Tiêu Dao
Lưỡng lự rồi thôi .... máy bỏ nhà
Hân hoan nhập cuộc với gần xa
Như quên sự việc mười năm bận
Hãy thỏa niềm riêng bảy mấy già
Mốt nọ mai kia cơ hội mất
Ngày chầy tháng lụn mỏi mòn ra
Ba phần phước lộc tiêu pha hết
Sót lại góc tư khó đoán là
NhàQuê June 23, 2016
Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016
HOT149- Chuyện Thường Ngày
Chuyện Thường Ngày
Ngày ngày đôi tách "trà ba ngón"
Một cốc cà phê thiệt ít đường
Lên NET lướt qua tin nóng hổi
Rề rà ghé lại quán văn chương
Coi pha bịnh tật sống yên bình
Không tự buộc mình theo sách kinh
Phật Chúa Thánh Thần thì kính trọng
Và hằng tâm phục những cao minh
Rảnh rang gọi CHAT cùng bằng hữu
Tâm sự ... tào lao ... đủ chuyện đời
Năm tháng đi qua chừng trực lại
Gọi đùa "thùng rác" chứa buồn vui
"Văn Võ Song Toàn" một ít khen
Nghe thì khoái chí .. ngộ à nghen!
Cái gì cũng chỉ hàng sơ đẳng
Ý mượn lời vay ...cấp bậc quèn
Đuợc khen trí nhớ thiệt là dai
Hỏi đáp còn thêm thắt tếu hài
Chỉ có cái điều "lùn" chút đỉnh
Già nhờ ăn ảnh đẹp như ai
Rầm rộ người ta hay mách thuốc
Nan y thầy chạy trị đều lành
Tầm thường những món nơi thôn dã
Lá đọt mọc đầy hái nấu canh
Món nghèo hồi nhỏ ăn như thế
Bởi vậy tiên đơn chứa sẳn rồi
Phục kích bên trong chờ bịnh đến
Nhảy ra bắt sống dễ như chơi
Một mình một kiểu một mô đen (model)
Bởi thấy "On Sale" xáp lại liền
Mua riết nhà bằng hai lỗ mũi
Không còn chỗ chứa bị nhằn thêm
Nói túng cần chi cho rộng rãi
Tối chun vô ngủ vẫn chiêm bao
Thấy nằm bên cạnh là hoàng hậu
Đòi hỏi gì hơn phải vậy nào
Khi nào cảm hứng làm thơ ướt
Tưởng tượng như đang nói với tình
Thiên hạ thường hay chê ế độ
Làm gan tim lại đánh thùng thình
Gần đây khơi chuyện Bob Kerrey
Dũng cảm xin tha thứ còn gì
Dù chẳng tự tay gây tội ác
Nhận phần trách nhiệm vị chỉ huy
Nhìn ông khập khễnh trên màn ảnh
Gương mặt điển trai rất dễ thương
Thử hỏi tri hành ai có được
Tự mình đem trả lại huy chương
Cái lạ là sao không chịu lớn
Vung vai đứng thẳng với nhân gian
Hay còn chưa thoát vòng nô lệ
Trở lại nghịch chiều lịch sử chăng
Góp ý xa gần đấm đách nghe
Đàn anh liếc cái nín im re
Kim cô lỡ đội làm sao tháo
Bổng lộc đà ban phải kết bè
Mới biết làm người bao trắc ẩn
Còn như giả vượn chỉ xum xue
Ráng mà học hỏi điều chân thiện
Gột rửa u mê thoát xác hề !
Cấp lớn bây giờ giỏi nội công
Nên hay "Nhấn Mạnh" kiểu thầy gồng
Nên ngầm dưới hiểu gần gần được
Nhấn mạnh vài lần mọi việc xong
Tự biết lâu nay đã trật chìa
Nhưng mà sửa đổi ắt còn khuya
Đừng hòng tính chuyện toan giành giựt
Cái mác Ma - dzề ính Việt hê
NhàQuê July 2016
Ngày ngày đôi tách "trà ba ngón"
Một cốc cà phê thiệt ít đường
Lên NET lướt qua tin nóng hổi
Rề rà ghé lại quán văn chương
Coi pha bịnh tật sống yên bình
Không tự buộc mình theo sách kinh
Phật Chúa Thánh Thần thì kính trọng
Và hằng tâm phục những cao minh
Rảnh rang gọi CHAT cùng bằng hữu
Tâm sự ... tào lao ... đủ chuyện đời
Năm tháng đi qua chừng trực lại
Gọi đùa "thùng rác" chứa buồn vui
"Văn Võ Song Toàn" một ít khen
Nghe thì khoái chí .. ngộ à nghen!
