Chim Di Trú Từng tờ lịch hết đếm tương lai Lên đường vui nhé hướng phương Nam Mùa ấm nhớ về đầy đủ cả Chờ trông trở lại lượn từng đàn Ta từ nhiệt đới nhận đây quê Di trú bay xa mịt lối về Chim chóc giao mùa còn bỏ xứ Huống hồ … tự nén nỗi buồn thêNhàQuê 28-11-08 Vẫn là Quê hương Chim thuộc đường bay sẽ trở về Tắm hương sữa mẹ nắng trời quê Bão giông một thuở hờn ly tán Khô hạn mấy mùa đói thảm thê Chắp cánh đâu vì ham cảnh lạ Xa nhà nào phải chuộng vinh huê Hồn trong vẫn quyện tình non nước Đem tiếng hoan ca lấp não nề Trúc Giang 29.11.08 |
Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008
HOT022- Chim Di Trú
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2008
TEU104- Nạp Lễ
TEU104- Xin Nạp Lễ
Nhác thấy tam nhân đánh chén cùng
Sức hèn gánh được độ vài chung
Đúng băng đâu quản gì tiền bạc
Trúng cánh mặc tình hót tứ tung
Rượu tứ trà tam dư chổ ấm
Ba người một kẻ cố tìm lùng
Bằng lòng chấp nhận xin cho gởi
Thi tứ đôi vần, rượu mới đong
NhàQuê
Chào mọi người,
Trúc Giang và Trúc Giang Tử là hai hay là một vậy???
M Đ hơi ngờ ngợ mà không biết hỏi ai....
góp họa cùng mọi người nha :
Bạn thơ
Chơi vui rượu nhạt xẻ chia cùng
Kính bạn tương lòng cạn chén chung
Nguyệt tỏ đầu hôm thơ đối họa
Đêm tàn cuối sáng nhịp còn tung
Thi đàn đồng điệu làm sao kiếm
Xứ ảo khác tình lọ phải lùng
Có hợp cho đời vung thêm nét
Mong đà cứ thế mãi mà đong
Minh Đông
Nhà ai nấy ở chẳng chi cùng
Kẻ chợ người vườn Bến-Trúc chung
Lại nữa yêu thơ mê xướng họa
Còn thêm ghét láo hứa lung tung
Nam nhân cũng có thời “cung kiếm”
Nữ khách giờ đây vẫn “lạnh lùng”
Chỉ mới quen nhau qua mạng NET
Chân tình bạn hữu khởi đầy đong
Bác NhàQuê Tào Lao
Ai mượn mà khai chẳng với...cùng
Âm Dương đây đó khó lòng...chung
Trúc Giang ở vậy vui nhàn hạ
Dạo khắp NhàQuê quậy tứ tung
Ẩn chốn thâm sơn nào yên tĩnh
Trốn nơi cùng cốc cũng săn lùng
May sao chỉ...mới quen qua... mạng
Nếu phải giữa đời chắc ...lệ đong
Trúc Giang
Bạn Hữu
Hành Hương hội ngộ hãy vui cùng
Nhập tiệc trà ngon gợi ý chung
Xướng họa hài hòa ta họa xướng
Tung bày nhộn nhịp khách bày tung
Thơ say, ý nhã êm tình bạn
Nguyệt tỏ, đêm mơ đẹp khóm lùng
Mượn chữ trao nhau nghèo cả chữ
Tình đong lớn quá lấy chi đong
Minh Đông
TEU103- Chào Bạn ....
Trèo Non
Non cao đứng ngắm chớ nên leo
Tới đỉnh mười người hết chín teo
Ngó lại mây che dầy lớp lớp
Nhìn ra đá độn nứt nhăn nheo
Khi xưa ở xứ đồng mông quạnh
Đến lúc xa quê núi dợm trèo
Bạn giục nghe ra ờ có lý
Gồng mình nhắm mắt thử vài keo
NhàQuê
Phuc Linh xin cùng vui với thi Huynh nhé.... rất mong được chỉ giáo thêm
Nheo, nhéo, cù
Sáng réo, trưa khèo, tối giục... leo
Leo lên, leo xuống, mãi đà teo!
