Phuong Huong LE
43 mins ·
THẦY TÔI
Đầu năn 1990, tôi về Saigon, sống ở vùng đất dữ. Thời thế tạo ăn mày nên tôi không ngại làm một con “người mới”. Nhờ còn chút sức khỏe và lòng tự trọng nên tôi được sắp trên “địa vị” ăn mày một vài bực. Ngày ba buổi đi khắp phố phường, thuộc từng con hẻm. Tuy dầm mưa dãi nắng nhưng nhờ biết yêu trăng đẹp ngày rằm nên vẫn còn những phút giây lãng mạn để quên bớt chuyện đời. Nắng thì tìm bóng cây nhờ che chở, mưa thì đến mái hiên nhà ai đó mà tránh, rồi hát nghêu ngao dăm ba câu trong bản nhạc đầy nuối tiếc, "HẬN ĐỒ BÀN” (“Người xưa đâu ?Mà tháp thiêng cao đứng như buồn rầu…”)
***
Một hôm, đi trên đường Hoàng Diệu, ký ức xưa hiện về, tôi lại nhớ ra nhà thầy tôi: Gs GIẢN CHI*. Chân muốn bước vào mà đầu lại muốn quay ra, vì tôi có chút kinh nghiệm sống trong cảnh: "Bần cư náo thị vô nhân vấn” nên hiểu rõ tình đời. Nhưng rồi, tôi lại có một ý nghĩ khác: thầy mình vốn là ông ĐỒ, thuộc lớp “ những người muôn năm cũ”, chắc khác xa với lớp người thời đại nên mạnh dạn bước vào.
Thầy không nhận ra tôi, nhưng khi tôi tự xưng mình là học trò thì thầy vui vẻ mời tôi ngồi sát bên cạnh. Mở đầu câu chuyện thầy kể : "Hôm trước, có chuyện ra ngoài phố, gặp một anh học trò cũ đạp xích lô, thầy trò mừng vui quá!”. Qua câu chuyện nầy, thầy muốn nói rằng ta không quan tâm đến địa vị, sang hèn đâu, con đừng ngại! Thật đúng là thầy! Tôi có cảm giác như một người con xa xứ, làm ăn thất bại, tìm về mái nhà xưa, được người cha hiền mở rộng vòng tay đón nhận. Thầy đã làm ấm lòng tôi, nhưng tôi không biết cách nào làm ấm lòng thầy. Thưa thầy! Xin thầy tha lỗi! Hồi còn học, chúng con chỉ thích những ông thầy “thời sự” nên cảm thấy xa lạ với thầy vì thầy nghiêm khắc, lại dạy chúng con về triết Đông, nhất là Nho giáo. Học với thầy mấy năm mà chỉ nhớ có một chữ : Hôm ấy thầy gọi tôi trả bài, thầy hỏi về chữ “DŨNG” của Thánh nhân, tôi lại đem cái “dũng” của người chiến sĩ trả lời, thầy dạy rằng cái “DŨNG” của Thánh nhân là ĐIỀM ĐẠM.
