Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2025

MỚI098- NGÀY LỄ TẠ ƠN (The Thanksgiving Day)

.
NGÀY LỄ TẠ ƠN (Thanksgiving Day)
.
Khi những chiếc lá vàng cuối cùng rơi và khí trời càng trở lạnh cũng là lúc cả đất nước Hoa Kỳ đang chuẩn bị bước vào những ngày lễ trọng đại và thiêng liêng. Một trong những ngày lễ quan trọng đó là Lễ Tạ Ơn .
Lễ Tạ Ơn như đem những người sống trên đất nước Hoa Kỳ trở về với những ngày đầu của tổ tiên họ… Vào ngày 6 tháng 9, 1620, có 102 người, vừa đàn ông, đàn bà, trẻ con cùng một số vật dụng bước lên con tàu Mayflower rời Anh Quốc, vượt đại dương để tiến về Tân-thế-giới. Họ ra đi và mang trong lòng một nỗi khao khát: tìm tự do tôn giáo (seeking religious freedom). Họ được gọi bằng tên mới “Những người hành hương” (Pilgrims). Một vài nhà sử học coi đây là Lễ Tạ Ơn đầu tiên mặc dầu không có tiệc tùng, ăn uống, vui chơi…
Mùa đông đầu tiên quá lạnh, thật vô cùng khắc nghiệt, đến với họ. Thực phẩm lại thiếu thốn trầm trọng. Tháng 12 năm ấy có sáu người qua đời, qua tháng Giêng có tám người, tháng Hai tăng lên 17 người, và 13 người qua đời trong tháng Ba. Những người này đã âm thầm chôn cất những thi hài trong đêm tối vì sợ Thổ Dân (Native Indians) biết được có thể tấn công họ chăng! May mắn thay, không có một xung đột nào đáng kể giữa Người Da Đỏ và Người Hành Hương như họ dự đoán. Trái lại Thổ Dân rất thân thiện và tận tình giúp đỡ những Người Hành Hương trong cuộc sống mới về việc dạy cách trồng tỉa, săn bắn, nấu nướng các thứ hoa quả lạ…
Tháng Tư họ cùng nhau trồng bắp dưới sự chỉ dẫn của một Người Da Đỏ tên là Squanto. Những luống bắp nầy quyết định sự sống còn của họ trong mùa Đông sắp tới. Họ vui mừng vì mùa Xuân và mùa Hè năm 1621 thật quá tuyệt đẹp! Bắp lên tươi tốt hứa hẹn một vụ mùa no nê như lòng họ mơ ước. Mùa Đông lại về, nhưng bây giờ không còn là một đe dọa nữa. Mùa màng đã gặt hái xong, họ có dư thực phẩm để sống qua những ngày đông giá rét. Cũng không còn sợ lạnh vì đã làm được 11 cái nhà vững chắc đủ chỗ để quây quần sum họp. Họ quyết định tổ chức một Hội Ngày Mùa (Harvest Festival) để tạ ơn Thượng Đế cho họ sống sót qua mùa đông đầu tiên. Đó là lễ Tạ Ơn đầu tiên trên đất Mỹ. Ngày tháng chính thức của "First Thanksgiving" nầy không được chép lại, chỉ biết đầu tháng 11 năm 1621.
Thực phẩm chính trong Lễ Tạ Ơn nầy gồm: Bắp, bí đỏ, chim, vịt, ngỗng và gà tây. Họ cũng mời khách là các Thổ Dân. Tù trưởng Massasoit dẫn 90 dũng sĩ đến dự "party" và cũng đem biếu Thống Đốc của nhóm Người Hành Hương lúc bấy giờ là Bradford năm con nai nhân ngày Lễ Tạ Ơn đó. Họ ăn uống vui chơi suốt một tuần lễ.