Teo thời teo vậy, leo đành ráng
Ráng mãi không xong, má trẻ nheo
Nheo, nhéo, nhéo, nheo, cù tới nhéo
Nhéo, cù, cù, nhéo, giục...mau trèo
Trèo sao nổi nữa đừng nheo nhéo
Nhéo quá!... thôi!... đành!... thử một keo...
Phục Linh
Chào bạn Phục Linh tới viếng và để lại bài họa "ấn tượng" !!!
TEU103- Chào Phục Linh
Lẽo đẽo rồi ra cũng gặp nhau
Hành Hương tiếp đón Phục Linh vào
Mừng vui biết mấy người thơ viếng
Hạnh phúc làm sao bạn ý trao
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Xướng họa tiêu pha ngày tháng lụn
Khôi hài nấn níu tuổi đời cao
Trường văn chốn bút NhàQuê mới
Chỉ đáng đun trà... hưởng xái sau
NhàQuê
Chào bác Nhà Quê
Bác thương không trách hẹn cùng nhau
Xướng họa đường thi, được đón vào
Văn bút Nhà Quê hơn kẻ thị
Ý tình Gia Chủ vượt lời trao
Nhún nhường xin chớ, đừng cao thấp
Tương kính cầu mong, chẳng thấp cao
Cúng Phật mượn hoa, trà một tách
Phục Linh mời Bác... rượu mời sau...
Phục Linh
Lội Suối
Hễ núi cao thì suối phải sâu
Chênh vênh nọc ngắn ngại xây cầu
Trên bờ cỏ ống bò đan mịt
Dưới vực hầm ngầm sụp cấn đau
Lội rạch băng sông nguy hiểm thiệt
Trèo đèo vượt thác dễ dàng đâu
Cha sanh mẹ đẻ trời ban tính
Gặp khó càng hăng ... khổ tính sau
NhàQuê
Việc đời
Cọc nhọn thông thường dễ đóng sâu
Sông to nước lớn khó làm cầu
Dụng binh dùng tướng tinh, nhanh, nhọn
Cho thuốc tùy con bệnh ốm đau
Suối nọ quanh co đều có lúc
Đời người suông sẻ mãi hoài đâu
Trăm năm thành bại nhờ hay khéo
Vụng dở thì hay tuột phía sau!
Phục Linh
Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008
DQ007- Lối Xưa
Thuở bé anh về qua lối nhỏ
Trước sân, em thấy vội ngừng chơi
Dắt tay em bảo vào thăm chị
Chị ở sau vườn giặt áo phơi.
Một chị, một em nhà vắng vẻ
Em mười hai tuổi tóc buông lơi
Mỗi chiều tưới nước hàng hoa đỏ
Có hiểu gì đâu nghĩa cuộc đời.
Rồi cứ mỗi năm về xóm nhỏ
Tóc dài, em mỗi lớn hơn xưa
Má em phơi phới và môi đỏ
Sân vắng em không nữa cợt đùa.
Ngỡ rằng, như lúc em còn nhỏ
Đến hỏi thăm em - chẳng trả lời
Cứ đứng mân mê hoài chéo áo
Ngượng ngùng anh cũng nghĩ xa xôi.
Từ đó mỗi lần qua xóm nhỏ
Nhìn anh - em chỉ mỉm môi cười
Thăm nhà, anh trở ra thành thị
Qua cửa, anh buồn đếm bước vơi.
Năm trước lại về qua lối nhỏ
Em mười tám tuổi đẹp như tiên
Áo hồng phất phới bên song cửa
Tràn ngập tim anh, ánh mắt huyền.
Thấy em đan áo lạnh mùa đông
Trước sân đã hái màu hoa đỏ
Mới biết rằng em sắp có chồng.
Chiều nay thơ thẩn về qua ngõ
Trưóc cổng ai đề chữ VU QUI
Rải rác trên đường màu pháo đỏ
...........................................
Thôi rồi! Em đã bước ra đi.
DƯƠNG QUÂN
DQ006- Nhớ Oanh
Vườn ta xưa, có chim Oanh hay đến
Hót líu lo trên cành bưởi, cành cam
Mặt trời lên, tiếng chim kêu quyến luyếnHoàng hôn rơi, giọng hót thiết tha buồn.
