Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2010
DQ028- Trường Giang
Những lúc gần nhau em hay hỏi
Bao giờ dừng lại bước tha phương
Kể từ vong quốc xa quê mẹ
Thuở vứt nhung y, bỏ đấu trường.
Em ạ! làm sao anh biết được
Lòng anh như nước cuộn trường giang
Một dòng uất nghẹn sầu nghiêng ngửa
Khí phách còn nguyên chẳng lụn tàn.
Khởi tự nguồn xa không biết mỏi
Gập ghềnh dong ruổi gót lang thang
Sắc trời lồng lộng, mây soi bóng
Rừng núi chơi vơi cánh đại bàng.
Trường giang bền bĩ tuôn dòng xoáy
Gào thét ghềnh cao bổ xuống ngàn
Róc rách ôm quanh thềm cỏ mục
Chan hòa nhẫn nhục bãi bình nguyên.
Em ơi! thành quách còn nung khói
Mà sao chiến mã rũ yên cương
Gục đầu lộng hí niềm căm phẩn
Sôi sục từng cơn, máu quật cường.
Trường giang ngẩng mặt lòng se thẹn
Lau lách quanh co thác lũ tràn
Cặn bả rong rêu dìm đáy nước
Bạc đầu sóng vỗ vẫn hiên ngang.
Tình em biết đến bao giờ đủ
Đất mẹ bao giờ nắng chói chang
Đời vẫn như dòng sông chảy mãi
Nghìn năm thao thức buổi huy hoàng.
Như khe nước nhỏ lòng khô cạn
Anh hiểu đời anh đã muộn màng
Nợ nước, ơn đời chưa trả được
Đau lòng biển đợi lúc di quan.
DƯƠNG QUÂN
DQ027- Thơ Viết Trong Đêm
Hỏi người bên ấy làm thơ
Nửa đêm thao thức đã mơ những gì
Người rằng ôn lại cổ thi
Thuở trăng tiền sử hẹn thề vỡ đôi
Máu ngưng đọng đáy tim người
Giọt pha lê kiếp luân hồi lệ tan
Trăm năm tình lỡ muộn màng
Nghìn năm hẹn lối hoang tàn đón đưa
Hỏi người hình phạt đủ chưa?
Câu kinh sám hối đã thừa vọng âm
Muộn phiền từ buổi xa xăm
Bể oan khiên nổi sóng ngầm tương tư
Sụt sùi ai khóc trong mơ
Đang ngồi xõa tóc bên hồ trầm luân
Bên này sương tuyết rưng rưng
Sóng đời xô ngã mấy tầng đam mê
DƯƠNG QUÂN
Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010
HOT060- Canh Rau Nhúc
Như gặp người quen trên xứ lạ Dáng mảnh mai khép nép dễ thương
Vốn nhà quê cơm canh giản dị
Xa quê hương thèm những tầm thường
Ráng bấm bụng nhìn con số nhảy
Chỉ giá tiền... chảy máu**... phải đâu
Lặt chăm chỉ non già trối kệ
Xứ lạnh căm... rau nhúc... dễ dầu
Nơi quê xưa ruộng giồng ven biển
Nhiều món vườn lặn lội bò lan
Lắm mùi vị lần đầu thấy lạ
Dần dần quen "thân thích họ hàng"
Cơm gạo mới khói bay nghi ngút
Nghe lừng thơm hương vị tiêu hành
Cá kèo kho nâu nâu sền sệt
Thêm gì bằng rau nhúc món canh
NhàQuê 29-01-10
** Tiếng nhà quê là mắc đến chảy máu con mắt. US$12.oo/Lbs lúc mới, nay còn US$8.oo/Lbs mà thôi !
Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010
HOT059- Kiếp Người
KiếpNgười
Chiều nay đọc truyện ngắn "Tiểu Thơ"
Cuộc chiến đã tan khói bụi mờ
Mấy chục năm dài ngôi vị đổi
Đời người định phận tại Thiên Cơ ?!
Có thể nhiều phần đây chuyện thật
Người may kẻ rủi đâu lường trước
Có những số phần lắm tai ương
Từ khi ta biết chút thơ văn
Xúc cảm theo vần nhịp gia tăng
Đêm nằm gác trán suy cùng tận
Thử hỏi nơi nao có khổ bằng
NhàQuê 26-01-10
Ừ... Chuyện Đời Mà Bác
Giữa dòng nước xoáy con thuyền úp
Sóng đẩy muôn phương phó mặc trời
Có kẻ tai qua người bạc số
Hư vô hồn lạc xác chìm khơi
Hay bỡi... Thiên cơ huyền nhiệm quá
Bắt đền kiếp nọ nghiệp chưa vơi
Nay trả cho xong qua cõi khác
Biết đâu giờ tiên cảnh rong chơi
Sướng chẳng sướng hơn khổ trải rồi
Có buồn chi lắm cũng đành thôi
Cãi không được số ghi rành rạnh
Nghĩ tận suy cùng khó... nuốt trôi
đó Bác...
