Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008

HOT022- Chim Di Trú



Chim Di Trú


Từng tờ lịch hết đếm tương lai
Ta góc quán quen tiễn một ngày
Vừa thấy trưa nầy chim tụ tập
Thành bầy chờ chuyển cánh đêm nay


Lên đường vui nhé hướng phương Nam

Ta vẫy tay chào chúc thuận an

Mùa ấm nhớ về đầy đủ cả

Chờ trông trở lại lượn từng đàn


Ta từ nhiệt đới nhận đây quê

Di trú bay xa mịt lối về

Chim chóc giao mùa còn bỏ xứ

Huống hồ … tự nén nỗi buồn thê

NhàQuê 28-11-08


Vẫn là Quê hương

Chim thuộc đường bay sẽ trở về
Tắm hương sữa mẹ nắng trời quê
Bão giông một thuở hờn ly tán
Khô hạn mấy mùa đói thảm thê
Chắp cánh đâu vì ham cảnh lạ
Xa nhà nào phải chuộng vinh huê
Hồn trong vẫn quyện tình non nước
Đem tiếng hoan ca lấp não nề

Trúc Giang 29.11.08


Thứ Ba, 25 tháng 11, 2008

TEU104- Nạp Lễ

TEU104- Xin Nạp Lễ

Nhác thấy tam nhân đánh chén cùng
Sức hèn gánh được độ vài chung
Đúng băng đâu quản gì tiền bạc
Trúng cánh mặc tình hót tứ tung
Rượu tứ trà tam dư chổ ấm
Ba người một kẻ cố tìm lùng
Bằng lòng chấp nhận xin cho gởi
Thi tứ đôi vần, rượu mới đong

NhàQuê

Chào mọi người,
Trúc Giang và Trúc Giang Tử là hai hay là một vậy???

M Đ hơi ngờ ngợ mà không biết hỏi ai....
góp họa cùng mọi người nha :

Bạn thơ

Chơi vui rượu nhạt xẻ chia cùng
Kính bạn tương lòng cạn chén chung
Nguyệt tỏ đầu hôm thơ đối họa
Đêm tàn cuối sáng nhịp còn tung
Thi đàn đồng điệu làm sao kiếm
Xứ ảo khác tình lọ phải lùng
Có hợp cho đời vung thêm nét
Mong đà cứ thế mãi mà đong

Minh Đông

Về Trúc Giang Tử &Trúc Giang

Nhà ai nấy ở chẳng chi cùng
Kẻ chợ người vườn Bến-Trúc chung
Lại nữa yêu thơ mê xướng họa
Còn thêm ghét láo hứa lung tung
Nam nhân cũng có thời “cung kiếm”
Nữ khách giờ đây vẫn “lạnh lùng”
Chỉ mới quen nhau qua mạng NET
Chân tình bạn hữu khởi đầy đong

NhàQuê


Bác NhàQuê Tào Lao

Ai mượn mà khai chẳng với...cùng
Âm Dương đây đó khó lòng...chung
Trúc Giang ở vậy vui nhàn hạ
Dạo khắp NhàQuê quậy tứ tung
Ẩn chốn thâm sơn nào yên tĩnh
Trốn nơi cùng cốc cũng săn lùng
May sao chỉ...mới quen qua... mạng
Nếu phải giữa đời chắc ...lệ đong

Trúc Giang


Bạn Hữu

Hành Hương hội ngộ hãy vui cùng
Nhập tiệc trà ngon gợi ý chung
Xướng họa hài hòa ta họa xướng
Tung bày nhộn nhịp khách bày tung
Thơ say, ý nhã êm tình bạn
Nguyệt tỏ, đêm mơ đẹp khóm lùng
Mượn chữ trao nhau nghèo cả chữ
Tình đong lớn quá lấy chi đong

Minh Đông

TEU103- Chào Bạn ....

Trèo Non

Non cao đứng ngắm chớ nên leo
Tới đỉnh mười người hết chín teo
Ngó lại mây che dầy lớp lớp
Nhìn ra đá độn nứt nhăn nheo
Khi xưa ở xứ đồng mông quạnh
Đến lúc xa quê núi dợm trèo
Bạn giục nghe ra ờ có lý
Gồng mình nhắm mắt thử vài keo

NhàQuê

Phuc Linh xin cùng vui với thi Huynh nhé.... rất mong được chỉ giáo thêm

Nheo, nhéo, cù


Sáng réo, trưa khèo, tối giục... leo
Leo lên, leo xuống, mãi đà teo!
Teo thời teo vậy, leo đành ráng
Ráng mãi không xong, má trẻ nheo
Nheo, nhéo, nhéo, nheo, cù tới nhéo
Nhéo, cù, cù, nhéo, giục...mau trèo
Trèo sao nổi nữa đừng nheo nhéo
Nhéo quá!... thôi!... đành!... thử một keo...


Phục Linh

Chào bạn Phục Linh tới viếng và để lại bài họa "ấn tượng" !!!

TEU103-
Chào Phục Linh


Lẽo đẽo rồi ra cũng gặp nhau
Hành Hương tiếp đón Phục Linh vào
Mừng vui biết mấy người thơ viếng
Hạnh phúc làm sao bạn ý trao
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Xướng họa tiêu pha ngày tháng lụn
Khôi hài nấn níu tuổi đời cao
Trường văn chốn bút NhàQuê mới
Chỉ đáng đun trà... hưởng xái sau

NhàQuê


Chào bác Nhà Quê

Bác thương không trách hẹn cùng nhau
Xướng họa đường thi, được đón vào
Văn bút Nhà Quê hơn kẻ thị
Ý tình Gia Chủ vượt lời trao
Nhún nhường xin chớ, đừng cao thấp
Tương kính cầu mong, chẳng thấp cao
Cúng Phật mượn hoa, trà một tách
Phục Linh mời Bác... rượu mời sau...

Phục Linh

Lội Suối


Hễ núi cao thì suối phải sâu
Chênh vênh nọc ngắn ngại xây cầu
Trên bờ cỏ ống bò đan mịt
Dưới vực hầm ngầm sụp cấn đau
Lội rạch băng sông nguy hiểm thiệt
Trèo đèo vượt thác dễ dàng đâu
Cha sanh mẹ đẻ trời ban tính
Gặp khó càng hăng ... khổ tính sau

NhàQuê


Việc đời

Cọc nhọn thông thường dễ đóng sâu
Sông to nước lớn khó làm cầu
Dụng binh dùng tướng tinh, nhanh, nhọn
Cho thuốc tùy con bệnh ốm đau
Suối nọ quanh co đều có lúc
Đời người suông sẻ mãi hoài đâu
Trăm năm thành bại nhờ hay khéo
Vụng dở thì hay tuột phía sau!

Phục Linh

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

DQ007- Lối Xưa

LỐI XƯA

Thuở bé anh về qua lối nhỏ
Trước sân, em thấy vội ngừng chơi
Dắt tay em bảo vào thăm chị
Chị ở sau vườn giặt áo phơi.


Một chị, một em nhà vắng vẻ

Em mười hai tuổi tóc buông lơi

Mỗi chiều tưới nước hàng hoa đỏ

Có hiểu gì đâu nghĩa cuộc đời.


Rồi cứ mỗi năm về xóm nhỏ

Tóc dài, em mỗi lớn hơn xưa

Má em phơi phới và môi đỏ

Sân vắng em không nữa cợt đùa.


Ngỡ rằng, như lúc em còn nhỏ
Đến hỏi thăm em - chẳng trả lời
Cứ đứng mân mê hoài chéo áo
Ngượng ngùng anh cũng nghĩ xa xôi.

Từ đó mỗi lần qua xóm nhỏ

Nhìn anh - em chỉ mỉm môi cười

Thăm nhà, anh trở ra thành thị

Qua cửa, anh buồn đếm bước vơi.


Năm trước lại về qua lối nhỏ

Em mười tám tuổi đẹp như tiên

Áo hồng phất phới bên song cửa

Tràn ngập tim anh, ánh mắt huyền.

Nhưng một hôm rồi qua lối nhỏ

Thấy em đan áo lạnh mùa đông

Trước sân đã hái màu hoa đỏ

Mới biết rằng em sắp có chồng.

Chiều nay thơ thẩn về qua ngõ

Trưóc cổng ai đề chữ VU QUI

Rải rác trên đường màu pháo đỏ

...........................................

Thôi rồi! Em đã bước ra đi.



DƯƠNG QUÂN

DQ006- Nhớ Oanh

NHỚ OANH

Vườn ta xưa, có chim Oanh hay đến
Hót líu lo trên cành bưởi, cành cam
Mặt trời lên, tiếng chim kêu quyến luyến
Hoàng hôn rơi, giọng hót thiết tha buồn.

Ta vẫn đợi Oanh về, vang tiếng hót
Lòng ta như ấm lại buổi mưa phùn
Những đêm vắng, gió lùa qua song cửa
Oanh chưa về, ta se sắt chờ mong.