Ta vẫn đợi Oanh về, vang tiếng hót
Lòng ta như ấm lại buổi mưa phùn
Những đêm vắng, gió lùa qua song cửa
Oanh chưa về, ta se sắt chờ mong.
Ta muốn được gần Oanh trong gang tấc
Khẻ ân cần, ve vuốt... tỏ thương yêu
Ta muốn trải lòng ta theo cánh gió
Để cùng Oanh vui nắng sớm, sương chiều.
Nhưng Oanh vẫn mải mê, trời xa rộng
Chợt về khi hoa lá ngủ, sương buồn
Oanh lại hót, ru ta vào cõi mộng
Khiến lòng ta, dìu dặt giấc sầu vương.
Bỗng một hôm, cơn gió nào cuốn lốc
Oanh bay đi biền biệt chẳng quay về
Vườn ta nay, ngậm ngùi hoa lá rụng
Giọng hót còn văng vẳng những đêm khuya.
DƯƠNG QUÂN
DQ005- Tháng Giêng
Tháng giêng chậm bước chân buồn
Dấu xa mộng ảo cuối nguồn thương xưa
Hồn ta trên đỉnh đong đưa
Nhớ em ta ghép vần thơ trần tình
Phương nầy vắng khách Trang sinh
Mình ta làm bướm cúi nhìn bóng ta
Kể từ đất khách bôn ba
Giấc hòe héo úa cỏ hoa bốn mùa
Tay non nhọn búp sầu đưa
Ngõ yêu có trái buồn trưa chín muồi
Mơ hồ hẹn viễn mù khơi
Vọng âm non nước thay lời hỏi thăm
Võ vàng giấc ngủ quanh nămNhớ em lũ tóc cũng nằm tương tư
Bút nghiên khép nép tờ thư
Vết chân chim đã mịt mờ quan san
Tháng giêng mỏi cánh hoa tàn
Cành trơ cuống lá đài trang ngậm ngùi
Rồi mai XUÂN đã qua rồi
Ta nghiêng mình xuống, tuổi đời lên cao.
Dương Quân
DQ004- Về Thăm Chị
Mai em sẽ trở về thăm chị
Đón chuyến xe chiều chắc khách thưa
Mải miết phong trần quên tỉnh lỵ
Quê nhà biết có vẹn như xưa
Nhà chị hàng cau xõa tóc buồn
Thẫn thờ nghe nắng mỗi hoàng hôn
Trên bờ ao cá, hoa rơi trắng
Sau bóng tre xanh bướm chập chờn
Chị thường tưới nước chăm vườn cải
Bóng áo nâu chiều chen lá xanh
Ba lá cải lên, ngồng chị ngắt (*)Để ngày tháng được sống bên anh
Gió sương gội mãi bờ vai yếu
Chiếc áo mùa đi rách tả tơi
Chị vá dùm cho em thật khéo
Kẻo cô gái ấy, thấy em...cười
Chuyến về thăm chị đầu năm trước
Em nhớ có lần ra giếng chơi
Cô ấy quang thùng ra gánh nước
Nhìn nhau mà chẳng nói - Chị ơi !
Mai em sẽ trở về thăm chị
Đón chuyến xe chiều chắc khách thưa
Vẫn trắng tay em, không hành lý
Vườn nhà, giếng cũ ... có như xưa ?
