Cà Phê
Nửa đêm pha tách cà phê
Mời em bên ấy trở về uống chung
Ngoài trời sương xuống lạnh lùng
Có em sưởi ấm đôi lòng giá băng
Anh từ một thuở lăng nhăng
Công danh dang dở, nhập nhằng yêu đương
Đời trai lận đận tha phuơng
Làm thơ kể lể chán chường thế nhân.
Ngồi đây, xích lại cho gần
Cho đêm tình tự muôn phần đắm say
Rót thêm, (bình sữa vẫn đầy)
Cho tình lai láng ngất ngây vị đời.
Cà phê còn đọng trên môi
Dịu dàng giọt đắng bồi hồi hồn thơ
Đêm khuya tăm tối mịt mờ
Giấc hồ phiêu lãng bến bờ mông lung
Lắng nghe hơi thở phập phồng
Hồn anh đã lịm tận cùng đáy ly.
Dương Quân
Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2011
DQ030- Mắt Em
(Tặng T.V. Người quả phụ 10 năm
khóc chồng đến mờ cả đôi mắt)
Nghe tin em mắt bị mờ
Mười năm đứng cạnh bàn thờ cư tang
Chồng em về chốn thiên đàng
Thương chồng em khóc lệ tràn đêm đêm
Ngày xưa, đôi mắt nhung huyền
Anh thư dáng ngọc, dịu hiền dung nghi
Bây giờ nặng trĩu sầu bi
Héo hon nhan sắc, xuân thì tàn phai
Nhớ thương ngày tháng đong đầy
Người không về nữa, chờ ai phương nào
Một đời tận tuyệt cho nhau
Thì thôi dẫu đến ngàn sau vẫn tình
Mắt mờ kém vẻ tinh anh
Mà lòng muôn thuở đã thành sắt son
Lệ tuôn dù đá cũng mòn
Còn dư hương cũ vẫn còn khóc nhau.
Dương Quân
Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011
DQ029- Cọp Lấy Chồng
(Viết cho con gái)
Ngày xưa ba mẹ còn xuân sắc
Muốn có con trai để nối giòng
Làm lụng chuyên cần lo cuộc sống
Tháng ngày cứ thấp thỏm thầm mong
Rồi một hôm kia mẹ báo tin
Niềm vui đã đến với gia đình
Bào thai đang lớn dần trong bụng
Chờ đợi đến kỳ mẹ sẽ sinh
Ba mừng, đi sắm tả, mua nôi...
Năm cọp sinh con sướng nhất rồi
Được "vuốt râu hùm" đùa thỏa thích
Gia đình chắc sẽ rộn niềm vui.
Một đêm chuyển bụng, mẹ lâm bồn
Tiếng khóc chào đời thật dễ thương
Cô mụ báo rằng: "Sinh bé gái..."
Thì ra "cọp cái" chính là con.
Cọp cái tướng tinh thật dữ dằn
Mỗi lần đói sữa khóc hung hăng
Đạp chòi, giận dữ, con la hét
Mặt đỏ như than sánh chẳng bằng.
Càng cưng con càng khó tánh nhiều
Ba thường ve vuốt, mẹ nâng niu
Giống ai bướng bỉnh và ngang ngạnh
Con muốn là ba mẹ phải chiều.
Năm tháng dần trôi con lớn lên
Không như cô thiếu nữ ngoan hiền
Tại vì giống cọp nên hung dữ
Ai dám tìm con để kết duyên.
Đi học, đi thi phải chọn ngành
Nhằm môn cả lớp chỉ nam sinh
Mình con là gái, không bè bạn
Lầm lũi quanh năm lẻ một mình
Thế rồi ba phải bỏ quê hương
Cuộc sống lưu vong vạn dặm trường
Nơm nớp lo về con gái rượu
Lại nhằm tuổi Cọp khó ai thương.
Có thằng tuổi Tý thật to gan
Bởi nợ duyên chi đã buộc ràng
Đem rượu, trầu cau làm sính lễ
Khẩn cầu rước Cọp chuyến sang ngang.
Mẹ hiền tổ chức Lễ Vu Qui
Con Chuột thong dong rước Cọp về
Ba ở phương trời nên vắng mặt
Rượu mừng ba chẳng được nâng ly.
Hình dung con mặc áo cô dâu
Làm lễ gia tiên, lạy cúi đầu
Ba thấy trong lòng tràn hạnh phúc
Dường như có trộn lẫn niềm đau.
