Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

HOT175- Nói Với VÔ ĐỀ

Nói Với VÔ ĐỀ

Khi đặt chân lên vùng đất mới
Ngọn gió đầu Thu đã vội vàng
Chiếc áo mong manh sao đủ chắn
Đám lạnh tê người tạt rít ngang

Khi tuyết ngoài đường gần tới gối
Trên vai bao gạo vác về nhà
Dẫu mỏi không nơi dừng tạm nghỉ
Bước đầu khó thể hình dung ra

Khi Xuân hoa nở đủ sắc màu
Như niềm hy vọng như ước ao
Như mảnh đất hiền ngầm ưng thuận
Giữ giùm hạt giống để ngày sau

Khi khắp đó đây khoảng rợp xanh
Muốn gom hết nắng Hạ để dành
Hong khô tâm sự loài di trú
Nước mắt ... tình đời ... vết chiến tranh

NhàQuê Sep 29, 2017



 
50 People From 32 Countries Become Citizens At Hartford Ceremony: 'We Wanted Not Just To Be, But To Belong'
Matthew Ormseth
Contact Reportermormseth@courant.com
The ceremony was one the dignitaries and the bureaucrats had done a hundred times over, but for the 50 people waiting to become U.S. citizens in the library auditorium, it marked the start of something new. They hailed from 32 countries: Ukraine, Vietnam, Yemen, Colombia, New Zealand.
By the end of the ceremony on Monday morning, held at Hartford Public Library on what is alternately considered Constitution Day and Citizenship Day, they’d been serenaded by a mayor singing “This Land Is Your Land” and a Department of Correction pipe and drum band. They renounced all loyalties to erstwhile homelands, pledged allegiance to their new one, and, after being handed a small flag and having shaken the hands of the lieutenant governor, secretary of the state and Hartford’s mayor, became U.S. citizens. Here are brief glimpses of their stories.

Tran Binh, Tran Trong

Tran Binh followed his father, Tran Trong, in becoming an American citizen Monday. Tran Trong, 75, a former schoolteacher in southern Vietnam, was pressed into military service during the war that divided his homeland into Communist north and U.S.-aligned south. He escaped from a re-education camp — “for brainwashing,” he explains — and, after stopovers in the Philippines and Malaysia, arrived in Bridgeport in 1987.
Tran Trong became a citizen in 1992, and sponsored his son, Binh, for residency. Tran Binh came from Vietnam in 1998 with his wife and two daughters. He became a citizen Monday at 53. Tran Binh’s older daughter is a family medicine doctor in Michigan, her grandfather says proudly. The younger daughter is a freshman at Fairfield University, where she is a premedical student.
“He wants to stay here for his life, for permanence and forever,” Tran Trong said of his son.

TEU225- Cái Cối Xay

Thơ Cười TỦM TỈM
+++++++++++
Nói với CÁI CỐI XAY
Đá đẽo thành hình cái cối xay
Âm dương lưỡng cực đúng là hay
Ngỗng tra thẳng thóm dang lên hứng
Lỗ khoét trơn tru cặp xuống quay
Trên dưới tranh hùng chừng muốn cản
Dưới trên quần thảo dễ nào lay
Mì khoai hóa kiếp chờ người nắn
Gạo nếp càng cần thợ khéo tay
NhàQuê Sep 13, 2017
Thơ Cười TỦM TỈM
+++++++++
THIẾU DƯ

Rằng tôi thiếu sắt (Iron) thiệt khôi hài
Nhất nhật tam thời chẳng dịch sai
Bữa sáng cầm chừng hai trứng luộc
Ban trưa cắt cụp cốc trà lài
Chiều chiều ít quả cà tô mát
Tối tối đôi khoanh khóm dứa gai
Chế độ như vầy gì thắc mắc
Lâu lâu đại tiệc vớt vài chai
NhàQuê Sep 11, 2017





Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

TEU224- Tay Ba

Thơ Cười TỦM TỈM Nhân Ngày SINH NHỰT 


+++++++++


Tay Ba

"Thới Mẹp" từng khen đúng "Trọng Mùi" 
Thêm già chậm lú quả rằng vui
Văn mài chữ nấu luôn cầu tiến
Ý đẽo vần cưa chẳng cáo lùi 
Trải lắm thu buồn chưa bỏ cuộc
Qua bao hạ nãn cố rèn trui
Càng cao tuổi thọ càng cương rắn
"Thới Mẹp" từng khen đúng "Trọng Mùi"

NhàQuê Aug 15, 2017


** ---- "Thới Mẹp" là do thầy Bùi Thanh Kiên đặc biệt tặng thầy Trần Văn Thới

** ---- "Trọng Mùi" là do thầy Trần Văn Thới đặc biệt tặng thầy "Trọng Lui"

HOT176- Khu Thanh Lọc

KHU THANH LỌC


Thế hệ tôi thiệt là kỳ quặc
Nhất là trai ai cũng được sanh ít nhất ba lần
Còn con gái tuổi Dần đều được dời năm sanh lui tới
Nên làm chánh lục bộ trên Trời chắc cũng cực trần thân

