Chuyện ... Cảm Khái
Trống đánh kèn khua phố rộn ràng
Tiều phu gác cuốc ra làm… Quan
Xưng thần khúm núm hầu Vương Nữ
Lảnh chức hăng say dọn Xóm Làng
Cứ tưởng tô trời … xanh một dãy
Thầm cho vẽ mộng... thắm nghìn trang
Buồn sao vắng lặng miền quê cũ
Chim nuối bình minh giọng hót khàn
Trúc Giang 26.12.12
Bài Họa: Chăm Vườn Hoa
Chớ phải ham chi chuyện rỡ ràng
Đời thường... cõi ảo ... đã từng quan
Lời khen ban phát đều thiên hạ
Bút vẽ thi ân khắp phố làng
Chỉ lấy công bình niêm bảng hổ
Tin vào phán đoán tuyển hoa trang
Tha nhân hỉ hả mình vui dạ
Có hét hò đâu ngại cổ khàn
NhàQuê Dec 28, 2012
Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012
Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012
DQ040- Sao Em Không Về
Sao Em Không Về
Sao em không về đây em ơi
Chờ hết trăm năm, đợi hết đời
Vẫn mịt mù tăm, không bóng dáng
Sức tàn lực kiệt mỏi mòn hơi.
Sao em không về đây, bên anh
Nửa gối, nửa chăn đã sẵn dành
Nửa bản tình ca chưa đoạn kết
Nửa bài thơ dang dở mong manh.
Không biết giờ đây em ở đâu
Trên miền Tây Bắc lắm mưa mau
Phía Đông phố thị người xuôi ngược
Hay biển bên kia nắng dãi dầu...
Sao em không về với phương Nam
Gió mát, trăng thanh, nắng ấm tràn
Hoa nở vườn cam, trời sáng tỏ
Thùy dương biển nhạc hát quanh năm.
Em hãy về đây, ta có nhau
Thời gian như nước chảy qua cầu
Cuốn về dĩ vãng xa thăm thẳm
Phút chốc thanh xuân đã bạc đầu.
Tiếng gọi em về vọng thiết tha
Cơn mơ chưa tỉnh, mộng chưa nhòa
Chập chờn em khẽ nghiêng vầng trán
Nửa nụ hôn thèm lặng xót xa.
Sao em không về đây em ơi
Chờ đã trăm năm, đợi hết đời
Có lẽ từ đây rồi mãi mãi
Chẳng còn có dịp gặp nhau thôi.
Dương Quân
(Viết sau cơn bệnh 11/2012)
Sao em không về đây em ơi
Chờ hết trăm năm, đợi hết đời
Vẫn mịt mù tăm, không bóng dáng
Sức tàn lực kiệt mỏi mòn hơi.
Sao em không về đây, bên anh
Nửa gối, nửa chăn đã sẵn dành
Nửa bản tình ca chưa đoạn kết
Nửa bài thơ dang dở mong manh.
Không biết giờ đây em ở đâu
Trên miền Tây Bắc lắm mưa mau
Phía Đông phố thị người xuôi ngược
Hay biển bên kia nắng dãi dầu...
Sao em không về với phương Nam
Gió mát, trăng thanh, nắng ấm tràn
Hoa nở vườn cam, trời sáng tỏ
Thùy dương biển nhạc hát quanh năm.
Em hãy về đây, ta có nhau
Thời gian như nước chảy qua cầu
Cuốn về dĩ vãng xa thăm thẳm
Phút chốc thanh xuân đã bạc đầu.
Tiếng gọi em về vọng thiết tha
Cơn mơ chưa tỉnh, mộng chưa nhòa
Chập chờn em khẽ nghiêng vầng trán
Nửa nụ hôn thèm lặng xót xa.
Sao em không về đây em ơi
Chờ đã trăm năm, đợi hết đời
Có lẽ từ đây rồi mãi mãi
Chẳng còn có dịp gặp nhau thôi.
Dương Quân
(Viết sau cơn bệnh 11/2012)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



