Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

HOT094- Tộ Canh Bài Thuốc

Hồi 1:Tộ Canh Bài Thuốc

Cha mẹ nhỏ, ba má ta thân thiết
Thôn lân hay bà con xa không biết
Nhà hai bên qua lại thiệt... thiệt gần
Hai đứa kiếm nhau mấy lần,... ngày một

Lâu lắm rồi chưa thăm lại chốn quê
Khói tỏa canh rau làm nhớ quá hề
Của một bận nồi cơm vừa ghế cạn
Nhỏ ló vô rồi vội te te về

Trở lại cho tô canh còn dẫn giải
Giọng ra như thầy thuốc ở đâu rồi
Ta con chiên thành tâm nghe rao giảng
Về rau dền rau ngót rau mồng tơi...

Cũng bao thứ rau ngày xa xưa ấy
Cũng lá xanh lá tím đỏ đủ màu
Cũng thịt tôm tiêu hành quếch nhuyễn
Cũng nóng thổi phù sao khác làm sao

Bởi lần đó nhỏ líu lo cười nói
Bởi ngoài cơm chỉ kho quẹt và canh
Bởi má bên kia nhỏ ta ngồi cạnh
Bởi như rau nhờ đất ấy tươi xanh

Ta nhớ chưa lần ngõ lời cùng nhỏ
Nơi dành cho đó ngự chỗ Thiên Thần
Như thầm hẹn giữ hoài hoài thánh thiện
Ta rời nơi và từ độ xa xăm

Nghe nói nhỏ lặng buồn không cải chánh
Ta và con của nhỏ giống hao hao
Nói sao hết nỗi lòng người tiết phụ
Vị thuốc tương tư lẩn mớ rau nào

NhàQuê Jan 14, 2007



Hồi 2: Tộ Canh Bài Thuốc

(Cám ơn Độc Giả)

Ta ở nơi trái rau khó kiếm
Chợt một hôm thèm món tập tàng
Nghi ngút khói đủ đầy gia vị
Tưởng rằng ngon ...nuốt vội nghẹn ngang

Thôi cũng ráng biết đâu vị thuốc
Nghe hồi xưa Ba Má nói rằng
Ông Bà ta thường hay trị liệu
Mọi bịnh tình trong cách uống ăn

Không lẽ nói thuở trai ế độ
Tưởng tượng ra những cuộc tình duyên
Chốn quê nghèo đấp qua vá lại
Gọt giũa thành thơ mộng thần tiên

Có người đọc tưởng lầm chuyện thật
Phải chăng thơ đạt được điệu vần
Khiến cảm xúc ngỡ đâu hồi đó...
Nói thiệt tình làm cũng sượng trân

Thầy có dạy rằng là thơ phú
Bay lên trên cõi tục đời thường
Tạo thanh thoát nhờ thêm trí tưởng
Đượm vẻ buồn phải đệm cung thương

NhàQuê 07-11-2009

DQ035- Thu Cảm

Thu Cảm

Hình như trời đất chớm thu sang
Đã thấy xôn xao những lá vàng
Đã thấy mây xa chìm xuống thấp
Bên thềm, nụ cúc nắng mơn man

Có lẽ là thu đang đến đây
Cho sương khói ủ mộng thêm đầy
Có con én muộn chao ngoài ngõ
Mang hết hạ tàn theo cánh bay.

Có chi nhung nhớ rất đìu hiu
Nhè nhẹ vương trong sắc nắng chiều
Hồn của muôn loài hoa cỏ mục
Đợi hoàng hôn tắt, bóng trăng treo.

Có gì ray rức nẻo thu tâm
Những hẹn thề xưa, mộng ước thầm
Từng mảng đời trôi vào dĩ vãng
Chuyến tàu dang dở bóng xa xăm.

Có chi hư ảo thế gian này
Dư vị ngọt bùi lẫn đắng cay
Như kiếp lá xanh rồi chợt úa
Như người chếnh choáng một cơn say.

Ai có vui gì nghênh đón thu
Thời gian không hẹn bước giang hồ
Thu qua, hè tới, xuân xanh lại
Riêng mảnh tình phai vẫn xác xơ.

Dương Quân

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2011

TEU157- Chuyện Mùa Bão Lụt

Chuyện Mùa Bão Lụt

Tháng Bảy người ta lo chuyện mới
Tui xúc hồ lu hứng nước chơi
Năm nay nghe nói Ngưu-Chức khóc
Dầm dề nước chắc ngập biển khơi

Hèn chi mới đó nhiều nơi lụt
Ngập đường ngập phố nổi lêu bêu
Gò cao đậu kín cơ man Quạ

Hễ bão chúng vui được lợi nhiều

Kế đến tui mua hết rơm khô
Chất đống ngoài trong ngập cả bồ
Biết chắc kỳ nầy Lang chẳng rảnh
Lấy gì trâu quậm ...sẽ lời to

Sang thêm quán xá chuyển đèn mờ
Bởi Chức biếng lười chuyện dệt tơ
Trần Thế quý nương đành thiếu vải
Vận chi cho nực ... mặc sơ sơ

Cổ phần đang bán ai muốn hốt
Cầm chắc trong tay vốn bốn lời
Nếu thấy kiểu nầy coi dị hợm
Cho không cái quạt để che đời

NhàQuê