Lịch sử ngày Lễ Tạ Ơn của người Mỹ cũng thăng trầm, trôi nổi theo vận nước của họ. Các tiểu bang thuộc địa đầu tiên không thống nhất được ý kiến chung về một ngày Lễ Tạ Ơn. Họ giữ ngày lễ tùy ý mà họ cho là thích hợp. Khi cuộc cách mạng giành độc lập từ tay Người Anh thành công họ mới nghĩ đến một Lễ Tạ Ơn chung cho 13 tiểu bang. Tổng Thống đầu tiên của nước Mỹ, George Washington, kêu gọi dân chúng giữ ngày thứ năm 26 tháng 11 năm 1789 làm ngày lễ Tạ Ơn đầu tiên cho toàn quốc (First National Thanksgiving). Nhưng sau đó lễ tạ ơn cũng không được mọi người công nhận theo một ngày tháng nhất định. Dầu vậy, càng ngày càng có nhiều người đưa ra ý kiến nên có một ngày nhất định, đưa lễ Tạ Ơn thành quốc lễ (National Holiday) và đưa quyền quyết định cho chính phủ Liên-Bang.
Một trong những người có công trong việc thúc đẩy việc thành hình ngày Lễ Tạ Ơn là bà Sarah Josepha Hale. Vào năm 1837 bà Sarah trở thành chủ bút của một tạp chí phụ nữ nổi tiếng có tên "Godey's Lady's Book". Bà đã viết hàng trăm lá thư gởi đến các nghị sĩ Quốc Hội và những người có thế lực lúc bấy giờ hầu vận động đưa ngày Thanksgiving vào quốc lễ. Trong thời kỳ nội chiến (Civil War) năm 1861, bà viết một tâm thư kêu gọi hai phe buông súng một ngày để giữ Lễ Tạ Ơn, nhưng không phe nào chịu nghe cả. Bà thất vọng!
Mãi đến năm 1863, Tổng thống Abraham Lincoln nhận thấy chiến tranh đã đến hồi kết thúc nên chỉ định ngày thứ năm cuối cùng của tháng 11 làm ngày Lễ Tạ Ơn cho toàn quốc. Chẳng may ông bị ám sát, Andrew Johnson lên làm Tổng Thống, tiếp tục truyền thống cũ, nhưng đổi lại ngày thứ năm tuần lễ thứ 4 của tháng 11 làm Lễ Tạ Ơn. Rồi trong khoảng thời gian từ năm 1939 đến 1941, Tổng Thống Franklin Roosevelt chỉ định ngày thứ năm của tuần lễ thứ ba trong tháng 11 làm lễ Tạ Ơn thay vì thứ năm trong của tuần lễ thứ 4. Nhưng lần nầy Roosevelt bị các thương gia và các đảng viên Đảng Cộng Hòa chống đối dữ dội, cho rằng Tổng Thống đã đi ngược lại truyền thống cũ. Hai năm sau Tổng Thống Roosevelt rút lại quyết định và đặt ngày thứ năm tuần lễ thứ 4 của tháng 11 làm ngày Lễ Tạ Ơn cho toàn quốc mãi cho đến ngày hôm nay.
Lễ Tạ Ơn là dịp để chúng ta đếm các ơn lành Trời ban. Nhìn lại những ngày tháng tại quê nhà, cuộc hành trình tị nạn đầy gian nan vừa qua và những thành quả mà Người Mỹ Gốc Việt đạt được ngày hôm nay để chúng ta dâng lên Thượng Đế lời Tạ Ơn sâu xa nhất. Tạ ơn Trời vì Ngài đã ban cho ta sự sống, hơi thở, sức khoẻ và bao nhiêu là ân huệ. Chúng ta cũng nên cảm ơn nhau. Cảm ơn thân quyến, bạn bè, những người thân quen và ngay cả những người chưa từng biết về sự chan hòa của họ trong cuộc sống của mỗi chúng ta trong cộng đồng nhân loại.
ers

 

MỚI097- MẤY NGÀY QUA /TẢN MẠN ...

MẤY NGÀY QUA /TẢN MẠN ... .
Chân cây lá đã giã từ
Đi qua phía rã nát nhừ muôn miên
Trở về với đất cội nguyên
Chu kỳ ngắn ngủi cơ duyên an bài
*
Cuộc cờ hiệp cuối dẳng dai
Những con chốt thí còn vài chờ phiên
Phẳi chăng đến lúc con thuyền
Tròng trành trước phút đắm chìm là đây
*
Còn bao nhiêu nữa ngày gầy
Thực đơn thôi hãy ... đừng bày vẽ thêm
Chồn chân tuấn mã tháo yên
Cỡi vòng lục lạc ... rong miền đồi cao
*
Gió lùa lá chạm vào nhau
Trong cơn hoảng hốt nỗi đau cuối cùng
Thôi Thu rằng cứ ung dung
Hạ phiên quyền bính để Đông ngang tàng
*
Nơi nầy mỗi một mùa sang
Mỗi nguồn cảm xúc dâng tràn thành thơ
Mười mấy năm nhập cuộc cờ
Cám Ơn ... Vậy Đó ... đâu ngờ như nay
*

NhàQuê Nov25, 2020 

MỚI096- KHÚC THÁNG MƯỜI

 .

