Rong Chơi
Sáng đi hướng Bắc xuất hành
Hương Xuân còn đọng trên cành đêm qua
Cây cầu đứng ngóng từ xa
Chưa nhìn rõ được lụa là năm xưa
Tuổi xuân ngày ấy mới vừa
Thả lơ lững tóc gió lùa bay bay
Cũng làn sóng dợn hôm nay
Như che mất dấu trang đài thuở nao
Bởi nghiêng gánh khoảng trời sầu
Băng ngang dòng chảy nhịp cầu chông chênh
Du Xuân lạ cảnh tìm quên
Dừng chân thực tại lòng mênh mông buồn
Từ ta châu thổ thượng nguồn
Hai đầu xa tít lòng luôn nghĩ về
NhàQuê 01-02-09
Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2009
Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2009
HOT030- Sợi Tóc Vô Tình
Sợi Tóc Vô Tình
Có sợi tóc… vô tình còn để lại
Với lược gương… em chải lúc giã từ
Khung kiếng thủy… thời gian mờ góc cạnh
Sao lún cười… sót đó vẫn y như
Căn nhà cũ… giờ đây thành dĩ vãng
Đồ đạc xưa… năm tháng những hư hao
Dâu biển cuốn… trôi theo dòng lận đận
Vết chim quyên …hút dấu biệt phương nào
Khu vườn vắng…xơ rơ vài ba nụ
Lần bước trong…nghe nhói khóm ưu phiền
Rào mỏng mảnh …đang rưng buồn bật khóc
Người tưởng chừng…tìm được góc linh thiêng
Nắng ban mai …soi dấu giày người cũ
Mới đêm qua …cúi niệm chuyến hành hương
Sợi tóc bạc… vô tình còn để lại
NhàQuê 20-02-09
DQ015- Nhớ&Quên
NHỚ & QUÊN
Hỏi người: Còn nhớ đến ta?
Hỏi buồn, vui đã phôi pha mấy phần?
Hình như từ buổi phong trần
Thơ ta đã chở bao lần ủ ê
Chập chùng ngàn nẻo sơn khê
Người rằng: cánh nhạn không về nữa đâu.
Thuở xưa ta bước qua cầu
Đánh rơi chữ NHỚ nên sầu trăm năm
Thì ra từ cõi mù tăm
Câu kinh cứu khổ dạy rằng: vô ngôn
Biết rồi! Vì nhớ nên buồn
Tay lần tràng hạt cho hồn đỡ đau
Tìm trong sách cổ nhiệm mầu
Chữ QUÊN để đổi cho câu ngậm ngùi.
Ta quên tất cả trên đời
Mà sao không thể quên người mến yêu
Ta ngồi đếm tuổi quạnh hiu
Nhớ, Quên...biết mấy lần gieo bẽ bàng
Từ nay, thôi nguyện ăn năn
Chỉ ngồi sám hối dưới trăng tham thiền.
DƯƠNG QUÂN
Hỏi người: Còn nhớ đến ta?
Hỏi buồn, vui đã phôi pha mấy phần?
Hình như từ buổi phong trần
Thơ ta đã chở bao lần ủ ê
Chập chùng ngàn nẻo sơn khê
Người rằng: cánh nhạn không về nữa đâu.
Thuở xưa ta bước qua cầu
Đánh rơi chữ NHỚ nên sầu trăm năm
Thì ra từ cõi mù tăm
Câu kinh cứu khổ dạy rằng: vô ngôn
Biết rồi! Vì nhớ nên buồn
Tay lần tràng hạt cho hồn đỡ đau
Tìm trong sách cổ nhiệm mầu
Chữ QUÊN để đổi cho câu ngậm ngùi.
Ta quên tất cả trên đời
Mà sao không thể quên người mến yêu
Ta ngồi đếm tuổi quạnh hiu
Nhớ, Quên...biết mấy lần gieo bẽ bàng
Từ nay, thôi nguyện ăn năn
Chỉ ngồi sám hối dưới trăng tham thiền.