Ta muốn được gần Oanh trong gang tấc
Khẻ ân cần, ve vuốt... tỏ thương yêu
Ta muốn trải lòng ta theo cánh gió
Để cùng Oanh vui nắng sớm, sương chiều.


Nhưng Oanh vẫn mải mê, trời xa rộng
Chợt về khi hoa lá ngủ, sương buồn
Oanh lại hót, ru ta vào cõi mộng
Khiến lòng ta, dìu dặt giấc sầu vương.

Bỗng một hôm, cơn gió nào cuốn lốc
Oanh bay đi biền biệt chẳng quay về
Vườn ta nay, ngậm ngùi hoa lá rụng
Giọng hót còn văng vẳng những đêm khuya.



DƯƠNG QUÂN

DQ005- Tháng Giêng

Tháng Giêng

Tháng giêng chậm bước chân buồn
Dấu xa mộng ảo cuối nguồn thương xưa
Hồn ta trên đỉnh đong đưa
Nhớ em ta ghép vần thơ trần tình

Phương nầy vắng khách Trang sinh
Mình ta làm bướm cúi nhìn bóng ta
Kể từ đất khách bôn ba
Giấc hòe héo úa cỏ hoa bốn mùa
Tay non nhọn búp sầu đưa
Ngõ yêu có trái buồn trưa chín muồi

Mơ hồ hẹn viễn mù khơi
Vọng âm non nước thay lời hỏi thăm
Võ vàng giấc ngủ quanh năm
Nhớ em lũ tóc cũng nằm tương tư
Bút nghiên khép nép tờ thư
Vết chân chim đã mịt mờ quan san

Tháng giêng mỏi cánh hoa tàn
Cành trơ cuống lá đài trang ngậm ngùi
Rồi mai XUÂN đã qua rồi
Ta nghiêng mình xuống, tuổi đời lên cao.


Dương Quân

DQ004- Về Thăm Chị

Về Thăm Chị

Mai em sẽ trở về thăm chị
Đón chuyến xe chiều chắc khách thưa
Mải miết phong trần quên tỉnh lỵ
Quê nhà biết có vẹn như xưa

Nhà chị hàng cau xõa tóc buồn
Thẫn thờ nghe nắng mỗi hoàng hôn
Trên bờ ao cá, hoa rơi trắng
Sau bóng tre xanh bướm chập chờn

Chị thường tưới nước chăm vườn cải
Bóng áo nâu chiều chen lá xanh
Ba lá cải lên, ngồng chị ngắt (*)
Để ngày tháng được sống bên anh

Gió sương gội mãi bờ vai yếu
Chiếc áo mùa đi rách tả tơi
Chị vá dùm cho em thật khéo
Kẻo cô gái ấy, thấy em...cười

Chuyến về thăm chị đầu năm trước
Em nhớ có lần ra giếng chơi
Cô ấy quang thùng ra gánh nước
Nhìn nhau mà chẳng nói - Chị ơi !

Mai em sẽ trở về thăm chị
Đón chuyến xe chiều chắc khách thưa
Vẫn trắng tay em, không hành lý
Vườn nhà, giếng cũ ... có như xưa ?


Dương Quân (Kỳ Linh), 1960

DQ003- Gánh Trầu Mỹ-Hội




GÁNH TRẦU MỸ-HỘI


Thương nhớ gởi về quê Mỹ-Hội
Dòng đời thắm thoát bấy nhiêu năm
Bao mùa mưa nắng bao thay đổi
Mà bóng người xưa vẫn bặt tăm.

***
Thuở xưa Mỹ-Hội êm đềm quá
Cây trái sum suê đủ bốn mùa
Phước Lý về ngang Thành Tuy Hạ
Nhà em ở dưới rặng cau thưa.

Nhà em có Mẹ già gầy yếu
Ba mất từ khi em biết đi
Mẹ bán thúng trầu lưng buổi chợ
Nuôi em khôn lớn tuổi xuân thì.

Ngày ấy anh về thăm Mỹ-Hội
Qua phà Cát Lái ghé Long Tân
Tìm em trưa nắng tan phiên chợ
Thăm Mẹ thăm em đã mấy lần.

Con gái miệt vườn, không trang điểm
Nhưng em rất đẹp, tánh ngoan hiền
Má hồng, mắt biếc, làn môi đỏ
Giúp Mẹ gánh trầu buổi chợ phiên.

Anh trai tỉnh lỵ ra trường lớn
Ăn học, làm quen nếp thị thành
Hai đứa cùng nhau chung ước hẹn


Chờ anh đi kiếm chút công danh.

Mỗi bận trở về thăm xóm cũ
Ra vườn gom hái lá trầu vàng
Trầu cau chung gánh - chung duyên nợ
Đủ nghĩa cho tình ta chứa chan.


Gặp nhau rồi lại xa nhau nữa
Căn dặn đừng quên sớm trở về
Em đứng bên bờ sông Cát Lái
Nhìn theo như níu bóng người đi.

Chiếc phà tách bến, dòng sông rộng
Nước xoáy lao chao đám lục bình
Run rẩy những chồi hoa tím tím
Thương em bịn rịn bước không đành.


Công danh đeo đuổi chi mà khổ
Đã lỡ bon chen chốn lụy phiền
Chưa kịp đến ngày tin Mẹ mất
Gánh trầu giờ trĩu nặng vai em.

Anh về lần ấy, hay lần cuối
Ngồi kế bên em xếp liễn trầu
Chợt thấy bàn tay gầy guộc quá
Lần đầu xao xuyến nụ hôn nhau.

Anh đốt trầm hương xin khấn Mẹ
Sau này được kết nghĩa trăm năm
Em làm nội trợ, nuôi con nhỏ
Thôi gánh trầu, thôi những nhọc nhằn.

Rồi buổi quê hương tàn cuộc chiến
Anh xa thành phố, sống trên rừng
Mười năm dày dạn cùng sương gió
Ai hẹn ngày về giữa gió sương?

Mỹ-Hội cũng thay từng cảnh sống
Chợ phiên cần gạo, chẳng mua trầu
Cau khô, trầu héo, buồn trong thúng
Vườn cũ thưa dần những bóng cau.

Em có khi nào qua Cát Lái
Bến phà đứng đợi một bên bờ
Nước sông cuồn cuộn xuôi dòng nhớ
Những mảng lục bình theo sóng đưa?

Như mảng lục bình trong nước xoáy
Không về trở lại bến sông xưa
Dòng đời xô dạt anh xa mãi
Mà bóng người thương chẳng nhạt mờ.

***
Biết có ai về quê Mỹ-Hội
Nhắn dùm người cũ mấy lời thăm
Giờ thân viễn xứ còn trôi nổi
Xin hiểu lòng nhau - tạ lỗi lầm.

DƯƠNG QUÂN



Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008

TEU102- Lội Suối

TEU102- Lội Suối

Hễ núi cao thì suối phải sâu
Chênh vênh nọc ngắn ngại xây cầu
Trên bờ cỏ ống bò đan mịt
Dưới vực hầm ngầm sụp cấn đau
Lội rạch băng sông nguy hiểm thiệt
Trèo đèo vượt thác dễ dàng đâu
Cha sanh mẹ đẻ trời ban tính
Gặp khó càng hăng ... khổ tính sau

NhàQuê

TEU101- Trèo Non

TEU101- Trèo Non

Non cao đứng ngắm chớ nên leo
Tới đỉnh mười người hết chín teo
Ngó lại mây che dầy lớp lớp
Nhìn ra đá độn nứt nhăn nheo
Khi xưa ở xứ đồng mông quạnh
Đến lúc xa quê núi dợm trèo
Bạn giục nghe ra ờ có lý
Gồng mình nhắm mắt thử vài keo

NhàQuê

HOT021- Đọc Thơ Xưa


Đọc Thơ Xưa


Theo lối dẫn lần vào cổ tích
Nét đơn sơ tiềm ẩn u hoài
Ngôn ngữ mở ra ngàn lối cửa
Ngọn gió lành dào dạt hương bay

Từ hồng hoang xuống trần ngơ ngác
Giữa đục trong gầy guộc cội nguồn
Gót chân xướt qua đồi vượt dốc
Còn xa kia mấy nẻo bao truông

Giọt nước mắt lăn theo tuổi mộng
Mảnh hồn nhiên chìm dưới đáy sâu
Đêm thao thức đèn chong leo lét
Ngọn tóc giùm che khuất niềm đau

Xuân mấy lượt hình như rất ngắn
Ánh trăng mơ còn mãi rong chơi
Ngày tiếp nối rủ nhau huyền thoại
Vai nghiêng nghiêng nâng gánh vào đời

Có một hôm mưa dầm bỗng tạnh
Tia nắng soi ấm đủ vườn riêng
Mọi hiện hữu tươi vui hằng ước
Ngắm nhành bông trổ nụ muôn miên