Khi thầy hỏi thăm về cuộc sống, tôi thật tình kể lại nỗi khổ của mình rồi nói: “Nhưng mà con vẫn an vui, tự tại vì nhờ lời dạy của thầy ngày xưa: cái “DŨNG" của Thánh nhân là ĐIỀM ĐẠM“. Thầy vui mừng thốt lên : "Phải vậy mới được!” Thật ra, tôi nào có an vui, vì đang mang tâm trạng hổ nhớ rừng (của Thế Lữ), tôi nói để làm ấm lòng thầy mà thôi. Chưa tội lỗi đã tràn đầy hối hận, tôi vội chuyển qua một câu chuyện khác khi nhìn lên bàn thấy có cuốn sách ”ĐẠI CƯƠNG TRIẾT HỌC SỬ TRUNG QUỐC”, tác phẩm mà thầy viết chung với người bạn tâm giao Nguyễn Hiến Lê (đoạt giải thưởng của tổng thống 1968 nhưng hai vị không nhận, vì người quân tử không bao giờ nhận phần thưởng của kẻ tiểu nhân). Tôi hỏi thầy về vị học giả nổi tiếng nầy. Thầy có kể về bạn mình nhưng giờ thì tôi quên mất, chỉ còn nhớ và nhớ rất rõ một chi tiết: Khi chia tiền bản quyền, thầy đề nghị theo tỷ lệ tứ-lục, xin được nhận 4 phần với lý do là con thầy đã lớn và thành đạt. Phải thuyết phục bạn để nhận phần ít hơn. Ôi tình bạn của lớp “người muôn năm cũ” sao mà đẹp quá, thời nay hiếm thấy, chỉ hơn thua nhau đôi chút là giận hờn, xa cách, kiện tụng…
Nhà tôi ở gần nhà thầy. Thầy sống trong cô đơn (con cháu ở nước ngoài), tôi thì cô độc nên thỉnh thoảng hay đến thăm thầy . Mỗi lần thăm thầy, tôi đều mang về một câu chuyện rất hay. Có lần tôi hỏi thầy về bí quyết sống lâu. Thầy nói: “HỶ XẢ ! AI TỐT THÌ MÌNH NHỚ ĐỂ TRẢ ƠN, AI XẤU THÌ HÃY QUÊN ĐI!”. Thầy kể: “ Có người mách bảo cho tôi biết, một anh học trò cũ ở Bình Định tự ý lấy sách tôi in lại để bán. Tôi viết thư ân cần thăm hỏi và mời anh khi nào có dịp vào Saigon, nhớ ghé chơi. Anh ấy đọc thư xong, tức tốc vào thăm tôi, thầy trò vui vẻ… ”. Tâm từ bi, hỷ xả của thầy đã cảm hóa được một con người nông nổi. Thuật xử thế của người xưa hay quá!
Ngày xưa, chúng tôi gọi thầy là ông Khổng Tử, nhưng giờ đây, vào nhà thầy thì thấy hình ông Phật. Phải chăng thầy tôi sống với triết lý “nội thánh ngoại vương” (Trong tâm là Thánh, bên ngoài xã hội là vua; suy rộng ra, trong là Phật, ngoài là Nho). Theo thầy, tinh hoa của Nho giáo được tóm tắt trong hai câu: “Kỷ dục lập nhi lập nhân; kỷ dục đạt nhi đạt nhân” ( mình muốn tạo lập cho mình thì cũng phải tạo lập cho người; mình muốn thành đạt thì cũng phải giúp người thành đạt). Đây chính là tâm Bồ Tát ( Bồ Tát: tự giác và giác tha). Thầy chỉ cho chúng ta điểm tương đồng giũa Nho và Phật.(Gần 20 năm sau, tôi đọc sách của một vị Bồ Tát hóa thân, HT. Tuyên Hóa, Ngài khẳng định: Nho, Lão đều là Phật cả. Nho là tiểu học, Lão là trung học, Phật là đại học).
***********
Saigon xưa có rất nhiều cây xanh, một số cây xanh đã trở thành ĐOÀN CỔ THỤ GIÀ, tỏa cho đời bóng mát. Sau 1975, bão tố phong ba nổi lên làm cho ĐOÀN CỔ THỤ GIÀ trơ cành, trụi lá, lần lượt gãy đổ theo thời gian… Mỗi lần đi ngang qua những con đường nắng cháy, tôi chạnh lòng nhớ đến cảnh cũ, người xưa, nhớ thầy tôi, nhớ những vị giáo sư học giả, nhớ cả ông ĐỒ của nhà thơ Vũ Đình Liên:
NHỮNG NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ/ HỒN Ở ĐÂU BÂY GIỜ ?
Sài gòn, những ngày cuối thu, Bính Thân
*GS. GIẢN CHI (1904-2005) mất ngày 22 -10, thọ 102 tuổi.
Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016
Thứ Ba, 11 tháng 10, 2016
TDK001- Lại Thêm Lần Ra Biển
Những "con đường xưa Em đi"
Tiêu Dao Khúc 01: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
Tiêu Dao Khúc 01: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
NhàQuê tôi không đi đó đây là bao so với nhiều người có điều kiện như đi giao dịch hay công tác cho chánh phủ hay cơ quan hãng xưởng; nhưng so với chư vị do hoàn cảnh không được thực hiện ước mơ có trong cung thiên di của mình mà nhu cầu ấy vốn dĩ trong thâm sâu ai cũng thích ....
Hồi xưa, mấy ông bạn hay làm thầy xem chỉ tay tài tử có phán về NQ rằng "số mầy chết yểu, nhưng được đi xa" mà thấy với ai nó cũng nói một kiểu nên quay lại quạu với nó liền .... Rồi cuộc sống khi bổng khi trầm cuốn hút, giờ nghiệm lại thấy cái ông bạn sờ mu rùa đó cũng đúng được 50% là trúng vụ đi xa mà mà trật về chết yểu ....
Gần đây có lẽ do đời sống nhiều áp lực, nên người người luôn tìm dịp hợp với túi tiền của mình đi đó đi đây: các quốc gia lân cận, châu lục khác hay ít ra vài nơi trong nước ... Thành ra lão bạn sờ mu rùa lại đúng thêm lần nữa .... Thôi tha cho Lão không còn quạu với Lão nữa .
Không biết khoe khoang là tánh xấu hay tốt; nhưng nghĩ là "nổ" không hại ai là được, nên NhàQuê tôi dùng sở trường nhớ dai của mình, kết hợp với ba bồ chữ nghĩa làm thành ký sự có khi bằng văn xuôi, có khi bằng văn vần để ghi lại cảm xúc của mình ... biết đâu đó là chuyện mua vui cùng chư vị chưa có dịp đi đến những nơi NQ tôi có đến, hoặc vã đóng góp vào kinh nghiệm chung cho chư quân sắp sửa lên đường ...
Nói oang oang vậy chứ như tiểu bang Connecticut (CT) nơi NhàQuê tôi đang tá túc 30 năm nay chỉ lớn hơn được có 2 tiểu bang khác là Delaware (DE) và Rhodes Islands (RI), ý nói là khá nhỏ, vậy mà trong 30 năm ấy có đi hết đâu, chỉ một số nơi do có công chuyện gì đó như lễ, tiệc, thăm người quen, hay cần mua sắm .... Thành ra Mỹ có tới 50 tiểu bang thì khó mà đi khắp cho được trừ khi là ứng cử viên Tổng Thống cần vận động tranh cử, chứ đắc cử rồi e rằng thỉnh thoảng hoặc không khi nào.
Ao ước là còn khỏe mạnh đủ sức lái xe tà tà từ Đông sang Tây, từ Bắc xuống Nam qua được chừng nhiều tiểu bang càng tốt .... mơ như vậy có cơ thực hiện được .... GOD BLESS YOU !
Đi bằng máy bay thì không gì hứng thú, xe lửa cũng nhiều bất tiện. Đó là nói trong nội địa Mỹ và Canada.
Mấy năm gần đây, các con của NhàQuê thường hay tổ chức đi nghỉ hè vừa cho các cháu vui chơi, có khi là tưởng thưởng cho sự cố gắng học hành trong năm .... Các dịp như vậy, ông bà cũng được dự phần !
Ngày 23-06-2016, hãng American Airlines đã email nhắn chuyến bay bị trì hoản, nên thay vì rời nhà ra phi trường lúc 1 giờ khuya dời lại 3 giờ sáng ...Kỳ nầy đi chuyến bay sớm vì muốn có thời gian trong ngày 24-06 làm vài chuyện lặt vặt như gởi quà, tiền bạc, thuốc men về VN cho gia đình...