Trúc Giang 26.1.10
Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010
HOT058- Gương Mặt Trái Xoan

Gương Mặt Trái Xoan
Văn hoa người gọi cây sầu đông
Nỗng cao tự mọc hay ai trồng
Hoa nở cuối Hè từng chùm tím
Rải phấn theo làn ...vào mênh mông
Mảnh đất nhỏ nhoi ngày xưa đó
Con cháu thêm nhiều nhà lấn lên
Trên cao mì đậu lơ xơ củ
Không còn chỗ để ...hình đã quên:
Vào mưa gượng dậy bao cây cỏ
Tên nghe mộc mạc đến làm sao
Dù mè... cây é ....bông húp mật
Đứng nép bóng xoan ...lá rì rào
Một ngày sách vở và thơ nhạc
Bông trái "Xù Đâu" bỗng đổi đời
Đi vào hình tượng tên rất mới
Gương mặt giai nhân của mọi thời
NhàQuê 18-01-10

** Dưới quê kêu tên cây Xù Đâu,
ngoài Trung và Bắc gọi Cây Sầu Đông
hay Cây Xoan, còn Trái Xoan là
hình tượng chỉ gương mặt đẹp ...
Nhưng thứ nào cây, trái, lá, hoa "Xù Đâu"
cũng đều đắng "tàn nhẫn"
Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010
HOT057- Tếu Chơi
NhàQuê Jan 17. 2010
Em hẹn đến thăm tuần nầy ba bận
Rờ sau lưng nận thử thấy nhói đau
Phải chi chừng bốn mươi năm về trước
Dẫu ngày hay đêm ngán ngại đâu nào
Ba má nông dân một đời chất phác
Họ hàng không ai địa vị cao sang
Ta thanh xuân…nàng ngự nơi khó vói
Đâu thể tranh cùng các cửa nhà quan
Biết gia thế… nặng lòng yêu nơi đã
Mưa nắng hai mùa… cỏ dại dưới chân
Nhẫn nhục thành món canh rau thân thiết
Ta định gói đời… cột chặc thôn lâng
Có lẽ số trời xếp đặt oái oăm
Đủ vị chua cay đắng nhiều hơn ngọt
Đọc đâu đó nếu đường không dốc tuột
Còn gì ra ý nghĩa bước trầm luân
Những đưa đẩy một ngày ta lại đến
Quê hương nàng …lơ láo kiếp lưu vong
Quá độ trung niên …xương da dẹt đét
Chỉ trái tim còn đập nhịp tuổi hồng
Rồi em cũng đến như ta mong đợi
Chưa già chi… trắng nà nõn làn da
Lau kiếng lão mờ mờ hơi sương khói
Gối run run… mơ hay thực đây mà
Kính cẩn nếm tựa con chiên... Bánh Thánh
Lưỡi tê tê sự thực thế nầy sao
Em đáp trả lạnh lùng như hằng vẫn
Ta nhớ hoài lần gặp gỡ cùng nhau
Ở nơi xa biết bao nhiêu mơ ước
Cận kề rồi lắm chuyện mới nẩy sinh
Em vẫn trẻ qua thời gian năm tháng
Cái già nua bám ta thật chí tình
Em hẹn đến ta phải lo đủ thứ
Rủ màng treo… chăn gối mới thơm tho
Khơi bếp sưởi hong lại vùng da thịt
Vốn đã mồi hễ chút lại co ro
Vẻ kiêu hảnh sắc dân miền Nhiệt Đới
Vẫn kiên cường dẫu lòng nát như tương
Quyết đóng chốt thi gan cùng thử thách
Ngựa đã già đâu chịu dẹp yên cương
(Thơ Vui)
HOT057- Tuyết&Ta

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009
HOT056- Đi&Đến
(Khởi viết từ Nov 05, 2009)
Vài hôm trước hay tin thằng bạn
Vừa mới đây vẫn tỏ yêu đời
Vụt đột quỵ… mọi giờ khăn khó
Nghĩ mất còn …sợ trễ quá thôi
Ráng có thể…. tới đâu hay đó
Tạm xem đây …dòng chữ cuối cùng
Xếp bút nghiên… thôi ngừng thơ phú
Tự cho mình khoảng ngắn thung dung
Được như vầy đã phần mãn nguyện
Vốn chân quê hưởng phước ân ban
Ba má nghèo mồ hôi tươm áo
Mong muốn con thoát cảnh cơ hàn
Được đi học giữa bao trẻ khác
Đứa giữ trâu... ở mướn... bắt cua
Người thành thị quần là áo lượt
Cuộc phân tranh đâu phải là vừa
Cám ơn Thầy rót nguồn kiến thức
Phễu đong đầy đều đặn như nhau
Bộ não phèn dần dần trong cước
Xin đời đời ghi tạc thâm sâu
Bước xuống đường bấy nhiêu hành lý
