Vốc Nước Sông Quê
Năm trước về thăm quê cũ
Qua ngang con rạch ngày xưa
Nước đang "đầy mà" tỏa mát
Lênh bênh một cái bặp dừa
Chào "người bạn" thời thơ ấu
Nhờ ngươi vững bụng tập bơi
Mấy lần để chuồn cắn rún
Bày cho rồi xúm nhau cười
Ngây ngô một thời trẻ dại
Sông quê nước đỏ đục ngầu
Chia ranh bày trò trận mạc
Hai phe ... kịch chiến cùng nhau
Bên ta hồi nào cũng thắng
Chỉ thua vào phút cuối cùng
Trống trường đổ tràng thúc giục
Qua loa cọ rửa đất bùn
Vô lớp tóc tai mốc thít
Áo còn lốm đốm mồ hôi
Thầy thương học hành chăm chỉ
Nhớ công ơn nắn khoảng đời
Vô thành tuổi mới mười ba
Đem theo cánh đồng muối mặn
Mền thô màu nhuộm vỏ và
Nẻo quê ngày xa thăm thẳm
Từ hôm nhìn lại bông bần
Rải phấn theo dòng nước chảy
Tự dưng một mình đứng lại
Sông ơi Người đẹp vô ngần
Bao năm hết ròng lại lớn
Còn hoài thuở tuổi mười ba
Khách xưa vói tay vốc nước
Nhạt nhòa theo lượn phù sa
NhàQuê Oct 18, 2013
Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013
Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013
HOT124-Thơ Tặng Sinh Nhật Bạn Học
Thân mến riêng tặng bạn BenTre-Nguyến Đồng Danh
Lụi đụi rồi mình tới bảy mươi
Nơi xa gởi bạn ít câu cười:
Râu dài "lẽ để" mà đành cạo
Chẳng có thôi thì vuốt hói chơi
Loe hoe ít cọng sáng soi gương
Láng cón ngày xưa đã xếp đường
Mó thử lên tim ... ờ trẻ chán
Ai già ráng chịu ... "lão" còn cương
Bên nhà rượu đế đẩy lia chia
Cụng tới mời lui quắc mới dìa
Lúc chẳng còn gì ... gì sợ mất
Vui rồi khóc đó giữa canh khuya
Bắc Mỹ lời mừng qua Xứ Úc
Nhớ về một thuở đã xa xôi
Bảy mươi ... đâu nghĩ thời tao loạn
Tự vỗ về ta một cõi người
NhàQuê Oct01, 2013
Cám ơn bạn hiền Ba Tri Trần Bình Trọng đã chúc mừng sinh nhật với bài thơ quá hay.
Đáp lại xin có bài Tự vịnh dưới đây.
Mới đó mà ta bảy chục rồi.
Thời gian thấm thoát tựa con thoi.
Hôm nao bảnh choẹ ngồi Nha Sở.
Nay đã bôn ba đến xứ người.
Sự nghiệp bao đời cơn gió thoảng.
Công danh bỗng chốc áng mây trôi.
Quanh đi quẩn lại còn chi nữa.
Chỉ có bên ta Nghiệp réo đòi.
Nguyễn Đồng Danh.
Lụi đụi rồi mình tới bảy mươi
Nơi xa gởi bạn ít câu cười:
Râu dài "lẽ để" mà đành cạo
Chẳng có thôi thì vuốt hói chơi
Loe hoe ít cọng sáng soi gương
Láng cón ngày xưa đã xếp đường
Mó thử lên tim ... ờ trẻ chán
Ai già ráng chịu ... "lão" còn cương
Bên nhà rượu đế đẩy lia chia
Cụng tới mời lui quắc mới dìa
Lúc chẳng còn gì ... gì sợ mất
Vui rồi khóc đó giữa canh khuya
Bắc Mỹ lời mừng qua Xứ Úc
Nhớ về một thuở đã xa xôi
Bảy mươi ... đâu nghĩ thời tao loạn
Tự vỗ về ta một cõi người
NhàQuê Oct01, 2013
Cám ơn bạn hiền Ba Tri Trần Bình Trọng đã chúc mừng sinh nhật với bài thơ quá hay.
Đáp lại xin có bài Tự vịnh dưới đây.
Mới đó mà ta bảy chục rồi.
Thời gian thấm thoát tựa con thoi.
Hôm nao bảnh choẹ ngồi Nha Sở.
Nay đã bôn ba đến xứ người.
Sự nghiệp bao đời cơn gió thoảng.
Công danh bỗng chốc áng mây trôi.
Quanh đi quẩn lại còn chi nữa.
Chỉ có bên ta Nghiệp réo đòi.
Nguyễn Đồng Danh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