KHÚC THÁNG MƯỜI
Kẻng khua tháng chín vô thành thị
Tháng Mười dò dẫm bước chân hoang
Từ ... mãi về sau ... thành nỗi nhớ
Vỗ bờ sỏi cát ... sóng miên man
Tháng mười nứt hạt trổ vô biên
Hương hoa hương đất tỏa dịu hiền
Long lanh sương đọng hình kiếp trước
Trên từng phiến lá dáng nghiêng nghiêng
Có lần đổi được nửa vốc mơ
Tưởng đâu trầm tích tự bao giờ
Trở giấc lao xao chiều hiên lụa
Trong từng khoảnh khắc ... mỗi vầng thơ
Tháng mười từ ấy thanh trầm bổng
Trên phím thời gian nhịp buồn vui
Đã hứa cùng thu đang chín ửng
Nhớ đừng lỡ hẹn cuộc rong chơi
Men lối tháng mười đến một nơi
Ô Long đối ẩm luận chuyện đời
Tìm trong hỗn độn điều chân thiện
Đâu phải dễ dàng ... thế gian ơi
Chưa hết tháng mười leo mấy dốc
Trên đỉnh núi kia điểm cuối dừng
Bao nhiêu tuấn mã hoàn yên lạc
Đem mỗi không gì đến hẹn chung
Tháng mười chạm khắc lên sườn đá
Tuyết đến mưa qua chẳng xói mòn
Tranh chỉ mỗi không không sắc sắc
Dưới chẳng tên đề chẳng triện son
S-S-S-S-S
Vì em mặc áo tháng mười
Cho ta dừng lại bên trời ngắm say
Nầy em hãy ghé vào đây
Bốn ngăn thắm thiết từ ngày dành riêng
NhàQuê, Oct 2016

MỚI095- QUA XÍCH ĐẠO-NAM DU KHÚC TOÀN TẬP (THƠ)

 QUA XÍCH ĐẠO (1)

Thí dụ nước Mỹ hình chữ nhựt
Ta từ Đông Bắc xuống Tây Nam
Phải sáu giờ bay dừng ở Los
Tiếp tục hành trình ... những mười lăm
Từ trên cao độ mười cây số
Vượt qua xích đạo lần đầu tiên
Mới nửa đoạn đường mà tám tiếng
Dài nhất trong đời ... đêm tiếp đêm
Đáp xuống Sydney vừa rạng sáng
Vẫn còn hơi hướm cuối mùa Xuân
Những viên di trú niềm nỡ khách
Nghĩ chạnh ... có nơi còn tối tăm
Chào người bạn cũ ... cô học trò
Một thời đi học .... của ngày thơ
Đầu xanh nay đã màu mây khói
Mấy chục năm xa ... gặp khó ngờ
Ba mươi mùa tuyết nơi đất trú
Sợ e lọng cọng lối giao thông
Là mối quan tâm hơn tất cả
Rồi mọi chuyện lo trở bình thường
Hẹn cùng gặp lại nơi phở An
Thử xem hương vị đúng đồn chăng
Thành thật nhận rằng vào loại khá
So Tàu Bay xưa ... chắc không bằng
Dù gọi là gì ... gì đi nữa
Ta đã từ lâu xem bạn bè
Cám ơn "thổ địa" miền chuột túi
Hướng dẫn bao điều tránh nhiêu khê
(Viết tặng bạn Hồ Nhựt Thanh và hiền nội Huỳnh Thị Kim Lan)
NhàQuê Nov 23, 2016 .
QUA XÍCH ĐẠO (2)
Từ mỗi một ngày trên đất Úc
Em đều gởi Text hỏi đến đâu
Căn dặn những nơi cần thăm viếng.
