| Còn bảy giờ hơn lịch mới thay Trên miền Đông Bắc tuyết đang bay Đêm qua chuông gọi tin vui quá Cháu gái vừa thêm rất đúng ngày Nói rằng bé giống ông như đúc Làm nội hân hoan gấp mấy lần Cành lá xanh um chồi lộc trổ Lòng ta phơi phới bước vào Xuân NhàQuê |
Thứ Tư, 31 tháng 12, 2008
HOT026- Còn Gì Hơn
Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2008
LT007- Trọn Kiếp Say
Rừng ngủ sao chim thao thức hoài
Hay là chim nhớ nắng ban mai
Hay là chim tủi thân phiêu bạc
Sợ gãy cánh rồi chim hết bay?
Cành cong tưởng ná trốn về đâu
Rừng núi tan thương đá trọc đầu
Không còn cây cỏ không hoa bướm
Ngày tháng lênh đênh bóng gục đầu!
Cuối xuống lòng khe suối cạn khô
Bóng chim tăm cá hết đợi chờ
Căng hồn trên cánh rong tàn úa
Hứng giọt dế mèn khóc tuổi thơ!
Muốn hóa thành mây lành ôm mưa
Cho suối tương tư hương tình xưa
Cho rừng xanh mộng vườn xanh bóng
Cho mắt tân hôn ướt mê bùa....
Xin cho đom đóm mãi an lành
Cho trẻ con còn mộng ngày xanh
Chờ đêm bắt đóm chờ sao rụng
Gửi chút nguyện cầu vui long lanh
Chỉ sợ thần tiên đi mất rồi
Chỉ còn trơ trọi trẻ mồ côi
Thơ ngây cũng mất hồn cũng mất
Tang tóc tràn dâng chôn mặt trời!
Vùi đầu vực thẳm bóng hoang mang
Áo trắng sương mù không áo tang
Hai chân xuôi ngược hai tay lạnh
Mặc kệ nhân tình mặc nhân gian!
Úp mặt trên từng xác ve khô
Thương thân ly loạn chết không mồ
Không tro không bụi không màu sắc
Khói sóng bon chen sương hững hờ!
Núi lở sông bồi mây vẫn bay
Biết sao đêm tối biết sao ngày
Không ăn không ngủ không buồn giận
Xin được đi về trọn kiếp say...
MD.04/03/04
LuânTâm
LT006- Không Áo Bay
Gọi nắng hoàng hôn về dỗ dành
Chim non mất mẹ lá đau cành
Buồn cây ngơ ngác treo sương núi
Mây nỡ tan theo bóng mộng lành!
Gió cuốn hoa mưa bướm lỡ làng
Bụi mờ lối cỏ dế khóc than
Nắng mưa hư ảo đường hư ảo
Khói nhuộm hồn quê không áo tang!
Văng vẳng bên trời tiếng buồn xưa
Lang thang tìm mãi chút hương thừa
Ba mươi năm chẳn thuyền xa bến
Kinh kệ buồn tu bỏ mái chùa!
Phút giây tình tự giữa đêm ngày
Mắt nào gom hết nắng hồng vai
Môi nào gom hết mưa hoa sữa
Sớm tối vội vàng không áo bay...
Lá xếp bút nghiêng hoa thẹn thùng
Hẹn hò bốc lửa cháy vườn xuân
Tình không đèn đuốc không biên giới
Sâu bọ xôn xao đất ăn mừng ...
Chân nhớ ngọt ngào tay ấm quen
Tình mưa lơi lả thương chết thèm
Tóc dài ru gió trăng song cửa
Hương áo gọi mời thơm chung tên...
Giọng nói liêu trai hôn mê ơi!
Cho cưng nhõng nhẽo thấu đỉnh trời...
Sao không chăn gối không trăng mật
Để lạnh vòng yêu đói nghìn đời...
MD.06/3/05
LuânTâm
LT005- Bóng Tình Buồn
LT004- Trăng Cảo Thơm
LT003- Con Về Tìm Lại .....
Con muốn về thăm những luống cày
Mồ hôi Ba ướt đẫm những ngày
Theo Ba lội ruộng mò cua ốc
Lúa mới vàng thơm cánh én bay !
Còn bụi tre già thực xa xưa
Chờ măng ...nghiêng bóng che nắng mưa
Ba thường ngồi nghỉ nghe chim hót
Gió thoảng êm đềm nhịp võng trưa !
Có phải đường nầy lắm cỏ may
Bao lần đi học con qua đây
Trời mưa trơn trợt Ba thương cõng
Hơi ấm Ba ru con ngủ say !
Bờ dừa bụi chuối gốc sầu riêng
Bao nhiêu sóng gió vẫn mơ tiên
Bánh phồng bánh tráng thêu hoa nắng
Mong tiếng cu kêu Tết bình yên !
Ba dạy con vui học vỡ lòng
Chuyện xưa tích cũ chuyện ruộng đồng
Đội trời đạp đất yêu sông núi
Ngay thẳng giữ mình biết đục trong
Sân trước sân sau lắm mai vàng
Hàng cây vú sữa thực hiền ngoan
Mãn cầu bưởi ngọt chen xoài tượng
Xuân đến rừng hoa nở bướm vàng !
Bắp nướng khoai mì có nhớ Ba ?
