Đọc Thơ Xưa Theo lối dẫn lần vào cổ tích Nét đơn sơ tiềm ẩn u hoài Ngôn ngữ mở ra ngàn lối cửa Ngọn gió lành dào dạt hương bay
Từ hồng hoang xuống trần ngơ ngác Giữa đục trong gầy guộc cội nguồn Gót chân xướt qua đồi vượt dốc Còn xa kia mấy nẻo bao truông
Giọt nước mắt lăn theo tuổi mộng Mảnh hồn nhiên chìm dưới đáy sâu Đêm thao thức đèn chong leo lét Ngọn tóc giùm che khuất niềm đau
Xuân mấy lượt hình như rất ngắn Ánh trăng mơ còn mãi rong chơi Ngày tiếp nối rủ nhau huyền thoại Vai nghiêng nghiêng nâng gánh vào đời
Có một hôm mưa dầm bỗng tạnh Tia nắng soi ấm đủ vườn riêng Mọi hiện hữu tươi vui hằng ước Ngắm nhành bông trổ nụ muôn miên
NhàQuê
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.