Cái gì cũng chỉ hàng sơ đẳng
Ý mượn lời vay ...cấp bậc quèn
Đuợc khen trí nhớ thiệt là dai
Hỏi đáp còn thêm thắt tếu hài
Chỉ có cái điều "lùn" chút đỉnh
Già nhờ ăn ảnh đẹp như ai
Rầm rộ người ta hay mách thuốc
Nan y thầy chạy trị đều lành
Tầm thường những món nơi thôn dã
Lá đọt mọc đầy hái nấu canh
Món nghèo hồi nhỏ ăn như thế
Bởi vậy tiên đơn chứa sẳn rồi
Phục kích bên trong chờ bịnh đến
Nhảy ra bắt sống dễ như chơi
Một mình một kiểu một mô đen (model)
Bởi thấy "On Sale" xáp lại liền
Mua riết nhà bằng hai lỗ mũi
Không còn chỗ chứa bị nhằn thêm
Nói túng cần chi cho rộng rãi
Tối chun vô ngủ vẫn chiêm bao
Thấy nằm bên cạnh là hoàng hậu
Đòi hỏi gì hơn phải vậy nào
Khi nào cảm hứng làm thơ ướt
Tưởng tượng như đang nói với tình
Thiên hạ thường hay chê ế độ
Làm gan tim lại đánh thùng thình
Gần đây khơi chuyện Bob Kerrey
Dũng cảm xin tha thứ còn gì
Dù chẳng tự tay gây tội ác
Nhận phần trách nhiệm vị chỉ huy
Nhìn ông khập khễnh trên màn ảnh
Gương mặt điển trai rất dễ thương
Thử hỏi tri hành ai có được
Tự mình đem trả lại huy chương
Cái lạ là sao không chịu lớn
Vung vai đứng thẳng với nhân gian
Hay còn chưa thoát vòng nô lệ
Trở lại nghịch chiều lịch sử chăng
Góp ý xa gần đấm đách nghe
Đàn anh liếc cái nín im re
Kim cô lỡ đội làm sao tháo
Bổng lộc đà ban phải kết bè
Mới biết làm người bao trắc ẩn
Còn như giả vượn chỉ xum xue
Ráng mà học hỏi điều chân thiện
Gột rửa u mê thoát xác hề !
Cấp lớn bây giờ giỏi nội công
Nên hay "Nhấn Mạnh" kiểu thầy gồng
Nên ngầm dưới hiểu gần gần được
Nhấn mạnh vài lần mọi việc xong
Tự biết lâu nay đã trật chìa
Nhưng mà sửa đổi ắt còn khuya
Đừng hòng tính chuyện toan giành giựt
Cái mác Ma - dzề ính Việt hê
NhàQuê July 2016
Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2016
HTKO003 - NẮNG
----- NẮNG ---
( Bát điệp , nhất vận )
Bài xướng
( Bát điệp , nhất vận )
Bài xướng
Nắng đổ hoa thềm đổ nắng mai ..