Dương Quân (Kỳ Linh), 1960
DQ003- Gánh Trầu Mỹ-Hội
Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008
TEU102- Lội Suối
TEU102- Lội Suối
Hễ núi cao thì suối phải sâu
Chênh vênh nọc ngắn ngại xây cầu
Trên bờ cỏ ống bò đan mịt
Dưới vực hầm ngầm sụp cấn đau
Lội rạch băng sông nguy hiểm thiệt
Trèo đèo vượt thác dễ dàng đâu
Cha sanh mẹ đẻ trời ban tính
Gặp khó càng hăng ... khổ tính sau
TEU101- Trèo Non
Non cao đứng ngắm chớ nên leo
Tới đỉnh mười người hết chín teo
Ngó lại mây che dầy lớp lớp
Nhìn ra đá độn nứt nhăn nheo
Khi xưa ở xứ đồng mông quạnh
Đến lúc xa quê núi dợm trèo
Bạn giục nghe ra ờ có lý
Gồng mình nhắm mắt thử vài keo
NhàQuê
HOT021- Đọc Thơ Xưa
HOT020- Gói Thuốc
Buổi chiều im ắng chuông ai bấm
Một gói hộp vuông bưu điện giaoĐịa chỉ quê nhà trên góc trái
Chưa mở gì trơn nước mắt trào
Sao không nghe lời anh căn dặn
Chẳng muốn lụy phiền thuở chân xa
Từ lúc xuống thuyền làm lá mục
Đã xác vô hồn xứ người ta
Một lần nói chuyện em gặn hỏi
Giấu quanh anh ngượng miệng nào quen
Bịnh căn chưa thấy đâu trầm trọng
Người thân lo lắng thiệt sanh phiền
Nhiều năm rồi đó cô mầy hởi
Một thân bao việc "út" nhà chồng
Giỗ quãy bên mình em xuôi ngược
Ngoại xa Bảo Thuận nội Giồng Bông
Sáng nay đi bộ như thường lệ
Lòng cứ miên man nghĩ kiếp người
Nỗi đau nhân thế còn dằn dặt
Sâu hoằn chưa có chút dịu nguôi
Em bám ruộng đồng theo cây lúa
Chân phèn dám lội tới kinh đô
Tấm áo quê mùa thương đứt ruột
Anh nghe trí tưởng cứ mơ hồ
Ốm đau tuổi tác lẽ thường tình
Có sinh có tử chuyện phân minh
Đời anh mang tiếng người ăn học
Đâu sánh lòng em tỏa hương quỳnh
Thuốc nầy chưa biết hiệu nghiệm không
Sao như hơi ấm khởi dậy lòng
Hạt thuốc hàm ân miền Đất Tổ
Nguyện cầu đã vượt biển mênh mông
Tên thuốc lạ tai xứ văn minh
Sâu trong tiềm ẩn những nghĩa tình
Cầm lên tưởng tượng đang qua rạch
Cố lội đôi bờ kiếp nhân sinh
Nếu được tỉnh hồi vào lúc đó
Chống tay gượng sức thể như thường
Bốn phương trời đất anh thầm hứa
Tự trở quay đầu hướng cố hương
NhàQuê
HOT019- Hoa&Kiểng
Hoa & Kiểng
Hoa & Kiểng và lão làm vườn |
HOT018- Sấp Ngửa ....
Sấp Ngửa Bàn Tay Biết Nói Gì
Một ngày phố thị nằm tơ tưởng
Vệt nắng hai màu đến lại đi
Chuyến xe đưa tiễn hờ cửa khép
Sấp ngửa bàn tay biết nói gì
Vé đã riêng phần làm sao hẹn
Hy vọng gặp nhau ga cuối cùng
Hành lý mang theo Người gói hộ
Trọn niềm tin tưởng nhẹ thong dong
Nếu khoảng đường còn hoa không nở
Gió lạ cuối mùa... hay tại chi
Hình như còn chút gì lưu luyến
Sấp ngửa bàn tay biết nói gì
NhàQuê
HOT017- Nhìn Tàu ...
HOT016- Sáng
Sáng
Con sông xưa chảy về khám phá
Phiên khúc nào ngày đó rất xa
Lá me bay ghé vườn trang điểm
Bỗng lao xao từng phiến mượt mà
Nước vẫn cuộn qua vùng ký ức
Dòng phù sa kể lể đời mình
Trăng ngu ngơ lắng nghe tình tự
Tường vôi ngà chiếc bóng lặng thinh
Hai vạt lụa bay bay mầu nhiệm
Cứ như là đừng quá khứ chi
Cánh cửa hé chừng khi đã mở
Bốn mùa đang trở nét xuân thì
NhàQuê
HH105- Nầy ....,
Một ngày ra đảo tưởng rong chơi
Ai biết lâu nay sắp đặt rồi
Một mớ tro tàn vùi biển thắm
Phần còn cốt rụi thả dòng trôi
Quê xưa, đất khách tròn hai cõi
Nghĩa trọng ơn dầy vẹn mọi nơi
Viếng biển như thăm nhà sẽ dọn
Chỉ mình hiểu rõ được mình thôi
NhàQuê. 09-06-08
HH104- Văn Tế ...
