Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

TEU136- Đàng Gái Ra Điều Kiện





Tặng Ông Mai Bà Mai

Ông Tơ thím Nguyệt đã già rồi
Dưỡng sức vui hưu gác việc đời
Kết tóc se duyên giao hậu thế
Tơ hồng nối gút cậy đương thời
Bà Mai miệng lưỡi... thù lao trọng
Lão mối bơm nâng... hậu hĩ mời
Được mớ dây nầy xin gởi tặng
Cho ai muốn lảnh "chuyện trời ơi"

NhàQuê


Đàng Gái Ra Điều Kiện.

Nhân gian có nói tốt hay khoe
Cái xấu tùm lum cố đậy che
Phú quí vinh hoa lòe thấy khớp
Giàu sang của cải nổ nghe tè
Như mà đúng rét bên nầy thách:
Chuẩn bị hai viên thiệt bự nhe !
Rể lạy nơi thờ lên xuống gối
Còn dâu được miễn xếp chè he !

NhàQuê


Đàng Gái Sợ Kỵ Tuổi

Tình duyên quan trọng lắm nghe ông
Bổn mạng bàn ra thiệt mích lòng
Tuổi tác nhiều điều còn kỵ hợp
Cung can lắm chuyện có như không
Phòng xa phía gái chê Gà lắm
Hỏi chắc bên trai phải đúng Rồng
Bởi Dậu vô chuồng đà ngủ gật
Thìn kia thẳng giấc tận hừng đông

NhàQuê



Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Trích Từ www.trunghocbatri.blogspot.com

Ký sự của thầy Lê Phương Hướng

Lời giới thiệu:

Ngày đó anh ngâm bài Ngũ Hành Sơn, tên ngọn núi quê anh với tất cả rung động của người xa quê làm tôi nhớ tận hôm nay và tôi cảm thông hơn nữa khi chính mình nay là kẻ tha hương. Đã lâu lắm mới có bài người bạn đồng nghiệp xưa (anh cùng thời Hồ Đắc Tấn, Nguyễn Hoàng Nhã, Nguyễn Thái Tôn, ...) gởi bài lên trang Blog Trường Trung Học Ba Tri nầy.

Xin được đăng vào đây với tấm lòng trân trọng.
NhàQuê
Ký sự



NGÀY TRỞ VỀ



(gởi về trường cũ)

Năm 1973, tôi được bổ nhiệm về trường trung học Ba Tri – Bến Tre (hồi đó gọi là Kiến Hòa). Lần đầu tiên đặt chân đến nơi này, tôi nghe tiếng hát của Thanh Thúy vọng ra từ máy thu thanh với bản “Con thuyền không bến” (Đặng Thế Phong). Vốn là người đa cảm nên tôi cảm thấy một nỗi buồn man mác, chẳng lẽ đời mình cứ mãi lênh đênh.


Hôm nay, ngày trở về, cũng tại nơi đây, tôi lại nghe ca sĩ Cao Minh qua ca khúc “Trở về dòng sông tuổi thơ”, tôi có cảm xúc giống như nhạc sĩ Hoàng Hiệp vì “lòng chợt vui thấy sông không già”.


Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung nhưng sông nước Cửu Long vẫn chảy mãi trong tim, tưởng chừng như dòng sông Vệ quê nhà. Không vui sao được khi thấy thị trấn Ba Tri bé nhỏ ngày xưa đã “thay da đổi thịt”. Những con đường đất lầy lội trong mùa mưa đã trở thành đường nhựa chạy dài ra tận các xã. Nhìn những chiếc xe buýt chạy từ tuyến Tiệm Tôm về thị xã Bến Tre, tôi cứ ngỡ Ba Tri là một huyện ở ngoại thành vậy. Nơi an nghỉ cuối cùng của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu cũng khác xưa. Khuôn viên được nới rộng, có nhà lưu niệm khang trang và đã trở nên một khu du lịch cho khách tham quan. Ở phía đông bắc, ngôi mộ cụ Phan Thanh Giản cũng được chỉnh trang, khói hương ấm cúng. Và trường phổ thông trung học Ba Tri mang tên ông đã làm ấm lại lòng người. Tôi về giữa mùa mưa, cơn bão số 4 vẫn còn ảnh hưởng nhưng cảnh mua bán vẫn tấp nập. Lướt qua một vòng chợ, tôi thấy những gì ở thành phố có thì ở đây cũng có, giá không cao lắm, có lẽ nhờ lượng xe đò rất nhiều.