DƯƠNG QUÂN
Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2009
LT011- RỪNG THƯƠNG NÚI NHỚ
RỪNG THƯƠNG NÚI NHỚ
Ngày nhớ buồn đeo lá thu bay
Ba sinh hương lưả tóc thơm dài
Tình tiên xin phép tình thư lệ
Dáng ngủ mê hồn quên đầu thai !
Trăng cõng rừng thương núi nhớ về
Đầu làng cuối phố vẫn chân quê
Anh như chú Cuội ngây thơ dại
Em nỡ lững lờ không khen chê !
Bây giờ kẻ ở bóng người đi
Tình đói khô hoa níu xuân thì
Trăng sao không bóng không mai mối
Hai mảnh hồn đau không biệt ly !
Chưa biết ai đi ai về đâu
Thuyền tình chìm nổi sóng nước đau
Mai kia hoa dại cần cỏ uá
Giữ chút hơi sương đợi kiếp nào ?
Kỷ niệm ngọt ngào dấu môi son
Hứng hoa nâng trứng yêu không mòn
Mưa ru nắng dỗ vòng trăng mật
Thơm vai nũng nịu nhớ căng tròn...
Thề hưá hay không có nghĩa gì
Chưa hôn tiễn biệt không thể đi
Đội mồ lưu lạc trầm hương đói
Ve sầu xác nhện huyết lệ thi !
Chết đuối bên trời bóng xác xơ
Núi cao vực thẳm cát bụi chờ
Hương xưa bướm cũ thơm tràn mộng
Mộng nỡ không về hết hồn thơ !
Núi lở sông bồi mây cách ngăn
Đau thương hôn bóng gối ôm chăn
Tay trong tay đói quên trời lạnh
Cho hạt bụi mừng đeo bóng trăng ...
Duyên không nợ có nợ không duyên ?
Mà sao mê tưởng được gặp tiên
Xin cười xin nói xin đừng giận
Đừng ghét đừng buồn đừng lặng im !
Dấu chân cát bụi dấu tình sầu
Hai đứa cùng trong chuyện mưa ngâu
Mà sao giả bộ sao e ngại
Cho hoa cau rụng đứt đọt trầu !
Ngày nhớ đêm thương chiếu đeo giường
Vòng tình khao khát mê dâng hương
Trưa nào gội tóc thơm bờ giếng
Cho nắng đòi tình cùng soi gương !
Núi nhớ hồn sông xanh đoạn trường
Giăng lưới tương tư nhờ gió sương
Gom một chút em hồng chăn gối
Cho hồn quốc ngữ tràn thiên hương...
Không gặp không đầu thai được đâu
Môi mới kề môi đã thiên thu
Trái cho trái cấm trào thơ dại
Tuy hai mà một mặc bể dâu...
MD.02/05/09
LuânTâm
Ngày nhớ buồn đeo lá thu bay
Ba sinh hương lưả tóc thơm dài
Tình tiên xin phép tình thư lệ
Dáng ngủ mê hồn quên đầu thai !
Trăng cõng rừng thương núi nhớ về
Đầu làng cuối phố vẫn chân quê
Anh như chú Cuội ngây thơ dại
Em nỡ lững lờ không khen chê !
Bây giờ kẻ ở bóng người đi
Tình đói khô hoa níu xuân thì
Trăng sao không bóng không mai mối
Hai mảnh hồn đau không biệt ly !
Chưa biết ai đi ai về đâu
Thuyền tình chìm nổi sóng nước đau
Mai kia hoa dại cần cỏ uá
Giữ chút hơi sương đợi kiếp nào ?
Kỷ niệm ngọt ngào dấu môi son
Hứng hoa nâng trứng yêu không mòn
Mưa ru nắng dỗ vòng trăng mật
Thơm vai nũng nịu nhớ căng tròn...