Ngả nghiêng bóng chếch ngả nghiêng dài
Cành đào luống hạ cành đào trái
Ngỏ mận chao hè ngỏ mận say
Phải bậu còn vương nên bậu phải
Hay tình vẫn luyến bởi tình hay
Đong đưa dỗi nắng đong đưa mãi
Lay lắt mây hờn nắng lắt lay
13/7/2016. DẠ YÊN
(Huỳnh Thị Kim Oanh)
Ngả nghiêng bóng chếch ngả nghiêng dài
Cành đào luống hạ cành đào trái
Ngỏ mận chao hè ngỏ mận say
Phải bậu còn vương nên bậu phải
Hay tình vẫn luyến bởi tình hay
Đong đưa dỗi nắng đong đưa mãi
Lay lắt mây hờn nắng lắt lay
13/7/2016. DẠ YÊN
(Huỳnh Thị Kim Oanh)
Bài hoạ
---- NẮNG ----
---- NẮNG ----
Mai vàng khoe sắc ánh vàng mai
Nắng toả ngoài hiên toả nắng dài
Anh sẻ trên cành anh sẻ gáy
Chị mào dưới gốc chị mào say
Phải mưa nhớ lá nên mưa phải
Hay nắng trộm hoa chỉ nắng hay
Mãi mê vườn mộng say mê mãi
Lay rèm gió thoảng mặc rèm lay
THỊ THÀNH
Nắng toả ngoài hiên toả nắng dài
Anh sẻ trên cành anh sẻ gáy
Chị mào dưới gốc chị mào say
Phải mưa nhớ lá nên mưa phải
Hay nắng trộm hoa chỉ nắng hay
Mãi mê vườn mộng say mê mãi
Lay rèm gió thoảng mặc rèm lay
THỊ THÀNH
Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016
NNT005- Tôi Sẽ Nhớ
Dẫu rằng biết lẽ vô thường
*
Con về...đưa má đi chùa má ơi má...nắng cũng vừa ngang hiên
đường quê vẫn ngát dịu hiền
sông quê mình vẫn bình yên dạt dào
dậy nghe má...như ngày nào
đi bên cạnh má ngọt ngào yêu thương
má ơi...con những đoạn trường
dẫu rằng biết lẽ vô thường đến đi
má đau...con biết làm gì
rưng rưng lặng lẽ...ôm ghì má thôi
dẫu rằng biết lẽ vô thường đến đi
má đau...con biết làm gì
rưng rưng lặng lẽ...ôm ghì má thôi
hình dung hai chữ mồ côi
đã tê tái tưởng đất trời âm u
đã tê tái tưởng đất trời âm u
con về...thèm lắm lời ru
má ơi má...gió mùa thu sang rồi...
Cúc Hương
má ơi má...gió mùa thu sang rồi...
Cúc Hương

mùa xuân
*
Nhìn kìa anh....có đẹp không
một gian nhà nhỏ suối trong ven rừng
đời thường cơm áo gian truân
ta về đây ngập tràn xuân bốn mùa
anh yêu trúc biếc hương đùa
em yêu nắng trải gió lùa hiên thưa
anh trồng cây trái quanh bờ
em chăm hoa cảnh làm thơ dâng đời
chiều ta lặng ngắm mây trời
đêm ta dõi bóng trăng soi suối ngàn
đời thường cơm áo gian truân
ta về đây ngập tràn xuân bốn mùa...
Cúc Hương (Nguyễn Ngọc Thúy1968)
Tôi sẽ nhớ
*
Thưa với đồi xanh
mai tôi về phố thị
chuyện đời thường đau đáu phía sau lưng
thác reo xa xao xác nhói tim rừng
chim rũ cánh ngẩn ngơ sầu tạm biệt
mai tôi về phố thị
chuyện đời thường đau đáu phía sau lưng
thác reo xa xao xác nhói tim rừng
chim rũ cánh ngẩn ngơ sầu tạm biệt
thưa với ngàn thông
lòng tôi buồn da diết
thương tiếng chuông chiều ngân vọng chốn hư không
nhắc điều chi...mà vời vợi mênh mông
(cõi tục là đây
vòng lẩn quẩn...)
lòng tôi buồn da diết
thương tiếng chuông chiều ngân vọng chốn hư không
nhắc điều chi...mà vời vợi mênh mông
(cõi tục là đây
vòng lẩn quẩn...)
thương xứ ngàn hoa
mùa xuân bất tận
mỗi sáng mỗi chiều là mỗi bài thơ
hoa muôn nơi...hoa ngỡ như mơ
hồn lữ khách tỉnh say sầu mộng
mùa xuân bất tận
mỗi sáng mỗi chiều là mỗi bài thơ
hoa muôn nơi...hoa ngỡ như mơ
hồn lữ khách tỉnh say sầu mộng
thương lũng thấp thông đan rợp bóng
những cánh buồm nhấp nhới hồ xanh
những con đường đất đỏ như tranh
đỉnh Langbian chìm trong mây...thấp thoáng...