Hương ngâu nguyệt quới quyện quanh nhà
Ba về trên cánh hoa me đất
Vun bón gốc mai chiếu thuỷ già ...
Chiếc xe đạp cổ mộng đầy vơi
Con nhớ chân Ba đạp hụt hơi...
Tay xe còn dấu tay nhân đức
Ba chở con đi khắp chợ đời !
Chỗ nầy có lẽ nền chuồng trâu
Đàn trâu yêu qúy nay về đâu ?
Đạn bom xoá dấu chân lam lũ
Xoá cả vui buồn cả chiêm bao !
Còn bao nhiêu chỗ chưa kịp về
Bụi chuối sau hè lá vàng hoe
Thiếu mưa thiếu nắng hay thương nhớ
Bàn tay tình nghĩa Ba vỗ về...?
Ao cá tra nuôi lẫn cá chài
Mẹ tung viên cám cá mừng bay
Mưa rào cá nhảy lên sân trước
Tắm mưa được cá ....con thật may !(1)
Ngày tháng êm đềm cũng qua đi
Tuổi thơ tuổi mộng chưa biết gì
Bao nhiêu cay đắng Ba Mẹ gánh
Gác trọ đèn khuya ôn bài thi !
Áo gấm chưa vui phải đọa đày
Sao mình phải trả nợ ai vay ?
Ba như bọt nước mơ mây trắng
Thao thức chờ chờ con ...nhang khói bay!
Chưa vui sum hợp đã thêm đau
Mẹ đâu còn được thấy mưa rào (2)
Ba như cây trúc già khô héo
Ngơ ngẩn nhìn trầu quấn yêu cau !
Chưa kịp dâng cơm chưa hầu trà
Mỏi mòn thương Mẹ Ba vội xa
Con như con nước xa nguồn cội
Trôi nổi hoang tàn hết thịt da !
Lang thang đất khách kiếm cháo cơm
Vợ yếu con thơ đứt dây đờn...
Từ ao nước ngọt ra biển mặn
Cá nhỏ mất hồn đau xót hơn !
Cũng may rồi cũng được quen dần
Cũng thấy hoa đào đuà gió xuân
Trường học xứ người mênh mông quá
Con lớn khôn dần ...vẫn tủi thân !
Nước sông vẫn lạnh áo sương mù
Mười bốn năm dư bao lá thu
Con về tìm lại cây hoa sứ
Ba đã cùng con trồng ngày xưa !
Cây cũng không còn vườn cũng không
Mẹ Ba không để dấu bụi hồng
Con như hòn đất nung non lửa
Bếp lạnh tro tàn...thôi ...hết mong....
MD.10/25/08
LuânTâm
Thứ Ba, 16 tháng 12, 2008
HOT025- Phiên Khúc Bình Thường
vẫn xuôi chảy dòng sông căn mệnh trôi êm ru ra cửa biển buồn chỗ nước giao thường hay xốc xoáy vững một lòng đâu đã tay buông....chiếc thuyền thơ giong buồm nhẹ hễu có đi qua bao mấy chân trời tay phủi hết gởi làn nước cũ giũ thăng trầm danh lợi đầy vơi...nếu có gặp vàng màu hạt cát giữa vô cùng nơi đã đầu thai bởi gói ghém cột ràng nhân ảnh có thế nào đừng vội tàn phai…. đông đổ xuống xương kêu răng rắc những vui buồn gói lại đi xa tai văng vẳng lời tình tiễn biệt vẫn no tròn một giấc mơ hoa…đêm ba mươi trăng ngà lại hé bởi vì riêng năm tháng còn hoài cành thinh lặng lộc chồi xanh biếc chung rượu mời uống cạn chờ say…đọc khe khẻ lời kinh buổi sáng nghe bình yên rộng mở nhân từ mắt mù sương lăn thành giọt hạnh gặp được rồi dấp dáng cổ thư…nhớ cuối xuống nhặt lên viên sỏi đã âm thầm trung thực chứng nhân giữa trời đất tượng hình tích tụ sẽ lời thay rằng có một lần…
NhàQuê
phiên khúc cuối nghe như văng vẳng chảy xuôi giòng xuyên suốt mệnh căn trời đất biết thuyền nan nước khẳm muốn qua truôn vất vã vạn lần .... lòng nhân ái nhân gian thấu rõ nhấp chén nồng chung rượu tình tang giữa sỏi đá bàn chân ê ẩm cúi xuống giùm nhặt lại chứng nhân ....
Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2008
DQ009- Một Lời Nguyền
| MỘT LỜI NGUYỀN Ta quanh quẩn trên lối mòn nhung nhớ Những năm dài đếm mãi bước lưu vong Đời lãng du, thân dạn dày sương gió Vẫn hằng mơ mùa nắng ấm xuân hồng. Vài bạn cũ ngày xưa giờ gặp lại Nay còn đâu dáng dấp thuở hoa niên Râu tóc đã bạc phơ màu quan tái Cũng như ta, lòng nặng trĩu ưu phiền. Trong giây phút hàn huyên lời tâm sự Nhắc tình xưa thân thiết hỏi thăm nhau Rồi tiếp bước trên nẻo đường lữ thứ Hẹn ngày mai lay chuyển một tinh cầu (!) Xung quanh ta, biết bao người nghĩa khí Chí kiên cường - nhưng lực bất tòng tâm Sang biển lớn quyết làm thân tráng sĩ Cửa mỹ nhân, quằn quại khốc điêu tàn. Ta u uất trong biển đời bão loạn Nỗi nhọc nhằn dày xéo nát tim gan Lửa si mê cháy bùng bao vấn nạn Cõi vô minh, bờ vĩnh cửu đang gần. -Này bạn trẻ! Xin cho ta nhắn lại Một lời nguyền sau cuối rất thiêng liêng " Gánh giang san, đi đoạn đường tiếp nối " Xây yêu thương - và phá vỡ xích xiềng " Ta vẫn tin - như mặt trời vẫn mọc Mùa đông tàn, báo hiệu tiết xuân vui Sẽ trở về một mùa xuân dân tộc Thanh bình ca, vang khúc hát yêu đời. DƯƠNG QUÂN |
Thứ Tư, 10 tháng 12, 2008
HOT024- Tờ Giấy Xếp
Tờ Giấy Xếp Vở học trò cuối năm còn trắng Đem viết thư gấp xếp thẳng ngay Hình chữ nhựt gói giùm ý diễn Dúi vào tay… rồi ngóng từng ngày Người ngỏ ý ta kêu bằng Cậu Chòm xóm thôi …hình chẳng họ hàng Tuổi trạc cỡ quê nghèo ít học Thôi đành nhờ… từ đó ơn mang Trước khi xếp đọc qua một lượt Người “đứng đơn” đắc ý gật đầu “Ông Mai Giấy” lòng vui mở hội Và đợi chờ chưa phải là lâu Cô Xóm Gảnh sau nầy kêu Mợ Ghé nhà thăm bẽn lẽn thập thò Nhờ đọc giúp lá thơ vừa nhận Thư trả lời cũng một ta lo Ba bốn lượt “Ông Mai” hết việc Họ hẹn riêng… ta trở lên thành Năm học mới…tin quê bỗng nhắn Mời về ăn đám cưới …(ta)…cười lăn Cậu Mợ giờ con đàn cháu đống Mấy chục năm... đạn thiệt... bom bừa Cây hạnh phúc… góp phần ngày đó Đã um tùm kín mảnh đất xưa Gần mới đây bên nhà nhắn hỏi “Ở bển Thằng Hùng mạnh giỏi hông?” Đêm ta nằm phim xưa chiếu lại Hình dung giờ tóc trổ màu bông NhàQuê Dec 11, 2008 "Ở bển Thằng Hùng mạnh giỏi hông?" Vịnh Anh Hùng Anh Hùng trận mạc mãi xông pha |

HOT023- Thêm
Thuận tay mở gói yên bình Khăn thêu bùa phép hiện hình Hạ Ngươn Ghim từng mũi nhọn nguồn cơn Chai lỳ dưới tóc nghe đờn sang năm Tròn vuông trải lá đủ nằm Nghiêng nghiêng bóng dọi trăng rằm Tuyên Ngôn Mõ chiêng gióng tiếng dại khôn Ngựa xe manh giáp rách sờn hư hao Chạy ngông níu kéo chiêm bao Mài danh giũa móng đục bào hồng quang Tréo chân chữ ngũ đóm tàn Dây leo tầm gởi giữa đàng hát rong Tàn hơi nhật nguyệt trống không Vái chào kiểu cách lên đồng mặt che Non cân mỡ nạc ai dè Văn chương phá sản cống nghè nông sâu Rẻ rề cá tép hoạt đầu Thép trui đúng lửa gạo châu hạ màn Tiền khiên meo mốc từng trang Bỗng nhiên bông bụp hai hàng đỏ tươi . . . . . . . . . . . . . . . . NhàQuê |
TEU117- Thổ Địa
Hăm hai mùa ngu ngơ
Buổi đầu tiên xuống phố
Tìm mua tấm bản đồ
Giắt lưng thành bạn thiết
Cứ cách vài ngã tư
Dừng chân nhìn dáo dác
Đọ sánh có là như
Tự khen mình còn khá
Nhớ hoài thời lội bộ
Đường một chiều hề chi
Quyển sổ dày đặc ghi
Gần xa bè bạn cũ
Cuối mùa Thu tuyết đổ
Hình chụp rất cải lương
Nằm bò lăn đủ kiểu
Đông giá lạnh biết dường
Khốn khó dần vượt qua
Tự dưng thành Thổ Địa
Từng khu phố gần xa
Thuộc nằm lòng trong bụng
Thời gian vẫn thoi đưa
Bản đồ thành cổ xưa
Sổ chép ghi đã lỗi
Tiện nghi mới gọn vừa
Ngồi vào xe sắp lái
Chuẩn bị máy móc xong
Cứ theo từng hướng dẫn
Đến nơi khỏi lòng vòng
Hằng thương tập bản đồ
Vẫn còn giắt ghế sau
Đường nay in chi chít
Đường quê xưa trong sâu
Nhiều xe ngừng lại hỏi
Nhờ chỉ lối trở ra
Thổ Địa da rất khác
Quê Hương xa vậy mà
NhàQuê
TEU116- ...Mà Coi ....
