TRƯỜNG GIANG
Những lúc gần nhau em hay hỏi
Bao giờ dừng lại bước tha phương
Kể từ vong quốc xa quê mẹ
Thuở vứt nhung y, bỏ đấu trường.
Em ạ! làm sao anh biết được
Lòng anh như nước cuộn trường giang
Một dòng uất nghẹn sầu nghiêng ngửa
Khí phách còn nguyên chẳng lụn tàn.
Khởi tự nguồn xa không biết mỏi
Gập ghềnh dong ruổi gót lang thang
Sắc trời lồng lộng, mây soi bóng
Rừng núi chơi vơi cánh đại bàng.
Trường giang bền bĩ tuôn dòng xoáy
Gào thét ghềnh cao bổ xuống ngàn
Róc rách ôm quanh thềm cỏ mục
Chan hòa nhẫn nhục bãi bình nguyên.
Em ơi! thành quách còn nung khói
Mà sao chiến mã rũ yên cương
Gục đầu lộng hí niềm căm phẩn
Sôi sục từng cơn, máu quật cường.
Trường giang ngẩng mặt lòng se thẹn
Lau lách quanh co thác lũ tràn
Cặn bả rong rêu dìm đáy nước
Bạc đầu sóng vỗ vẫn hiên ngang.
Tình em biết đến bao giờ đủ
Đất mẹ bao giờ nắng chói chang
Đời vẫn như dòng sông chảy mãi
Nghìn năm thao thức buổi huy hoàng.
Như khe nước nhỏ lòng khô cạn
Anh hiểu đời anh đã muộn màng
Nợ nước, ơn đời chưa trả được
Đau lòng biển đợi lúc di quan.
DƯƠNG QUÂN
Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2010
DQ027- Thơ Viết Trong Đêm
THƠ VIẾT TRONG ĐÊM
Hỏi người bên ấy làm thơ
Nửa đêm thao thức đã mơ những gì
Người rằng ôn lại cổ thi
Thuở trăng tiền sử hẹn thề vỡ đôi
Máu ngưng đọng đáy tim người
Giọt pha lê kiếp luân hồi lệ tan
Trăm năm tình lỡ muộn màng
Nghìn năm hẹn lối hoang tàn đón đưa
Hỏi người hình phạt đủ chưa?
Câu kinh sám hối đã thừa vọng âm
Muộn phiền từ buổi xa xăm
Bể oan khiên nổi sóng ngầm tương tư
Sụt sùi ai khóc trong mơ
Đang ngồi xõa tóc bên hồ trầm luân
Bên này sương tuyết rưng rưng
Sóng đời xô ngã mấy tầng đam mê
DƯƠNG QUÂN
Hỏi người bên ấy làm thơ
Nửa đêm thao thức đã mơ những gì
Người rằng ôn lại cổ thi
Thuở trăng tiền sử hẹn thề vỡ đôi
Máu ngưng đọng đáy tim người
Giọt pha lê kiếp luân hồi lệ tan
Trăm năm tình lỡ muộn màng
Nghìn năm hẹn lối hoang tàn đón đưa
Hỏi người hình phạt đủ chưa?
Câu kinh sám hối đã thừa vọng âm
Muộn phiền từ buổi xa xăm
Bể oan khiên nổi sóng ngầm tương tư
Sụt sùi ai khóc trong mơ
Đang ngồi xõa tóc bên hồ trầm luân
Bên này sương tuyết rưng rưng
Sóng đời xô ngã mấy tầng đam mê
DƯƠNG QUÂN
Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010
HOT060- Canh Rau Nhúc
Canh Rau Nhúc
Như gặp người quen trên xứ lạ
Dáng mảnh mai khép nép dễ thương
Vốn nhà quê cơm canh giản dị
Xa quê hương thèm những tầm thường
Ráng bấm bụng nhìn con số nhảy
Chỉ giá tiền... chảy máu**... phải đâu
Lặt chăm chỉ non già trối kệ
Xứ lạnh căm... rau nhúc... dễ dầu
Nơi quê xưa ruộng giồng ven biển
Nhiều món vườn lặn lội bò lan
Lắm mùi vị lần đầu thấy lạ
Dần dần quen "thân thích họ hàng"
Cơm gạo mới khói bay nghi ngút
Nghe lừng thơm hương vị tiêu hành
Cá kèo kho nâu nâu sền sệt
Thêm gì bằng rau nhúc món canh
NhàQuê 29-01-10
Như gặp người quen trên xứ lạ Dáng mảnh mai khép nép dễ thương
Vốn nhà quê cơm canh giản dị
Xa quê hương thèm những tầm thường
Ráng bấm bụng nhìn con số nhảy
Chỉ giá tiền... chảy máu**... phải đâu
Lặt chăm chỉ non già trối kệ
Xứ lạnh căm... rau nhúc... dễ dầu
Nơi quê xưa ruộng giồng ven biển
Nhiều món vườn lặn lội bò lan
Lắm mùi vị lần đầu thấy lạ
Dần dần quen "thân thích họ hàng"
Cơm gạo mới khói bay nghi ngút
Nghe lừng thơm hương vị tiêu hành
Cá kèo kho nâu nâu sền sệt
Thêm gì bằng rau nhúc món canh
NhàQuê 29-01-10
** Tiếng nhà quê là mắc đến chảy máu con mắt. US$12.oo/Lbs lúc mới, nay còn US$8.oo/Lbs mà thôi !
Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010
HOT059- Kiếp Người
KiếpNgười
(Cảm tác sau khi đọc truyện ngắn "Tiểu Thơ"
của Nhà Văn Phạm Tín An Ninh)
Chiều nay đọc truyện ngắn "Tiểu Thơ"
Cuộc chiến đã tan khói bụi mờ
Mấy chục năm dài ngôi vị đổi
Đời người định phận tại Thiên Cơ ?!
Có thể nhiều phần đây chuyện thật
Người may kẻ rủi đâu lường trước
Có những số phần lắm tai ương
Từ khi ta biết chút thơ văn
Xúc cảm theo vần nhịp gia tăng
Đêm nằm gác trán suy cùng tận
Thử hỏi nơi nao có khổ bằng
NhàQuê 26-01-10
Ừ... Chuyện Đời Mà Bác
Giữa dòng nước xoáy con thuyền úp
Sóng đẩy muôn phương phó mặc trời
Có kẻ tai qua người bạc số
Hư vô hồn lạc xác chìm khơi
Hay bỡi... Thiên cơ huyền nhiệm quá
Bắt đền kiếp nọ nghiệp chưa vơi
Nay trả cho xong qua cõi khác
Biết đâu giờ tiên cảnh rong chơi
Sướng chẳng sướng hơn khổ trải rồi
Có buồn chi lắm cũng đành thôi
Cãi không được số ghi rành rạnh
Nghĩ tận suy cùng khó... nuốt trôi
đó Bác...
Trúc Giang 26.1.10
Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010
HOT058- Gương Mặt Trái Xoan