Tạ ơn Em đến cạnh rất gần
Chấp nhận hết muôn vàn cam khổ
Chất vai gầy gánh nặng ngàn cân
Vốn ít chữ củi châu gạo quế
Cuộc mưu sinh lây lất đợi chờ
Nguội binh lửa can qua quá khứ
Ước mơ nầy hình chỉ trong mơ
Kẻ nướng thịt giỡ kinh ngày cũ
Đọc vang vang bổn phận làm người
Ăn hạt thóc núi sông.. đã nợ
Ném vô vòng máu đổ thây phơi
Thói quen mới lằn tên mũi đạn
Đêm ngủ đầu quay hướng bao nhiêu
Chân thòng nước chia phần ụ đất
Như anh em san sẻ mọi điều
Hai lăm tuổi thanh xuân biết mấy
Máu tuôn dòng nợ nước đền xong
Nửa còn lại phế nhân từ đó
Thương tích đau tiếp bước cõi hồng
Xếp lại hết mọi điều ân oán
Khóa ngăn sầu… liệm nỗi buồn riêng
Nếu có phải biển vùi kiếp khổ
Lòng an nhiên chân bước xuống thuyền
Ở một nơi có Xuân hoa nở
Mùa Hè trong…rực rỡ đan thanh
Cứ đúng hẹn Thu về khoe sắc
Đông buồn chăng …sao vẽ thành tranh
Cũng nơi ấy ... giống từng ruồng bỏ
Mọc xanh um... xòe lá khoe cành
Cảm thư thái ... thân già nhẹ hững
Đêm không còn nơm nớp thâu canh
Lòng sảng khoái bên đời tươm mật
Lắng sâu trong... khơi mạch thành thơ
Lối tiêu dao ...bao người xưa đã
Lần bước theo thích thú đâu ngờ
Ngày giong ruổi qua bao cảnh lạ
Đêm gối đầu nghe suối hát ca
Lâu lâu mở ngăn đời đã cũ
Thử hành hương trở lại thăm nhà
Những tự nhiên theo chiều thiên định
Thoát làm sao Tứ Khổ đời người
Dọn mình bước qua miền thanh thản
Cứ xem là tàn cuộc rong chơi
Đứng nhìn lại nơi lần đầu đến
Những gần xa vướng víu trên đường
Đọc niệm khúc oán thù xin xóa
Vẫy tay chào gởi lại yêu thương
NhàQuê Dec 24, 2009
><><><><><><><><
Đi & Ở
Biết đến giã từ, bạn tiễn ta
Món ngon vật lạ có chi là
Nửa chai rượu đế vừa mua chịu
Khô nướng cơm chiều mới nhín ra
Từ độ xứ người lê gót nhói
Thường khi thức giấc buốt về xa
Cố hương mù tít nghe gần lắm
Đứng cạnh trái tim, rất mượt mà
NhàQuê
Tên kêu từng đứa bước vô tù
Cứ nghĩ lần nầy sẽ vạn thu
Ngầm tiễn dúi ta ve rượu gốc
Dặn thầm cất kỹ chút quà như
Rượu thần theo bước qua muôn khổ
Linh dược cạnh bên thế mẫu từ
Ve rượu hà nàm nhiều trại chuyển
Tấm tình trong đó vẫn y như
NhàQuê
Lê lếch thân tàn về cố xứ
Đời nầy đã thật sự sang trang
Thân sơ nháng thấy từ xa tránh
Giòng họ xem như chẳng buộc ràng
Mới đó mà nay ta đã mới
Rất ngu đần cũng rất lầm than
Cứu thân luôn cứu đời con cháu
Viễn xứ, dư đồ ta vẫn mang
NhàQuê
Chưa qua suốt hết đoạn đường trần
Đi Ở hợp tan biết mấy lần
Bất chợt ngưng mưa bừng nắng hửng
Thình lình sóng cuốn nước trôi phăng
Phàm trần Đi Ở đâu mình tự
Tạo Hóa sắp bày định kiếp căn
Thủ diễn trọn vai thôi bước xuống
Ngộ ra Đi Ở chẳng băn khoăn
NhàQuê Oct 17, 2006
HOT055- Cuối Năm
Từ Nam bão tuyết đang dần tới
Hứa hẹn sáng mai ngập trắng đường
Nhớ lại lần đầu rơi lất phất
Có gì lạ lắm… kẻ tha hương
Thu Đông Xuân Hạ nối nhau liền
Nhẹ hững hành trang thuở trung niên
Số âm lạnh cóng đời gầy lại
Xếp hết ưu tư cất muộn phiền
Tuyết phủ cây cành cứ mỗi Đông
Tháng năm lặng lẽ chảy xuôi dòng
Hai bàn tay đếm qua vài lượt
Nhấp nháy như hình đã sắp xong
Đường qua ngoái lại nhìn khắp lượt
Vạn trạng muôn hình những phù vân
Ta xin đổi hết làm viên sỏi
Lòng suối nằm yên nước trong ngần
NhàQuê 20-12-09
Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009
Nhỡ Mai, ...