Cha mẹ sanh con tất nhiên là sanh thiệt
Ai bày chi lịch âm dương thành đứa nào cũng có hai ngày
Nếu lỡ trúng tháng nhuần lại càng rắc rối
Khi sau nầy tính tuổi thọ mới gay

Đất nước gì mà hết Tây đốt nhà tới Việt Minh tiêu thổ
Nhật đảo chánh Tây người đói chết cùng đường
Nam Bắc chia hai tưởng thanh bình lại lòi ra Việt Cộng
Giữ được mạng quí rồi ... chứ giấy má kể như vô phương

Mới rời trường đình trường chùa vô trường chợ
Thầy cô đòi phải có giấy khai sanh
Muốn đủ tuổi học hành lại thêm lần sanh giả
Cái tên quê mùa cải sửa nghe cho thanh

Bắt lính tuyển quân rượt nà sau đít
Thi cử khó khăn rớt đụi đụi bảy lượt năm lần
Học thì ngu cũng biết khôn thay tên thay tuổi
Lính kiểng vô chùa may có chút an thân

Việt Cộng vô rồi thêm nhiều lộn xộn
Mấy đứa tưởng con cô hồn bỗng vênh mặt có cha
Có thằng bên phe thua cuộc tròng tréo sau thành con phía đỏ
Bắc Đẩu Nam Tào cũng bị gạt trầm kha

Vô số kể vô số kể và vô số kể
Giờ không ai biết mấy ông bà lớn .... tuổi tên thiệt là gì
Nào bí danh tên cúng cơm tên chăn trâu tên thời chiêu hồi trà trộn
Vậy nên thường bị giao nhầm đồ phóng xạ có khi

Hiện tại đã lập thành ba Khu Thanh Lọc
Một ở bên nây cầu Nại hướng về phía Niết Bàn
Cái thứ hai sắp tới Thiên Đàng gần nơi cổng chánh
Trại cuối cùng dành cho của cải vị danh tên tuổi thảy đều gian

Khu thứ ba tạp nhạp nầy lại toàn hạng từng nổi tiếng
Đi có xe dẫn đường hậu ủng tiền hô
Cái điểm chung chung thảy đều còn trẻ
Biết xẻ thịt cùng loài .... rành rẽ chuyện rút ruột tham ô

Dạo một vòng hết ba Khu Thanh Lọc
Bỗng nhiên ta hết hãnh diện hão là người Việt Nam
Bởi lúc học thầy dạy non sông ta tươi đẹp
Nay từ đất nước gấm hoa đang trên bờ vực hoang tàn

Điều ta nói là lời của phường vô học
Nhưng con xin lỗi ngàn lần Mẹ nhé, MẸ VIỆT NAM !


NhàQuê Aug 23, 2017

HOT175- Hậu Sinh Nhựt

HẬU SINH NHỰT


Hoa mừng bánh chúc xơi không xuể
Lối xóm ai ai cũng cử đường
Tủ lạnh dưới trên đều chật cứng
Mà quà ý nghĩa của tình thương

Sau ngày kỷ niệm ngồi suy ngẫm
Bảy chục năm hơn đến cõi trần
Quá cảnh "Cung Khôn" tranh ráo riết
Bây giờ phước lộc quả hồng ân

Nhằm cung Thiên Phủ sướng như tiên
Kết bạn thông giao gặp những hiền
Sức khỏe xoàng xoàng không đến nỗi
Thăng trầm cũng tới lúc bình yên

Gốc gác NhàQuê xứ ruộng đồng
Dù xa mấy núi cách bao sông
Chòm mây sợi khói lam ngày cũ
Luôn mãi bay bay giữa cõi lòng

Là mình một gã rất phàm phu
Lắm ghét nhiều thương cả hận thù
Tự nén ... âm thầm ... thôi trối kệ
À à có lẽ có căn tu

Nhưng ai thuyết thuyết lão không ưa
Cũng ráng cho mau cũng gật bừa
Lánh dữ làm lành thì thủng thẳng
Xin đừng hối quá ...dạ, xin thưa: ...

Lâu lâu phải có chút khùng khùng
Bốn chuyện ba điều chống tứ tung
Chợt nhớ ra mình ngồi đáy giếng
Còn bao mấy nữa cố tranh hùng

Tưởng tượng đang leo lên dốc núi
Càng cao chữ Thọ thiếp càng vàng
Càng lên mỗi nấc càng rời rã
Ngã xuống như là bỏ dở dang

Có lúc ta từng toan chết quách
Từ rừng ngộ nhận của nhân gian
Từ trong lớp tận cùng đày đọa
Thật giả ... lần hồi ... chi oán than

Sự sống xem ra rất diệu kỳ
Ồn ào ... phút chốc chẳng còn chi
Khi ngưng nhịp đập ... đi vào đất
Thấy có rồi như chẳng có gì

Tự ví mình như chiếc nấm rơm
Không so với những cỏ hoa thơm
Sanh từ lớp rạ vươn xòe cánh
Chẳng độc mà hiền khó thứ hơn

Bởi nấm người ưa có kẻ chê
Không sao chớ quá bận tâm hề !
Khen thời cũng quí chê thời cũng
Chẳng chuyển lay gì lão "tốc kê" **

NhàQuê Aug 19, 2017



"tốc kê" ** mát mát, khùng khùng, ba trợn ....