
019- Nhịp Cầu
Rạch cạn sông sâu hai bờ nối nhịp Xóm dưới đầu trên khắn khít đậm đà Một khúc cây già không còn ra trái Liền kết con đường đám cưới đi qua
Bẽn lẽn cô dâu lộng che chân đất Chiếc cầu dừa khúc khích liếc... hài hoa Con đường hẹp bỗng nhiên dang tay rộng Và cũng bỗng như gần lại hai nhà
Hai mươi năm cầu cây thay mấy lượt Chưa bao giờ nó có một tên riêng Không ai nhớ lần đầu ngày tháng mấy Dòng nước ngăn từ ấy được nối liền
Đã đi qua bao chiếc cầu nổi tiếng Người ước mong đến đó ngắm một lần Để thấy được trí thông minh vô hạn Và cũng từ ... suy ngẫm lại phận thân
Cầu chưa xây lòng người sao nối được Trong giấc mơ ta làm khúc cây già Dẫu kẽo kẹt chơ vơ oằn xương xẩu Gánh yêu thương từ... đến những trời xa
Ta không thẹn bởi tài hèn sức mọn Chỉ dâng đời bù lại nợ áo cơm Cùng chữ nghĩa... cùng cưu mang... dài dẳng Đó tâm tình ta muốn trả chút ơn
NhàQuê
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.