Mãi miết theo lo chuyện bao đồng
Bao năm Văn Tế viết chưa xong
Một bài tiễn biệt đi về đất
Soạn sẳn đến khi khỏi rối bồng
Đâu ai biết được ngày mai sẽ
Mình điếu cho mình kể cũng ngông
Hiểu rõ như là xưa nay chỉ
Ta với ta thôi giữa cõi hồng
NhàQuê. 09-06-08
HH103- Tinh Khôi
103- Tinh Khôi
(Gần Bùn Mà Chẳng Hôi Tanh Mùi Bùn
Ca Dao trong QVGKT)
Thẳm tím chiều buông dâng cảm sầu
Tinh khôi ngời rạng dễ tìm đâu
Ngòm đen nước phủ vây quanh lối
Tươi sắc hoa chen đùa bởn nhau
Bao ước dựng xây vùi vận lỡ
Bấy mơ ôm ấp khép nguồn sâu
Có dù đời thực chưa tròn mộng
Phong giữ niềm riêng vẹn thắm màu
NhàQuê Jan20, 2007
HH102- Thầy Ơi
102- Thầy Ơi
Hai năm khổ ải phải đâu chơi
Đuổi bắt Đường Thi mệt lã người
Tróc vảy trầy vi mong hợp thể
Xơ bơ xấc bấc định buông rơi
Ra lò nhá thử, chê đâm thẹn
Bướng đại chầy lâu, muốn nổ ngươi
Quáng mắt chưa qua khâu luật vận
Mằn mò trật vuột bớ ... Thầy ơi!
Thầy ơi, ...chỉ miếng vượt sơn khê
Chứ điệu rườm rà chắc bỏ ... chê
Chỉnh đối từng đôi dường giễu cợt
Tuân niêm đủ cặp giống chêm kê
Trình bày ý tứ còn sơ thiển
Lập luận lời văn cứ vụng về
Cũng ráng trau giồi theo đúng luật
Nhưng nào tránh được chuyện bình phê
NhàQuê
HH101- Vâng
101- Vâng
Sóc vọng theo Ba tới cúng chùa
Từ Người khuất núi, sống chen đua
Chuông ngân tỉnh mịch thôi vang thoảng
Mõ gõ khoan thai vắng tiếng khua
Vẫn biết nhơn hòa cần thiết giữ
Mà sao hỉ nộ khó khăn xua
Thâm tâm hứa với tròn nhân nghĩa
Mặc cuộc đời hiềm tị được thua
NhàQuê
Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008
HOT015- Góc Hành Lang
Chiều ghé lại cà phê Starbucks
Ngồi góc quen nhìn ngắm dòng người
Cháu nội soạn mấy tờ homeworks
Bày ra bàn vẽ vẽ bôi bôi
Một dòng kẻ qua ba thế hệ
Cuộc tang thương đưa đẩy mệt nhoài
Tiếng mẹ đẻ cháu giờ ú ớ
Ta lão già rước trẻ làm vui
Học trò nhỏ ngày xưa ông đã
Cũng viết chì bút mực cục gôm
Bìa vở cuốn… xòe tay thầy khẻ
Mực nâu xanh đốm áo bị đòn
Nhịn tiền bánh mua tờ giấy chặm
Gắng giữ cho chữ đẹp đừng nhòe
Sợ xấu quá thầy phê điểm ít
Nắn nót nhờ … ngòi viết lá tre
Nói cho mấy thể nào tưởng nổi
Học trò xưa thiếu thốn đủ điều
Nắm cơm vắt giữa hai buổi học
Qua khoảng đồng đường xá vắng hiu
Niềm vui mới bây giờ con cháu
Tiếp thay ta nối giấc mơ xưa
Hớp cà phê sáng ngời trí nghĩ
Có già nua đâu đã dư thừa
NhàQuê
Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008
TX032- Lời Gởi Lại
TX031- Giữ Trâu
Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008
TX030- Thịt Chuột
TX029- Trong Sân Trường