Gặp lại sau ba mươi năm lâu
Hồi đó vừa đặt chân lên đảo
Em với vài người đã đến thăm
Thỉnh thoảng ít hôm em hay nhắn
Lên đồi Tôn Giáo dịp Lễ ...Rằm
Có lần sang Pháp ta tìm hỏi
Mới hay em đã qua Úc Châu
Nghe tin đến xứ em đang sống
Em vẫn như xưa như thuở nào
Dẫn ta đi chào ... ngắm Sydney
Cây Cầu ... Hí Viện dáng hay hay
Đi dạo Darling vào buổi tối
Hỏi đàn sao sáng ... ta đâu đây
Thủ Đô trên đường đang hướng tới
Em tin cho biết Trump thắng rồi
Ta không bỏ phiếu bầu ông ấy
Có lẽ cơ trời phải thế thôi
Từ giã Sydney sáng lên đường
Về nơi sinh sống ... chốn tha hương
Em hỏi vói theo e trễ chuyến
Cùng mẫu số chung ... đẹp biết dường
NhàQuê Nov 23, 2016
( Viết tặng em Trần Minh Thảo, Chs/TH Ba Tri)
ers
.
QUA XÍCH ĐẠO (3)
Đang giờ có lẽ mầy còn bên Trung Quốc
Nói với tao vì nễ bạn bè
Chứ chán tận cổ xứ toàn ô nhiễm
Bước ra đường mọi thứ dè e
Con tao trách sao gặp mầy quá ngắn
Chỉ một giờ ... tình bạn sáu mươi năm
Mầy gởi tao tấm hình băng qua lộ
Tao nhìn theo vợ chồng mầy hòa vào đám đông
Có lẽ vợ chồng mầy vợ chồng tao gặp là lần cuối
Khi xưa hy vọng quả đất tròn
Nay tuổi tác .... đời riêng đến gần biên giới
Đi đâu cũng kè kè một bụm linh đơn.
Sáu mươi năm ... một giờ đâu kể hết
Nhắc đứa nầy ... kéo thêm chuyện đứa kia
Môn thầy dạy còn lộn qua lộn lại
Ba ngàn sáu trăm giây ... chỉ vậy thôi hề !
Tao thường chọc bà xã mầy hồi xưa còn nhỏ xíu
Chỉ được ngồi nghe anh chị kháo trời trăng
Nay quyền lực áp đảo thằng giỏi nhất
Nhưng tao biết Mười nó hiền ... mầy cũng đỡ tấm thân
Trôi nổi góc trời gặp nhau khó dịp
Nhưng may sao thời nay có đủ điều
Nhịp cầu nối đôi bờ trong tíc tắc
Tự nén trong lòng ...chứ tiếc biết bao nhiêu
NhàQuê Nov 24, 2016
(Viết tặng bạn Nguyễn Đồng Danh Chs/THKH 1956 và Trần Ngọc Liên Chs/THKH 1960) .
QUA XÍCH ĐẠO (4)
Đi tới Canberra ... làm được nửa bài trắc nghiệm
Ta tự cho điểm cắn mức trung bình
Sự hiểu biết còn trong tầm sơ đẳng
Dù ta đến từ đất nước văn minh.
May sao mấy đứa con xông xáo
Chúng lo toan mọi chuyện cho giùm
Ta lẽo đẽo theo mà gần ná thở
Ghi 1 bàn: Già vẫn còn gân.
Rời Sydney Fish Market ...bụng no đầy hải sản
Kéo nhau xuống cruise đi xem cá voi
Tàu lắc lư hơn cả lần vượt thoát
Người ói dài dài ... còn ta như chơi
Ai nấy cũng nằm la liệt
Đến 11 giờ đêm mới về tới chỗ tạm cư
Ta còn ráng viết cho xong những điều ghi vội
Vậy ta đạt thêm 1 điểm: Rất cừ
Nhưng lọng cọng những lần băng qua lộ
Bởi ta quen khi thấy đèn xanh
Mà ở đây khách bộ hành phải tuân theo luật
Ta rớt bài nầy vì còn chút Việt Nam
Cũng may sau vài lần lỡ trớn
Ta rút ra được đôi điều
Không có cảnh giành đường ... cố vượt
Nét văn hóa nầy thật đáng yêu
Ngoại trừ Downtown ... ngoại ô thường nhà trệt
Độ lớn chỉ vừa ... mái đỏ au
Lấy làm lạ nước mênh mông mà sân vườn nhỏ xíu
Trên diện tích nầy hoa lá tựa vai nhau
Cái khổ nhất là lòng vòng tìm nơi xe đậu
Dù nơi nao đều phải trả tiền
Nhìn chung người người bình thản
Xứ sở vừa được xếp 5 hạng đầu tiên
Đồng hương hỏi ra đều ổn định
Nhiều gia đình đã thế hệ 3
Lớp càng sau càng tài năng vượt trội
Hãnh diện vô cùng ... gốc Việt chúng ta !