Thề hưá hay không có nghĩa gì
Chưa hôn tiễn biệt không thể đi
Đội mồ lưu lạc trầm hương đói
Ve sầu xác nhện huyết lệ thi !
Chết đuối bên trời bóng xác xơ
Núi cao vực thẳm cát bụi chờ
Hương xưa bướm cũ thơm tràn mộng
Mộng nỡ không về hết hồn thơ !
Núi lở sông bồi mây cách ngăn
Đau thương hôn bóng gối ôm chăn
Tay trong tay đói quên trời lạnh
Cho hạt bụi mừng đeo bóng trăng ...
Duyên không nợ có nợ không duyên ?
Mà sao mê tưởng được gặp tiên
Xin cười xin nói xin đừng giận
Đừng ghét đừng buồn đừng lặng im !
Dấu chân cát bụi dấu tình sầu
Hai đứa cùng trong chuyện mưa ngâu
Mà sao giả bộ sao e ngại
Cho hoa cau rụng đứt đọt trầu !
Ngày nhớ đêm thương chiếu đeo giường
Vòng tình khao khát mê dâng hương
Trưa nào gội tóc thơm bờ giếng
Cho nắng đòi tình cùng soi gương !
Núi nhớ hồn sông xanh đoạn trường
Giăng lưới tương tư nhờ gió sương
Gom một chút em hồng chăn gối
Cho hồn quốc ngữ tràn thiên hương...
Không gặp không đầu thai được đâu
Môi mới kề môi đã thiên thu
Trái cho trái cấm trào thơ dại
Tuy hai mà một mặc bể dâu...
MD.02/05/09
LuânTâm
Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2009
DQ014- Lời Của Chữ Đồng Tử
LỜI CỦA CHỮ ĐỒNG TỬ
(Gởi C/c Tiên Dung)
Ta phận hèn, đời trai không tài, đức
Nợ tổ tiên, nợ sông núi, đất trời
Nửa manh khố, bạn cùng loài thủy tộc
Suốt tháng ngày, ngoài bãi biển rong chơi.
Ta yêu mến, cảnh trùng dương bát ngát
Mặt trời lên, rạng rỡ ánh hào quang
Ta thân thiết áng mây chiều tản mạn
Hoàng hôn rơi, vạn vật thoắt phai tàn.
Những đêm vắng, ta ngồi trên mõm đá
Ngắm trăng khuya vằng vặc chiếu đầu ghềnh
Thoảng tiếng chim lạc bầy kêu vội vã
Khuất chìm trong mờ ảo ánh trăng chênh.
Ta trải dài ước mơ trên bãi cát
Dấu chân ta vô tận, bước khôn cùng
Duyên tiền định, nên xui ta đã gặp
Người đẹp khuynh thành: Công Chúa Tiên Dung.
Giữa bao la, nở bừng tòa nhan sắc
Ta: thần dân, rung cảm ngất ngây đời
Đâu xiêm y....những đường cong mê hoặc?
Ta não nùng, lồng lộng gió chơi vơi!
Nhưng Công Chúa ơi!
Ta chẳng ham Phò mã
Những buộc ràng, áo mão với cân đai
Ta chẳng muốn lễ nghi thêm phiền toái
Nơi cung son, điện ngọc chốn vương đài.
Ta dường nghe: thế gian nhiều khổ lụy
Đầy dẫy tương tranh, giận ghét, muộn phiền?
Nghèo khổ bôn ba, giàu sang ích kỷ
Cuộc sống nhọc nhằn nối tiếp triền miên?..
Em yêu dấu! Hãy cùng ta ở lại
Với trời xanh, mây trắng, biển hoang vu...
Ngai vàng đó: Trong tim ta mãi mãi
Và tình yêu ta: biển cả vô bờ.
Kho vô tận, đất trời ta có sẵn
Dưới ngàn sao, trên bờ cát hoang sơ
Ta sẽ gối vòng tay ru em ngủ
Đời thong dong, chẳng phiền muộn bao giờ.