Quẩn quanh chuyện Sâu dân Mọt Nước
Đầu trọc vì lo tính trọc đầu
Thâu canh thao thức suốt canh thâu
Vận thông chức ẳm đà thông vận
Thầu trúng tiền gom đã trúng thầu
Vái cúng xôi gà mau cúng vái
Cầu dâng rượu thịt kíp dâng cầu
Hiển linh quá đỗi …ôi linh hiển
Đâu biết tội tình… có biết đâu!
Đâu còn mơ lộc… phúc còn đâu
Cầu chỉ cơm ăn mặc chỉ cầu
Đủ ấm thân gầy đêm ấm đủ
Khâu vừa chỗ rách áo vừa khâu
Rận trùng hại đất siêu trùng rận
Sâu kiến phá mùa tuyệt kiến sâu
Sợ quá dịch ôn lan quá sợ
Rầu sao khó trị nghĩ sao rầu !!!
Trúc Giang
Đầu to cấu kết bọn to đầu
Thâu lợi luận bàn tính lợi thâu
Vận hội thời phùng tùng hội vận
Thầu trùm thế thượng quyết trùm thầu
Vái lo cửa hậu bà lo vái
Cầu cạnh nhà sau lão cạnh cầu
Hiển đạt người đồn rằng đạt hiển
Đâu màng phước đức có màng đâu
Đâu thấy nhãn tiền chịu thấy đâu
Cầu mong mấy chữ chúng mong cầu
Đủ đầy: Lực…Thế… Quyền… đầy đủ
Khâu chánh: Đô… Khè… Nhí…chánh khâu
Rận rệp lâu ngày lòi rệp rận
Sâu trùng chày tháng hiện trùng sâu
Sợ người biếm nhẻ tày người sợ
Rầu vụt che đi nhớ vụt rầu
NhàQuê
Bước xuống phi trường… mọi… khác xưa
Năm qua tháng lại… phải đâu vừa
Nhà vòm để vậy trơ tường bể
Kính chắn bê đâu tạt hắt mưa
Chiếu cố phân nào… phân đổi sắc
Lưu tâm cục đó… cục dâng đưa
Trong ngoài ủ rủ màu hoang phế
Chỉ có tên riêng giống thuở xưa
Chào Ông…
Về thăm tận mắt thấy nơi xưa
Chán ngán ôi thôi chẳng nói thừa
Chế kiểu vòi tiền xa khác biệt
Y khuôn hạch xách buộc quà đưa
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Thưa vâng, Thế Giới đâu gì mới
Dạ bẩm, Năm Châu giống gáo dừa
Cụ nhứt trên đời riêng hiệu mác
Tầm cao trí tuệ… ý còn chưa
NhàQuê
TEU115- Vậy Không
Hết Thời Còn Ăn Vạ
Tài ba thao lược ít ai bằng
Đụt khoét cả đời vẫn thiếu ăn
Rách ruột nước đau thây kệ nước
Tan nhà dân khổ mặc tình dân
Tham mưu Bà tính tìm phương rút
Lãnh đạo Ông lo chọn hướng thăng
Há miệng giương ô Quan lớn đỡ
Lính quèn thất thểu đói nhăn răng
Nhăn răng chẳng thẹn với non sông
Trát mặt tô môi trắng đỏ hồng
Mở miệng tanh tanh mùi tử khí
Đưa tin phất phất giọng âm công
Phùng thời quỷ thuật che mờ lý
Mạt vận gian tâm bộc lộ dòng
Níu áo cừu nhân đòi móm sữa
Chưa đầy tức bụng quyết không dông
Trúc Giang
TEU 115- Họa: Vậy Không
Nhũng lạm giờ đây khó chỗ bằng
Gian nhân hiệp đảng xúm nhau ăn
Quyền chia chức có, kia… đây… chức
Lợi chiếm dân không, cứ… mặc… dân
Rút hã, còn lâu... ông mới rút
Thăng à, quá sớm... mụ đâu thăng
Bu mầy... giả túng quơ quàu đở
Mẹ nó... vờ nghèo nín cắn răng
Răng hô nọc đáy cắm trên sông
Họ Vẫu bôi kem trát phấn hồng
Lý lịch ba đời làm lợi khí
Cùng đinh mấy kiếp lấy tân công
Chung bè tọa xổm sân công lý
Kết lủ trơ khoe gốc giống dòng
Sữa cạn bầu vơi quăng núm sửa
Dông tìm chổ khác đã rồi dông
NhàQuê
TEU114- Cũng Vậy Thôi
Xướng: Dân ngu khu đen
Tả hữu tranh nhau thấy phát rầu
Ngày mai chúa nhật phải đi bầu
Hứa trăng hứa cuội ... ruồi bu mật
Thiên địa ba hoa ... kiến vướng dầu
Ngẫm tới suy lui chua xót dạ
Nhìn quanh ngó quẫn nhức đau đầu
Quyền cao tước trọng mình lo trước
Mắt ếch dân nghèo ngậm mõm trâu
Lâm Tiểu Trúc
Họa: Ngoài vòng...thế sự
Tiểu Trúc hơi đâu để ý rầu
Bực mình chi đó miệng lầu bầu
Chính trường đọ trí ầu ơ hứa
Mặt trận so gươm hẹn ví dầu