Nhờ sự đổi mới về kinh tế mà giáo dục cũng phát triển theo. Học sinh đi học ngày một đông. Thời tôi còn dạy, huyện chỉ có một trường cấp ba mà giờ là bốn. Trường chính có hơn 100 giáo viên, lương giáo viên tạm đủ, giáo viên bộ môn chính thu nhập khá hơn. Những giáo viên nổi tiếng thì tìm dễ mà khó gặp vì bận dạy thêm. Người đồng nghiệp mà tôi gặp đầu tiên là anh Phan Hữu Dương (năm nay anh đã 72 tuổi mà gần nửa thế kỷ đứng trên bục giảng. Với anh, dạy học là lẽ sống chứ không phải là kiếm sống. Anh chính là “cây đa cũ bến đò xưa” mà khách sang sông không bao giờ quên được.) Ly café buổi sáng, ly rượu buổi chiều đã khơi dậy một trời dĩ vãng, buồn vui theo thế thái nhân tình. Trong lúc chúng tôi lần lượt ra đi, thì anh vẫn ở lại làm ông lái đò lặng lẽ. Câu chuyện đời chưa kể hết thì tình cờ gặp một vài em học sinh cũ nhận ra tôi. Thầy trò mừng vui xúc động.


Tối hôm đó và những ngày hôm sau, các em lần lượt đến thăm. Đặc biệt nhất là lớp chủ nhiệm đầu tiên đã vội vã tổ chức một cuộc họp mặt tại nhà hàng sân vườn. Tôi nhớ tên từng em, từng mẩu chuyện…Nhiều em rất ngạc nhiên về trí nhớ của người thầy cũ. Thật ra, trí nhớ của tôi đã lão hóa từ lâu rồi nhưng vẫn không sao quên được. Làm sao quên được những Thu, Tuyết, Ẩn, Hường, Tư, Huệ, Nhung, Phượng…Các em bây giờ đã thành danh, thành nhân. Có ai ngờ thầy trò tóc bạc như nhau mà vẫn còn tình sâu nghĩa nặng: Nguyễn Văn Hữu Trí (hiệu trưởng trường P.T.T.H Ba Mỹ) đang học nghiệp vụ tại thị xã cũng “trốn” về. Nguyễn Tuân (giám đốc nhà hàng ở huyện Giồng Trôm) cũng xuống. Và những Cường, Đưng, Rược, Duyên…ở lớp khác ghé vào. Tất cả đều sống dậy tuổi đôi mươi, hồn nhiên trong sáng. Tôi nhắc lại những kỷ niệm khó quên thời bao cấp, đó là những bữa cơm đạm bạc đúng theo nghĩa đen. Bỗng nhiên nét mặt đang vui của lớp trưởng Dương Thị Vệ dừng lại nên tôi chuyển qua câu chuyện khác (tôi định nói rằng ngày xưa Hàn Tín nhờ những bát cơm của phiếu mẫu mà sau đó thành sự nghiệp, còn thầy nhờ hàng trăm bát cơm của các em mà cứ mãi long đong. Ân tình chưa trả được. Thôi đành vậy!). Đêm cuối cùng là lớp ban Toán (ban C thời điểm đó), lớp có nhiều “con ngựa chứng trong sân trường” mà bây giờ là những người đàn ông trung niên dạt dào tình cảm. Nguyễn Đình Thống hồi đó chỉ biết đá banh, ngoài trái bóng ra chẳng biết gì, vậy mà nay đã có tất cả công danh, sự nghiệp (bí thư trường P.T.T.H Phan Thanh Giản). Mấy ngày ở Ba Tri, em tình nguyện làm “tài xế” cho tôi…


Trên đường về mà tôi vẫn còn nghe văng vẳng bên tai “Sang năm thầy nhớ về…Thầy nhớ ghé nhà em…”


Ai đó nói rất đúng, dạy học là một thiên chức và tình cảm thầy trò rất thiêng liêng. Thật vậy, hồi xưa tôi là một giáo viên hãy còn quá trẻ, chỉ dạy cho các em những kiến thức nông cạn trong sách vở chứ không hề giúp được một việc gì đáng nhớ, nhưng các em vẫn thương nhớ như người thân của mình. Phải chăng tình cảm thiêng liêng đó chỉ có ở Việt Nam, ở quê hương Phan Thanh Giản và còn đọng lại trên những mái tóc điểm sương?