NhàQuê Nov 25, 2016
(Viết tại Connecticut-USA, tặng chung sau 3 ngày đầu tiên ở Australia) .
QUA XÍCH ĐẠO (5)
Hãy tưởng tượng đi đoạn đường trên tám trăm cây số
Qua núi cao có lúc tai ù
Lại bao khoảng chạy ba bốn giờ hai bên toàn đồi cỏ
Bò trắng bò đen và những đàn cừu
Trông tội nghiệp đang bị người thu hoạch
Phơi lưng trần cố gặm cho lứa lông sau
Nếu như người chắc dễ gì leo dốc đứng
Cả đàn như quên để cố tranh phần nhau
Với tốc độ một trăm mười cây số
Đường dài kia khoảng cách ngắn dần dần
Melbourne lờ mờ trong tầm mắt
Thành phố và người sơ ngộ đã tình thân
Thật cảm động không thể nào tả xiết
Sau bữa ăn thịnh soạn món chật bàn
Cả nhà lại dẫn đường về khách sạn
Đưa lên tận phòng ...hành lý tràn lan
Lối nói chuyện của chàng rể Ba Tri tếu tếu
Làm những ai có dịp thấy dễ gần
Xin cám ơn Thành-Kim Lan, Cháu Vy và bạn
Đã rất tận tình ... đã rất thiết thân
NhàQuê Nov 27, 2016
(Viết tại Connecticut, tặng Thành-Phan Kim Lan, cháu Vy và bạn @ Melbourne, Australia) .
QUA XÍCH ĐẠO (6)
Ngày thứ nhì bắt đầu bằng bữa điểm tâm
Bánh mì giòn khác chi Sài Gòn bốn mấy năm về trước
Hương vị ấy người Âu không khi nào có được
Ta như gặp lại một thời tưởng đã xa xăm
Chỉ đôi ngày không dễ gì biết nhiều về Melbourne
May cho ta đến đâu cũng có "thổ địa" dẫn đường
Chợ ..Ừ là chợ ... không khác chợ Bến Thành chi mấy
San sát cửa hàng đủ tiêu biểu địa phương
Ta mán rừng lại lò vò vô thư viện
Nơi giữ lưu trí tuệ của loài người
Tất cả với ta đều đồ sộ
Cám ơn đời có dịp ghé một nơi
Có cái lạ .... đi đâu cũng lại đến phố Tàu
Ta đã biết San Francisco, Phila, Boston, New York
Montreal, Toronto ...... Paris, London của trời Âu
Nhưng tất cả thua xa thảy đều luộm thuộm
Ngày kế tiếp cùng nhau đổi hướng
Mất khoảng một giờ để qua khỏi Geelong
Bắt đầu ngoằn ngoèo con đường Great Ocean Road
Bên núi cao bên biển thẩm sóng chập chùng
Phải mất hai giờ lượn trong vùng hoang vắng
Nối đuôi nhau bốn xe đã đến nơi
Công viên quốc gia xếp vào Kỳ Quan Thế Giới:
Twelve Apostles Park ... đáng biết chừng một chuyến rong chơi
Mưa lất phất không thể tìm nơi khô ráo
Đồ đem theo đành về nướng ở nhà
Lại tụ họp thêm nhiều người nữa
Kể chuyện một hồi .... đâu phải người xa
Cũng vì thế cô học trò khi nghe ta đến
Em chỉ xin mười lăm phút sẽ tới ngay
Mừng nào hơn ... bất ngờ gặp gỡ
Còn kể nghe ...xưa liến thoắng chọc ghẹo thầy
Hôm sau nữa chỉ loanh quanh trong thành phố
Định chối từ bữa tiệc khoản đãi ta
Để gói gọn hành trang sáng ngày lên đường sớm
Ưu ái dành cho ... khó thể mà !