Thủ đoạn càng nhiều thêm đắc thế
Tài cao cho lắm cũng hàng đầu
Thân hèn chân thấp lo chăn vịt
Nhón gót coi chừng sụp lỗ trâu
Trúc Giang 21.4.07
Gánh hát nghèo xơ ngó thấy rầu
Phấn son thiếu hụt đổ ông bầu
Đào già rống họng hầu đường mật
Kép lão lên gân kiếm mắm dầu
Quảng cáo rùm beng nghe chột dạ
Đi coi ấm ức tiếc đau đầu
Nhai lui soạn lại y tuồng trước
Hoạn lợn thay bằng đám mổ trâu
NhàQuê
TEU113- Xin Xá
Xin Xá “Tấu Hài”
Thơ vui tới tấp phát đau đầu
Ý tứ cùn mằn để tận đâu
Mõi mệt thân già từ sắp hết
Lơ mơ trí cạn chữ tìm lâu
Vừa rồi thả vận bao người đốn
Sắp tới gieo vần lắm kẻ âu
Thí phước xin đừng làm vậy nữa
Tồn căn lộc hưởng cất thêm lầu
NhàQuê
TEU112- Trước Phút
Tấu hài
Bống bang bụng béo bỡn bông bèo
Chị chạch chưa chồng chúa chảnh cheo
Đủng đỉnh đong đo đàn đỉa đói
Te tua tao táng tốp tằm teo
Cây cao cành cụng cung cô cú
Miêng mếu má mưng móng mụ mèo
Mú mập mê mồi môi mấp máy
Thiếm thu tha thiết… thích thời theo
Trúc Giang 23.3.07
TEU112- Trước Phút Đầu Hàng, Còn Ngáp Ngáp
Bé bổng bồng bềnh bọt bọt bèo
Chu choa
Đưa đầy đủ đặt điều đang đói
Tự tạo tiền tài trịch túi teo
Chập chập chờn chờn chìa cổ cú
Mơ mơ mẫn mẫn mó mồm mèo
Mơn man mộng mị mình mua máy
Thích thú trầm tư thả trí theo
NhàQuê
Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008
TEU111- Gối
TEU111A- Gối Gác Than Thân
Cùng giường gối Gác với Ôm thân
Gác nói nhà ngươi thiệt có phần
Ấm áp mi trong cưng tới nựng
Bèo nhèo tớ dưới cẳng rồi chân
Mền kia cậy nĩ trùm hằng mỗi
Nệm nọ nhờ bông điệu mấy lần
Chỉ Gác tàn đời chưa chút sướng
Ngày thì liệng góc tối hô cần
NhàQuê
TEU111B- Gối Ôm Trần Tình
Ôm trong ngột ngạt nóng hầm hơi
Muốn thở, yên thân, xiết quá trời
Đủ cặp đâu cần ôm tớ nữa
Sô lô vắng thiếu ấp mình chơi
Đầu hôm quấn quít trên giường phẳng
Tới sáng chông chênh dưới đất lồi
Nhặt lượm đem lên rồi phủi phủi
Mồ hôi độc khí ớ bồ ơi!
NhàQuê
Thảm Than
Xấu xí mọn hèn nghĩ tủi thân
Co ro một góc khổ muôn phần
Mèo nằm gác mõm ru hờ giấc
Người dẫm đưa hài phủi nhẹ chân
Rát mặt ngỡ tiêu từ mấy kiếp
Đau lưng tưởng chết đã bao lần
Dùng không được nữa thôi đành bỏ
Rách nát mà ai lại thấy cần
Thảm Nhủ
Ai lại cần chi của ....dỡ hơi
Sao không an phận trách than trời
Nằm yên mà ngắm đời chen lấn
Tỉnh thức để nhìn thế giỡn chơi
Có dạo kiếp sau tìm chỗ phẳng
Đừng đi đường vắng tránh nơi lồi
Lỡ đà vấp ngã kêu ai thấu
Đáng số mi rồi đó thảm ơiiiiiiiiii !!!
Trúc Giang 06.5.07
TEU110- Cũng Quan
Hồi trước có Xuân thiệt éo sèo
Chiến tranh rách nát lại thêm nghèo
Kiếm thầy thử vận cầu linh quẻ
Lật sách xem thời ứng chặc queo
Lính ngoắc xụi lơ buông dạy học
Khoác tay bỏ trốn chắc tù meo
Thôi đành vác súng cho tròn nghĩa
Bụng dạ ngán khan vẫn phải theo
NhàQuê 28-01-07
Vẫn là .....Xuân
Lộc tươi thọ phước chúc ì sèo
Ráng tạm quên đi phận hẩm nghèo
Tết chỉ ba ngày mơ ngắn ngủi
Đời dài một kiếp mộng khô queo
Không làm có kẻ thừa no ấm
Bươn chãi lắm người vẫn đói meo
Xuân đến... ừ thì xuân cứ đến
Ít nhiều gắng gượng cũng cười theo...
Trúc Giang 28.01.07
TEU109- Ghé Nhà
TEU109- Bài Xướng: Ghé Nhà
Về bễn ghé nhà nhỏ mới quen
Qua cầu xuống dốc gặp ngay liền
Hai lần gõ gõ chờ chờ mở
Đợi đợi một hồi đứng tựa hiên
Thiên hạ thái bình: nhà bỏ ngỏ!
An cư lạc nghiệp: cửa như niêm?