Sáng sớm ngày hôm sau phải di chuyển tiếp 6 giờ xe đến bến tàu Gaveston, Texas lên du thuyền Carnival Freedom làm chuyến du hành 7 ngày đêm đến vùng biển Caribbean ...
Thời gian tổng cộng đi và trở về nhà chỉ đúng 9 ngày ... Phải tiết kiệm ngày nghỉ dành cho chuyến đi Úc Châu vào tháng 11 năm nay.
Mọi chuyện tuần tự tốt đẹp, Tư Lịnh và tôi được cậu con trai cựu GI đưa đến phi trường LaGuardia, thành phố New York ...Sau khi chắc chắn chúng tôi đã xong phần check-in không trở ngại gì, cậu tiếp tục chuyến đi chơi golf hằng năm với hội độc thân của cậu mấy ngày ở tiểu bang khác.
Khi sắp sửa boarding, tôi gọi báo cho con gái giờ đến để đi đón ... Nơi phi trường đến, chúng tôi gặp con gái và 3 cháu nội ngoại thuộc bộ phận phía Nam đang chờ tại khu nhận lại hành lý.
NhàQuê Aug 10, 2016
TDK002- Lại Thêm Lần Ra Biển
Những "con đường xưa Em đi"
Tiêu Dao Khúc 02: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Sáu giờ Di Chuyển Trên I45 South)
Tiêu Dao Khúc 02: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Sáu giờ Di Chuyển Trên I45 South)
Con gái đưa chúng tôi đến tiệm phở Tây Đô, nơi đây không phải tôi chọn phở là món tôi vốn thích và cố tìm hương vị của món phở trứ danh của các tiệm nơi đất Sài Gòn trước năm 1975, ..... chưa bao giờ gặp lại trong suốt 30 năm xa xứ cho dù họ quảng cáo nào là chính gốc, nào là gia truyền, .... Có khi còn thất vọng qua sự tiếp đãi người khách khó tính như tôi.
Ở hiệu phở Tây Đô nầy qua giới thiệu của con dâu và con gái tôi cho Tư Lịnh ... thì món đặc biệt ở đây lại là món Bún Bò Huế ... Tôi trước đây vốn không thích các món như bún rêu, bún chả, bún mộc, bún nem nướng, bún bò Huế, .... Nhưng quả thật món Bún Bò Huế nơi đây đã thay đổi cảm tính của tôi về món nầy ... Do đó lần nào xuống vùng Dallas, TX, chúng tôi ít nhất là 2 lần ghé qua "độ" tô Bún Bò Huế lớn nhất và 1 chén huyết thêm: Lần mới đến và lần trước ngày về.
Sau đó chúng tôi đến Mall có dịch vụ gởi tiền và hàng hóa về VN vì nơi đây cước phí rẽ và giao tận nhà mau ....
Về nhà con gái chúng tôi nghỉ ngơi để chiều hôm đó con trai và con dâu chúng tôi đi làm về, họp nhau đi ăn món Cá Nướng Da Giòn ở nhà hàng SaiGon Block , hình như món nầy ở đây có trước bên Little SaiGon của Cali và theo tôi ngon hơn ... Nhưng món khoái khẩu ở SaiGon Block với tôi lại là món Bê Thui .... còn Tư Lịnh thì thích món Bò 7 Món ... Ở SaiGon Block thì chúng tôi gọi thêm món mình thích, còn món chung là cá nướng da giòn.
Buổi tối chúng tôi hoàn tất việc "chỉnh đốn" lại hành lý mang theo và cột dán các tag .... để gởi đem lên tàu ...Chỉnh đồng hồ báo thức và đi ngủ sau khi nhờ con rể mua các món cần đem về khi xong chuyến đi du thuyền trở lai (vì khi về lại ngủ 1 đêm và sáng hôm sau ra phi trường về lại thảo lư).