NhàQuê



HOT020- Gói Thuốc

Gói Thuốc

Buổi chiều im ắng chuông ai bấm
Một gói hộp vuông bưu điện giao
Địa chỉ quê nhà trên góc trái
Chưa mở gì trơn nước mắt trào

Sao không nghe lời anh căn dặn
Chẳng muốn lụy phiền thuở chân xa
Từ lúc xuống thuyền làm lá mục
Đã xác vô hồn xứ người ta

Một lần nói chuyện em gặn hỏi
Giấu quanh anh ngượng miệng nào quen
Bịnh căn chưa thấy đâu trầm trọng
Người thân lo lắng thiệt sanh phiền

Nhiều năm rồi đó cô mầy hởi
Một thân bao việc "út" nhà chồng
Giỗ quãy bên mình em xuôi ngược
Ngoại xa Bảo Thuận nội Giồng Bông

Sáng nay đi bộ như thường lệ
Lòng cứ miên man nghĩ kiếp người
Nỗi đau nhân thế còn dằn dặt
Sâu hoằn chưa có chút dịu nguôi

Em bám ruộng đồng theo cây lúa
Chân phèn dám lội tới kinh đô
Tấm áo quê mùa thương đứt ruột
Anh nghe trí tưởng cứ mơ hồ

Ốm đau tuổi tác lẽ thường tình
Có sinh có tử chuyện phân minh
Đời anh mang tiếng người ăn học
Đâu sánh lòng em tỏa hương quỳnh

Thuốc nầy chưa biết hiệu nghiệm không
Sao như hơi ấm khởi dậy lòng
Hạt thuốc hàm ân miền Đất Tổ
Nguyện cầu đã vượt biển mênh mông

Tên thuốc lạ tai xứ văn minh
Sâu trong tiềm ẩn những nghĩa tình
Cầm lên tưởng tượng đang qua rạch
Cố lội đôi bờ kiếp nhân sinh

Nếu được tỉnh hồi vào lúc đó
Chống tay gượng sức thể như thường
Bốn phương trời đất anh thầm hứa
Tự trở quay đầu hướng cố hương

NhàQuê

HOT019- Hoa&Kiểng





Hoa & Kiểng


Lão chơi kiểng săm soi từng gốc
Cây kỳ hình chỉ giống mình riêng
Tuổi già vui có thế nên siêng
Thích ở chổ vườn nầy chỉ một

Phục lão ta có mắt biết nhìn
Từ hoang sơ đem về cặm cụi
Đam mê rồi khi nào đánh đổi
Những thứ kia lớp lớp đại trà

Kể từ hôm viếng vườn của Lão
Bông ta trồng chờ nở hoa thơm
Cũng bắt chước trái mùa khác tháng
Quý chỉ cần một nụ độc đơn.

Đúng phải vậy đêm nay hoa nở
Đợi cung nghinh chờ thánh giáng trần
Ngày trước mặt sẽ cười rạng rỡ
Bừng cánh xinh hương dịu lâng lâng

NhàQuê



Hoa & Kiểng và lão làm vườn

Lão chẳng nói người ta cũng biết
Hoa say mê kiểng thich thầm thì
Phải đâu mới tuổi nầy chăm chút
Từ thuở xưa trồng lắm cội si

Học tỉa tót đâu cần sách dạy
Khiếu trời ban nghệ tính đầy mình
Bàn tay uốn thân rồng hóa khỉ
Nheo mắt nhìn dị dáng cũng xinh

Cây gốc cỗi u nần khuyết tật
Ngã nghêng cành che khoảnh rong rêu
Rễ ngang bướng viền quanh sân hẹp
Lão biến thành ôm cả càn khôn

Chuyện với Lão mơ màng hư thực
Thấy cuộc đời đôi lúc dễ thương
Nghe được tiếng hoa cười cỏ hát
Cả lời tình thơm mộng uyên ương

V.Đ.






HOT018- Sấp Ngửa ....

Sấp Ngửa Bàn Tay Biết Nói Gì


Một ngày phố thị nằm tơ tưởng
Vệt nắng hai màu đến lại đi
Chuyến xe đưa tiễn hờ cửa khép
Sấp ngửa bàn tay biết nói gì

Vé đã riêng phần làm sao hẹn
Hy vọng gặp nhau ga cuối cùng
Hành lý mang theo Người gói hộ
Trọn niềm tin tưởng nhẹ thong dong

Nếu khoảng đường còn hoa không nở
Gió lạ cuối mùa... hay tại chi
Hình như còn chút gì lưu luyến
Sấp ngửa bàn tay biết nói gì

NhàQuê

HOT017- Nhìn Tàu ...





Nhìn Tàu Rời Bến Viễn Du

Ta đứng trên bờ chiều chúa nhật
Con tàu tách bến đến dững dưng
Những sắp đi qua muôn hải lý
Trời mây và biển vẫn điệp trùng

Biển rộng có lần đã vượt qua
Hải âu đôi lúc lượn la đà
Giữa khoảng chơi vơi... chim bạn thiết
Bao năm hình ảnh chẳng phai nhòa

Nếu còn trở lại biển xa xăm
Vốc lên một bụm nước xanh chàm
Săm soi trong đó từng hạt nhỏ
Coi có bóng hình bạn biệt tăm

Mỗi lần nhìn chuyến tàu nhả khói
Còi vang bẻ gãy sóng bạc đầu
Ta hay quanh nghĩ về đi đến
Từng đoạn qua rồi bến tới đâu

NhàQuê





HOT016- Sáng

Sáng

Con sông xưa chảy về khám phá
Phiên khúc nào ngày đó rất xa
Lá me bay ghé vườn trang điểm
Bỗng lao xao từng phiến mượt mà

Nước vẫn cuộn qua vùng ký ức
Dòng phù sa kể lể đời mình
Trăng ngu ngơ lắng nghe tình tự
Tường vôi ngà chiếc bóng lặng thinh

Hai vạt lụa bay bay mầu nhiệm
Cứ như là đừng quá khứ chi
Cánh cửa hé chừng khi đã mở
Bốn mùa đang trở nét xuân thì

NhàQuê

HH105- Nầy ....,

108- Nầy ...,

Một ngày ra đảo tưởng rong chơi
Ai biết lâu nay sắp đặt rồi
Một mớ tro tàn vùi biển thắm
Phần còn cốt rụi thả dòng trôi
Quê xưa, đất khách tròn hai cõi
Nghĩa trọng ơn dầy vẹn mọi nơi
Viếng biển như thăm nhà sẽ dọn
Chỉ mình hiểu rõ được mình thôi

NhàQuê. 09-06-08

HH104- Văn Tế ...

104- Văn Tế Cho Mình

Mãi miết theo lo chuyện bao đồng
Bao năm Văn Tế viết chưa xong
Một bài tiễn biệt đi về đất
Soạn sẳn đến khi khỏi rối bồng
Đâu ai biết được ngày mai sẽ
Mình điếu cho mình kể cũng ngông
Hiểu rõ như là xưa nay chỉ
Ta với ta thôi giữa cõi hồng

NhàQuê. 09-06-08

HH103- Tinh Khôi

103- Tinh Khôi

(Gần Bùn Mà Chẳng Hôi Tanh Mùi Bùn

Ca Dao trong QVGKT)

Thẳm tím chiều buông dâng cảm sầu
Tinh khôi ngời rạng dễ tìm đâu
Ngòm đen nước phủ vây quanh lối
Tươi sắc hoa chen đùa bởn nhau
Bao ước dựng xây vùi vận lỡ
Bấy mơ ôm ấp khép nguồn sâu
Có dù đời thực chưa tròn mộng
Phong giữ niềm riêng vẹn thắm màu

NhàQuê Jan20, 2007

HH102- Thầy Ơi

102- Thầy Ơi

Hai năm khổ ải phải đâu chơi
Đuổi bắt Đường Thi mệt lã người
Tróc vảy trầy vi mong hợp thể
Xơ bơ xấc bấc định buông rơi
Ra lò nhá thử, chê đâm thẹn
Bướng đại chầy lâu, muốn nổ ngươi
Quáng mắt chưa qua khâu luật vận
Mằn mò trật vuột bớ ... Thầy ơi!

