Chút mộng về Mây
Vẫn là gió của trăng thơ huyền thoại Mơ bên mây chung lối mộng đi về Bởi vô tình băng giá phủ tái tê Gió mệt lã tan dần vào cõi vắng
Gió muốn ngủ trong lòng mây mãi mãi Sợ một mình lang bạt mảnh hồn hoang Không có mây hỏi gió làm sao sống Không trăng thơ vườn mộng sẽ điêu tàn
Từ mây bay bỏ gió buồn ngơ ngẩn Bước vội vàng đau nhức cả đêm trăng Có nhiều khi nghe tiếng khóc chị Hằng Thương phận gió bọt bèo không bến tựa
Gió đã gởi linh hồn cho mây giữ Còn tim em mãi mãi thuộc về anh Không dám mơ mộng ước sẽ viên thành Chỉ mong được ngày ngày nghe anh nói...
Trúc Giang

TT005- Bài Họa: Vườn Thần Thoại
Chợt hôm mở cửa khu vườn thần thoại Cánh trắng quen hằng bửa chẳng bay về Nghe như dường ngàn kim chích buốt tê Không trở lại rồi đây vườn hoang vắng
Chim sợ cung vườn yên lành sẽ mãi Đáp an nhiên như thuở chốn rừng hoang Sáng ríu rít chào một ngày vui sống Chiều líu lo kể chuyện tiễn nắng tàn
Tiếng chim ca lắng nghe hồn ngơ ngẩn Từ dạo đến giờ qua mấy lần trăng Ngày mai đây không rót mật thường hằng Nghe quanh quẩn thiếu vắng gì như tựa
Thì, gom hết thơ vườn riêng cất giữ Điệu vần nào cũng vương vấn hồn anh Rung mạnh hơn lần lạc bước thị thành Thầm yêu Nhỏ gần nhà đâu dám nói
NhàQuê
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.