Hầu hết học sinh cũ của tôi, bây giờ là giáo viên, các em muốn mời tôi về thăm ngôi trường mới, ngôi trường được xây dựng theo mô hình hiện đại rất đẹp như những trường ở thành phố, nhưng tôi không đến mà chỉ ghé thăm trường cũ, trường bây giờ loang lổ rêu phong…Gió chiều trở lạnh mà lòng tôi vẫn ấm vì ở ngôi trường này tôi như gặp lại những lớp học sinh cũ hồn nhiên chất phác mà còn giữ được bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam (đó là tình cảm đậm đà).


Và, nếu cái còn lại cuối cùng của người dạy học là tình cảm thầy trò thì tôi không phải là người quá nghèo như mình đã nghĩ. Xin cảm ơn trường cũ, một lời cảm ơn muộn màng và cũng là lời cuối cùng của người thầy xa xứ….

Lê Phương Hướng


Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

ĐXH058- Xướng Họa Đó Đây

(Bài Họa)

Cuộc Cờ ...

Thế thượng đang hồi.... bởi chủ quan
Giờ lo giữ chốt đợi cờ tàn
Song xa thí mạng cay hầm hực
Lưỡng pháo ra rìa tức nóng ran
Vẽ chữ sơn tên nên chức phận
Phân ô định tuyến trở thành bàn
Hay do trí đấu bằng hình tượng
Chớ chiến tranh nào chẳng dã man

NhàQuê Dec05, 2010

ĐXH057- Xướng Họa Đó Đây

Bài Xướng:

Ghép Tên Và Nói Lái

Ngán lắm hồi xưa ngại chữ Vân
Nhiều cô diện mạo đẹp vô ngần
Bên cha mẹ sợ… e may rủi
Phía bạn bè khuyên… cứ vững trân
Trận mạc liên miên… đành phó số
Hành quân túi bụi… cậy căn phần
Giờ đây tuổi Trọng ngồi cười ngất
Lỡ cuộc nhưng lòng cảm nhẹ bân

Nhà Quê Feb 21, 2010

** Vân&Trọng ghép và lái Vong Trận là ngũm

Bài Họa 4:

Lụa

Một thuở Ba Tri lụa sóng vân
Vàng tơ óng ả biết bao ngần
Tăng làn yểu điệu… tăng duyên dáng
Bội nét đan thanh… bội quí trân
Phú Khánh từ lâu chưa trọng điểm
Hà Đông chỉ mới nhận danh phần
Y trang sắc thái về văn hóa
Được góp tên vào quả sướng bân

Nhà Quê - Dec 03, 2010

Cám Ơn Mời Xướng Tiếp

Xin thưa chấm hết khỏi vân vân
Trước đã … giờ đây… chẳng những ngần
Tưởng họa ngon ơ hơi chúm chím
Nào dè kẹt cứng sượng sùng trân
Mời huynh chuyển mục qua đề khác
Nhắn muội tùy nghi nhận lấy phần
Trọng tạ tham gia bài được tám
Tiền hung hậu kiết gọn gàng bân!