| Những "ngôi trường xưa Em học" Đoản Rời: Trong Sân Trường Còn Nhớ NhàQuê tui ở dưới Biển lên tỉnh học vì dưới đó hết chữ rồi! Phần nhiều bạn tui trước lạ sau quen cũng từ xa tới chưa hết mùi phèn như tui, chứ học trò ở tại tỉnh lỵ đâu phải độc quyền học giỏi đâu!! Tất cả đều phải qua kỳ thi tuyển MƯỜI PHẦN MẤT BẢY CÒN BA, rồi bốn năm sau, rồi hai năm kế, rồi một năm cuối, lại gặp 3 kỳ thi khác MẤT HAI CÒN MỘT mới ra khỏi trường!! Đi học chứ nhớ nhà, nhớ Má, nhớ Em lắm! Hết tiền, hết lương thực là "dọt về" liền!! Các bạn nghe thường đến quen tai các ngữ từ, tức thì bạn biết họ từ xa tới học: - Tuần nầy về BỄN hôn?? (Mõ Cày, Cái Mơn, Giồng Keo, Ba Vát, An Hóa, Qưới Sơn, Giao Long, Ba Lai, Giao Hòa, Tân Thạch, Phú Nhuận, Cồn Ốc...) - Mầy ở TRỄN xuống hả?? (Sóc Sãi, Hàm Long, Tiên Thủy, Cái Nứa, Tường Đa Thành Triệu ...) - Thứ bảy nầy tao ra NGOÃI đeo bập dừa tập lội!! (đi Vàm, Mỹ Hóa, Bình Phú ...) - Ở TRÕNG hồi qua có mưa lớn hôn (Hữu Định, Tú Điền, Phước Thạnh.....) - Dìa DƯỚI gặp Má tao nói dùm: Rầm tao mới dìa đặng! (Giồng Trôm, BaTri, Bình Đại, Thạnh Phú, Cầu Mống , Giồng Luông, Cái Quau ....) Chắc các bạn thèm nghe lại những "Đặc Sệt" thân quen ấy chứ!! Xin mời các bạn góp nhặt vài đề tài gợi ý sau đây: *** Phù Hiệu: Qua các thời kỳ *** Báo giờ : Chuông, Kẻng, Trống đặt ở đâu, ai làm việc đó .... *** Nơi để xe đạp *** Ăn quà vặt *** Cúp cua *** Tất cả vụn vặt bạn nghĩ ra ... ** Phù hiệu trường THKH trải qua ba thời đại: thời đại Đồ Nĩ, thời đại Đồ Kim Loại và cuối cùng là thời đại Đồ Vải. - Phù hiệu Nĩ: Đúng như bạn Danh mô tả, miếng nĩ hình Oval màu xanh thật đậm gần với đen, có cái màu đen. Trên có kết kim tuyến ( loại cọng) vàng lấp lánh hai bông lúa giao cuống và mở bông ra hai bên theo cạnh rìa cong cong của miếng nĩ. Chính giữa có ba chử THB (viết tắt Trung Hoc BenTre) cũng kim tuyến vàng như hai bông lúa. Phía sau có gắn sẳn một cây kim tây màu đồng rất cứng để cài phù hiệu vào Áo Bà Ba Trắng đồng phục lúc đó. Vì nĩ mềm nên lâu ngày cây kim tây và miếng nĩ phù hiệu ưa đường ai nấy đi. Chúng chia tay mà không báo trước do đó bị quý vị Giám Thị chộp đầu khi vào cổng mà trên ngực chỉ có... cây kim tây! Cũng có màn đi nghiêng nghiêng để tránh bị khám phá và bị tóm cổ. Cũng có màn làm bộ lấy tập vở che che để thầy cô giám Thị bắt mở ra chọc cười chơi! Phá thầy! Đeo phù hiệu lúc đó mắc cở lắm! Vì nó giống như miếng thuốc dán Sơn Đông mãi võ hoặc của tiệm thuốc Bắc người Tàu. Còn ba chử THB bị ngạo là Trâu Heo Bò; Nên ra khỏi trường là tháo ra bỏ túi, dễ bị bỏ quên ở nhà khi giặt bộ bà ba đồng phục. NhàQuê tui nhất định không tháo để nhỏ "cô Mười bán guốc" nhận diện (xin đọc đường Lý Thường Kiệt trong Những "con đường Xưa Em đi", forum Tùy Bút). Phù hiệu nĩ và đồng phục Bà Ba cũng đi song song với tên chánh