Vén màn thấy khách không mời, đến
Hoảng hốt lỡ cơ trốn kẻ tìm
Kẻ tìm vừa định quay lưng bước,
Thưa cụ kiếm ai có việc gì
Quá bộ vô trong dùng tí nước
Xin ngồi xuống ghế khỏe chưng đi!
Dượng nhà bận việc hay đâu vắng?
Cô chủ phải thường xướng họa thi?
Phải, phải, đây hôn , ừ có phải
Ông, anh, thầy, chú, gọi là chi??
Là chi cũng được có sao đâu
Trên mạng quen nhau tự bước đầu
Người thiệt bên ngoài coi cũng ấy
Thơ văn trên Net đẹp thần sầu.
Phố đông cô dám cùng đi xuống?
Hàng quán tôi chiêu bất luận nào
Bạn mới tự nhiên dường đã,... đã
Hữu Duyên Thiên Lý đúng làm sao!
NhàQuê
Bài Họa: Ô...ô...khách quý !!!
Có một ông già tên rất... quen
Không cần nhắc nhỡ nhận ra liền
Tròn tròn má phính phình... khuôn mặt
Trợt trợt trán dồ thiếu... mái hiên
Tướng tá phong lưu nhìn tưởng ...trẻ
Áo quần bảnh tẻng bó như niêm
Thiệt là hân hạnh... vui mừng đón
Đốt đuốc trần gian chẳng dễ... tìm !!!
Tìm đâu ... bớ Cụ... mau dừng bước
Nhà...nhỏ đơn sơ chẳng có gì
Nhưng sẳn bình trà ...ba tách nước
Xin mời ... thông cổ mát lòng đi
Đường xa vất vả chừng hơi mệt
Đợi khoẻ chút rồi nói chuyện ...thi
Chẳng ngại xưng hô thầy với chú
Miễn là vui vẻ... có hề chi !
Chi xá danh hèn ai... trọng đâu ?
Nghĩ suy cho lắm chỉ đau đầu
Văn chương lủn củn người xem khiếp
Thần sắc.âm u quỹ kiến sầu
Chẳng dám mon men ra ngoài phố
Càng không bén mãng đến nơi nào
Tương phùng bèo nước trong giây lát
Bán bộ vô duyên... thật tiếc sao!!!!!
Trúc Giang 04.11.06
TEU108- Nhàn
Phù vân
Múa máy trò đời chẳng đáng xu
Bon chen tớ dốt... kể như bù
Rãnh rang bầu bạn cùng hoa cỏ
Cao hứng đùa vui mấy vận cù
Chẳng thiết da ngâm bao lượt nắng
Không màng tóc nhuộm mấy lần thu
Kệ ai lặn ngụp dòng danh lợi
Ta giữ tâm bình thanh thản ru
Ru hồn thoát nhẹ cõi sầu thôi
Sống được bao nhiêu... tạm đủ rồi
Nếu cảnh Bồng lai không thể đến
Thì vườn Nguyệt lãnh cũng về ngồi
Bốn mùa kết tụ vần thơ héo
Năm tháng mòn xoi vóc liễu còi
Hứa hẹn làm chi ...đừng nói nữa
Ngày mai... biết có ở bên đời ?!
Trúc Giang 14.10.06
Nhà mới xe sang tốn bộn xu
Tranh hơn phải chịu cày đầu bù
Năm dài tháng rộng làm sao nổi
Việc nhỏ việc to cứ bỏ cù
Danh nỗi ngất ngư đeo cửa tứ
Thân còm khúc khắc lết qua Thu
Hưởng nhàn mình tự đâu ai giúp
Thanh đạm giản đơn sống khoẻ ru
Khỏe ru xướng họa ít vần thôi
Tiêu khiển an vui vậy được rồi
Thỏa dạ biết bao buông gánh nặng
Ước ao gì nữa tranh nơi ngồi
Rửa tay gác ách thong dong dạo
Quên hết âu lo hóa cõm còi
Kết bạn trăng thơ thuyền một mái
Thiên Đường Hạ Giới ghé bên đời.
NhàQuê
TEU107-Hổn Hợp
Trà thơm độc ẩm...xấu lắm!
Năm mươi xuân ...lẻ đã than...già
Không sợ người ta cười... nhíu da
Mắt trõm còn say mê tửu sắc
Thân ròm sao đắm đuối thu ba
Niềm vui thơ thẩn tìm...khan hiếm
Cái thú lẳng lơ thấy... đại trà
Ngoãnh lại thần tiên ...ừ... chỉ một
Tiếng đồn vang ...tiếu sĩ nhà ta !
Tiếu sĩ nhà ta xấu thiệt nha
Ngâm thơ vinh nguyệt một mình hà
Trà ngon đối ẩm thêm nồng đượm
Rượu ấm cùng say mới đậm đà
Không rũ e người không dám tới
Chẳng mời sợ khách chẳng buồn qua
Vần trêu ý ghẹo cười sao trọn
Lẩm bẩm khác nào chuyện với... ma!
Ma... ghé Lâm môn... đối họa chơi
Đem theo Mai tửu ngon tuyệt vời
Song Linh bác hỡi mau mau đến
Tiểu Trúc chàng ơi lẹ lẹ mời
Thêm cụ Nhà Quê... vui lắm đó
Anh hùng đủ mặt ...thích ghê nơi
Quái chiêu . mạn phép mình ... tung trước
Khều trúng ai đừng có... nín cười!