NhàQuê Dec 04, 2010


Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

HOT078- Lá Thư Không Niêm

Lá Thư Không Niêm

Bữa nay nhân ngày sanh của bạn
Gởi chúc vui và gởi đôi điều
Đã bén gót theo qua khắp cõi
Quê hương nghèo… mảnh đất tôi yêu

Những nơi nói vài lần có đến
Sau chiến tranh cả trước hòa bình
Dấu chân in hai mùa thân phận
Nhắc mỉm cười về chữ nhục vinh

Có nhiều chỗ bạn chưa ghé lại
Sâu trong tôi vẫn sống rộn ràng
Không trách sao kể ra thiếu sót
Đến nơi nầy do việc làm ăn

Còn nhiều lắm Giồng Chàm, Giồng Quéo
Nào Tân Hưng , An Hiệp , Lâm Vồ
Chợ Bến Bàu, Chợ Ngoài, Bà Khắc
Cầu Ngang, Đục Mộ, Gảnh, Vàm Hồ …

Cũng có những bây giờ tên mới
Kể từ khi những gót chân chai
Những nhát cuốc rừng xưa ngã rạp
Những phong lưu rách nát hình hài

Ngôi nhà đó thầy từng khách quí
Nay đào kinh ngủ dưới hàng hiên
Đêm Hè nóng sao lòng lạnh ngắt
Chắc chưa ai thấu được nỗi niềm

Nhưng tất cả chua cay đắng ngọt
Thấm vào trong dòng máu luân lưu
Buồn về tim… trở ra tinh khiết
Như vừa xuyên qua khỏi mây mù

NhàQuê Nov 25, 2010

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

Tạ Ơn

Tạ Ơn

Tạ Ơn nước Mỹ đã cho
Chỗ nơi tá túc ấm no bước đầu

Cố hương suốt kiếp ngựa trâu
Vô phương tiến thối nỗi sầu khôn nguôi
Nhìn con nước mắt chực rơi
Cam đành ly xứ may đời đổi thay

Ngày đến đây đất nước nầy
Mấy trăm năm đã dựng xây chỉnh hoàn
Gẫm mình tủi thẹn hổ han
Nhờ tay đồng loại vai quàng xoa đau

Tục ngữ ta hằng có câu
Nghĩa đền ơn đáp thâm sâu ghi lòng
Ăn trái nhớ người cây trồng
Nhân ngày xin gởi đóa hồng vạn ân

NhàQuê

Đi & Ở

Biết đến giã từ, bạn tiễn ta
Món ngon vật lạ có chi là
Nửa chai rượu đế vừa mua chịu
Khô nướng cơm chiều mới nhín ra
Từ độ xứ người lê gót nhói
Thường khi thức giấc buốt về xa
Cố hương mù tít nghe gần lắm
Đứng cạnh trái tim, rất mượt mà

NhàQuê


Tên kêu từng đứa bước vô tù
Cứ nghĩ lần nầy sẽ vạn thu
Ngầm tiễn dúi ta ve rượu gốc
Dặn thầm cất kỹ chút quà như
Rượu thần theo bước qua muôn khổ
Linh dược cạnh bên thế mẫu từ
Ve rượu hà nàm nhiều trại chuyển
Tấm tình trong đó vẫn y như

NhàQuê


Lê lếch thân tàn về cố xứ
Đời nầy đã thật sự sang trang
Thân sơ nháng thấy từ xa tránh
Giòng họ xem như chẳng buộc ràng
Mới đó mà nay ta đã mới
Rất ngu đần cũng rất lầm than
Cứu thân luôn cứu đời con cháu
Viễn xứ, dư đồ ta vẫn mang

NhàQuê


Chưa qua suốt hết đoạn đường trần
Đi Ở hợp tan biết mấy lần
Bất chợt ngưng mưa bừng nắng hửng
Thình lình sóng cuốn nước trôi phăng
Phàm trần Đi Ở đâu mình tự
Tạo Hóa sắp bày định kiếp căn
Thủ diễn trọn vai thôi bước xuống
Ngộ ra Đi Ở chẳng băn khoăn

NhàQuê Oct 17, 2006




Đi & Đến

Vài hôm trước hay tin lão bạn
Vừa mới đây vẫn tỏ yêu đời
Vụt đột quỵ… mọi giờ khăn khó
Nghĩ mất còn …sợ trễ quá thôi

Ráng có thể…. tới đâu hay đó
Tạm xem đây …dòng chữ cuối cùng
Xếp bút nghiên… thôi ngừng thơ phú
Tự cho mình khoảng ngắn thung dung

Được như vầy đã phần mãn nguyện
Vốn chân quê hưởng phước ân ban
Ba má nghèo mồ hôi tươm áo
Mong muốn con thoát cảnh cơ hàn