những cánh buồm nhấp nhới hồ xanh
những con đường đất đỏ như tranh
đỉnh Langbian chìm trong mây...thấp thoáng...
tôi sẽ nhớ những ngày sương bảng lảng
nhớ tách cà phê quán cốc bên triền
nhớ chén chè đậu nóng về đêm
và....nhớ lắm những vườn dâu bát ngát...
nhớ tách cà phê quán cốc bên triền
nhớ chén chè đậu nóng về đêm
và....nhớ lắm những vườn dâu bát ngát...
tôi sẽ nhớ...thưa tình yêu Đà Lạt !
*
Cúc Hương (Nguyễn Ngọc Thúy-Cần Thơ)
Cúc Hương (Nguyễn Ngọc Thúy-Cần Thơ)
Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016
TEU196- Dô Dô Dô ....
DÔ DÔ DÔ ...
Lâu lâu ta cũng làm ba sợi
Cái thứ nầy đây có thấm gì
Gặp trận xưa kia còn cả kết
Lang Tây xì - nẹt đã nhiều khi
Suy cùng đời chẳng còn bao nữa
Kiêng cữ cầm chừng chiếu lệ chơi
Bất quá Nam Tào tra sách sổ
Bớt vài ba gạch lẽ thường thôi
Nhưng ta tự lượng hãy còn gân
Mệnh số ai ai cũng sẳn phần
Bảy nổi ba chìm đâu thấm tháp
Thứ nầy lẽ tẽ chớ phân vân
NhàQuê June 01, 2016
Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016
HOT148- Nói Với THƠ
Nói với THƠ
Một hôm ta thấy mình vô dụng
Lang thang lên phố bỗng gặp em
Như người bạn cũ từ lâu vắng
Ngồi xuống cạnh bên kể nỗi niềm
Mời em cùng đáp chuyến xe đời
Khắp cùng đây đó ruổi rong chơi
Ta sẽ đưa em về vườn cổ
Nơi xưa hương cũ vẫn thơm hoài
Nán lại chờ nghe tiếng kẻng trường
Ngân trong tâm thức đến thân thương
Hình như bím tóc còn lơ lửng
Liêu xiêu vạt nắng đẹp biết dường
Ta dắt em về quê thuở nhỏ
Ngồi nghe biển mặn hát ngọt ngào
Hạt cát ven bờ còn ngây ngất
Huống hồ ta quí biết là bao
Cùng ghé vô trường xưa ta dạy
Viên phấn trắng tinh sót góc phòng
Môn sinh vẫn nán chờ ta vẽ
Chữ nhật vòng tròn thẳng song song
Nầy nhé bước qua vũng bạo tàn
Mộ bia nghiêng ngã đến tan hoang
Xương ơi xin hãy hòa vào đất
Quên hết đổi thay quá bẽ bàng
Bước xuống khoang thuyền đi tái sinh
Mùa Thu nơi đó rất diễm tình
Hạ biếc Xuân đầy hoa hạnh phúc
Đông nào thiếu tuyết đẹp lung linh
Em có muốn vào Đa Sự Cốc
Xem ta tu ẩn đọc cổ thư
Nghiền ngẫm cuộc đời vui hiện tại
Gạn trong lắng đục ... chuộng nhân từ
Người xưa chán thế họ lên non
Ta yêu đời quá nên vẫn còn
Nấn ná có em chia tâm sự
Mười năm ừ nhỉ đã hàm ơn
Ví nếu một đêm không dậy nữa
Sẳn đây ta gởi một lời chào
Hành trình đi đến tròn vai phận
Được gặp được cùng vui biết bao
Ta cám ơn THƠ hạnh ngộ nầy
Là duyên ta được nắm bàn tay
Là tình tri kỷ tinh khôi quá
Là ánh trăng thơ phía cuối ngày
NhàQuê May 29, 2016
