Chiều nay lại nhớ
Gió thu bứt lá xa cành Nhưng tình son sắt vẫn dành cho nhau Dù em chờ nhạt má đào Trái tim nóng bỏng vẫn rào rạt thương
Biết rằng đời rất vô thường Ai gieo đau khổ miên trường làm chi Một khung trời nhỏ nhu mì Để anh soãi cánh thầm thì giấc xuân
Ngắm cành hoa nở bâng khuâng Nhìn con bướm lượn tần ngần nhớ anh Trời trong bàng bạc mây xanh Bóng hình ai đó quẩn quanh bên mình
Mắt ai đắm đuối ngây tình Môi ai mĩm nhẹ lung linh nụ cười Không gian đọng lắng muôn lời Em chìm giữa mộng bời bời ý thơ
Lá rơi vướng tóc ngẩn ngơ Giật mình mới biết vừa mơ đó mà Niềm vui khoảnh khắc đi qua Nỗi buồn rớt xuống giọt ngà long lanh
Trúc Giang
TT002- Bài Họa: Cho Một....Đã Xa
Như chim về đậu lại cành Hát câu ca cũ riêng dành tặng nhau Quên đi em những ba đào Biển tình trở lặng rì rào yêu thương
Tay đan bước xuống đời thường Xa rồi thao thức đêm trường nghĩ chi Có đôi mi khép nhu mì Hé trao môi ngọt thầm thì vào xuân
Nghe lòng rộn rã bâng khuâng Hương yêu chẳng chút ngại ngần gởi anh Nắng chiều rón rén vườn xanh Bỏ quên chút ấm tỏa quanh sân mình
Tạ ơn em một chút tình Dừng chân cổ tích lung linh môi cười Phải chăng ngôn ngữ vụng lời Ngàn từ cũng chỉ rối bời vần thơ
Lắm lần hồn chợt ngẩn ngơ Tưởng chừng chỉ có trong mơ thôi mà Niềm vui tiếp nối đi qua Như trân châu như ngọc ngà long lanh
NhàQuê
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.