Được đi học giữa bao trẻ khác
Đứa giữ trâu... ở mướn... bắt cua
Người thành thị quần là áo lượt
Cuộc phân tranh đâu phải là vừa

Cám ơn Thầy rót nguồn kiến thức
Phễu đong đầy đều đặn như nhau
Bộ não phèn dần dần trong cước
Xin đời đời ghi tạc thâm sâu

Bước xuống đường bấy nhiêu hành lý
Tạ ơn Em đến cạnh rất gần
Chấp nhận hết muôn vàn cam khổ
Chất vai gầy gánh nặng ngàn cân

Vốn ít chữ củi châu gạo quế
Cuộc mưu sinh lây lất đợi chờ
Nguội binh lửa can qua quá khứ
Ước mơ nầy hình chỉ trong mơ

Kẻ nướng thịt giở kinh ngày cũ
Đọc vang vang bổn phận làm người
Ăn hạt thóc núi sông.. đã nợ
Ném vô vòng máu đổ thây phơi

Thói quen mới lằn tên mũi đạn
Đêm ngủ đầu quay hướng bao nhiêu
Chân thòng nước chia phần ụ đất
Như anh em san sẻ mọi điều

Hai lăm tuổi thanh xuân biết mấy
Máu tuôn dòng nợ nước đền xong
Nửa còn lại phế nhân từ đó
Thương tích đau tiếp bước cõi hồng

Xếp lại hết mọi điều ân oán
Khóa ngăn sầu… liệm nỗi buồn riêng
Nếu có phải biển vùi kiếp khổ
Lòng an nhiên chân bước xuống thuyền

Ở một nơi có Xuân hoa nở
Mùa Hè trong…rực rỡ đan thanh
Cứ đúng hẹn Thu về khoe sắc
Đông buồn chăng …sao vẽ thành tranh

Cũng nơi ấy ... giống từng ruồng bỏ
Mọc xanh um... xòe lá khoe cành
Cảm thư thái ... thân già nhẹ hững
Đêm không còn nơm nớp thâu canh

Lòng sảng khoái bên đời tươm mật
Lắng sâu trong... khơi mạch thành thơ
Lối tiêu dao ...bao người xưa đã
Lần bước theo thích thú đâu ngờ

Ngày giong ruổi qua bao cảnh lạ
Đêm gối đầu nghe suối hát ca
Lâu lâu mở ngăn đời đã cũ
Thử hành hương trở lại thăm nhà

Những tự nhiên theo chiều thiên định
Thoát làm sao Tứ Khổ đời người
Dọn mình bước qua miền thanh thản
Cứ xem là tàn cuộc rong chơi

Đứng nhìn lại nơi lần đầu đến
Những gần xa vướng víu trên đường
Đọc niệm khúc oán thù xin xóa
Vẫy tay chào gởi lại yêu thương

NhàQuê Dec 24, 2009

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

GT010- Giai Thoại Thơ Đường

Tự Trào

TiểuMuội bẩm sinh tính thích cười
Chỗ nào náo nhiệt cũng lân chơi
Thấy Người khốn khổ đưa tay...
Bắt kẻ ngông nghênh xếp vó... dời
Nhất mực cầu hiền trong bốn bể
Hết lòng đãi sĩ khắp muôn nơi
Biết mình tài mọn không nên sánh
Học ở chung quanh mới .... đổi đời...

TiểuMuội
Hay à...

Tốt quá... ngày linh mở quán hàng
Có người tình nguyện giỏi mà... ngoan
Ăn xong ráng dọn luôn... nhà bếp
Quạt đã rồi ...phê tuốt góc sàn
Buôn bán như vầy đông khách chắc
Rong chơi kiểu đó lắm người... can
Cũng may TiểuMuội không cầu lợi
Kẻ sĩ ai kia thiệt .... gàn

Tieu Muoi


"Chờiii lất uiiii"...

Huynh đài... ngọng nghịu đã lâu chưa
Cái lưỡi không xương dễ đánh lừa
Nếu phải trời sinh đành chịu vậy
Còn như... muỗi chích chớ dây dưa
Một mình xó nhỏ nên siêng trị
Thân thích chung quanh nhớ chủng ngừa
Hy vọng sau nầy bên... chiếu rượu
Giọng... hùm sang sảng bạn bè ưa...