Với ta đó là lần gần Nam Cực nhất
Sẽ đi theo đến cuối cuộc trần nầy
Được phút giây với tình người nồng thắm
Thành phố ... con người xinh đẹp nơi đây
NhàQuê Nov 29, 2016
(Thân mến gởi tới Thành-Kim Lan, cháu Vy và bạn. Cám ơn em Tiêu Thị Bảy Chs/TH Ba Tri với bữa tiệc khoản đãi toàn món ngon. Huy và Thảo. Gia đình em Hà Nghĩa-Hoàng Mai Chs/TH Kiến Hòa, em Huỳnh Phúc (A Tỷ), Dũng - Oanh và tất cả cùng chuyến du hành) .
QUA XÍCH ĐẠO (7)
Rời Melbourne sáng ngày mười lăm
Qua bảng chỉ 850 Km lúc 10 giờ sáng
Nhớ lại lần đi sao mà bắt ngán
Cứ lâu lâu phải kiếm chỗ đi tuần ....
Bánh trái đem theo thanh toán dần dần
Những khúc bánh mì để lâu khô khốc
Cứu khổ phò nguy cậy những chai nước lọc
Nhờ tối mò nên Wollongong lấp lánh những đàn sao
Cô người Thái đón chào
Chắp hai tay cúi đầu xá xá
Lại đặc thù văn hóa
Đem từ Đông Nam Á sang đây
Món ăn nào cũng có vị cay
Ai nấy mặc tình rơi lệ
Lại một đêm ngủ trễ
Hè phương nam không biết đêm ngắn hay dài
Đánh một lèo cho tới sáng mai
Chỉ có lão vẫn màn cà phê đúng giấc
Thêm một ngày tất bật
Khởi đầu thăm biển Wollongong
Những khẩu súng thần công
Dưới chân hải đăng hướng ra biển cả
Dãy núi xa xa sao đẹp quá
Có lẽ đó là Blue Mountains
Rực rỡ vô cùng Phật Tự Nam Thiên
Bắc Bán Cầu ta đã có lần đến nơi tượng NGÀI lớn nhất
Dưới nửa phần trái đất
Gặp lại NGÀI nơi chánh điện uy nghi
Ta biết NGÀI là đấng từ bi
Phổ độ chúng sanh dù ta không là phật tử
Bằng cuộc đời lưu dân lê thứ
Nghiệm ân ban mới có cơ duyên nầy
Từ giã nơi đây
Điểm mới trong ngày
Ta lại đến nơi có thú rừng chim muông hoang dã
Những anh chàng . .những cô ả Kaola ôm con ngủ say sưa
Và thêm lần nữa
Đến chân cầu sau khi ghé bãi biển Bondi
Chẳng có gì ngoài những cơn gió rít
Lại đêm ngủ vùi trên vùng Park Of MacQuarie
NhàQuê Dec 01, 2016
(Viết tại Connecticut: Trở lại Sydney)
ers
.
QUA XÍCH ĐẠO (8)
Khi chiếc lồng treo trượt cùng dây cáp
Từng nhóm người phần lớn Á Đông
Băng qua hẻm rặng Blue Mountains mây mù trên đỉnh
Phía dưới kia mạch suối tuôn dòng
The Three Sisters hay ba cô nàng theo chuyện kể
Bị bỏ quên nơi đem giấu giữa núi rừng
Ba người yêu ..ba anh chàng không cùng bộ tộc
Tìm, thét vang hồi ...đá chuyển trời rung
Người đem giấu đã không may tử trận
Ba giai nhân hóa đá chốn thâm sơn
Đời đời đứng bên sườn non ly biệt
Những áng mây giăng hiu hắt một nỗi buồn
Thị trấn nhỏ Katoomba thoai thoải dốc
Vài thức ăn tạm tạm ... trở ra xe
Tối mười bảy không có gì đặc biệt
Ngoài món bò, bò Úc ... ngon khỏi chê
Sáng mười tám ghé qua khu người Việt
Vớt một tô phở lớn ... lần cuối cùng
Có lẽ chẳng dịp nào quay lai nữa
Trước khi đến nhà "thổ địa" rước đi chung
Ngày hôm trước đã nhờ mời thêm vị khách
Cô giáo đồng hương, đồng nghiệp lúc bên nhà
Nghe ta đến ... cô đã mấy lần gọi kiếm
Rất rộn ràng nhắc lại một thời xa
Ta cũng ghé qua thăm vị thầy cố cựu
"Lũ Quỉ" chúng tôi thường đến làm Carnot
Uống sạch bách rượu thầy đem ra thết
Đứa ngã ... đứa nghiêng ..chân đá giò
Viết tới đây ...à à trực nhớ
Ngày hôm qua "Thu Râu" video chat có hỏi ta
"Mầy qua bễn có gặp thầy 9 Thới ?"