Mẹ thắp nến hồng, khấn tổ tiên
Cầu cho con đẹp mối hương nguyền
Họ hàng đông đủ ngày hôm ấy
Ba kể như người bị lãng quên
Thương con Cọp nhỏ buổi vu qui
Ba viết bài thơ vội nhắn về
Thay của hồi môn, thay kỷ vật
Thay màu pháo đỏ tiễn con đi.
Mấy lời Ba muốn dặn dò con
Vun quén tình yêu thật vẹn toàn
Chung Thủy là nền xây Hạnh Phúc
Thăng trầm vẫn giữ tấm lòng son.
Dương Quân
Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2010
DQ028- Trường Giang
Những lúc gần nhau em hay hỏi
Bao giờ dừng lại bước tha phương
Kể từ vong quốc xa quê mẹ
Thuở vứt nhung y, bỏ đấu trường.
Em ạ! làm sao anh biết được
Lòng anh như nước cuộn trường giang
Một dòng uất nghẹn sầu nghiêng ngửa
Khí phách còn nguyên chẳng lụn tàn.
Khởi tự nguồn xa không biết mỏi
Gập ghềnh dong ruổi gót lang thang
Sắc trời lồng lộng, mây soi bóng
Rừng núi chơi vơi cánh đại bàng.
Trường giang bền bĩ tuôn dòng xoáy
Gào thét ghềnh cao bổ xuống ngàn
Róc rách ôm quanh thềm cỏ mục
Chan hòa nhẫn nhục bãi bình nguyên.
Em ơi! thành quách còn nung khói
Mà sao chiến mã rũ yên cương
Gục đầu lộng hí niềm căm phẩn
Sôi sục từng cơn, máu quật cường.
Trường giang ngẩng mặt lòng se thẹn
Lau lách quanh co thác lũ tràn
Cặn bả rong rêu dìm đáy nước
Bạc đầu sóng vỗ vẫn hiên ngang.
Tình em biết đến bao giờ đủ
Đất mẹ bao giờ nắng chói chang
Đời vẫn như dòng sông chảy mãi
Nghìn năm thao thức buổi huy hoàng.
Như khe nước nhỏ lòng khô cạn
Anh hiểu đời anh đã muộn màng
Nợ nước, ơn đời chưa trả được
Đau lòng biển đợi lúc di quan.
DƯƠNG QUÂN
DQ027- Thơ Viết Trong Đêm
Hỏi người bên ấy làm thơ
Nửa đêm thao thức đã mơ những gì
Người rằng ôn lại cổ thi
Thuở trăng tiền sử hẹn thề vỡ đôi
Máu ngưng đọng đáy tim người
Giọt pha lê kiếp luân hồi lệ tan
Trăm năm tình lỡ muộn màng
Nghìn năm hẹn lối hoang tàn đón đưa
Hỏi người hình phạt đủ chưa?
Câu kinh sám hối đã thừa vọng âm
Muộn phiền từ buổi xa xăm
Bể oan khiên nổi sóng ngầm tương tư
Sụt sùi ai khóc trong mơ
Đang ngồi xõa tóc bên hồ trầm luân
Bên này sương tuyết rưng rưng
Sóng đời xô ngã mấy tầng đam mê
DƯƠNG QUÂN
Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009
DQ026- Như Thật Như Mơ
NHƯ THẬT NHƯ MƠ
Ghé nhà ta, xin ngủ đỡ qua đêm
Trông dáng vẽ nàng thẹn thùng khép nép
Mắt huyền mơ, da phấn, tóc nhung mềm.
Ta nhỏ nhẹ hỏi nàng: Từ đâu đến
Đi cùng ai, sao chỉ thấy một mình?
Nàng khẻ đáp, hé môi cười bẻn lẻn
"Mấy chị em, đã lạc khúc đường quanh"
Ta đưa nàng vào trong nhà, hướng dẫn:
Đây chỗ nằm, đây bàn viết đơn sơ
Căn phòng ta, xin mời nàng nghỉ tạm
Ta ra ngoài canh cửa, thức làm thơ.
Đêm dần khuya, ta dường nghe sương lạnh
Trên chòm cây hoa nở, lá mơ màng
Có vì sao băng mình vào vô tận
Tiếng côn trùng da diết, tỉ tê than.
Trong phòng ta, chắc nàng đang ngon giấc
Có chiêm bao, hay mơ mộng gì không?
Ta lắng nghe...hình như nàng đang thức
Đọc thơ ta, bài "Điểm Hẹn Sau Cùng"
………
"Ta mơ về phía bên kia mãi
"Mong cuộc tương phùng (dẫu phút giây)
-Hương tóc thôi miên
-Làm mắt ngọc
Kề vai sao rụng
-Rót thơ đầy.