Tieu Muoi


hihhiiii...

Tiểu Muội mấy hôm bận sự... tình

Ai chơi đem muối rắc cùng kinh
Nồi chè mặn chát làm sao bán
Chảo mứt mốc cời hổng muốn... xin
Ế ẩm cha ơiiii... không thể tưởng
Rủi xui trời hỡiiii... khó mà tin
Như vầy hết vốn meo râu đói
Hội Quán mau ra cứu ... bạn mình

Tiểu Muội

Quán Đường

Tiểu Muội tên nghe thật hữu tình
Thơ Đường bảng vẽ phách hồn kinh
Hèn chi khách viếng ... chào, xong, lỉnh
Bởi vậy người vô ..né, khất, xin...
Quán mở nên coi gần hướng phát
Hàng mời phải hợp đúng nơi tin
Đàng nầy dựng rạp ngay cầu muối
Thử hỏi làm sao chẳng bực mình

Bực mình hãy réo mấy nhà quan
Chứng tỏ quyền uy họ sẳn sàng
Đóng cửa ngăn rào kinh nghiệm sẳn
Cưa thơ nấu chữ khỏi lo toan
Văn chương tránh kỵ cao siêu quá
Chánh tả thông qua sẽ dễ dàng
Muội thử... đâm đơn... xem có chức
Chần chừ lính lác mãi đừng than

Lâm Nhân


Gởi Bạn Lâm Nhân

Bạn mình thông thái đã từ quan
Tiểu Muội ngu sao để lọt... sàng
Nếp tẻ không phân mùi khó nuốt
Trắng đen chẳng rõ tội gì toan
Tuy dân gánh cũi mà thanh nhã
Hơn tuớng đeo đai kém dịu dàng
Có chức... ối dào... ai cũng ớn
Tránh còn chưa kịp huỡn đâu than

TiểuMuội

Quán rộng, chủ xinh khá nhiệt tình
Ngập ngừng chân bước dạ còn kinh
Bảng Đường sừng sững chừng oai vệ
Ngoại Đạo e dè năn nỉ xin
Phận kém ngó nghiêng nào dám tới
Bình dân an phận mặc dù tin
Phải đâu thưa khách là do muối ?
Độc món cao sang - chính tại mình.

SH

quán nhỏ đầu non cảnh hữu tình
ghé qua nghỉ chút ....... nhẹ thần kinh
chè cháo, em kiêng đường nên ngại
rượu bia, đầu sợ rức đành xin
văn vẻ nhẹ nhàng nghe rất được
bạn bè tấp nập nhắn nhiều tin
chỉ có túi tiền đang sắp cạn
hay là .... thôi miễn phí cho mình ?


Hân Hạnh

Khách thơ ghé quán kết giao tình
Tiểu Muội đón chào vui… thất kinh
Rượu cứ hâm hoài không sợ hết
Mồi bưng liên tục khỏi cần… xin
Ba xu lỡ thiếu thì thôi miễn
Năm vận tràn đầy phải để tin
Thả sức vịnh ngâm say bí tỉ
Đừng xem trời đất nhỏ hơn mình


Tiểu Muội


Họa Vui Và Xướng Tiếp:


Tới Luôn Bác Tài !

Chủ quán lời phân hợp lý tình
Nghe qua hả dạ… hết còn kinh
An tâm rẹt rẹt… mồi màng gọi
Vững chí đều đều… đá điếc xin
“Chỗ Chịu” chờ hoài tăm bóng vắng
“Hầu Bao” hứa đến mịt mù tin
Vào ra khách khứa coi nườm nượp
Bụng đánh lô tô …nghĩ giận mình


Nghĩ giận mình đây gốc cháu quan
Nào chi lúa lép lọt nia sàng
Đường chơi lịch lãm chưa ai sánh
Lối xử hào hoa khó kẻ toan
Của cải chừng như giờ rỗng tuếch
Gia trang đáng lẽ sẽ dềnh dàng
Nằm đêm gác trán buồn vô kể
Tối dạ thôi đành nén tiếng than

Lâm Nhân