Thầy ơi, ...chỉ miếng vượt sơn khê
Chứ điệu rườm rà chắc bỏ ... chê
Chỉnh đối từng đôi dường giễu cợt
Tuân niêm đủ cặp giống chêm kê
Trình bày ý tứ còn sơ thiển
Lập luận lời văn cứ vụng về
Cũng ráng trau giồi theo đúng luật
Nhưng nào tránh được chuyện bình phê

NhàQuê

HH101- Vâng

101- Vâng

Sóc vọng theo Ba tới cúng chùa
Từ Người khuất núi, sống chen đua
Chuông ngân tỉnh mịch thôi vang thoảng
Mõ gõ khoan thai vắng tiếng khua
Vẫn biết nhơn hòa cần thiết giữ
Mà sao hỉ nộ khó khăn xua
Thâm tâm hứa với tròn nhân nghĩa
Mặc cuộc đời hiềm tị được thua

NhàQuê

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008

HOT015- Góc Hành Lang

Góc Hành Lang

Chiều ghé lại cà phê Starbucks
Ngồi góc quen nhìn ngắm dòng người
Cháu nội soạn mấy tờ homeworks
Bày ra bàn vẽ vẽ bôi bôi

Một dòng kẻ qua ba thế hệ
Cuộc tang thương đưa đẩy mệt nhoài
Tiếng mẹ đẻ cháu giờ ú ớ
Ta lão già rước trẻ làm vui

Học trò nhỏ ngày xưa ông đã
Cũng viết chì bút mực cục gôm
Bìa vở cuốn… xòe tay thầy khẻ
Mực nâu xanh đốm áo bị đòn

Nhịn tiền bánh mua tờ giấy chặm
Gắng giữ cho chữ đẹp đừng nhòe
Sợ xấu quá thầy phê điểm ít
Nắn nót nhờ … ngòi viết lá tre

Nói cho mấy thể nào tưởng nổi
Học trò xưa thiếu thốn đủ điều
Nắm cơm vắt giữa hai buổi học
Qua khoảng đồng đường xá vắng hiu

Niềm vui mới bây giờ con cháu
Tiếp thay ta nối giấc mơ xưa
Hớp cà phê sáng ngời trí nghĩ
Có già nua đâu đã dư thừa

NhàQuê

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008

TX032- Lời Gởi Lại




Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Cuối: Lời Gởi Lại



Tôi yêu một ngày như thế, một ngày thư thả xoa hai tay mình vào nhau trước khi bước xuống khỏi hiên nhà nắng nhẹ.

Tôi sẽ đến công viên, nơi ấy những cây cao cho tôi cảm giác mình nhỏ lại, để thấy tôi không là gì giữa hùng vĩ của đồi núi chung quanh, để thấy đám chim chóc hợp đàn dưới triền cạnh hồ kia, chúng chuẩn bị bay xa, chuyển mùa có lẽ!

Một ngày nào đó theo tự nhiên của tạo hóa tôi sẽ biến mất khỏi hành tinh, như một sự công bằng bất di bất dịch để trở về cát bụi, cùng lúc ấy một hay nhiều sự sống khác bắt đầu. Xin hàm ơn lần tôi được làm con người trên quả đất, làm nhân loại mà không phải là gì khác, giữa bao la nầy!

Tạ ơn Ba Má tôi nghèo nàn nhưng đã cưu mang, dưỡng nuôi tôi ngạt ngào thể tựa ca dao để lúc gian nan lời dạy khuyên của NGƯỜI vẳng tiếng, làm tôi thấy cuộc đời đáng yêu đáng sống, đã cho tôi hình hài lành lặn không chi mặc cảm gọi là...và muôn trùng hy sinh mà tôi ân sủng!

Cùng anh em, họ hàng nội ngoại xa gần đã chen chúc nhau giao cành gia phả, tôi làm nhánh rẽ xa dần rồi mất hẳn trong một ngày nào; Xin tạ lỗi!

Cúi xuống quê hương triền miên đau khổ đã vắt cằn khô cho mầm vươn khôn lớn , Xin gởi về Vạn Dặm với bao giọt mặn xót thương từ giã !

Vẫy chào con người, đất nước thân yêu từ đây chuyện nợ vay đầy vơi đến hồi kết toán.

Cảm ơn con cháu cho tôi niềm vui yên bề, thành tựu!

Nụ hôn sâu gởi cho người con gái đã không ngại ngần chọn tôi đi bên; Nhà tôi ơi!

Những ngôi trường tôi đã qua , khép lại .

NhàQuê NOV 28, 2005



** Những "ngôi trường xưa Em học" như một thứ hồi ký của một người không có gì trọng đại để làm việc đó. Chuyện có thể kéo dài theo những đề tài gợi nhớ, hiện về từ ký ức. Truyện chấm dứt lúc nào cũng không làm cho toàn truyện mất liên tục; Do đó xin được giải thích vì sao Ðoản Cuối lại xuất hiện vào lúc nầy.


TX031- Giữ Trâu




Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Giữ Trâu

"....Có trâu sẳn tằm tơ lúa má
Không trâu không hoa quả đậu mè
Lúa gặt cắt đã có trâu xe
Lúa chất bã để dành trâu đạp...."

Trong Lục Súc Tranh Công


Mấy năm tản cư, Ba Má dắt chúng tôi đến ở nhờ nhà người bác ruột, sau đó cất tạm một căn nhỏ cạnh bên hàng rào theo chiều dọc của vuông đất, có mấy dây khoai lăng củ tím, tôi nhớ rõ điều nầy, vì thường hay lặt mấy dái lủng lẳng đem lùi bếp, bùi hết kể!

Những ngày nghỉ không phải qua trường làng bên học, tôi lân la xin theo anh người giữ trâu mướn cho Bác tôi, để được cho cỡi trâu. Ban đầu ngồi sau lưng ôm eo ếch anh…tiến lên một bước được ngồi đàng trước cầm dây vàm, khi đã thành tài rồi mới được tự mình một con.

Tính ra anh cũng có khiếu huấn luyện. Anh tận tâm truyền nghề cho vì Bác tôi có cô con gái út mà anh “dòm ngó” nhưng phận ở đợ anh chưa dám “bước tới” , đây là dịp anh kết thân với tôi.

Anh lảnh chức dài hạn nầy có lẽ từ lâu lắm, vì ba anh cứ tới lấy tiền trước mấy năm liền rồi nướng hết vô sòng bài, anh cam phận. Tôi trở thành thân tín của anh. Lâu về sau tôi đã lớn vào đời, nghe nói anh đi làm biển, có lưới, có ghe riêng, và đã nên gia thất con cái đầy đủ …, cũng mừng cho anh, vợ anh không phải là chị con bác tôi.

Trâu thả ra đồng tràn lan mùa khô, chúng hợp đàn, cạp cỏ gần nhau thân thiện, nếu có hục hặc thì không lâu sau đó thế nào bầy cũng có thêm mấy nghé nữa.

Mở vàm cho trâu tự kiếm ăn xong, đám chăn họp bày trò chơi hay bàn mưu tính kế, lục lạo hái trộm hoa quả, bắn chim hoặc gà vịt đấp bùn đem nướng,… dùng cho đở “ nhạt mồm”. Cái đáng nói là họ thảo và không tố khổ nhau ….

Có một lần khi qua khu vũng lầy gần nhà, lũ trâu bất thần phát chạy, mất thăng bằng tôi rớt xuống nước bùn đen đó, mười phần kể tiêu tùng rồi, vậy mà khi ngoi lên được, ảnh cười bảo tôi là: Trâu không bao giờ đạp giẫm lên người chăn nó ! Chỉ có Trời mới biết !

Sau đình chiến gia đình tôi trở về nhà cũ, có lần chú ruột tôi tới thăm và ngỏ ý xin tôi làm con, vì chú thím chỉ có hai cô con gái, tôi còn mấy em trai nữa, cả hai cô em nhà chú đều đến tuổi cập kê. Không lâu sau lần ấy, tôi ôm quần áo về nhà chú thím….

Trong lúc Ba Má tôi trồng bông dệt vải thì bên gia đình chú thím trồng dâu nuôi tằm dệt lụa truyền từ nhiều đời, nghề nầy phía bên thím. Bữa cơm nhập gia và nhận chức hôm đó có món nhộng ran. Chức gì ? Thưa chăn trâu cho chú tôi, trong nhà chỉ thừa có công việc đó …ai cũng bề bộn !

Tôi đã được đào tạo lành nghề rồi, không cần phải “tập huấn” gì lâu lắc, ban tối sau khi đã đốt un cho trâu xong, tôi còn công việc khác ngoài chòi ruộng gần rừng chà là toàn gai nhọn, tôi ngủ ở chòi một mình gần như giữa rừng, đặt và đổ bung …gần sáng mang tôm cá về cho thím hay hai cô em kịp chợ . Tôi thành người ở kiểu mới cho chú thím tôi . Tuổi thơ ngây đời tôi bắt đầu như thế đó !

Hôm nhớ nhà quá, tôi trốn về méc lại Ba tôi. Lập tức Ba và chú thím tôi mích lòng nhau; Ba Má tôi nghèo nhưng vốn thương con…cứ ngỡ chú thím xin về nuôi và đối xử với tôi như con ruột … Ba biểu ở nhà và cuối cùng tôi được đi học trở lại.

Đến cấp lớp nhì lớp nhất, hằng ngày tôi phải đi về khoảng năm cây số mỗi lượt để tới trường Quận, nơi đây có dạy tới hết bậc tiểu học. Đường dẫn về hướng Tây đó phải băng qua cánh đồng rộng, trâu đen trâu cò gậm cỏ từng đàn vào mùa khô. Đám chăn trâu luôn phục kích tấn công học trò đi học về ….Vô hình chung học trò và chăn trâu là hai thái cực !? Phần thua thiệt bao giờ cũng về phía học trò.