thức của trường lúc đó là: TRƯỜNG TRUNG HỌC CÔNG LẬP BẾN TRE ( từ 1954 đến cuối năm 1958) và tên tỉnh thời ấy còn là Tỉnh BẾNTRE. Phù hiệu nĩ trải qua suốt thời hai vị hiệu trưởng: thầy Nguyễn Văn Trinh, thầy Phùng Văn Tài và mấy tháng đầu chuyển tiếp của vị hiệu trưởng thứ 3 là thầy Nguyễn Đình Phú (bắt đầu đổi đồng phục và cũng đổi phù hiệu, cũng nhiều chuyện cười ra nước mắt lắm!). Về thầy Nguyễn Đình Phú thì cách nay khoảng 18 năm thấy có một cụ tên Nguyễn Đình Phú là hội trưởng Hội Cao Niên vùng Orlondo, Florida. Không biết cụ ấy có phải là THẦY hay không vì lúc đó NhàQuê mới qua Mỹ còn chưa hết mộng du nên không có tìm để làm Carnot dõm nhắc Thầy rằng: Thầy còn nhớ con không? Con là NhàQuê đây! Ngày đó Thầy xuống lớp phát Bảng Danh Dự môn thi và quở trách học sinh làm bài thi hạng chót: Môn...trò NhàQuê hạng nhất! Giỏi! Giỏi! Giỏi! (cả lớp vỗ tay) ....Bây giờ tới Môn.... hạng nhất là .... hạng chót là trò NhàQuê! Ôi giời ơi! ối giời ơi! sao lại thế ??? (cô Mười bán guốc ơi là Mười!!! Lạy trời cho nhỏ Mười đừng hay!) Hồi đó đâu biết đeo phù hiệu là một danh dự và cũng nói lên tuổi trẻ tài ba bốn năm sáu....Giờ thì già quá rồi lại tiếc biết là bao!!! - Phù hiệu kim loại: Và Bến Tre lớn thêm lên đổi tên là Kiến Hòa sau nhiều đề nghị trong đó có đề nghị đổi tên là tỉnh Thanh Giản. ** Đồng phục: Dường như đồng phục nầy không sửa đổi cho đến 1975!?!? - Nữ: áo dài trắng, quần đen, guốc hoặc dép(sandal) - Nam: Áo sơ mi trắng ngắn tay, quần màu xanh nước biển, áo bỏ trong quần có thắt lưng (dây nịt), giày bố trắng hoặc dép (sandal, không được mang dép Nhựt) Về bên nữ NhàQuê tôi không nhớ, bên nam trong giai đoạn đầu thì đầu tuần mặc đồng phục mới, hai ngày cuối tuần mặc đồng phục củ, lý do là chưa mua sắm đủ. Về phẩm chất cũng khác nhau, có quần sau khi giặt lần đầu, quần trông xệu xạo đổ lông, mặc quần tây mà như quần bà ba xanh. Có đứa bị rút ngắn lên hơn mắt cá chân. Hầu hết bị xuống màu nên không còn giống nhau màu xanh ban đầu !! Nhưng không phải được mua một lượt vì số lượng vải giao một lần không đủ cung cấp, vì vậy mấy đứa sau được bày đem về ngâm trong nước dừa cho giử được màu. Hầu như kinh nghiệm đó không hiệu quả. Quần xanh từ từ mốc thít!!! Chỉ một quần đầu tiên, việc thất bại sẽ kể bên dưới, quần thứ hai học sinh tự lo liệu nên nhiều đứa sửa từ quần kaki vàng nhà binh rồi nhờ thợ nhuộm hóa phép dùm!! Thứ đó lại bền! Kaki xanh trên thị trường cũng dày, tốt....Có lẽ bị Treo Đầu Heo Bán Thịt Chó là hàng mẩu thì tốt, hàng giao thì không đủ phẩm chất, phải nhận vì áp lực quyền thế chăng??? Hồi đó dù là trường hổn hợp Nam Nữ nhưng vẫn còn lớp toàn