Bài thơ đề tặng anh Trần Bình Trọng
Thuở thanh xuân vui theo nghề mô phạm
Rao dạy mầm non đất biển cụ Đồ
Ân nghĩa tình đời cao quí văn thơ
Nung nấu tâm tình Ba Tri tuyệt diệu
BếnTreHome xứ người muôn điệu
In bóng quê hương tình nghĩa mái trường
Ngàn vạn tấm lòng nối lại tình thương
Họp bạn ngày xưa tâm tình chia xẻ
Trên vi tính tài năng đầy mới mẻ
Rất tinh vi nhưng cũng rất ngọt ngào
O(ôn) lại cuộc đời qua mấy bể dâu
Nay thanh thản thư nhàn trong tâm trí
Ghi nhận niềm vui không bao giờ nghỉ
Sức khỏe đủ đầy hạnh phúc tràn dâng
Huỳnh Ngọc Diêu 19-10-2011
Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011
Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011
HOT095- Phải Rồi
Phải Rồi
Phải rồi tại bởi mùa Thu
Vàng ươm ngày đó vân du lòng người
Hành trang đầy ắp tiếng cười
Diệu kỳ qua khỏi dòng đời khô khan
Phải rồi bởi tại Thu vàng
Màu ta yêu quý muôn ngàn xa xưa
Bỗng hôm gặp gỡ giao mùa
Thả tơ óng ánh đong đưa rất gần
Phải rồi trong cõi hồng trần
Bốn mùa mỗi sắc xoay dần khoe khoang
Chỉ Thu rất đỗi dịu dàng
Căn nguyên tiền định thành trang diễm tình
Phải rồi muôn thuở Thu xinh
Có thơ ca ngợi lung linh trăng ngà
Có cành trúc uốn la đà
Dòng sông ngày cũ mượt mà còn nguyên
Phải rồi Thu có dáng tiên
Hiền lành xoa dịu vá liền hư hao
Ta chừng chạm được ước ao
Ngàn năm cổ tích ghé vào vườn ươm
Phải rồi dẫu mấy liền trơn
Nhờ Thu có phải xua cơn trở lành
Vàng Thu mãi đẹp long lanh
Nên thơ hương thắm nên cành nhung êm
Phải rồi gần lắm ngày đêm
Mỗi khi vắng lặng biết tìm nơi đâu
Cho đời có gặp bể dâu
Vườn riêng dấu khắc vẽ màu nghiệp duyên
Phải rồi mỗi sáng nào quên
Mở vườn huyền thoại nhìn lên cây cành
Hoa nào đã nở đêm thanh
Cành nào thêm nụ... lá xanh nức chồi
Phải rồi cánh soải muôn nơi
Tháng năm đâu đã bên đời quạnh hiu
Vẫn còn ấm áp tin yêu
Gập ghềnh dốc dựng cũng nhiều nhớ thương
Phải rồi mối kết tơ vương
Tay trong tay hẹn ...lên đường về nơi
Trở hồi chốn cũ xa xôi
Thuở xưa từ đó giạt trôi hồng trần
Phải rồi chẳng chút phân vân
Gởi trao tròn trịa ân cần từ khi
NhàQuê 04-10-2011
Phải rồi tại bởi mùa Thu
Vàng ươm ngày đó vân du lòng người
Hành trang đầy ắp tiếng cười
Diệu kỳ qua khỏi dòng đời khô khan
Phải rồi bởi tại Thu vàng
Màu ta yêu quý muôn ngàn xa xưa
Bỗng hôm gặp gỡ giao mùa
Thả tơ óng ánh đong đưa rất gần
Phải rồi trong cõi hồng trần
Bốn mùa mỗi sắc xoay dần khoe khoang
Chỉ Thu rất đỗi dịu dàng
Căn nguyên tiền định thành trang diễm tình
Phải rồi muôn thuở Thu xinh
Có thơ ca ngợi lung linh trăng ngà
Có cành trúc uốn la đà
Dòng sông ngày cũ mượt mà còn nguyên
Phải rồi Thu có dáng tiên
Hiền lành xoa dịu vá liền hư hao
Ta chừng chạm được ước ao
Ngàn năm cổ tích ghé vào vườn ươm
Phải rồi dẫu mấy liền trơn
Nhờ Thu có phải xua cơn trở lành
Vàng Thu mãi đẹp long lanh
Nên thơ hương thắm nên cành nhung êm
Phải rồi gần lắm ngày đêm
Mỗi khi vắng lặng biết tìm nơi đâu
Cho đời có gặp bể dâu
Vườn riêng dấu khắc vẽ màu nghiệp duyên
Phải rồi mỗi sáng nào quên
Mở vườn huyền thoại nhìn lên cây cành
Hoa nào đã nở đêm thanh
Cành nào thêm nụ... lá xanh nức chồi
Phải rồi cánh soải muôn nơi
Tháng năm đâu đã bên đời quạnh hiu
Vẫn còn ấm áp tin yêu
Gập ghềnh dốc dựng cũng nhiều nhớ thương
Phải rồi mối kết tơ vương
Tay trong tay hẹn ...lên đường về nơi
Trở hồi chốn cũ xa xôi
Thuở xưa từ đó giạt trôi hồng trần
Phải rồi chẳng chút phân vân
Gởi trao tròn trịa ân cần từ khi
NhàQuê 04-10-2011
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