Để hóa giải áp lực nầy, tôi phải nhờ mấy đứa bạn học ở cùng xóm địa phương với chúng, làm trung gian thương thuyết với mấy “cựu đồng nghiệp” của tôi bằng bữa gặp nhau có rượu đế, cá nướng trui …và cả thuốc thơm Cotab, Grand Prix nữa …Hòa bình được vãn hồi. Cổ nhân ta có câu “Mạnh Dùng Sức, Yếu Dùng Chước” là vậy.

Khoảng hai mươi năm trước đây, tôi gặp lại một trong số người hiếp đáp tôi lúc xưa trong một bữa tiệc ở Philadelphia, Pennsylvania. Tôi nhận ra anh và vui miệng nhắc lại thời thơ ấu đó, anh có vẻ không bằng lòng vì dường như anh muốn giấu tông tích mục đồng của mình. Thôi cũng được, sau nầy lỡ cùng trong họp mặt hoặc tiêc tùng mà lý tình không tới không được … tôi phải đứng xa xa tránh chào hỏi …

Sau mùa gặt ở thôn quê, nhất là những đêm trăng, thường hay đạp lúa. Công việc nầy cũng nhờ trâu quần cho đến khi bã chín tức hạt lúa đã rụng hết. Sau đó lúa lép bị tách ra nhờ vê hoặc là quạt. Cọng khô lúc đó đã thành rơm, đó là phần ăn dự trử trả công cho trâu. Những người không có trâu riêng phải nhờ và cho không phần rơm cho người chủ trâu. Những đêm như vậy trẻ con rủ nhau chui vô đống rơm mới ngủ rất ấm....

Nhân năm Sửu sắp đến, ghi lại chuyện thật 100% nầy như một ôn vui, hồi đó trâu ngoài đem sức trong công việc đồng áng nặng nhọc còn là tài sản của nông dân ta. Nay cơ giới hóa, có lẽ không lâu trâu bị đào thải chăng ?!
Phần tôi phải chi cam phận chịu khổ làm con chú thím tôi; Thằng chăn trâu ấy sau nầy chắc là Bí Thư nầy Bí Thư nọ rồi. Biết đâu đó!

Hình như tôi đã cải được số trời ....


NhàQuê Oct 02, 2008


Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008

TX030- Thịt Chuột



Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời : Thịt Chuột

Cũng khá lâu không viết tiếp chuyện Những “ngôi trường xưa Em học” , một phần tưởng rằng không đủ sức để viết chuyện tràng giang đại hải, một phần thời giờ bận bịu, và phần nữa là “bí đề tài”.


Gần cuối năm mới giật mình nhớ lại cận kề năm Tý; Thì ra từ đó những nay sắp gặp năm Tý lần thứ năm trong đời …trong đó chỉ có năm Nhâm Tý 1972 là đáng nhớ hơn cả, vì có cậu “quý tử” sanh vào, … cùng tuổi Tý như ông Thiệu, lại là Nhâm Tý: Nam Nhâm Nữ Quý nữa chớ.

Nơi tôi ở hiện nay rất thường khi, dòng xe đang ngon trớn trên con đường cặp hông công viên Sở Thú, bỗng khưng lại và ngừng hẳn chỉ vì một cặp sóc có lẽ là đôi tình nhân rượt đuổi nhau ra tận mặt lộ, không biết tới hiểm nguy.


Khi khác đàn vịt trời hàng vài trăm con dắt nhau chậm rãi băng qua đường nơi ngả tư, bốn dòng xe cộ tự động vui vẻ chờ …
Vào mùa hè, những người chăm sóc công viên còn tìm trong các thùng đặt rải rác chứa thức ăn dư thừa mà các nhóm đã picnic bỏ lại cho đám chim chóc ấy ….Tôi vẫn thường so sánh sự may mắn của số phần ngay cả số phần của loài vật và nơi được sanh ra hay sinh sống.

Ít khi thấy, nhưng tôi biết rằng gián và chuột nơi đây nhỏ hơn bên nhà. Chuột chỉ bằng ngón tay cái là cùng; Nhưng sóc thì to hơn loại sóc leo dừa rất nhiều. Về hình dáng sóc và chuột khác nhau rõ nhất là cái đuôi, sóc có hình chổi, chuột hình cọng rể cây. Tôi chưa dám thử thịt sóc, sợ ra tòa … Sóc khoét thân cây làm ổ: Bão hay gió mạnh, cây bọng bị ngả đổ rất thường.


Lúc còn đi học nghe người lớn nói là ăn thịt sóc xui xẻo (sóc vườn dừa), điều đó không biết đúng không, nhưng ở xứ nầy rớ tới chúng là xui tận mạng chứ không phải chuyện giỡn chơi à nha! “Đừng giỡn mặt khó làm… ruộng!”

Đã lâu chưa nghe tiếng chuột xạ reo, mà khi xưa Má tôi hay nói nhà sắp có khách. Khách bây giờ thường hẹn đến chơi hoặc được mời đến cả tuần hoặc vài tuần trước, hiếm hoi vụ khách “đột xuất” phải dọn thêm đôi đũa, cái chén!


Chúng tôi có một người khách đặc biệt quê Cần Thơ, bạn của mấy đứa con tôi, thường được “thỉnh” tới vì cậu ta làm món nước chấm tuyệt cú mèo: Nước mắm gừng, nước mắm sả, nước mắm me …phát huy ưu điểm, nay còn thêm món gỏi ốc hương, gỏi Thái, lẫu Thái …thiệt là người khéo “có hoa tay” ….
Chút xíu nữa tôi quên, là "khứa" nầy không truyền nghề cho ai cả. Khi pha chế, mọi người được mời khéo lên nhà trên xem TV, football, ... Châm ngôn là: Giữ nghề tức giữ chỗ "nhậu"

Nhưng có chuyện khác, lại đúng vô đề tài năm Tý là cậu ta lâu lâu kêu thèm thịt chuột …mỗi lần chuẩn bị về thăm quê …bạn bè cậu thường đem đề tài thịt chuột ra xào nấu lại và khi cậu trở sang cũng được ‘phái đoàn”phỏng vấn tận tình.

Nếu các bạn đừng coi chuyện đớp thịt chuột là kém “văn minh” thì tôi “thành khẩn khai báo” là tôi cũng có lia chia một thời gian, không phải trong lúc khiếm khuyết nguồn đạm động vật trong trại cải tạo mà lại là thời gian sau đó.

Lẽ ra , tôi có nhiều dịp để đớp thịt chuột mà vì lý do nầy khác nên hơi trễ; Lúc nhỏ, hằng năm đi giỗ phía ngoại tôi ở làng bên cạnh, khi trở về đến cuối làng tôi, Ba tôi thường ghé thăm người em rể (chồng của cô em gái duy nhất của Ba). Lần nào Dượng cũng gói gởi , nài ép đem về món khô chuột mà Dượng và các em họ đã đào đuổi bắt được trên cánh đồng, trong đó có phần đất hương hỏa chia cho Ba, nhưng vì xa xôi nên Ba cho luôn cô em mình.

Vì chổ ơn nghĩa như vậy nãi sanh thêm lòng thảo; Chứ món khô chuột thuộc loại "Khô Lân Chả Phụng" ở miền nông thôn, nơi mà lúc đó toàn đi bộ, chưa có xe động cơ, lộ đất có đoạn cát bủn mùa khô, có đoạn lầy lội mùa mưa.
Đem về nhà cho vui lòng Dượng, chứ Ba cho lại người khác và cũng không cho chúng tôi thử lần nào như Ba ! Hụt !!!

Nhà tôi và nhà Dượng ở hai đầu cùng trên một con đường làng huyết mạch, Đầu lộ phía tôi gặp Tỉnh Lộ 26, tạo thành ngã ba, mà người phía bên làng Ngoai mỗi lần đến đây , họ nói là "đi xuống lộ đá". Lộ Đá ám chỉ TL 26, con đường duy nhất xuyên ngang qua làng có trải đá.

Sau khi bị cải tạo về và đuổi khỏi thành thị (sau 1975), tôi sanh sống nơi làng xưa, đám bạn cũ mới lại rủ tôi đi đào chuột, tôi đi theo xách giõ và phụ "ví chận", tôi mới biết ra là một hang ổ, có rất nhiều chuột, nhiều thế hệ sống chung hòa bình với nhau và thường gặp rắn chui vào kiếm chác. Lần nầy tôi cũng chưa dám ăn.

Có lần đang đêm trong trại cải tạo lại xôn xao vì một nhóm anh em người Cái Mơn, canh bắt mấy chú chuột ăn vụng thức ăn vốn ít õi; đám chuột nầy được mô tả theo "Nhà Nghề" là Cống Nhum tức chuột ăn được vô tư.

