Nhìn Tàu Rời Bến Viễn Du
Ta đứng trên bờ chiều chúa nhật Con tàu tách bến đến dững dưng Những sắp đi qua muôn hải lý Trời mây và biển vẫn điệp trùng
Biển rộng có lần đã vượt qua Hải âu đôi lúc lượn la đà Giữa khoảng chơi vơi... chim bạn thiết Bao năm hình ảnh chẳng phai nhòa
Nếu còn trở lại biển xa xăm Vốc lên một bụm nước xanh chàm Săm soi trong đó từng hạt nhỏ Coi có bóng hình bạn biệt tăm
Mỗi lần nhìn chuyến tàu nhả khói Còi vang bẻ gãy sóng bạc đầu Ta hay quanh nghĩ về đi đến Từng đoạn qua rồi bến tới đâu
NhàQuê
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.