Cá kho và dĩa rau lang
Món mong món đợi cao sang đâu nào
Từ lâu thèm nhớ biết bao
Quê từ xương tủy làm sao đổi dời
Có đi cuối đất cùng trời
Vẫn yêu giản dị khoảng đời đã qua
NhàQuê 31-05-2011 Chọc Bác NhàQuê
Ước nầy đâu có chi xa
Nếu như Bác thích ghé qua đây nè
Đường bằng không phải chèo ghe
Nhắm con mắt lại là nghe tiếng chào
Ba Tri còn đó Bãi Ngao
Giồng dưa ruộng sắn ngọt ngào vị quê
Vàng tươi bông bí đó hề
Góc sân trường cũ hè về phượng rưng
Hương cau hương sứ reo mừng
Cỏ cây vui sướng không ngừng níu chân
Càng Cua bẽn lẽn xí phần
Cái nàng Rau Nhúc tần ngần mắt đưa
Đằng kia xanh ngát Rau Dừa
Bỏ qua sao được ... dễ ưa lắm mà
Toòng teng cô bé Khổ Qua
Tủi thân đắng nghét đứng xa lén nhìn
Cà Chua má thắm thật xinh
Chen vào tủm tỉm khoe mình có duyên
Không say cái lúm đồng tiền
Cũng nghe khoảnh khắc bình yên tâm hồn
Ừ thì ngược dấu hoàng hôn
Trở về lối mộng mình ôn chuyện đời
Theo dòng cổ tích rong chơi
Trăng thơ trải một góc trời dành riêng
đó Bác.
Trúc Giang 31.5.11 Cám Ơn
Bài thơ gởi chọc sao hay quá
Dọn hết lên bàn món ta ưa
Bông bí vàng... khổ qua... rau nhúc
Đến cà chua... củ sắn... rau dừa
Những màu sắc thành tranh tuyệt đẹp
Kẻ phương xa như được dắt về
Sân trường cũ có bầy phượng đỏ
Từng con giồng... bãi biển nơi quê
Cám Ơn nhé biết nhiêu kể xiết
Sáu đoạn thơ giản dị vậy mà
Như sống lại ...bên trời cố xứ
Bốn mùa đang đứng cạnh đâu xa
NhàQuê 01-06-2011
Gởi Nhóm Tỷ Muội
(Từ Blog HOA NHÂN ÁI)
Hoan nghinh bạn trải tấm lòng nhân
Mở rộng tay dang lúc thiết cần
Đói khát bao người trông cứu khổ
Côi đơn lắm trẻ đợi tình thân
Chùm "Hoa Nhân Ái" ươm mầm hạt
"Nhóm Tỷ Muội" nguyền ướm bước chân
Mọi thứ rằng tuy hồ việc nhỏ
Mai nầy cánh én vẽ nên Xuân
NhàQuê July 2010
Đi Đâu Cũng Vậy Thôi
Một khi nhắm mắt xuôi tay
Lên trên xuống dưới chỉ hai con đường
Hồng Quang phân định âm dương
Bồng lai tiên cảnh như dường xa xôi
Hồ nghi trên đó buồn ơi
Cõi âm có lẽ đông vui hơn nhiều
Nhưng ta tin tưởng một điều
Những gì sau trước Đấng Siêu đặt bày
Giao cho trước lúc đầu thai
Ta làm theo ý bản bài phú cho
Cuối cùng chẳng có gì lo
NhàQuê 11-05-2011
SÔNG SÂU CHẲNG QUẢN
Đường xa ngăn cách bởi sông sâu
Rừng thẳm thác ghềnh cách biệt nhau
Ngày trước hai nhà còn kế vách
Bây giờ cao vút mấy tầng lầu
Chia lìa chỉ tại lòng thay đổi
Ngăn cách cũng vì một chữ giàu
Vượt núi băng sông ai quản nhọc
Vườn thơ hạn hữu hỏi còn đâu!?
Venus4t.vns_hnu
Nói Túng
Chỉ sợ quen nhìn tận đáy sâu
Vòm trời miệng giếng giống in nhau
Người đời vẫn nói khôn xây trại
Sách vở hằng ghi dại cất lầu
Chẳng có uy quyền bền phúc đức
Càng không thế lực vững sang giàu
Trèo cao té nặng chi ham hố
Đến lúc…“hoàn mèo”** … biết trốn đâu
NhàQuê May 16, 2011
**"hoàn mèo" : Nghĩa bóng cụm từ Mèo Lại Hoàn Mèo
là tựa bài ca vọng cổ hài hước khoảng hơn 50 năm trước
do Văn Hường ca.
Mùa Phấn Hoa
Chuyện thường nơi xứ nầy đây
Mùa hoa nhụy thả ngây ngây bần thần
Có năm vướng tới hai lần
Khi không nước mắt tuôn dầm dề ra
Mười năm đầu xứ người ta
Xân xân mạnh khỏe tưởng là hề chi
Kể từ sau đó trở đi
Ra đường chặm mắt... "người di tản buồn"
Phòng ngừa tiêm chủng luôn luôn
Mà như thuốc đã... đã lờn... chịu thua
NhàQuê 13-05-2011
GHÉ THĂM
Từ dạo ngăn sông cấm đoạn đường
Muốn vào vui thú phải trèo tường
Cố nhân còn đó hay là đã...
Bạn cũ đâu rồi lặng lẽ sương...
Đối ẩm ngắm quỳnh, đàn vẳng tiếng
Vịnh thơ thưởng nguyệt, khúc ca vương
Hàn huyên tâm sự ngày vui trước
Tri kỷ tri âm....ấy Quê Hương
Venus4t.vns_hnu P/s: Hôm trước, venus leo rào vào thăm diễn đàn chưa kịp qua
hỏi thăm Nhà Quê huynh thì... bị bật tường đành thôi.
Hôm nay, venus vào hỏi thăm Nhà Quê nà!
Ta Về Ta Tắm Ao Ta
(Cám ơn Venus ghé thăm)
Ngán ngẩm chông ghim ụ cản đường
Còn thêm dựng kín những rào tường
Thôi buông tránh cảnh thân sa hố
Dứt bỏ chê điều mặt muối sương
Tiếng ảo ham chi mà trói buộc
Danh hư há lụy phải tơ vương
Vườn nhà đủ rộng cần chăm sóc
Nụ búp mai ngày tỏa ngát hương
NhàQuê May 08 2011