Xa lộ liên bang I- 45 đoạn nối từ Dallas đi Houston thì tôi đã đi nhiều lần, nhưng đoạn từ Houston ra biển thì đây là lần đầu, trước đây chỉ đến đoạn rẽ vào Trung Tâm Điều Khiển Các Chuyến Bay Vào Không Gian .... 5 giờ sáng con gái đưa chúng tôi sang nhà con trai cách đó 15 phút xe để họp cùng bộ phận phía bên nhà con trai để lên đường, gia đình bên con dâu đến lúc nửa đêm từ Cali ... Chúng tôi ít mệt mỏi hơn vì dến sớm và cà phê trà lá cùng con rể tôi trước khi qua hợp đoàn .
Ngang qua trung tâm thành phố Dallas lúc đêm chưa tàn hẳn, chúng tôi xuôi Nam trên 2 chiếc xe: 1 van và 1 suv .... Theo hẹn chúng tôi ghé 2 Rest Erea dọc đường và nghỉ xả hơi cùng ăn sáng trước khi lướt qua trung tâm thành phố Houston.
Khi còn chừng 45 phút đến Gaveston thì mới khám phá ra rằng một số đã bỏ quên bộ "Đại Lễ" ở nhà vì sau khi "là -ủi" máng vào tủ mà sáng sớm lại không bỏ vào vali ... Lại quay lại tìm khu shopping gần nhứt mua thay thế đem theo, Đồ đại lễ cần chuẩn bị vì trên tàu luôn có đêm đặc biệt được yêu cầu ăn mặc tươm tất.
Trong ánh nắng tháng hè, Gaveston hiện lên chập chờn rồi dần rõ hơn, nhìn được chiếc du thuyền sẽ đưa chúng tôi qua vùng biển Caribbean đang đậu im lìm trên bến nhưng thực ra nó đang rộn rịp đưa người xuống, rước người lên cùng hành lý của họ và đồ tiếp liệu cho hơn 3 ngàn người mỗi chuyến đi.
Tuy nhiên đến bến tàu vẫn còn sớm chừng 1 giờ mới đến lượt chúng tôi boarding.
NhàQuê Aug 11, 2016
TDK003- Lại Thêm Lần Ra Biển
Những "con đường xưa Em đi"
Tiêu Dao Khúc 03: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Nhổ Neo Rời Bến Lênh Đênh)
Tiêu Dao Khúc 03: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Nhổ Neo Rời Bến Lênh Đênh)
Tại nhà ga bến cảng, sau khi xe chúng tôi vừa ngừng, toán nhận hành lý đã tiến đến phụ giúp chuyển các vali ký gởi đến phòng tập trung, chúng tôi chỉ còn những kéo nhẹ và xách tay cần thiết .... Hai tài xế đem xe gởi nơi bãi giữ .... phần còn lại chờ trong phòng rộng cùng các hành khách khác trong Terminal.
Khi đã đầy đủ, chúng tôi cùng đi vào lối dẫn đến điểm Check-In, đó là điểm di trú và hải quan, họ xem chúng tôi có đủ giấy tờ tùy thân để du hành cùng trở lại Mỹ hay không ...xem có đem theo vật cấm lên tàu không ..... Cuối cùng là điểm làm thẻ hành khách trong đó có các chi tiết về lý lịch và tín dụng, số phòng cư ngụ suốt chuyến đi, nhà hàng chánh trên tàu để tới dùng các bữa ăn ... cũng là thẻ xuất nhập tàu ... tất cả đều nằm trong Barre Code và hầu hết bằng máy và nhân viên phụ trách luôn vui tươi niềm nỡ không như nơi chúng tôi gọi là cố hương với những cặp mắt săm soi cú vọ, ma mảnh, giả bộ khó dễ hạch sách để đồng bọn thừa cơ ăn cắp .... Bó Tay !