Một hôm ta thấy mình vô dụng
Lang thang lên phố bỗng gặp em
Như người bạn cũ từ lâu vắng
Ngồi xuống cạnh bên kể nỗi niềm
Mời em cùng đáp chuyến xe đời
Khắp cùng đây đó ruổi rong chơi
Ta sẽ đưa em về vườn cổ
Nơi xưa hương cũ vẫn thơm hoài
Nán lại chờ nghe tiếng kẻng trường
Ngân trong tâm thức đến thân thương
Hình như bím tóc còn lơ lửng
Liêu xiêu vạt nắng đẹp biết dường
Ta dắt em về quê thuở nhỏ
Ngồi nghe biển mặn hát ngọt ngào
Hạt cát ven bờ còn ngây ngất
Huống hồ ta quí biết là bao
Cùng ghé vô trường xưa ta dạy
Viên phấn trắng tinh sót góc phòng
Môn sinh vẫn nán chờ ta vẽ
Chữ nhật vòng tròn thẳng song song
Nầy nhé bước qua vũng bạo tàn
Mộ bia nghiêng ngã đến tan hoang
Xương ơi xin hãy hòa vào đất
Quên hết đổi thay quá bẽ bàng
Bước xuống khoang thuyền đi tái sinh
Mùa Thu nơi đó rất diễm tình
Hạ biếc Xuân đầy hoa hạnh phúc
Đông nào thiếu tuyết đẹp lung linh
Em có muốn vào Đa Sự Cốc
Xem ta tu ẩn đọc cổ thư
Nghiền ngẫm cuộc đời vui hiện tại
Gạn trong lắng đục ... chuộng nhân từ
Người xưa chán thế họ lên non
Ta yêu đời quá nên vẫn còn
Nấn ná có em chia tâm sự
Mười năm ừ nhỉ đã hàm ơn
Ví nếu một đêm không dậy nữa
Sẳn đây ta gởi một lời chào
Hành trình đi đến tròn vai phận
Được gặp được cùng vui biết bao
Ta cám ơn THƠ hạnh ngộ nầy
Là duyên ta được nắm bàn tay
Là tình tri kỷ tinh khôi quá
Là ánh trăng thơ phía cuối ngày
NhàQuê May 29, 2016
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2016
ĐXH095- Nói Với Mưa
Cuối tuần ngáp vặt họa thơ chơi !
.
HỆ LỤY
Gió nổi theo mùa lá úa bay
Sao đành biền biệt chẳng chia tay
Mây ngàn những đọng tan thành giọt
Sương tỏa bao luồn men đắng cay
Viễn xứ người đi, thư thắm lại
Quê nhà kẻ ở, lá xanh phai
Đâu ngờ lần ấy là đi mãi
Lỡ cuộc trăm năm, xót tháng ngày
Phan Hồng Thúy, Chs/TH BaTri1968
><><><><
Bài Họa: NÓI VỚI MƯA
Hỏi hạt mưa nào lất phất bay
Xin mời ghé tạm giữa lòng tay
Từ nguồn biển mặn sao mà ngọt
Tựa khói chiều lam lại chẳng cay
Mảnh đất dưng không bừng rạng rỡ
Khu vườn chợt bỗng xóa tàn phai
Tuần hoàn lẽ ấy đâu di dịch
Hết sáng qua đêm phải rạng ngày
NhàQuê May 28, 2016
hihiii thầy tuiiii tình tự dzí Mưa…
cho tui ké dzới…
LỜI CỦA MƯA
Muôn thuở rã rời theo gió bay
Cho Em nép lại ấm vòng tay
Hãy là nắng dịu hong tim lạnh
Và tựa môi mềm hôn mắt cay
Để dấu thiên thai còn mãi đậm
Giữ mùi thế tục chẳng đành phai
Thì thầm với cỏ hoa cùng … Ấy
Một chút mơ hoang hiện giữa ngày
Bạch Nga 29.05.16
.
