Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

NNT005- Tôi Sẽ Nhớ

Dẫu rằng biết lẽ vô thường
*
Con về...đưa má đi chùa 
má ơi má...nắng cũng vừa ngang hiên
đường quê vẫn ngát dịu hiền
sông quê mình vẫn bình yên dạt dào
dậy nghe má...như ngày nào
đi bên cạnh má ngọt ngào yêu thương
má ơi...con những đoạn trường
dẫu rằng biết lẽ vô thường đến đi
má đau...con biết làm gì
rưng rưng lặng lẽ...ôm ghì má thôi
hình dung hai chữ mồ côi
đã tê tái tưởng đất trời âm u
con về...thèm lắm lời ru
má ơi má...gió mùa thu sang rồi...

Cúc Hương
 


mùa xuân

*

Nhìn kìa anh....có đẹp không
một gian nhà nhỏ suối trong ven rừng

đời thường cơm áo gian truân
ta về đây ngập tràn xuân bốn mùa

anh yêu trúc biếc hương đùa
em yêu nắng trải gió lùa hiên thưa

anh trồng cây trái quanh bờ
em chăm hoa cảnh làm thơ dâng đời

chiều ta lặng ngắm mây trời
đêm ta dõi bóng trăng soi suối ngàn

đời thường cơm áo gian truân
ta về đây ngập tràn xuân bốn mùa...

Cúc Hương (Nguyễn Ngọc Thúy1968)






Tôi sẽ nhớ
*
Thưa với đồi xanh
mai tôi về phố thị
chuyện đời thường đau đáu phía sau lưng
thác reo xa xao xác nhói tim rừng
chim rũ cánh ngẩn ngơ sầu tạm biệt
thưa với ngàn thông
lòng tôi buồn da diết
thương tiếng chuông chiều ngân vọng chốn hư không
nhắc điều chi...mà vời vợi mênh mông
(cõi tục là đây
vòng lẩn quẩn...)
thương xứ ngàn hoa
mùa xuân bất tận
mỗi sáng mỗi chiều là mỗi bài thơ
hoa muôn nơi...hoa ngỡ như mơ
hồn lữ khách tỉnh say sầu mộng
thương lũng thấp thông đan rợp bóng
những cánh buồm nhấp nhới hồ xanh
những con đường đất đỏ như tranh
đỉnh Langbian chìm trong mây...thấp thoáng...
tôi sẽ nhớ những ngày sương bảng lảng
nhớ tách cà phê quán cốc bên triền
nhớ chén chè đậu nóng về đêm
và....nhớ lắm những vườn dâu bát ngát...
tôi sẽ nhớ...thưa tình yêu Đà Lạt !
*
Cúc Hương (Nguyễn Ngọc Thúy-Cần Thơ)

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

TEU196- Dô Dô Dô ....



DÔ DÔ DÔ
 ...

Lâu lâu ta cũng làm ba sợi
Cái thứ nầy đây có thấm gì
Gặp trận xưa kia còn cả kết
Lang Tây xì - nẹt đã nhiều khi

Suy cùng đời chẳng còn bao nữa
Kiêng cữ cầm chừng chiếu lệ chơi
Bất quá Nam Tào tra sách sổ
Bớt vài ba gạch lẽ thường thôi

Nhưng ta tự lượng hãy còn gân
Mệnh số ai ai cũng sẳn phần
Bảy nổi ba chìm đâu thấm tháp
Thứ nầy lẽ tẽ chớ phân vân

NhàQuê June 01, 2016