Nam hay toàn Nữ, chỉ vài lớp đặc biệt như lớp anh văn sinh ngử 1 mới có lẫn lộn Nam Nữ. Phải chi chia đều thì quí vị Nữ đã có dịp thưởng thức biết mùi nầy sớm! Hơn cả lính một tuần không tắm nữa!!!!!!! Khác xa với " Mùi Của Các Chị Xông Lên Nồng Nặc" - tác giả HồNgọcSánh (xin đọc Những "con đường xưa Em đi" phần nói về đại lộ Phan Thanh Giản trong Forum Tùy Bút ) .............................................................. |
TX028- Người Gõ Mõ
Những "ngôi trường xưa Em học"
Vậy mà đến Chú ruột tôi qua đời, đích thân tôi xin phép cùng "Ngài" Hiệu Trưởng của tôi, nghỉ một vài hôm dự đám tang. Không một ai trong trường có tiếng nào chia buồn dù là muộn màng khi tôi trở lại, chứ đừng nói chi đến cử đại diện viếng tang. Tôi ước muốn ngày ấy là một ngày toàn vẹn nhất vạch sẳn của tôi, khi mọi việc đã gọn gàng không còn vướng bận, khi mọi hứa hẹn đã tròn: Đó là lúc tôi đã ngợi ca xong những bạn tôi một thời "Nhan Sắc", những "Hào Kiệt" đường mây và những "Khung Cửa Sổ" khép lại. |
Tâm Sự Gã Kéo Màn
Bạn tui lập gánh diễn trò
Mến mộ hứa ẩu chung lo
Hỏi rằng biết ca chút chút
Trớt he vụ hát với hò
Bạn thương cho đi rao bảng
Tối về giữ chân kéo màn
Tuồng tích nghe hoài nên thuộc
Đào kép vai vế lớp lang
Màn nhung coi vậy nặng oằn
Sức trai chạy tét vài lần
Huống hồ tui giờ lụm cụm
Giữa màn và sức sao cân
Đêm nào cũng làm khán giả
Vỗ tay dù chút cò mồi
Diễn viên gà nhà chịu quá
Phần mình thấm mệt bở hơi
Bầu gánh thầy tuồng vui thú
Mình tui nhắc lớp kéo màn
Người ngoài tưởng tui lên sếp
Cơm nhà lo việc tào khang
Trước khi chuyển qua lớp mới
Mấy người đòi lên giúp vui
Hát cương bà con méo mặt
Ối trời sao khổ thân tui
Hoảng hồn kéo màn cái rụp
Vấp váp đá nhầm người ca
Chân đau tay thêm ê mõi
Lại còn bị chửi má ba
Má tui sinh thời ít học
Dạy tui êm nhẹ ca dao
Rọi soi lòng người tục ngữ
Đải nhau đồng loại đồng bào
Người chê ấy thầy ta đấy
Dạy mình thêm bài học khôn
Kính Người lời thiêng tui nhớ
Dằn lòng nhắm mắt qua luôn
Tuồng tích đang lúc xôm trò
Phận việc nào ai nấy lo
Xả hơi ra ngoài một chút
Nhờ vã sau trước dặn dò
Thăm cháu thăm con nhớ quá
Màn nhung xin vắng ít ngày
Lắng tai mà lòng nơm nớp
Chân đi hồn xẽ làm hai
Tử vi tui cung Thiên Phủ
Lẽ ra sung sướng như Tiên
Bởi tâm còn thương dĩ vãng
Việc làng ôm đồm việc riêng
Khi rảnh tập ca vài đoạn
Tui nghe còn chán nữa là
Cơm thiu bốc mùi ngây ngấy
Giữa hương dị thảo kỳ hoa
Dù sao cám ơn đoàn hát
Được gần nghệ thuật văn chương
Thâm sâu tui hằng hoài vọng
Cầm dây ròng rọc khiêm nhường
Nhiều lần tính đường giải nghệ
Khấn Tổ xin keo đàng hoàng
Trãi lòng xin Người chứng giám
Lòng thành, tui, gã kéo màn
NhàQuê