HỆ LỤY
Gió nổi theo mùa lá úa bay
Sao đành biền biệt chẳng chia tay
Mây ngàn những đọng tan thành giọt
Sương tỏa bao luồn men đắng cay
Viễn xứ người đi, thư thắm lại
Quê nhà kẻ ở, lá xanh phai
Đâu ngờ lần ấy là đi mãi
Lỡ cuộc trăm năm, xót tháng ngày
Phan Hồng Thúy, Chs/TH BaTri1968
><><><><
Bài Họa: NÓI VỚI MƯA
Hỏi hạt mưa nào lất phất bay
Xin mời ghé tạm giữa lòng tay
Từ nguồn biển mặn sao mà ngọt
Tựa khói chiều lam lại chẳng cay
Mảnh đất dưng không bừng rạng rỡ
Khu vườn chợt bỗng xóa tàn phai
Tuần hoàn lẽ ấy đâu di dịch
Hết sáng qua đêm phải rạng ngày
NhàQuê May 28, 2016
hihiii thầy tuiiii tình tự dzí Mưa…
cho tui ké dzới…
LỜI CỦA MƯA
Muôn thuở rã rời theo gió bay
Cho Em nép lại ấm vòng tay
Hãy là nắng dịu hong tim lạnh
Và tựa môi mềm hôn mắt cay
Để dấu thiên thai còn mãi đậm
Giữ mùi thế tục chẳng đành phai
Thì thầm với cỏ hoa cùng … Ấy
Một chút mơ hoang hiện giữa ngày
Bạch Nga 29.05.16
Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016
PHT004- Hồn Quê
HỒN QUÊ
Tôi trở lại ngôi làng xưa cũ
Nỗi nhớ về ấp ủ bao năm
Tình quê hương vẫn lặng thầm
Chảy tràn ký ức vang âm dòng đời
Tuổi thơ ấu à ơi cánh võng
Trời xanh cao lồng lộng trưa hè
Ru hời hoà lẫn tiếng ve
Sáo diều khoan nhặt sao nghe êm đềm
Sông quê lấp lánh đêm trăng sáng
Cùng hẹn thề năm tháng bên nhau
Đâu ngờ dâu bể thương đau
Lối xưa ai bước, tình trao lạnh lùng
Vẫn còn đó, lòng đầy nhung nhớ
Kỷ niệm xưa biết thuở nào quên
Đã từ tuổi dại lớn lên
Bấy ngần năm tháng khắc bền tâm tư
Về tìm lại hương quê xứ sở
Bao lâu rồi chuyên chở nguồn thương
Mây chiều nhuộm ánh tà dương
Hồn quê theo mãi trên đường ruổi dong ...
Phan Hồng Thúy
Seattle, Washington - May 25, 2016
Tôi trở lại ngôi làng xưa cũ
Nỗi nhớ về ấp ủ bao năm
Tình quê hương vẫn lặng thầm
Chảy tràn ký ức vang âm dòng đời
Tuổi thơ ấu à ơi cánh võng
Trời xanh cao lồng lộng trưa hè
Ru hời hoà lẫn tiếng ve
Sáo diều khoan nhặt sao nghe êm đềm
Sông quê lấp lánh đêm trăng sáng
Cùng hẹn thề năm tháng bên nhau
Đâu ngờ dâu bể thương đau
Lối xưa ai bước, tình trao lạnh lùng
Vẫn còn đó, lòng đầy nhung nhớ
Kỷ niệm xưa biết thuở nào quên
Đã từ tuổi dại lớn lên
Bấy ngần năm tháng khắc bền tâm tư
Về tìm lại hương quê xứ sở
Bao lâu rồi chuyên chở nguồn thương
Mây chiều nhuộm ánh tà dương
Hồn quê theo mãi trên đường ruổi dong ...
Phan Hồng Thúy
Seattle, Washington - May 25, 2016
Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2016
PHT003- Nỗi Lòng
NỖI LÒNG
Mười bảy tuổi tôi lên tỉnh học
Lần đầu tiên nặng nhọc đi xa
Bơ vơ lạ cảnh lạ nhà
Thầy cô bè bạn, dần dà rồi thân
Nhà tôi trọ ở gần chùa cổ
Tiếng chuông buông khi phố lên đèn
Nỗi lòng xa vắng buồn len...
