Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2009

LTC001- Giấc Mơ Hò Hẹn

Giấc mơ hò hẹn

Đừng buồn nhé mai nầy ta gặp lại
Nắng tươi màu và mây sẽ lung linh
Cùng mừng reo ríu rít chuyện chúng mình
Vui hoà điệu tình quê hương tha thiết

Trăng thềm cũ bến sông xưa biền biệt
Thương lối ngà , xóm ngọc đẩm mưa ngâu
Tím vườn mơ hoang vắng suốt canh thâu
Nghe quốc gọi đêm sầu ai oán lắm

Chân dấn bước dẩu đường còn thăm thẳm
Nghe âm vang lời mẹ ấm tim côi
Sương sẽ tan gió hạnh phúc ven đồi
Bình minh rạng cuối chân trời hương ngát

Hởi lữ khách đời phong sương nhuộm bạc
Ngày trùng phùng vó ngựa hết bơ vơ
Mênh mông vàng thảm lúa trãi trời mơ
Vòng tay nối hồn thơ tô hoa gấm

Lưu thị Chiêu


LT016- Chờ Em

CHỜ EM

Phố nhỏ mưa to lỗi hẹn hò
Kẹo tình thơm ngọt để dành cho
Sao em không đến đường cay đắng
Anh vẫn chờ em bến gọi đò...

Giận những con đường không gót em
Hàng cây tắm nước mưa nhớ thêm
Như làm mặt lạ hay làm dáng
Lá rụng đau lòng lạnh bóng đêm

Tóc ướt mắt cay có nghĩa gì
Hôm qua em hưá em sẽ đi
Cùng anh thăm lại sân trường cũ
Còn gốc phượng già dấu mê si

Giận trời giận đất giận gió mưa
Chẳng dám giận em chỉ đổ thưà
Tại ngày cay nghiệt đường sương khói
Ấm lạnh nổi cơn đành chịu thua !

Đi tới đi lui lạnh gót tê
Nghĩ thương trâu nghé lội bùn quê
Đói lòng giông bão đi tìm cỏ
Sóng dậy đồng lầy trốc gốc tre !

Anh vẫn quê như chiếc lá bàng
Như câu vọng cổ như cục than
Như cơm cháy nếp ôm nồi đất
Như vụn bánh phồng dính kẽ răng ....

Em như tiên nữ như tiểu thư
Bùn đất không quen dẫu hiền từ
Áo bà ba trắng tay thơm mộng
Gót hồng sen trắng ngại gió mưa

Cho nên lỗi hẹn cũng không sao
Anh vẫn đợi chờ vẫn chiêm bao
Đêm còn đom đóm soi cô lữ
Dẫn lối tìm em những kiếp sau !

Không gặp em anh không thể về
Lòng như mít ướt như cơm khê
Đã quen thanh đạm quen cam chịu
Một đóm than hồng hoa cũng mê...

Làm bạn trụ đèn bạn gốc cây
Bạn hè phố cũ bạn gió mây
Bạn con dơi lẽ loi tìm muỗi
Bạn tiếng sâu đêm gọi bướm ngày !

Bàng hoàng hương áo hương hoa xuân
Mềm ấm thân quen cưng quá cưng
Ru thương dỗ nhớ em tình điệu
Vòng thơm vòng ngọt thơm vòng lưng

Mưa cũng cảm thông tội tình chờ
Đèn xanh đèn đỏ mộng hồng mơ
Áo dài trắng quá dù hoa bướm
Chim hót hoa cười em hoa thơ ...

Tình nghiêng bốc lửa mưa môi ngoan
Hai con chim mộng yêu muộn màng
Xoè cánh riả lông cho nhau hết
Bắt đền Chức nữ đòi Ngưu lang...