Có, tao có ghé thăm ..chỉ phút chốc thôi hà!
Xe thẳng tiến hướng lên New Castle mạn Bắc
Bàn nhau tạm dừng nơi sản xuất rượu nho
Úc là một trong số có rượu ngon tầm thế giới
Ta cũng mua vài "quả" biếu bạn bè
Ta dân miền biển không lạ gì cồn cát
Thay dạng hình, đổi vị hay mất đi
Có một lần ta ra ngoài Mũi Né
Họ nói lung tung ... làm như ta chẳng biết gì
Bãi cát nơi nầy dài như sa mạc
Gió thổi qua để lại lượn sóng khô
Ta thấy khách thăm nằm ngồi đủ kiểu
Chiều xuống nhanh ... xa lắm chuyến quay về
Bữa ăn tối ở nơi làng nướng
Nói chung chung cũng không lạ là bao
Trước đưa về cùng hẹn gặp
Ngày hôm sau
NhàQuê Dec 02, 2016
(Viết tại Connecticut. Gởi Hồ Nhựt Thanh, Huỳnh Thị Kim Lan, cô giáo Trần Thị Như Hoa và Chánh
.
QUA XÍCH ĐẠO (9)
Sáng hôm trước đưa hai thành viên ra phi cảng
Rời đoàn sáu người về trước có việc riêng
Đáng lẽ cùng nhau đi suốt chuyến
Chừng đối chiếu ngày ... sai lệch giữa âm dương
Còn lại bốn lên đường đi phó hội
Thật ra đây buổi gặp mặt rất trông chờ
Dù có thể bớt chuyện đi đây đi đó ...
Cám ơn những chân tình đã bỏ công lo
Nầy đây những Thanh-Kim Lan, Trần Cúc
Sơn Bạc-Út An và cô giáo Như Hoa
Huỳnh Kim Chi, Trọng Trần, Cường ...MB620 mừng gặp lại
Hữu Triêm tận mặt nhìn sau mấy chục năm xa
Kể nhau nghe những đoạn đường ly xứ
Hỏi thăm thêm tin tức những thân quen
Có xa quê mới biết thế nào là tao ngộ
Những rung cảm nầy trân trọng cất vào tim
Cũng có những học trò, người quen vì thời biểu
Chưa thể đến cùng nhưng hẹn lại gặp lúc chiều đêm
Muốn giữ lâu thêm lần hội ngộ
Cùng kéo nhau về nhà Sơn Bạc-Út An
Nhỏ Út An vẫn như xưa mảnh khảnh
Không thể ngờ cô gái vẻ tiểu thư
Ngày nay đảm đang trong ngoài tươm tất
Lời ta khen: bận rộn vậy mà cũng thấy làm thơ
Giờ hẹn buổi chiều còn quá sớm
Ta muốn loanh quanh đi dạo phố phường
Xứ nầy ấm cho ta tìm cảm giác
Ngồi quán vĩa hè ... như một thuở quê hương
Vợ chồng Điền tiếp ta như người thân thuộc
Vợ chồng Triêm, Sương và ông xã lần lượt đến cùng
Nói sao hết ... bao hàn huyên tâm sự
Chợt gặp quê người ... những người từng có một quê chung
Nhỏ Kim Chi khám phá ra sao ta ngồi im một chỗ
Không lăng xăng đây đó chụp hình
Hóa ra máy kêu trời như bọng
Hết pin !
Thím năm Cao đến cùng cô con gái
Thu Trang và đấng phu quân
Nhớ ngày xưa ta chọn nhỏ cầm bảng tên trường diễn hành, dịp lễ
Nay chụp hình ..cặp cổ ta ...rồi nói: Ý mà quên !