Nhớ nhà , thi cử , bao phen xao lòng
Ngôi trường đẹp hàng cây soi bóng
Bên mặt hồ lấp lánh xanh trong
Em là Chung Thuỷ nhớ mong
Ai xa cũng mối tơ lòng vấn vương
Hàng ghế đá tan trường nghỉ mát
Tuổi học trò dào dạt ước mơ
Gia đình, Tổ quốc đang chờ
Học sao cho xứng màu cờ non sông
Thầy cô giảng ý tình bay bổng
Mấy ngàn năm dựng nước cha ông...
Thuở nhỏ chỉ học thuộc lòng
Lớn lên thấu hiểu , trông mong đáp đền
Bao thế hệ học trò đưa đến
Từ ngôi trường tách bến ra xa
Đường đời muôn nẻo bôn ba
Nhớ hoài trường cũ quê nhà thân thương...
Phan Hồng Thúy, WA-US 14-05-2016
PHT002- Mẹ Tôi
MẸ TÔI
Trời chiều nắng nhạt đường quê
Bao tà áo trắng nẻo về bay bay
Mẹ tôi mười sáu trâm cài
Thơ ngây tuổi ngọc tóc dài nghiêng che
Sân trường vừa dứt tiếng ve
Miền trung thầy trẻ được mời vào đây
Dân nam tình cảm đong đầy.
Mẹ ba gặp gỡ se dây tơ hồng
Số phận ai biết đục trong
Mẹ tôi gác bút theo chồng tựa nương
Tình quê xóm nhỏ vấn vương
Ra đi để lại song đường xót xa
Con gái làm dâu người ta
Dặm ngàn xa tít biết ra thể nào
Phong tục tập quán ra sao
E rằng khác biệt , dẫu đồng bào thôi
Than ôi ! Sợ cũng lỡ rồi...
Một năm sau đã bồi hồi lệ tuôn
Thẩn thờ nhìn ánh trăng suông
Uyên ương rã cánh , đoạn trường hồng nhan
Khóc tình duyên đã lỡ làng
Ôm con thơ dại bẽ bàng đôi nơi
Trăm cay ngàn đắng trên đời
Gom vào cho mẹ không lời oán than
Mẹ ơi ! Thương mẹ vô vàn ...
Nửa đời ngắn ngủi màu tang đến rồi
Trần gian đày đọa mẹ tôi
Mong về bên ấy mẹ thôi khổ sầu
Con tìm đâu , biết tìm đâu ...
Nhìn vào dư ảnh , bạc đầu nhớ thương
Mong sao thoát cảnh thê lương
Cho linh hồn mẹ Thiên đường phiêu diêu...
Phan Hồng Thúy
Trời chiều nắng nhạt đường quê
Bao tà áo trắng nẻo về bay bay
Mẹ tôi mười sáu trâm cài
Thơ ngây tuổi ngọc tóc dài nghiêng che
Sân trường vừa dứt tiếng ve
Miền trung thầy trẻ được mời vào đây
Dân nam tình cảm đong đầy.
Mẹ ba gặp gỡ se dây tơ hồng
Số phận ai biết đục trong
Mẹ tôi gác bút theo chồng tựa nương
Tình quê xóm nhỏ vấn vương
Ra đi để lại song đường xót xa
Con gái làm dâu người ta
Dặm ngàn xa tít biết ra thể nào
Phong tục tập quán ra sao
E rằng khác biệt , dẫu đồng bào thôi
Than ôi ! Sợ cũng lỡ rồi...
Một năm sau đã bồi hồi lệ tuôn
Thẩn thờ nhìn ánh trăng suông
Uyên ương rã cánh , đoạn trường hồng nhan
Khóc tình duyên đã lỡ làng
Ôm con thơ dại bẽ bàng đôi nơi
Trăm cay ngàn đắng trên đời
Gom vào cho mẹ không lời oán than
Mẹ ơi ! Thương mẹ vô vàn ...
Nửa đời ngắn ngủi màu tang đến rồi
Trần gian đày đọa mẹ tôi
Mong về bên ấy mẹ thôi khổ sầu
Con tìm đâu , biết tìm đâu ...