(Đoạn kể trên không được chụp hình, nên không có tấm ảnh nào trong khoảng thời gian chừng 30 phút đó)
Sau khi đã rẹt thẻ qua máy, chúng tôi vào bên trong du thuyền trang trí lộng lẫy và mát rượi khác với thời tiết oi bức mùa hè của Texas một giờ trước ... Vừa bước vào trong đã có không khí vui tươi với giàn nhạc và các ca sĩ đang trình diễn Country Music .... hình ảnh quen thuộc của các chàng Cow Boy nón đen rộng vành, quần Jean bạc màu .... Phải ngồi vào các ghế da sang trọng để định vị trước khi di chuyển kế tiếp
Đầu tiên là về phòng nghỉ ngơi giây lát, xong gọi nhau (interphone) đi ăn trưa, nhìn toàn cảnh Gaveston từ trên sân thượng.
Trước khi tàu rời bến, có buổi thực tập báo động khi bất trắc, qui định điểm tập trung, hướng dẫn sử dụng phao và nước uống mang theo ... Các trẻ con bắt đầu mang thêm vòng ưu tiên màu xanh dễ nhận khi cần thoát hiểm xảy ra .... Tất cả được hướng dẫn trên TV trong mỗi phòng trước
Đúng 5 giờ chiều, Carnival Freedom rời bến có tàu hải cảnh hướng dẫn ra khơi, bến cảng Gaveston tương đối nhộn nhịp cho đến khi ra xa trong vùng vinh Mexico
NhàQuê Aug 12, 2016
TDK004- Lại Thêm Lần Ra Biển
Những "con đường xưa Em đi"
Tiêu Dao Khúc 04: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Trong Lúc Lênh Đênh)
Tiêu Dao Khúc 04: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Trong Lúc Lênh Đênh)
Đối với những người đã từng vượt biển đi tìm tự do dù thành công hay thất bại đều thấy biển có khi hung hản có lúc dịu dàng xấu xa rồi xinh đẹp ....Sau nầy do điều kiện sinh sống dù nơi non cao hay sâu trong đại lục vẫn nhớ về và tìm lại biển .... Theo lẽ thường tình ấy, không là thủy thủ nhưng tôi yêu biển biết dường nào !
Có những lúc ngắm biển bao la, im ắng tỉnh vật; nhưng không biển vẫn đang thay đổi từ áng mây phản chiếu, từ màu nước từng giây, từ cánh chim vụt bay xà đáp và lặng lẽ lại thanh âm .... Biển như thế sao không yêu cho được, nhất là ở vào tuổi cần yên tỉnh nghĩ suy ....
Trong lúc biển âm thầm như thế, thì trong lòng con tàu thành phố nổi đang náo nhiệt những thú vui, những hưởng thụ, những "thư giản" nghỉ ngơi, những sinh hoạt nghệ nhân văn ...
Sau cuộc can qua, sau những tháng năm khắc nghiệt, sau những đổi thay theo chiều nghịch .... Giờ đây .... Hình như ...không phải hình như mà là thật sự: Dòng người có nguồn gốc Bách Việt ấy đang tỉnh giấc mộng du ... À à tỉnh giấc mộng du ... cuối cùng thì những giá trị thực sự phải được trùng tu hồi phục ... Thời gian sực tỉnh đó có gia đình phải trải qua 5-6 thế hệ ...riêng tôi phải 4 đời: Ba má, chúng tôi, các con rồi các cháu chúng tôi ... Nhưng may mắn thay trong ngộ thức chúng tôi được nhiều hơn mất ... cái mất trong cuồng phong ai cũng phải cam nhận thì có gì đáng nói, là những tầm thường vì nó đã gây ra, trét trây từ những tầm thường mà lại làm vấy bẩn cuộc sống lẽ ra hướng thượng nầy .... .
Do định mệnh an bài, chúng tôi muộn màng thoát được vùng trốt xoáy, làm lại cuộc làm người, làm đúng vai trò phân tử nhỏ bé kim loại hữu ích trong cổ máy vận hành .... có sẽ, có đang và có đã .... Qua làm việc, cống hiến và giờ đây chúng tôi đến hồi thơ thới nghỉ ngơi ....