MD.05/30/09
LuânTâm




Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

LT015- Tay Tuyết Chân Mây

TAY TUYẾT CHÂN MÂY

Đoạn trường tay tuyết chân mây
Thương em bóng lạnh áo bay thơ tình
Cưng ru em ngủ chung mình
Mộng hồng lơi lả mơ xanh ngọt ngào
Thơm em anh đói chiêm bao
Tắm sông lội ruộng dìu nhau qua cầu
Chợt nghe dế khóc ve sầu
Giật mình mưa gió hồn đau lòng mềm
Em xanh xao thức thâu đêm
Đọc chuyện ma khóc mà quên chuyện mình !
Bồng em sen trắng hoa quỳnh
Ru thương dỗ nhớ dâng tình ngây thơ
À ơi ! Tiên cá lên bờ
Thăng hoa cô Tấm anh khờ hôn mê...
Ngựa xe áo mão cười hề
Đèn ai nấy sáng khen chê tội tình !
Ngoan em hương lửa ba sinh
Tri âm tri kỷ thơm mình ngọt ta
Vàng mai vàng bướm vàng hoa
Nguồn thơ suối nhạc hoan ca ngọt ngào
Mò kim đáy biển hoàn châu
Thoát vòng lận đận thơm trào xuân em...

MD.02/28/09
LuânTâm

Thơ Vui Trong Ngày



Photobucket

Photobucket

Lâu quá mới ghé lại trang Trào Phúng... của Đồng Lão, chào Chư Liệt Vị !



Vịnh hình đám cưới ... Hà Nội (Thăng Long cũ) lụt

Rồng Bay Phun Nước


Cái dưới xem ra ảnh hạng thường
Bên trên đúng loại cộm vô phương
Cô dâu cẳng quíu lim dim thể
Chú rể tay nâng chúm chím dường
Ngõ hẹp như vầy mưa ngập gối !
Đường thông kiểu vậy nước tràn mương ?
Trêu chơi ghẹo chốn ngàn văn vật
Nở mặt nơi băm sáu (36) phố phường

Hoặc:

(Đem rày đóng Thuế đều chi nhé
Mới đủ đây kia nắn mấy đường)


NhàQuê



Chuyện Linh Tinh

Lụt viếng thủ đô đã quá thường
Người dân thống khổ nghiển trăm phương
Uyên ương vọc nước mê ly giống...
Loan phượng còng lưng nghịch ngợm dường...
Thấy cảnh đeo chồng thương gái việt
Xem màn cõng vợ vượt lằn mương
Quan trên ngó thấy nhìn nhau bảo
Mấy thứ linh tinh chuyện xã phường

Đồng Lão

Mến chào thi huynh NhàQuê , xin lổi trả lời chậm trể.
Sự việc lụt lội ở trên đã là chuyện thường ngày ở thủ đô và các thành phố lớn , các anh ba anh Tư đang bận rộn giải quyết nơi ăn chốn ở cho hơn 50 ngàn lao động nước bạn làm việc trên Tây Nguyên , và việc lấy lại vốn sau 13 năm từ quặng Bô xít nên những việc nhỏ này để từ từ mấy ảnh giải quyết nhé.

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2009

DQ019- Thơ Viết Trong Mưa

THƠ VIẾT TRONG MƯA

Trời làm mưa gió sụt sùi
Nhớ em mấy bữa ngủ vùi trong chăn

Mưa buồn từng giọt ăn năn
Vẳng nghe tiếng gọi tiền căn vọng về
Hỏi lòng đang tỉnh hay mê?
Sao nghe đau nhức bốn bề không gian

Lối nào lên được thiên đàng
Mà chân rối mãi muôn ngàn tơ vương
Trầm luân hết cõi vô thường
Rã rời tim óc, bi thương xác phàm

Bao giờ huệ nhãn, huệ tâm
Hẹn nhau về chốn cao thâm cõi Thiền
Xét mình nghiệp chướng còn nguyên
Câu kinh nào giải nhân duyên luân hồi

Mưa chan tội, phúc đầy vơi
Giọt vào tiềm thức, giọt rơi vũng sầu
Giọt nào rửa sạch cơn đau
Giọt nào hóa đá ngàn sau vĩnh hằng?