Gương Mặt Trái Xoan
Văn hoa người gọi cây sầu đông
Nỗng cao tự mọc hay ai trồng
Hoa nở cuối Hè từng chùm tím
Rải phấn theo làn ...vào mênh mông
Mảnh đất nhỏ nhoi ngày xưa đó
Con cháu thêm nhiều nhà lấn lên
Trên cao mì đậu lơ xơ củ
Không còn chỗ để ...hình đã quên:
Vào mưa gượng dậy bao cây cỏ
Tên nghe mộc mạc đến làm sao
Dù mè... cây é ....bông húp mật
Đứng nép bóng xoan ...lá rì rào
Một ngày sách vở và thơ nhạc
Bông trái "Xù Đâu" bỗng đổi đời
Đi vào hình tượng tên rất mới
Gương mặt giai nhân của mọi thời
NhàQuê 18-01-10

** Dưới quê kêu tên cây Xù Đâu,
ngoài Trung và Bắc gọi Cây Sầu Đông
hay Cây Xoan, còn Trái Xoan là
hình tượng chỉ gương mặt đẹp ...
Nhưng thứ nào cây, trái, lá, hoa "Xù Đâu"
cũng đều đắng "tàn nhẫn"
Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010
HOT057- Tếu Chơi
NhàQuê Jan 17. 2010
Em hẹn đến thăm tuần nầy ba bận
Rờ sau lưng nận thử thấy nhói đau
Phải chi chừng bốn mươi năm về trước
Dẫu ngày hay đêm ngán ngại đâu nào
Ba má nông dân một đời chất phác
Họ hàng không ai địa vị cao sang
Ta thanh xuân…nàng ngự nơi khó vói
Đâu thể tranh cùng các cửa nhà quan
Biết gia thế… nặng lòng yêu nơi đã
Mưa nắng hai mùa… cỏ dại dưới chân
Nhẫn nhục thành món canh rau thân thiết
Ta định gói đời… cột chặc thôn lâng
Có lẽ số trời xếp đặt oái oăm
Đủ vị chua cay đắng nhiều hơn ngọt
Đọc đâu đó nếu đường không dốc tuột
Còn gì ra ý nghĩa bước trầm luân
Những đưa đẩy một ngày ta lại đến
Quê hương nàng …lơ láo kiếp lưu vong
Quá độ trung niên …xương da dẹt đét
Chỉ trái tim còn đập nhịp tuổi hồng
Rồi em cũng đến như ta mong đợi
Chưa già chi… trắng nà nõn làn da
Lau kiếng lão mờ mờ hơi sương khói
Gối run run… mơ hay thực đây mà
Kính cẩn nếm tựa con chiên... Bánh Thánh
Lưỡi tê tê sự thực thế nầy sao
Em đáp trả lạnh lùng như hằng vẫn
Ta nhớ hoài lần gặp gỡ cùng nhau
Ở nơi xa biết bao nhiêu mơ ước
Cận kề rồi lắm chuyện mới nẩy sinh
Em vẫn trẻ qua thời gian năm tháng
Cái già nua bám ta thật chí tình
Em hẹn đến ta phải lo đủ thứ
Rủ màng treo… chăn gối mới thơm tho
Khơi bếp sưởi hong lại vùng da thịt
Vốn đã mồi hễ chút lại co ro
Vẻ kiêu hảnh sắc dân miền Nhiệt Đới
Vẫn kiên cường dẫu lòng nát như tương
Quyết đóng chốt thi gan cùng thử thách
Ngựa đã già đâu chịu dẹp yên cương
(Thơ Vui)
HOT057- Tuyết&Ta

Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