"Xin hẹn cùng ta ở chốn nào
-Bên ngoài vũ trụ,
-Giấc chiêm bao
-Tinh cầu xa lạ, nơi mù mịt
"Để được bình yên yêu mến nhau
"Ta sẽ ung dung lánh cõi trần
"Thoát vòng tục lụy, kiếp phù vân
"Đợi người cho đến ngàn năm nữa
"Điểm Hẹn Sau Cùng: Đỉnh Tuyết Vân"
Nàng bật khóc, làm lòng ta đau nhói
Muốn vào trong, nói xin lỗi một lời
Nhưng tự nhủ, chỉ e nàng bối rối
Nên thiếp đi, vào giấc ngủ chơi vơi.
Sáng hôm sau, khi mặt trời ló dạng
Ta vào thăm: Căn phòng trống lạnh tanh
Nàng đâu mất - Tập Thơ ta cũng mất
Chỉ còn vương vài sợi tóc mong manh.
Ta chợt hiểu -Nàng đã về trên ấy
Sợi tóc kia, là tín vật tìm nhau
Ta sẽ gặp lại nàng nơi Điểm Hẹn
Ngàn năm sau, hay hàng triệu năm sầu.
Ta sẽ đợi. Em ơi! Ta vẫn đợi
Một ngày kia lên làm rễ trên trời
Muôn khiếp nữa, dù rong rêu, sõi đá
Miễn sau cùng, vĩnh viễn có nhau thôi.
Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009
DQ025- Mùa Thu Bên Em
Bây giờ bên ấy mùa thu
Nắng vàng nhuộm lá, sương mù mây giăng
Em đi buổi sáng quàng khăn
Em về buổi tối sao băng ngang trời
Lạc loài vài chiếc lá rơi
Như hồn thu cũ tiếc người về thăm
Hẹn nhau chuyện MỘT NGÀN NĂM
Hiểu riêng hai kẻ thế trần vấn vương
Nghĩ rằng gặp khách văn chương
Ngờ đâu một bước đoạn trường thấy chưa.
Đa tình bệnh của ngàn xưa
Thu nghiêng từ thuở đong đưa lá vàng
Bên em mai mốt thu tàn
Lại về sương tuyết phũ phàng gió đông
Nơi anh biển hát chập chùng
Gió gào nỗi nhớ, bão bùng sóng xô
Có loài chim biển bơ vơ
Một ngày rã cánh bên bờ vắng thu.
Hỡi ơi! thương nhớ vô bờ
Bóng ai chìm khuất mịt mờ khói sương
DƯƠNG QUÂN
Thứ Năm, 17 tháng 9, 2009
DQ024- Một Ngàn Năm
(Gởi người bên kia)
Một ngàn năm! Em hẹn anh?
Một ngàn năm ấy bao tình, hở em?
Ngàn năm thắp nén hương nguyền
Bao lần hóa kiếp giữ nguyên lời thề.
Ngàn năm một giấc ngủ mê
Mấy vòng nhựt nguyệt đi, về nắng mưa?
Ngàn năm đã đủ hay chưa?
Trầm luân mấy cõi cho vừa giấc say?
Ngàn năm bể nhớ vơi đầy
Vụng tu nên lỡ kiếp này mất nhau.
Ngàn năm hình phạt thấm đau
Mà như con nước qua cầu chảy xuôi
Ngàn năm mấy đợt làm người
Hay cây cỏ mục ra loài rong rêu?
Đường trần khúc khuỷu bao nhiêu
Sao dài thương nhớ trăm chiều ngổn ngang
Ngàn năm tình chẳng phai tàn
Một ngàn năm khác muộn màng tiếp theo.
Ơi! Người say đắm ta yêu
Ngàn năm miễn được một chiều có em.
DƯƠNG QUÂN
DQ023- Trên Đỉnh Nhớ
( Tặng Hoàng Hạc )
Từ trên đỉnh nhớ lưng trờiTiếng chim Hoàng Hạc vọng lời tri âm
Chập chùng ảo ảnh cao thâm
Núi se dòng lệ, sương giăng nẻo buồn
Ơi người! gieo hạt tơ vương
Qua cầu mấy nhịp đoạn trường sóng reo.
Nhân gian dường cũng tiêu điều
Ngóng mong Hoàng Hạc bóng chiều chênh vênh.
Tà huy rớt xuống đầu ghềnh
Dặm trường lữ khách buồn tênh nhớ người.
Câu thơ ai viết ngậm ngùi
Cho lòng khắc khoải, cho đời héo hon.
DƯƠNG QUÂN