Tôi không hiểu cống nhum là thế nào chứ chuột cống ở trại tị nạn đão Pulau Bidong, Malaysia thôi thì hết chỗ nói,vừa to, vừa đông, rượt luôn mèo, đêm ngủ chúng chạy ngang ngực mình là chuyện thường. Y Tế trại (Cao Ủy Liên Hiệp Quốc) treo thưởng nạp đuôi chuột, mà sự sanh sản của chúng cao gấp không biết bao nhiêu lần mà kể.

Vậy tôi đớp thịt chuột khi nào ?? Xin thưa, số là cứ hơn tuần, mươi bữạ, tôi băng qua Đồng Tháp Mười, từ sông Tiền về sông Vàm Cỏ Tây, qua cánh đồng chó ngáp, mênh mông không khác gì đồng ruộng bao la như những tiểu bang miền Trung nước Mỹ.

Mỗi lần như vậy tôi và đứa đệ tử đều dừng lại cái chòi quen thuộc trên bờ kinh để mua vài chục con đang được nhốt trong rọ chờ lái tới thâu mua, tôi không rõ giá cả của chúng khi đà đến nơi tiêu thụ, nhưng tôi biết giá không đáng là bao tại nơi chòi xa hẳn xóm làng đó.

Những đoạn gần xóm làng, người ta dùng bẫy sập, chuột tham mồi bị khối đất đè bẹp. Dĩ nhiên, mấy chú Tý nầy "từ chết tới bị thương nặng" trước khi bị lột da. Thấy bẫy nằm bẹp thì thế nào cũng có một anh "hy sinh vì đất nước". Người đặt bẫy vài giờ đi "thu hoạch" một lần. Kiếm mồi nhậu thiệt đơn giản. đúng là đang giỡn.

Chuyện làm chuột vừa nhanh vừa giản dị, nhanh hơn lột vỏ một con tép bạc! Tôi không kể ra đây e nhiều người dị ứng.

Thịt phau phau được ướp và quay chảo là cách nấu nướng không đến nỗi cầu kỳ trên ghe thương hồ.
Đồ ướp, đồ tẩn liệm …và rượu, nếu không thủ sẳn hoặc hụt bất ngờ do hứng thú, thì có thể dừng “ghe tiệm” lại, không thiếu món gì, họ và chúng tôi gặp nhau không hẹn mà đúng giờ giấc không lệch bao nhiêu, nghĩa là đi trên khoảng kinh đó thế nào cũng gặp ….Thầy trò rắc riu, ngất ngưởng cho đến Bình Châu trên sông Vàm Cỏ nước dâng, hương tràm thơm ngát …có khi tới tận Mộc Hóa vẫn còn lắc lư con tàu đi …

Người sành điệu còn chế biến thịt chuột nhiều kiểu cách khác, trong đó có món bầm nhuyển xào sả ớt xúc bánh tráng Mỹ Lồng nướng: thiệt bắt rượu !!! hoặc là xào khổ qua, nướng ngũ vị .... tôi ngẫm nghĩ, nếu con buôn tung đồn "ăn thịt chuột trị được bị ung thư, chắc có lẽ chuột có nguy cơ tuyệt giống !!


Tuy tôi có ăn nhưng chưa mạnh miệng cho lắm, nên chưa đạt trình độ "ghiền" như người khách tôi vừa kể trên …cũng là chuyện gì đó đã được thử biết qua … Mới đó mà đã hai mươi mấy năm, một phần tư thế kỷ! Mau Thật !!!.


NhàQuê Jan 25, 2008




TX029- Trong Sân Trường


Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Trong Sân Trường Còn Nhớ

NhàQuê tui ở dưới Biển lên tỉnh học vì dưới đó hết chữ rồi! Phần nhiều bạn tui trước lạ sau quen cũng từ xa tới chưa hết mùi phèn như tui, chứ học trò ở tại tỉnh lỵ đâu phải độc quyền học giỏi đâu!!
Tất cả đều phải qua kỳ thi tuyển MƯỜI PHẦN MẤT BẢY CÒN BA, rồi bốn năm sau, rồi hai năm kế, rồi một năm cuối, lại gặp 3 kỳ thi khác MẤT HAI CÒN MỘT mới ra khỏi trường!!

Đi học chứ nhớ nhà, nhớ Má, nhớ Em lắm! Hết tiền, hết lương thực là "dọt về" liền!! Các bạn nghe thường đến quen tai các ngữ từ, tức thì bạn biết họ từ xa tới học:

- Tuần nầy về BỄN hôn?? (Mõ Cày, Cái Mơn, Giồng Keo, Ba Vát, An Hóa, Qưới Sơn, Giao Long, Ba Lai, Giao Hòa, Tân Thạch, Phú Nhuận, Cồn Ốc...)

- Mầy ở TRỄN xuống hả?? (Sóc Sãi, Hàm Long, Tiên Thủy, Cái Nứa, Tường Đa Thành Triệu ...)

- Thứ bảy nầy tao ra NGOÃI đeo bập dừa tập lội!! (đi Vàm, Mỹ Hóa, Bình Phú ...)

- Ở TRÕNG hồi qua có mưa lớn hôn (Hữu Định, Tú Điền, Phước Thạnh.....)

- Dìa DƯỚI gặp Má tao nói dùm: Rầm tao mới dìa đặng! (Giồng Trôm, BaTri, Bình Đại, Thạnh Phú, Cầu Mống , Giồng Luông, Cái Quau ....)

Chắc các bạn thèm nghe lại những "Đặc Sệt" thân quen ấy chứ!! Xin mời các bạn góp nhặt vài đề tài gợi ý sau đây:

*** Phù Hiệu: Qua các thời kỳ
*** Báo giờ : Chuông, Kẻng, Trống đặt ở đâu, ai làm việc đó ....
*** Nơi để xe đạp
*** Ăn quà vặt
*** Cúp cua
*** Tất cả vụn vặt bạn nghĩ ra ...

** Phù hiệu trường THKH trải qua ba thời đại: thời đại Đồ Nĩ, thời đại Đồ Kim Loại và cuối cùng là thời đại Đồ Vải.

- Phù hiệu Nĩ:

Đúng như bạn Danh mô tả, miếng nĩ hình Oval màu xanh thật đậm gần với đen, có cái màu đen. Trên có kết kim tuyến ( loại cọng) vàng lấp lánh hai bông lúa giao cuống và mở bông ra hai bên theo cạnh rìa cong cong của miếng nĩ. Chính giữa có ba chử THB (viết tắt Trung Hoc BenTre) cũng kim tuyến vàng như hai bông lúa. Phía sau có gắn sẳn một cây kim tây màu đồng rất cứng để cài phù hiệu vào Áo Bà Ba Trắng đồng phục lúc đó. Vì nĩ mềm nên lâu ngày cây kim tây và miếng nĩ phù hiệu ưa đường ai nấy đi. Chúng chia tay mà không báo trước do đó bị quý vị Giám Thị chộp đầu khi vào cổng mà trên ngực chỉ có... cây kim tây!

Cũng có màn đi nghiêng nghiêng để tránh bị khám phá và bị tóm cổ. Cũng có màn làm bộ lấy tập vở che che để thầy cô giám Thị bắt mở ra chọc cười chơi! Phá thầy!

Đeo phù hiệu lúc đó mắc cở lắm! Vì nó giống như miếng thuốc dán Sơn Đông mãi võ hoặc của tiệm thuốc Bắc người Tàu.
Còn ba chử THB bị ngạo là Trâu Heo Bò; Nên ra khỏi trường là tháo ra bỏ túi, dễ bị bỏ quên ở nhà khi giặt bộ bà ba đồng phục.
NhàQuê tui nhất định không tháo để nhỏ "cô Mười bán guốc" nhận diện (xin đọc đường Lý Thường Kiệt trong Những "con đường Xưa Em đi", forum Tùy Bút).


Phù hiệu nĩ và đồng phục Bà Ba cũng đi song song với tên chánh thức của trường lúc đó là: TRƯỜNG TRUNG HỌC CÔNG LẬP BẾN TRE ( từ 1954 đến cuối năm 1958) và tên tỉnh thời ấy còn là Tỉnh BẾNTRE.

Phù hiệu nĩ trải qua suốt thời hai vị hiệu trưởng: thầy Nguyễn Văn Trinh, thầy Phùng Văn Tài và mấy tháng đầu chuyển tiếp của vị hiệu trưởng thứ 3 là thầy Nguyễn Đình Phú (bắt đầu đổi đồng phục và cũng đổi phù hiệu, cũng nhiều chuyện cười ra nước mắt lắm!).