Nín cười sao được... cứ lăn quay
Men rượu hừng lên thấm mặt mày
Múa bút trêu quan sình ...trướng bụng
Thuận mồm chọc lính bợ... vàng tay
Một ly mắt nhắm lim dim mộng
Ba chén hồn lâng ngất ngưỡng say
Hổn thế ngoài kia vinh nhục lắm
Chỉ còn thanh thản cõi thơ nầy
Nầy... thấm men rồi lại nói nhăng
Tay chân múa máy hùm bà lằng
Chuyện xưa cảm khái buồn rơi lệ
Tích cũ ghen hờn nghiến ...gãy răng
Tuổi trẻ chẳng qua hồn lãng mạn
Người...già sao vẫn tính hung hăng
Để lòng yên tĩnh nghe ...kinh kệ
Mai nhẹ thân phàm mới dễ...thăng !!!!!!
Trúc Giang
TEU107- Bài Họa: Quan...Đàng
Sếp mình chẳng có vẻ gì già
Tướng tá phương phi mát thịt da
Hội họp mưới lần gầy chín độ
Tiệc tùng tứ quí oắc cần ba
Quan to chễm chệ nồng nồng rượu
Thuộc cấp phì phèo nhẫm nhẫm trà
Đâu đã thoát ra vòng lệ thuộc
Trông người rồi ngẫm buồn cho ta
Chi... Địa
Ma men quyền lực lắm nghe nha
Ngoắc cái bận gì cũng hưỡn hà
Ba cốc vô êm gương mặt đượm
Cưa đôi sáu xị bước la đà
Nhậu vầy nhậu vậy chừng nào tới
Rũ réo kiểu nầy chớ hú qua
Mai sáng tỉnh ra quên hết trọn
Có ngày gió mái nạp cho Ma
Nhậu Với Ma
Ma gan hết cở dám rong chơi
Tiếp cận lưu linh đúng tuyệt vời
Đang lúc thiếu mồi rề mạng đến
Giữa khi cần rượu xáp không mời
Chịu chơi chơi chịu danh đây đó
Khơi nắp đều đều tiếng khắp nơi
Chẳng biết kính nhường người đến trước
Nhớ cho ma giáo thế gian cười
Bị Dàn Cảnh
Cười bò nghiêng ngả cười lăn quay
Nhắc lại chuyện xưa tao với mày
Con nhỏ chung trường cùng để bụng
Mỗi chàng riêng lén thơ trao tay
Gởi rồi hy vọng ơi là mộng
Nhận được lời tình quá đắm say
Khoe đọ y chang buồn giận lắm
Thằng anh đực đột trác thơ nầy
Ố, Ồ!
Thăng quan tiến chức chúng lăng nhăng
Cấm kỵ gì đâu bày vẽ lằn
Nghị Quyết thi hành cho có lệ
Thông Tư giá trị thua lời răn
Tham ô hó hé đì tận mạng
Hủ hoá thi đua khí thế hăng
Dân đói kêu ca coi mặc kệ
Vét đầy trương mục tính đường thăng
NhàQuê
TEU106- Đời Thực
Bài Xướng: Về Vui
Chach chách bùm bùm ...xướng lắm ru
Về nhà còn bay bổng vi vu
Thời nay con nít mong gì dụ
Lỗ xỉ ông già chỉ nước... tu !
Mấy điệu đờn cò nghe nẫu ruột
Vài câu vọng cổ khóc bù lu
Sao bằng lã lướt trên sàn nhảy
Vai ngã đầu nghiêng quay... tít mù !!!
Trúc Giang 09.10.06
TEU106- Bài Họa: Đời Thực
Nằm võng đong đưa lắng điệu ru
Thả hồn đến tận cõi hoang vu
Ngẫm đời cạm bẩy luôn bày dụ
Nghĩ kiếp phù sinh mãi muốn tu
Ngắm hạt mưa bay lòng nảo ruột
Nhìn vầng trăng úa trí mờ lu
Tịnh tâm, lánh thế nhân bay nhảy
Tự cứu hồn sa cõi mịt mù
NhàQuê 09-10-06
TEU105- Ra Đi-Trở Về
Vằng vặc trăng soi một góc trời
Đèn lồng chớp rực toả muôn nơi
Tiếng cười trong trẽo vang đêm hội
Giọng hát rộn ràng dậy phố vui
Ngắm cảnh hoa đăng buồn lặng lẽ
Thả hồn đơn quạnh nhớ xa xôi
Giữa ngàn ánh nến lung linh sắc
Một cánh sao sa lạc xuống đời
Đời chất chồng thêm lắm muộn phiền
Về đây khoảnh khắc thoáng bình yên
Mượn vần thơ ấm mời bè bạn
Nâng chén trà thơm kết mối duyên
Đến nhé? thổi bừng lên ngọn nến
Ngồi đi? thắp lại tuổi thần tiên
Trung thu đượm thắm tình tri ngộ
Ướp ánh trăng thanh đẹp diệu huyền
Trúc Giang 05.10.06
Thân mến họa bài "Về Vui" của Trúc Giang
TEU105A- Ra Đi
Tắt nắng chờ trăng lên góc trời
Trẻ con í ới khắp muôn nơi
Giăng giăng nến thắp lung linh hội
Chớp chớp đèn trương rạng rỡ vui