Còn một may mắn nữa là chúng tôi còn giữ được những giá trị lâu đời Á Đông giữa những xô bồ đa chủng ...Chính thế hệ con cháu chúng tôi đã cho chúng tôi niềm vui ấy ... Xin cám ơn.
Chiều ngày 25-08-2016, chúng tôi hòa nhập cùng chuyến tàu, một xã hội hiện đại đa văn hóa thu nhỏ, hòa nhập một cách hài hòa trong mọi sinh hoạt.... Xã hội thu nhỏ ấy đang đều đặn tiến về phía trước giữa bầu trời bao la, giữa biển xanh bát ngát .... giữa không khí trong lành, giữa không gian tự do chung.
Xin chào Đại Dương
NhàQuê Aug 16, 2016
TDK005- Lại Thêm Lần Ra Biển
Những "con đường xưa Em đi"
Tiêu Dao Khúc 05: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Hello JAMAICA !)
Tiêu Dao Khúc 05: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Hello JAMAICA !)
Cuối đêm thứ nhì, tôi vẫn thức dậy sớm, qua khung cửa sổ đứng nhìn biển vẫn chưa thấy gì với tầm nhìn khoảng 1 cây số ra xa, nhưng mạn tàu vẫn rẽ làn nước tiến tới như một con kình ngư bỏ lại sau lưng từng đám bọt trắng và bắt đầu dấu hiệu có những lá cây cùng những đốm hoa vàng ...chỉ rằng bờ không còn xa nữa theo kinh nghiệm vượt biển trước đây.
Vẫn thường lệ chúng tôi ăn sáng buffet, các phòng ăn sáng nay rộn rịp, nhưng thong thả vì ai ai cũng chuẩn bị lên bờ. Tàu đã neo đậu vào bến.
Chúng tôi chọn chương trình đi du ngoạn 10 điểm, khác với những nhóm khác và khác ngay cả cùng nhóm chúng tôi ... Chỉ Tư Lịnh và tôi chọn thú vui nầy.
Mỗi buổi chiều, nhân viên dọn phòng đưa đến bản in nhiều màu chương trình cho ngày hôm sau (in ngay trên tàu), trong đó khách có thể ghi danh chọn các loại hình sinh hoạt thích hợp với mình khi trên bờ như tắm biển, câu cá, ...
Khi xuất tàu lên bờ và trở lại phải đưa chìa khóa phòng qua máy để đếm người ra khỏi và trở về
Tư Lịnh và tôi chọn tour thăm viếng 10 điểm trên bờ: Xe đưa qua các nơi có hướng dẫn viên thuyết trình giới thiệu từng nơi.
Nói chung nơi đây không giấu nổi sự nghèo nàn : nhà ở nhỏ hẹp cũ kỷ, đường phố xả rác bừa bãi, người có vẻ nghiện rượu hay vô gia cư nhan nhản .... Vài khu gọi là giàu sang chỉ có giới luật sư, bác sĩ và chánh trị gia mà thôi; Tuy nhiên rất nhiều biệt thư xây dang dở và bỏ hoang đã lâu
Tóm lại có lẽ như hoặc thua cả VN ta thời còn chiến tranh
Vậy mà dân số trên đảo nhiều núi non ấy có đến 2.8 triệu người
Món gà nướng(Jerk ?) của Jamaica vốn nổi tiếng, nhưng tại nơi nguồn gốc của nó lại không ngon bằng tại Mỹ ...giống như Bún Bò Huế tại đất Thần Kinh không ngon bằng Bún Bò Huế Gia Truyền của tiệm Tây Đô vùng Dallas, Texas
Vài điểm dừng chân phải sử dụng 1 rest room duy nhứt của tiệm buôn, nên phải xếp hàng dài
Không có gì để ca ngợi, nhưng dù sao cũng ngộ ra thân phận của nhược tiểu như ta !
NhàQuê Aug 16, 2016
TDK006- Lại Thêm Lần Ra Biển
Những "con đường xưa Em đi"
Tiêu Dao Khúc 06: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Good Bye JAMAICA !)