Cuộn tròn nỗi nhớ trong chăn
Gởi em thơ viết mấy hàng trong mưa
Ví dầu mưa tạnh hay chưa
Cội tình cũng đã xác xơ nhánh buồn.


DƯƠNG QUÂN

HOT040- Chuyện Sỏi

Chuyện Sỏi

Viên sỏi lóc lăn sao tránh khỏi

Mòn trầy va chạm mấy hư hao

Đã không nát biến đời may mắn

Yên nằm nghe suối hát lao xao

Hai bên bờ vực lở rồi bồi

Mạch suối hiền lành thả nước trôi

Ấm lạnh lòng sâu viên sỏi bám

Rong rêu níu chặc chẳng buông xuôi

Tạc cho phiến đá một tâm hồn

Đời tặng thêm phần tạo ngữ ngôn

Sông thẳm núi xanh thời gian đổi

Chắc khư viên sỏi mãi trường tồn

Sỏi biết rằng mình chỉ nhỏ nhoi

Bàn tay nghệ sĩ khéo săm soi

Một hôm tranh vẽ sao mà tuyệt

Tiếng suối giao hòa sỏi rạng vui

NhàQuê. 27-05-09

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2009

Thơ vui Trong Ngày

Điện

Điên nặng thế mà quan trọng ghê

Lôi thôi điện giựt khắp mình tê

Ai người chậm chạp: đi như điện

Quan tướng cúc cung thánh điện kề

Hoàng tử triều nghi trình: Điện Hạ

Nhân viên bưu điện gọi chi hề ?

Nè ơi tới chỗ liền điện nhé

Ấy vậy cớ sao mát điện tề!

NhàQuê, 26-05-09

Bỡn

Hai thằng vật lộn bớ làng ơi

Tụi nó đều toàn thứ chịu chơi

Lý lịch bô bô đầy nhóc nhách

Tài danh bậc bậc phát cao ngời

Nhìn sơ cứ tưởng mèo vờn cọp

Nhận rõ thì ra chuột xé dơi

Chưởng tuyệt chiêu thâm đem “huyết” đấu

Bàng quang nhổ rẹt: chúng như hơi …!

NhàQuê, 26-05-09

Tính tu thấy tục còn sừng

Sân si dẹp được... đến chừng đó hay !

><><><><><

Có Mặt !

Nhất, Nhị, Tam Anh réo lắm rồi

Vào đây xúm quậy mệt thì thôi

Huynh Tươi phóng bút... ra vài khúc

Đệ Tử ngâm thơ...đến méo môi

Thử hỏi Tam Anh còn cố ghẹo

Mời thêm Nhất, Nhị ráng mà coi

Thơ văn bóng gió không chi lạ

Ý tứ anh Tươi với Tử tôi

Trúc Giang Tử

Hiện Diện

Ngon ha! bặt tiếng khá lâu rồi

Sợ phải va nhằm thiệt hại thôi

Trúc Tử còn gan vung phóng mực

NhàQuê bị vố vạt tà môi

Co vòi chạy tét chưa hồi phục

Xếp vó ngồi nhìn đợi thử coi

Cứ thét vừa vô liền lảnh thẹo

Trời con xệ tuốt há chi tôi

NhàQuê, 26-05-09

><><><><><><

Xả Láng Sáng Về Sớm

Tui xin cáo lỗi xa gần
Bởi vì chìu bạn ra thân nỗi nầy
Dong dài chuyện đó như dzầy
Làng nhờ mua rượu tui đây ừ liền
Tiệm đong tui xỉa đủ tiền
Xong xuôi giải nghễ chấn liền vài ly
Khề khà hứng chí đang đi
Bổng nghe bạn réo: cầm gì đó cha
Nheo mày ngó kỹ thì ra
Cũng là bạn nhậu từn qua lạ gì
Mồi màng có sẳn thíu chi
Tui bèn nhập bọn cụng ly liền xừ
Quắc cần thẳng cẳn ngay chừ
Rượu chùa tụi nó từ từ xong ngay
Giật mình thì đã sáng mai
Làm sao ăn nói tỏ bày nguồn cơn
Nên tui trốn biệt mấy hôm....
Vẫn còn mắc cở lòm còm qua đây
Cảm thông xin chớ có rầy !