Ngồi nhớ cố hương buồn lặng lẽ
Trông vời đất tổ sầu xa xôi
Nơi đây văn hoá riêng màu sắc
Một sống trong ta suốt cuộc đời
NhàQuê 10-6-06
TEU105B- Trở Về
Đời trôi qua lắm biển ưu phiền
Biết đến khi nào sóng lặng yên
Cuộc rượu dọn bày trăng kết bạn
Vầng thơ ngâm vịnh gió gầy duyên
Chòm sao mừng rỡ dường muôn nến
Bẻn lẽn Ngân Hà tựa vạn tiên
Ta bỏ giang hồ về hạnh ngộ
Bên dòng sông Trúc đẹp thanh hiền
NhàQuê 10-6-06
Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008
DQ008- Khúc Tình Buồn
Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008
GT005- Tai Nạn
Vô Mỹ
Nước Mỹ chành bành núi vút cao
Năm Châu khó sánh được đâu nào
Mây che vướng đỉnh mờ mờ mỏng
Gió hắt lòn đồi thoáng mát sao
Ở tận đâu đâu xin nhập khẩu
Gần bên phía dưới lén chui rào
Vì nghe chửa thấy còn đòi hỏi
Biết chắc đàng hoàng mới núng nao
Nao lòng chuyện đã trót lưng voi
Nhảy xuống sao xong ớn cái vòi
Bạch tuột giăng tua đâu thoát được
Cua kình kẹp cứng hết mong ngoi
Đành cam thả vận theo triều nước
Chịu phép cầu may gối sóng dồi
Lạc bước hay không nào đoán trước
Còn hơn cố xứ kiếp tôi đòi
NhàQuê
Số phận
Có chắc gì hơn lại tưởng cao !
Năm Châu cũng vậy, khác ai nào ?
Núi non chớn chở, đầy dông bão
Sông biển muôn trùng, ngập bóng sao
Đã đến nhiều lần, không giữ chổ
Chưa mong trở lại, sợ chi rào
Hỏi ai thừa hưởng gia tài chú
Đừng có ngông cuồng, tới lúc…nao !
Nao núng chuyện người đã cởi voi
Chỉ mong sao xuống, uốn cong vòi
Ngàn tay quấn chặt, làm sao thoát
Vạn móng vây tròn, khó thể ngoi
Xót dạ con người, cơn sấm sét
Đau lòng số phận, sóng chao dồi
Thảm thương bao kẻ vùi sâu biển
Mong mỏi trôi qua kiếp nợ đòi
Gia Linh
Cứ học đòi...
Thân hèn phận thấp muốn trèo cao
Mặt mũi vô duyên sánh được nào
Vốn trắng tay trơn chừng có vậy!
Tài thô trí thiển biết làm sao !
Ba hoa láo lếu mồm leo lẻo
Cúi gập lòn khom miệng đón rào
Dựa thế ngồi chờ cơn gió thuận
Theo thời phải đợi chớ nôn nao
Nao nức xem người cỡi được voi
Nghêng ngang bản mặt vểnh vênh vòi
Tiền hô hậu ủng thêm rầm rộ
Ðứa bợ thằng nâng cố ngóp ngoi
Liếm láp vài phân cao hổ cốt
Bòn nhai mấy lạng nộng heo dồi
Nhân tình thế thái ôi buồn chán !
Phú quí vinh hoa cứ học đòi
Lâm Tiểu Trúc
Lạm của chua
Sở sùng nước Mỹ nghĩ là cao !!
Thư gởi tây nam giúp với nào
Nghiệm chế thầy Âu khoa nước lỏng
Cậy nhờ trí tuệ đỉnh non sao
Khách tìm vật liệu ra tinh chất
Chủ kiếm bấy lâu bị vướng rào
Vì vậy Huê Kỳ mời ở lại
Lương tuần gấp bội họ nào nao
Nao thấm trong lòng tấm thớt voi
Lưng to lắm của, vẫn còn vòi
Nhện giăng tua tủa tơ buông quấn
Mồi vướng rụt rè dạ hết ngoi
Lừa lọc tinh dầu cuồn cuộn chước
Giữõ gìn non nước thập thò dồi
Eo ơi lão Mỹ to con quá
I Rắc leo theo vói bụng đòi
Xuân Linh
Kỳ cục !
Người lùn nhỏ xíu lại làm cao
Cặp guốc mười phân vững thế nào
Ngoắt ngoét ngoắt ngoa sàm miệng lắm !
Nhỏng nha nhỏng nhảnh ẹo mình sao !
Môi thoa đỏ chét như đào hát
Mắt vẻ đen thui giống giậu rào
Mớ tóc bù xù vươn chí choé
Tưởng là theo "mốt" với phương nao
Nao núng theo nhìn cái cẳng voi
Thân không cân xứng lại nghênh vòi
Khoe đôi cột trụ bao đường quẹo
Gợi bắp đùi căng mớ thịt ngoi
Eo hẹp miền trung tìm chẳng có
Ngực trơ phần bắc được đem dồi
Nói năng cứ liếc rồi cười lớn
Xấu mã ... ơ hay lại thích đòi !
Mỹ Linh