Nhìn vào dư ảnh , bạc đầu nhớ thương
Mong sao thoát cảnh thê lương
Cho linh hồn mẹ Thiên đường phiêu diêu...
Phan Hồng Thúy
PHT001- Pensée Ngày Ấy

Pensée ngày ấy
Nhìn đóa pensee nhớ thuở nào
Xuân về, hạ đến đã gởi trao
Tình anh theo cánh pensee tím
Muốn nói cùng em bao xuyến xao
Em ơi, ngày ấy ngây thơ quá
Đánh cắp hình em để lén nhìn
Biết được dỗi hờn em xin lại
Đấy rồi bạn học biết, trêu anh
Tên em cuối nữ, anh đầu nam
Học môn Văn chung tổ thuyết trình
Anh ngâm Đông Hồ, em Tương Phố
Theo dấu thi ca một mối tình
Em có nhớ lần đi dã ngoại
Dưới hàng me cả lớp bày trò...
Em làm công chúa xinh xinh quá
Anh mơ hoàng tử ân tình trao
Vật báu đề ra anh tìm được
Nhưng nàng công chúa vẫn ngàn xa
Em ơi, kỷ niệm ngày xưa đó
Sống mãi trong tim chẳng xoá nhoà
Đã bốn mươi năm lần gặp cuối
Mà chừng như chỉ mới hôm qua
Muôn nẻo đường đời nơi xứ lạ
Luôn màu hoa tím chẳng phôi pha...
Phan Hồng Thúy
(Chs/TH Ba Tri 1968)
Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016
Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016
Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016
HTKO002- Phượng Hồng ...
Phượng hồng ...
Đem ép vào trang
Rưng rưng tìm lại
Sầu mang cõi lòng
Một thời...
Bắt bướm ven sông
Mà nay rẽ lối
Chờ mong mỏi mòn
Trường xưa ... Phấn trắng ....
Có còn
Bảng đen... màu tóc ..
Vẫn tròn mộng mơ
Từng đêm ...
Ta tập làm thơ
Trao ai rồi để
Bây giờ ai xa
Một thời để nhớ ...
Phôi pha ...
Hai phương cách biệt
Vỡ oà cùng nhau
Phượng hồng cánh mỏng...
Cùng trao
Lời thề năm ấy
Theo màu phượng phai
Phượng hồng ...
Theo gió bay bay ....
19/4/2016. DẠ YÊN
(Kim Oanh)
Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2016
TEU194- Nhan Nhản -Khuyên
Nhan Nhản
Chẳng biết ai sai lão đứng đường
Đàn con đám cháu tệ vô phương
Gia tài thậm thụt đâu chia chác
Địa vị giành tranh khó nhún nhường
Nghiệp chướng cho nên thân bị gậy
Căn phần phải chịu kiếp phong sương
Bao lần dối mị thôi đà đủ
Hỏi có nơi nao rặc một phường
Đàn con đám cháu tệ vô phương
Gia tài thậm thụt đâu chia chác
Địa vị giành tranh khó nhún nhường
Nghiệp chướng cho nên thân bị gậy
Căn phần phải chịu kiếp phong sương
Bao lần dối mị thôi đà đủ
Hỏi có nơi nao rặc một phường
NhàQuê Mar 14, 2016
KHUYÊN
Đã nói rồi sao hổng chịu tin
Năm nay vận hạn ráng mà gìn
Văn chương chữ nghĩa cần phân biệt
Giai thoại thi đàn cố nhớ in
Bởi hứng thường khi va với chạm
Vì vui lắm lúc tắt hay ìn
Nhưng mà chớ lấy làm quan trọng
Chán nản lần hồi sẽ hết pin
NhàQuê Mar 01, 2016
KHUYÊN
Đã nói rồi sao hổng chịu tin
Năm nay vận hạn ráng mà gìn
Văn chương chữ nghĩa cần phân biệt
Giai thoại thi đàn cố nhớ in
Bởi hứng thường khi va với chạm
Vì vui lắm lúc tắt hay ìn
Nhưng mà chớ lấy làm quan trọng
Chán nản lần hồi sẽ hết pin
NhàQuê Mar 01, 2016
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