Tiêu Dao Khúc 06: LẠI THÊM LẦN RA BIỂN
(Good Bye JAMAICA !)
Buổi chiều, Chúng tôi lên sân thượng nhìn lại Jamaica xem Carnival Freedom làm các "thủ thuật" rời bến, cửa ra vào bên hông đã đóng lại khi người cuối cùng đã trở vô tàu trước đó cả giờ rồi ....
Tôi nhớ lại khi xưa trong các sách tiểu học có mô tả cảnh khi tàu rời bến thường kéo ba hồi còi dài, rồi trở thành bài hát ru con: "Tàu Súp Lê Một Còn Than Còn Thở, Tàu Súp Lê Hai ..... , Tàu Súp Lê Ba ...."
Du thuyền CF chỉ "súp lê" có 1 hồi còi mà cũng không dài cho lắm và từ từ rời khỏi nơi mấy giờ qua nó đã cột đõi tạm dừng, thật nhẹ nhàng ... trên bờ cũng chẳng có ai vẫy tiễn ngoại trừ những người phận sự đang thu dọn "bãi chiến trường" để chuẩn bị cuộc "nghinh chiến" mới, có lẽ họ làm một cách máy móc, vô cảm vì đã quá quen thuộc ... Bến cảng có vẻ buồn hiu đơn độc mà vốn dĩ nó nằm ngoài xa khu thương mại, dân cư ... Từ bến vào thành phố xe bus đưa rước phải chạy vòng vèo khá xa.
Tuy nhiên chúng tôi, những du khách tứ xứ đủ loại màu da lại biểu lộ một cử chỉ có thể chỉ là xã giao: đưa tay lên môi hôn gió và vẫy chào đão quốc Jamaica vốn là cựu thuộc địa Anh Quốc, còn tồn tại rõ nét là giao thông tay trái.
Trời dần tối không còn nhìn thấy được nơi tàu đậu không lấy gì đẹp đẽ, còn phải nói là bề bộn vật liệu ở khu lân cận ...và những dãy núi xẩm màu từ từ chìm lặn xuống đêm đen.
Những cuộc vui trong lòng thành phố nổi về đêm vẫn theo nhịp đương nhiên của nó ....
Qua những chuyến đi thấy sự huy hoàng của vàng bạc, kim cương lâu đài thành quách của Anh Quốc, của Luân Đôn .... Nhìn sự nghèo nàn của Bahamas, Jamaica hay tưởng tượng những quốc gia Phi Châu thuộc địa ...Tôi không hiểu hết tài nguyên của họ gồm những gì đã bị đóng góp vào sự phồn vinh của Anh Quốc. Hồi xưa nghe câu nói "Mặt Trời Không Bao Giờ Lặn Trên Liên Hiệp Anh" lúc đó tôi hiểu nghĩa bóng là Anh Quốc sẽ hùng mạnh mãi và bây giờ thì thực tế hiểu nghĩa sự thống trị trải dài ĐôngTây Nam Bắc của họ
Lãnh thổ chánh của Hoa Kỳ chỉ trải ra trong 4 múi giờ mà người Mỹ tự hào với câu: "Nước Mỹ Chưa Bao Giờ Ngủ" hãy hiểu theo nghĩa về mọi mặt: Kinh Tế, Chính Trị và cả Quân Sự .... chứ không đơn thuần về giao thông, sinh hoạt ...
Good Bye Jamaica ! Không hứa hẹn gì trở lại cho dù hướng dẫn viên du lịch nào cũng vậy khi chào từ giã cũng gởi lời mời như một hy vọng: "COME AGAIN"
Tàu rẽ sóng biển đêm, đi về hướng Đông Bắc
NhàQuê Aug 19, 2016
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
























