Về thầy Nguyễn Đình Phú thì cách nay khoảng 18 năm thấy có một cụ tên Nguyễn Đình Phú là hội trưởng Hội Cao Niên vùng Orlondo, Florida. Không biết cụ ấy có phải là THẦY hay không vì lúc đó NhàQuê mới qua Mỹ còn chưa hết mộng du nên không có tìm để làm Carnot dõm nhắc Thầy rằng:
Thầy còn nhớ con không? Con là NhàQuê đây! Ngày đó Thầy xuống lớp phát Bảng Danh Dự môn thi và quở trách học sinh làm bài thi hạng chót: Môn...trò NhàQuê hạng nhất! Giỏi! Giỏi! Giỏi! (cả lớp vỗ tay) ....Bây giờ tới Môn.... hạng nhất là .... hạng chót là trò NhàQuê! Ôi giời ơi! ối giời ơi! sao lại thế ??? (cô Mười bán guốc ơi là Mười!!! Lạy trời cho nhỏ Mười đừng hay!)

Hồi đó đâu biết đeo phù hiệu là một danh dự và cũng nói lên tuổi trẻ tài ba bốn năm sáu....Giờ thì già quá rồi lại tiếc biết là bao!!!

- Phù hiệu kim loại:

Địa giới tỉnh được phân chia lại, nhiều tỉnh mới được thành lập, nhiều tỉnh bị đổi tên trong đó có Bến Tre (Trước đó Nam Phần chỉ có 21 tỉnh là: Gia Định, Châu Đốc, Hà Tiên, Rạch Giá, Trà Vinh, Sa Đéc, Bến Tre, Long Xuyên, Tân An, Sóc Trăng, Thủ Dầu Một, Tây Ninh, Biên Hòa, Mỹ Tho, Bà Rịa, Chợ Lớn, Vĩnh Long, Gò Công, Cần Thơ, Bạc Liêu, Cap Saint Jacque), cù lao An Hóa-Bình Đại trước thuộc Mỹ Tho nay chính thức sát nhập vào Bến Tre, Chợ Lách giao cho Bến Tre từ tỉnh Vĩnh Long.

Và Bến Tre lớn thêm lên đổi tên là Kiến Hòa sau nhiều đề nghị trong đó có đề nghị đổi tên là tỉnh Thanh Giản.
Địa giới các quận trong tỉnh Kiến Hòa được phân chia lại và có nhiều quận mới như Giồng Trôm,Trúc Giang, Hương Mỹ, Đôn Nhơn (diễn tiến nhiều giai đoạn không phải đồng loạt) hoặc đổi tên như Sóc Sãi thành Hàm Long

Trường Trung Học Công Lập Bến Tre đổi thành Trường Trung Học Công Lập Kiến Hòa . Đồng phục và phù hiệu mới thay thế thời đại đồ Bà Ba Trắng và phù hiệu nĩ THB.

** Đồng phục: Dường như đồng phục nầy không sửa đổi cho đến 1975!?!?

- Nữ: áo dài trắng, quần đen, guốc hoặc dép(sandal)

- Nam: Áo sơ mi trắng ngắn tay, quần màu xanh nước biển, áo bỏ trong quần có thắt lưng (dây nịt), giày bố trắng hoặc dép (sandal, không được mang dép Nhựt)

Về bên nữ NhàQuê tôi không nhớ, bên nam trong giai đoạn đầu thì đầu tuần mặc đồng phục mới, hai ngày cuối tuần mặc đồng phục củ, lý do là chưa mua sắm đủ.

@ Chuyện cười ra nước mắt về cái quần xanh đồng phục: Số là để cho thống nhất hay sao đó mà trường đặt mua vải dệt của hãng VINATEXCO=Việt Nam Tơ Sợi Công Ty (Nghe nói hãng nầy của bà Ngô Đình Nhu hay là Bà ấy có nhiều cổ phần trong đó) rồi bán lại cho học sinh cùng giá và cùng kích thước như nhau (bắt buộc mua). Mấy đứa cao quá khổ phải lên lai rất nhỏ, mấy đứa thấp may trừ hao nhổ giò mà nhổ giò thật!!! Có đứa bị tiệm may từ chối vì không đủ vải cho một cái quần chừng khám phá ra là có hai khổ: khổ chiếc và khổ đôi, đứa nào bị khổ chiếc phải đem vô trường xin thêm miếng nữa!!!

Về phẩm chất cũng khác nhau, có quần sau khi giặt lần đầu, quần trông xệu xạo đổ lông, mặc quần tây mà như quần bà ba xanh. Có đứa bị rút ngắn lên hơn mắt cá chân. Hầu hết bị xuống màu nên không còn giống nhau màu xanh ban đầu !!

Nhưng không phải được mua một lượt vì số lượng vải giao một lần không đủ cung cấp, vì vậy mấy đứa sau được bày đem về ngâm trong nước dừa cho giử được màu. Hầu như kinh nghiệm đó không hiệu quả. Quần xanh từ từ mốc thít!!!

Chỉ một quần đầu tiên, việc thất bại sẽ kể bên dưới, quần thứ hai học sinh tự lo liệu nên nhiều đứa sửa từ quần kaki vàng nhà binh rồi nhờ thợ nhuộm hóa phép dùm!! Thứ đó lại bền! Kaki xanh trên thị trường cũng dày, tốt....Có lẽ bị Treo Đầu Heo Bán Thịt Chó là hàng mẩu thì tốt, hàng giao thì không đủ phẩm chất, phải nhận vì áp lực quyền thế chăng???

Về giày phần nhiều chơi Bata trắng, qua ngày thứ ba vô lớp có mùi lạ lắm và mùi càng nặng thêm một cách đáng kể đi dần đến cuối tuần!! Thứ Bảy, Chúa Nhật gặp trời mưa giày giặt không khô qua Thứ Hai mùi ấy đến sớm hơn chu kỳ!! Trong lớp có đứa nào "thầy giáo" là biết liền!!

Hồi đó dù là trường hổn hợp Nam Nữ nhưng vẫn còn lớp toàn Nam hay toàn Nữ, chỉ vài lớp đặc biệt như lớp anh văn sinh ngử 1 mới có lẫn lộn Nam Nữ. Phải chi chia đều thì quí vị Nữ đã có dịp thưởng thức biết mùi nầy sớm! Hơn cả lính một tuần không tắm nữa!!!!!!!

Khác xa với " Mùi Của Các Chị Xông Lên Nồng Nặc" - tác giả HồNgọcSánh (xin đọc Những "con đường xưa Em đi" phần nói về đại lộ Phan Thanh Giản trong Forum Tùy Bút )

..............................................................

NhàQuê Mar 12, 2006

TX028- Người Gõ Mõ


Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Người Gõ Mõ

Hoàn toàn không dính dáng gì tới chuyện gõ mõ tụng kinh, tôi không có nhân duyên ấy vì khi Thượng Đế xô tôi xuống Trần, Ngài cũng không có nói thòng "Ráng tu mới được trở lên".
Vậy là kể như Ngài không có kề tai nói nhỏ phải làm như vầy như vầy... giống truyện Tàu.
Tôi buồn lắm, trần truồng như nhộng không kịp lảnh áo mão cân đay gì hết.


Chỉ có cái Ngài ban cho tôi sự lành lặn và trí não bình thường khởi thủy như mọi người, chỉ khởi đầu thôi chứ càng về sau thân thể hình hài trí óc não bộ của tôi phải thay đổi cho thích hợp với địa hình địa vật để sống còn, tồn tại. Xin tạ ơn Ngài!

Có lúc suy ngẫm lại những đoạn đường đã đi qua, đưa tôi đến tự kết luận là Ngài dù không nói nhưng đã ngầm xếp đặt cho tôi nhiều chuyện, trong đó có công việc không lương là làm Người Gõ Mõ. Như vậy tôi mặc nhiên tự nguyện làm công việc nầy từ lâu lắm rồi, có đến hơn 40 năm thâm niên, trước khi tôi đọc đâu đó rằng ở miền Bắc nước ta, trong mỗi làng có người tên gọi Thằng Mõ. Tôi so sánh và tự nhận à thì ra giống như tôi đã làm trước nay; Nên tôi lấy đề bài nầy là Người Gõ Mõ vậy!

Trải qua thời gian ngần ấy, chuyện vui buồn chẳng thiếu chi, chuyện buồn có khi cũng chua xót trong lòng: Thuở còn đi dạy học nuôi thân, khi nghe tin thân nhân cha mẹ anh chị em cô dì chú bác thím dượng...của bạn bè đồng nghiệp có chuyện ma chay, tôi thông báo nhiều người rồi tổ chức đi phúng viếng....xếp đặt phương tiện, ai đèo ai...vv. Kể cả những lần tiệc vui cũng sắp xếp tương tự...

Vậy mà đến Chú ruột tôi qua đời, đích thân tôi xin phép cùng "Ngài" Hiệu Trưởng của tôi, nghỉ một vài hôm dự đám tang. Không một ai trong trường có tiếng nào chia buồn dù là muộn màng khi tôi trở lại, chứ đừng nói chi đến cử đại diện viếng tang.
Tục ngữ ta có câu "Chú Như Cha", nhà chú tôi cách trường 3 cây số trên trục lộ chính trong vùng an ninh, nhà tôi gần trường.