NhàQuê, 2007

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

DQ018- Lời Người Tình Si

LỜI NGƯỜI TÌNH SI

Hình như ta nhớ không lầm
Kiếp nào hai đứa đã thầm thương nhau
Trời làm một cuộc bể dâu
Cho mình xa cách hai đầu sông Tương.

Quẩn quanh trong cõi vô thường
Đời ta đã đủ chán chường, nổi trôi
Tưởng rằng xong một kiếp người
Xếp trang tình sử, nói lời biệt ly.

Ai ngờ lại gặp em đây
Đáng yêu hơn cả những ngày tiền thân
Tài hoa, nhan sắc tuyệt trần
Môi son, má thắm, tình xuân nõn nà.

Núi đồi lồng lộng bao la
Thâm nghiêm bờ bãi, cỏ hoa chập chùng
Ghềnh cao, vực thẳm mông lung
Tóc mây che khuất mấy tầng trăng soi.

Bỗng dưng ta lại yêu đời
Ta nghiêng mình xuống để mời em lên
Tôn em làm kẻ bề trên
Có quyền sai khiến, có quyền rầy la.

Mời em làm chủ đời ta
Em về chăn chiếu, cửa nhà xôn xao
Rước em ngồi ngự trên cao
Ngai vàng ta đó, thuở nào còn nguyên.

Ta quì hôn dưới chân em
Làm thơ dâng tặng từng đêm trung thành
Chờ em khép mở mộng lành
Ta ngao du giữa biển tình thênh thang.

Một mai, đời có phai tàn
Lại xin hẹn chốn thiên đàng...kiếp sau.


DƯƠNG QUÂN



Thứ Hai, 11 tháng 5, 2009

HOT039- Hương Nguyệt Quới

Hương Nguyệt Quới

Lại đúng ngày cụm hoa nở trắng

Đợi đến đêm len cửa vào trong

Thăm người tưới chăm vun… hằng bữa

Tặng hương thơm nguyệt quới ngây lòng

Nằm thao thức mùi hoa gợi nhớ

Một nơi xa tận mãi vườn tiên

Vui hò hẹn mùa bông trổ muộn

Phải xuống trần trả lỗi nhiều niên

Khu vườn nhỏ lá hoa để nhắc

Cuộc tình xưa thượng uyển và người

Cây kiểng biết nỗi buồn cô quạnh

Trổ bông thơm kết trái xinh tươi

Đêm nguyệt quới nhớ gì không hở

Hương năm xưa góc nhỏ đợi chờ

Còn biết tới chừng nào hoa sứ

Một cánh thôi có để dành cho

NhàQuê 10-05-09

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

HOT038- Áo Choàng

Áo Choàng


Cơm hẩm nằm mơ đang yến tiệc

Cho đời bớt khổ tiếp hành trình

Đọc áng “Hàn Nho Phong Vị Phú”

Tự dỗ dề rồi sẽ bình minh


Bao khổ ải qua truông trót lọt

Số phận người vui nhận không than

Lượm vụn đời đan thành chuổi ngọc

Những mượn vay …tạo dáng huy hoàng


Cậu bé mồ côi hồi rất nhỏ

Nhà đông con Má gánh tảo tần

Đàn em dại lơ vơ vài chữ

Giữa thị thành thử hỏi ai thân


Ba má cho hình hài lành lặng

Trời tặng ban trí não bình thường

Hành trang đó đi qua thác lũ

Giông bão dập dồn tưởng đã bương


Lỡ choàng áo văn nhân thi sĩ

Lỡ leo thang cũng ráng vẽ vời

Thấy trái mắt hiền gì cũng phải

Tưởng tượng mình chiến tướng cho vui


NhàQuê, 04-05-09


Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2009

LT014- Đi Nhớ Về Thương

ĐI NHỚ VỀ THƯƠNG

Bạn thương khen mình xứng đôi vưà lưá
Trăng cảo thơm tri âm nhạc thơ hồng
Liền cánh chim quyên liền cành quốc ngữ
Thiên hương môi thơ dại đỏ hoa vông