Cũng gặp Lê Thị Nga qua thăm con còn lưu lại
Tư Lịnh ta ngồi kể rất nhiều điều
Khi xưa gia đình Lê và Trần cùng dãy
Nhắc lại thuở nào nơi phố nhỏ thân yêu
Chữ nghĩa có lẽ không khi nào diễn đủ
Nếu kể đây có thiếu sót chuyện và người
Xin miễn trách ... ta giờ nhớ quên không như thời trẻ
Như hồi thế kỷ trước: Những năm bảy mươi
Mười giờ đêm ta kiếu từ về chỗ ngụ
Còn hai hôm ta rời đất nước nầy
Cái gói hành trang trong lòng ta khóa cất
Quí vô vàn ... hai tuần xuôi ngược nơi đây
NhàQuê Dec 04, 2016
(Thân kính gởi Thím Năm Cao ... Thân ái gởi Thanh-Kim Lan, Như Hoa, Hữu Triêm-Tuyết Phương, em Sương Nguyễn và Phu Quân, Huỳnh Kim Chi và con, Thu Trang và rể Ba Tri (chú rể nầy còn bồi thêm thầy 1 chai Heneiken lúc bắt tay từ giã), Út An-Sơn Bạc, Điền và bà xã ... đặc biệt Cúc Trần còn gởi vói theo món xoài xanh giòn ngọt ... lên máy bay vẫn còn nhai lốc cốc)
.

hers
QUA XÍCH ĐẠO (10)
Khi bay hơn nửa đoạn đường ... vượt qua xích đạo
Ta lan man chưa kiếm được câu trả lời
Khi bé Thanh** hỏi: Những gì làm thầy nhớ nhất
Ta phải đành nợ nhỏ mà thôi
Bởi với ta mười bốn ngày đều đáng nhớ
Đến cuối cùng như mới hôm qua (20/11)
Dự định chỉ đi vài nơi rồi ngủ sớm
Giữ sức cho hai mươi mấy giờ bay trở về nhà
Ta định không gọi Triêm theo như lời dặn
Các con ta e như thế sẽ phiền lòng
Và chúng cũng thích vẻ trầm trầm của người lần đầu gặp
Ta khám phá nhiều điều ngày cuối đi chung
Hẹn gặp nhau tại Sydney Fish Market
Người đông vầy như ngày hội phải chen chân
Khách tứ phương đến đây cùng thưởng thức
Những món hải sản tươi chế biến ngon tuyệt trần
Tạm gởi xe và dùng tiện nghi công cộng
Nhờ đó ta được đi xe bus, xe train
Khi thả bộ qua trung tâm thành phố
Đang có biểu tình ta thấy cảnh sát phụ giữ trật tự an ninh
Làm một vòng quanh Opera House
Vài đám cưới đang rình rang nơi đó
Hàng triệu viên ngói lợp vòm xinh xinh: nho nhỏ
Góp phần vào kiến trúc thành kỳ quan
Nói là chuyến đò ngang ... là ferry
Kỳ thực là chuyến tàu có cả ba bốn trăm hành khách
Băng qua eo biển hường về thị trấn manly
Có bãi biển dài chỉ nửa giờ xa thành phố
Ta đứng trầm ngâm một chỗ
Bởi ta cũng có một thời
Giống như những người tên khắc trên bảng đồng chung quanh tháp
Những công dân ấy đã không về từ mặt trận xa xôi
Trên chuyến trở qua có em học trò gọi trách
Sao ta không dành cho em lần gặp trong cuộc di hành
Thật khó thể với lịch trình dày đặc
Nhưng ta vẫn nhớ rõ ràng những ngày ... thuở tuổi em xanh
Vợ chồng Kim Lan và con đợi nơi nhà ga chánh
Với vẻ thông minh hoạt bát ... ai cũng cảm tình
Cô gái nhỏ tên Thanh đã được lưu vào ký ức
Ta nợ nhỏ câu trả lời ... ta bí ....làm thinh !
Lại chuyến bay mười sáu giờ hướng lên Đông -Bắc
Bên ngoài đêm ... và lạnh mấy chục độ âm
Trong khoang khách ta dõi đường bay ... chim bằng đang lướt
Mùa Đông bước vào ...ta còn nghe ấm chuyến xuôi Nam
NhàQuê Dec 06, 2016
(Nhớ về những nơi đã qua, những người đã gặp trong chuyến đi Sydney, Canberra, Melbourne-Australia)