DƯƠNG QUÂN
(Gởi C/c Tiên Dung)
Ta phận hèn, đời trai không tài, đức
Nợ tổ tiên, nợ sông núi, đất trời
Nửa manh khố, bạn cùng loài thủy tộc
Suốt tháng ngày, ngoài bãi biển rong chơi.
Ta yêu mến, cảnh trùng dương bát ngát
Mặt trời lên, rạng rỡ ánh hào quang
Ta thân thiết áng mây chiều tản mạn
Hoàng hôn rơi, vạn vật thoắt phai tàn.
Những đêm vắng, ta ngồi trên mõm đá
Ngắm trăng khuya vằng vặc chiếu đầu ghềnh
Thoảng tiếng chim lạc bầy kêu vội vã
Khuất chìm trong mờ ảo ánh trăng chênh.
Ta trải dài ước mơ trên bãi cát
Dấu chân ta vô tận, bước khôn cùng
Duyên tiền định, nên xui ta đã gặp
Người đẹp khuynh thành: Công Chúa Tiên Dung.
Giữa bao la, nở bừng tòa nhan sắc
Ta: thần dân, rung cảm ngất ngây đời
Đâu xiêm y....những đường cong mê hoặc?
Ta não nùng, lồng lộng gió chơi vơi!
Nhưng Công Chúa ơi!
Ta chẳng ham Phò mã
Những buộc ràng, áo mão với cân đai
Ta chẳng muốn lễ nghi thêm phiền toái
Nơi cung son, điện ngọc chốn vương đài.
Ta dường nghe: thế gian nhiều khổ lụy
Đầy dẫy tương tranh, giận ghét, muộn phiền?
Nghèo khổ bôn ba, giàu sang ích kỷ
Cuộc sống nhọc nhằn nối tiếp triền miên?..
Em yêu dấu! Hãy cùng ta ở lại
Với trời xanh, mây trắng, biển hoang vu...
Ngai vàng đó: Trong tim ta mãi mãi
Và tình yêu ta: biển cả vô bờ.
Kho vô tận, đất trời ta có sẵn
Dưới ngàn sao, trên bờ cát hoang sơ
Ta sẽ gối vòng tay ru em ngủ
Đời thong dong, chẳng phiền muộn bao giờ.
DƯƠNG QUÂN
Thứ Tư, 4 tháng 2, 2009
HOT029- Vũng Mù Sương
Vũng Mù Sương
Mỗi khi cơn mưa bụi
Lất phất bay ngang qua
Hình như trong từng hạt
Có dáng ngày đã xa
Bước chân đều nhịp chậm
Trái sao còn bay bay
Gió có vờn như thuở
Hai tay với vươn dài
Mưa xưa trong trí tưởng
Mưa nay lặng lẽ chờ
Không là ngày cổ tích
Hạt nước lăn thành thơ
Cây me già mất dấu
Chiếc lá nhỏ vẫn còn
Vẽ nét vào khung nhớ
Mùa qua mùa xanh non
Một ngày kia tiền kiếp
Chờ cửa dưới hàng hiên
Giọng nào nghe cũng lạc
Bao năm và nỗi niềm
NhàQuê
Mỗi khi cơn mưa bụi
Lất phất bay ngang qua
Hình như trong từng hạt
Có dáng ngày đã xa
Bước chân đều nhịp chậm
Trái sao còn bay bay
Gió có vờn như thuở
Hai tay với vươn dài
Mưa xưa trong trí tưởng
Mưa nay lặng lẽ chờ
Không là ngày cổ tích
Hạt nước lăn thành thơ
Cây me già mất dấu
Chiếc lá nhỏ vẫn còn
Vẽ nét vào khung nhớ
Mùa qua mùa xanh non
Một ngày kia tiền kiếp
Chờ cửa dưới hàng hiên
Giọng nào nghe cũng lạc
Bao năm và nỗi niềm
NhàQuê
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