Đường tình đón hoa mưa đưa nắng bướm
Hương cỏ may mắc cỡ bông mười giờ
Ngõ đu đủ cầu tiên thơm vú sữa
Em mãn cầu anh mít ướt ngây thơ

Trăng ăn mật đỉnh tình ca dao ngọt
Hồn phù sa hoa đất nở hoa tình
Em thỏ đế thẹn thùng cô dâu mới
Anh gà mờ chú rể run tay xin...

Thuận vợ thuận chồng bồng con nước ngọt
Bụi thời gian lửa khói sợ đau lòng
Hương tình nghèo sam đeo giàu điả đói
Thơm cho nhau tay trắng vòng chân hồng

Cũng có khi áo bay cơm chưa đậu
Bánh xe mòn chim mỏi cánh chuồn ru
Dầu tưởng cạn đường hầm chưa le lói
Nước đá mưa bão tuyết đói tình thư

No mất ngon giận mất khôn sám hối
Đàn ông thường rơm lửa hơn đàn bà
Vết thương nhỏ em hoài thương may vá
Đứt ruột anh xin lỗi tội tình hoa

Trăm nhớ ngàn thương anh không dám nữa
Dịu hiền em ngon ngọt khôn thứ tha
Vòng mật đợi vòng sữa chờ tay gối
Cho lửa than hồng bếp ấm thăng hoa

Câu thơ dại bóng buồn trôi cửa sổ
Bóng chiều tàn dâu bể vẫn hôn mê
Vẫn hụt hơi tham đeo nhau nghẹt thở
Bướm nâng hoa trăng ăn mật câu thề

Em bỗng bệnh cảm ho đau thấp khớp
Giật mình thương đứt ruột tưởng tại anh
Đã có lần mất khôn điên to tiếng
Sầu riêng em chất chưá bệnh mới thành !

Tim đau nhói nát ruột gan râu rụng
Quá ăn năn huyết lệ ngập cổng chuà
Tình sử tình kinh sao ra nông nổi
Anh nợ em nghìn kiếp cũng còn chưa....

Xin Trời Phật tổ tiên thương phù hộ
Gặp thuốc hay thầy giỏi em mau lành
Cho anh nhận trăm cay vay nghìn đắng
Giảm thọ cũng vui đứt bóng cũng đành !

Em thương quá mưa môi hoa mềm ấm
Cắn yêu anh không cho nói gở lời
"Không có anh em làm sao sống nổi
Con thơ ngây khát sữa khóc bụi bờ"

Đỉnh siêu thoát chung hồn yêu quỳ gối
Bồng thơ thơ lên chín bệ hôn mê
Cho nhau hết ba chìm thơm bảy nổi
Cùng đi thương về nhớ hương tình quê ....

MD.04/24/09
LuânTâm




GT009- Ba Gai ...Nguy

Ba Gai...

Rảnh hôn ngồi xuống nói nầy nghe
Vui lắm đó nghen ai có dè
Học lóm đếm chưa đầy lá mít
Làm thầy cho điểm thiệt là le
Ví dù mai mốt về âm phủ
Cũng khoái xưa kia bỉ mặt nghè
Bất quá Diêm Vương hăm xích cẳng
Khuyên đừng chọc tức đám cò ke

NhàQuê, 30-04-2009


Nguy ...

Ở dưới Diêm Vương thiếu đội hề
Đang chờ bắt vía lão NhàQuê
Vung tay đánh gió trên trần chán
Múa bút quậy "trời" hết chỗ chê
Nay chọc ông nghè trêu tiến sĩ
Mai khều nhà báo chọt Cà Que
Toàn kho thuốc súng bom nguyên tử
Nó nổ không còn xác đó nghe....

Trúc Giang 01.5.09