Đơn cử như vậy không phải tôi hài ra chuyện nhỏ mọn, tôi muốn nói lên cái thấm thía, phải chăng tôi kém cỏi trong giao tế, tôi chẳng được lòng nhiều người chăng...Tôi đâu cần những tầm thường, tôi chỉ muốn ai cũng đãi nhau công bình trong hằng ngày quan hệ...
Cái thấm thía ở đây qua thí dụ đó là nhân tình được ban phát lại cho người gõ mõ! Nỗi buồn ấy yên ngủ trong tôi, trở thành nỗi đau đôi lần nó thức giấc khi bắt gặp những tương tự lại kéo về...

Nếu nhân theo thời gian, chuyện vui buồn gõ mõ không làm sao ghi hết cho được. Tôi lấy niềm vui trấn áp nỗi buồn và hân hoan gõ mõ lần mới.

Tiếng mõ ngày nay ngân nga vào không gian đến tận mọi nơi theo tốc độ gần ánh sáng, chỉ cần vài lần nhấp chuột hay mười một số bấm điện đàm viễn liên, Mõ sẽ nhận và thông báo nhiều tin tức có khi bất ngờ, khi xưa phải mất hàng tháng hoặc hàng năm.

Không phải mọi việc đều suông sẻ, thái độ vồn vã có, hững hờ có, từ chối thẳng thừng cũng có...Dù sao người gõ mõ cũng làm được một việc rất rõ ràng làm gạch nối mà chẳng mưu cầu tí lợi lộc.

Trong những giấc mơ đẹp có lẽ tôi mỉm cười cùng những niềm vui bạn bè vừa tìm được nhau sau cuộc tang thương.

Xin mời đọc chậm để chia xẻ xúc cảm điễn hình với vài đoạn "qua lại" gần đây nhất:


"Kính anh Tng,

Cám ơn bạn hiền đã tìm được tin tức của chị VTT, rất cảm ơn, chúng tôi đã liên lạc được với nhau. Nói bận thì nói chớ ngày nào cũng check mail và về nhà coi có tin gì mới không.Tui nhớ lúc trước anh hay gọi tui vào những ngày nghỉ, tui chỉ sợ anh kêu không thấy ai trả lơì lại cho là tui tạ khách, không có đâu, Tui có cái phiền là khi tui về tới nhà, có giờ rảnh thì thằng con tui lại lên net, nên điện thoại bị kẹt, nên tui bị bạn bè cằn nhằn vì không kêu tui được.
Một lần nữa, càm ơn anh xin chúc anh và gia đình luôn an mạnh. Thân lính. H."

Một lần khác:

"Goi ban PM,
Chao ban ghe vao BenTreHome, Chung toi da dua ban vao danh sach Cuu Hoc Sinh THKH, 1962 va mong nho do cac ban khac tim cach lien lac voi ban. Vi ten bạn rat dac biet it nguoi giong nhu vay. Ngoai ra con nhac toi nho mot nguoi la PT, co phai ban nay la chi cua ban khong? Nghe noi PT hien gio o Canada ma chua lien lac duoc. Neu dung nhu vay thi hai ban la con bac T, co luc bac la Truong Ty ....
Du dung hay khong mot lan nua chung toi nhom chu truong Website BenTre chao mung ban, xin giu lien lac!

NhàQuê/NhaQue"

"Hallo ban. thân mê´n,

Tôi không biet nên goi. ban,là Tng. hay Nha Quê,tuy nhiên biêt´ chác hai nguòi là môt.
Nhung~ ddiêù ban hoi ² -ddêù ddúng ca²,ban biê´t râ´t ro~ gia ddình chi. em tôi rôì ddó.Nhung xin lôi~ ban có thê² nói thêm chút ddinh² vê`ban.,ddê² tôi nhó* ra xem.Chác chán mình không cùng môt. ló*p,vì khi tôi vào Dê. thâ´t 3 ( 1962 ) thì ló*p nâ`y toàn là dân kep. tóc.
Ban. hiên. o² ddâu vây.?
Chúc cuôí tuâ`n vui ve²."


"Thân goi² anh Tng.
Tôi dda~ chuyên² mail cua² anh sang chi. tôi.Chác nay mai anh se~ dduoc. hôì âm.
Nhu* vây. ,tôi chác các anh, các chi. biê´t nhau qua cái "mission" viê´t thu* nhét vào ke² bàn ,ddê² làm quen phai² không?
Tôi vân~ thuong nhó* cô ban. xinh ddep. ,duyên dáng NMT,anh có tin túc gì, làm o*n cho tôi biê´t vói,không biê´t nó còn nhó* tôi không?
Xin anh cung~ vui lòng giúp tôi liên lac. dduoc. vói M & C con ông PCN,ddê² tôi dduoc. biêt tin túc cô ban. thân PPN là chi. hai. hai cua² M& C.
Mâý ngày nay tôi vui lám,vì dduoc. tin ban. cu~ ddêù ddêù.
Chúc vui.
M.


Dù là niềm vui nhỏ thoáng qua, nhưng tiếng reo của nó còn ở lại ...như thế đó!

Một ngày tôi sẽ chất hết niềm vui lên đầu gánh, hài lòng vừa tròn vai trò mình thủ diễn, một bước đi ra và xong!

Tôi ước muốn ngày ấy là một ngày toàn vẹn nhất vạch sẳn của tôi, khi mọi việc đã gọn gàng không còn vướng bận, khi mọi hứa hẹn đã tròn: Đó là lúc tôi đã ngợi ca xong những bạn tôi một thời "Nhan Sắc", những "Hào Kiệt" đường mây và những "Khung Cửa Sổ" khép lại.

Trên thực tế một lần tôi đã bước ra, một lần dự định bước ra nữa, liền tức thì bạn bè mà tôi liên hệ nhất, gặp ngay chuyện đau buồn; Tôi đâu có phải là con quạ đen mang điềm tin báo??? Thôi thì lần tới đây tôi buông mõ âm thầm, mất hút, mà tâm tôi không dằn dặt.

Xin nhận nơi đây tâm tình coi như lần duy nhất Người Gõ Mõ


NhàQuê July 24, 2006


Tâm Sự Gã Kéo Màn

Bạn tui lập gánh diễn trò
Mến mộ hứa ẩu chung lo
Hỏi rằng biết ca chút chút
Trớt he vụ hát với hò

Bạn thương cho đi rao bảng
Tối về giữ chân kéo màn
Tuồng tích nghe hoài nên thuộc
Đào kép vai vế lớp lang

Màn nhung coi vậy nặng oằn
Sức trai chạy tét vài lần
Huống hồ tui giờ lụm cụm
Giữa màn và sức sao cân

Đêm nào cũng làm khán giả
Vỗ tay dù chút cò mồi
Diễn viên gà nhà chịu quá
Phần mình thấm mệt bở hơi

Bầu gánh thầy tuồng vui thú
Mình tui nhắc lớp kéo màn
Người ngoài tưởng tui lên sếp
Cơm nhà lo việc tào khang

Trước khi chuyển qua lớp mới
Mấy người đòi lên giúp vui
Hát cương bà con méo mặt
Ối trời sao khổ thân tui

Hoảng hồn kéo màn cái rụp
Vấp váp đá nhầm người ca
Chân đau tay thêm ê mõi
Lại còn bị chửi má ba

Má tui sinh thời ít học
Dạy tui êm nhẹ ca dao
Rọi soi lòng người tục ngữ
Đải nhau đồng loại đồng bào

Người chê ấy thầy ta đấy
Dạy mình thêm bài học khôn
Kính Người lời thiêng tui nhớ
Dằn lòng nhắm mắt qua luôn

Tuồng tích đang lúc xôm trò
Phận việc nào ai nấy lo
Xả hơi ra ngoài một chút
Nhờ vã sau trước dặn dò

Thăm cháu thăm con nhớ quá
Màn nhung xin vắng ít ngày
Lắng tai mà lòng nơm nớp
Chân đi hồn xẽ làm hai

Tử vi tui cung Thiên Phủ
Lẽ ra sung sướng như Tiên
Bởi tâm còn thương dĩ vãng
Việc làng ôm đồm việc riêng

Khi rảnh tập ca vài đoạn
Tui nghe còn chán nữa là
Cơm thiu bốc mùi ngây ngấy
Giữa hương dị thảo kỳ hoa

Dù sao cám ơn đoàn hát
Được gần nghệ thuật văn chương
Thâm sâu tui hằng hoài vọng
Cầm dây ròng rọc khiêm nhường

Nhiều lần tính đường giải nghệ
Khấn Tổ xin keo đàng hoàng
Trãi lòng xin Người chứng giám
Lòng thành, tui, gã kéo màn


NhàQuê