nhỡ mai nắng ngủ chân đồi
tim hồng em có bồi hồi tiếc thhương?
Mịt mùng lối cỏ dầy sương
chiều buông,,, vạt áo sũng đường rách vai
thoảng lưng chừng tiếng thở dài
chim kêu vội vã lời ai phân trần?
nâng niu nỗi nhớ ... băn khoăn
chòng chành lá đổ
tần ngần bóng mây
thhương nhau ngày ấy nắng hay
bờ cây ngọn trúc lắc lay hoa rừng
môi ngoan hồng những ngập ngừng
nằm nghe suối khảy khôn cùng tiếng than
xạc xào,,, có phải bước chân ????? ...... songthhương
Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009
DQ026- Như Thật Như Mơ
NHƯ THẬT NHƯ MƠ
Ghé nhà ta, xin ngủ đỡ qua đêm
Trông dáng vẽ nàng thẹn thùng khép nép
Mắt huyền mơ, da phấn, tóc nhung mềm.
Ta nhỏ nhẹ hỏi nàng: Từ đâu đến
Đi cùng ai, sao chỉ thấy một mình?
Nàng khẻ đáp, hé môi cười bẻn lẻn
"Mấy chị em, đã lạc khúc đường quanh"
Ta đưa nàng vào trong nhà, hướng dẫn:
Đây chỗ nằm, đây bàn viết đơn sơ
Căn phòng ta, xin mời nàng nghỉ tạm
Ta ra ngoài canh cửa, thức làm thơ.
Đêm dần khuya, ta dường nghe sương lạnh
Trên chòm cây hoa nở, lá mơ màng
Có vì sao băng mình vào vô tận
Tiếng côn trùng da diết, tỉ tê than.
Trong phòng ta, chắc nàng đang ngon giấc
Có chiêm bao, hay mơ mộng gì không?
Ta lắng nghe...hình như nàng đang thức
Đọc thơ ta, bài "Điểm Hẹn Sau Cùng"
………
"Ta mơ về phía bên kia mãi
"Mong cuộc tương phùng (dẫu phút giây)
-Hương tóc thôi miên
-Làm mắt ngọc
Kề vai sao rụng
-Rót thơ đầy.
"Xin hẹn cùng ta ở chốn nào
-Bên ngoài vũ trụ,
-Giấc chiêm bao
-Tinh cầu xa lạ, nơi mù mịt
"Để được bình yên yêu mến nhau
"Ta sẽ ung dung lánh cõi trần
"Thoát vòng tục lụy, kiếp phù vân
"Đợi người cho đến ngàn năm nữa
"Điểm Hẹn Sau Cùng: Đỉnh Tuyết Vân"
Nàng bật khóc, làm lòng ta đau nhói
Muốn vào trong, nói xin lỗi một lời
Nhưng tự nhủ, chỉ e nàng bối rối
Nên thiếp đi, vào giấc ngủ chơi vơi.
Sáng hôm sau, khi mặt trời ló dạng
Ta vào thăm: Căn phòng trống lạnh tanh
Nàng đâu mất - Tập Thơ ta cũng mất
Chỉ còn vương vài sợi tóc mong manh.
Ta chợt hiểu -Nàng đã về trên ấy
Sợi tóc kia, là tín vật tìm nhau
Ta sẽ gặp lại nàng nơi Điểm Hẹn
Ngàn năm sau, hay hàng triệu năm sầu.
Ta sẽ đợi. Em ơi! Ta vẫn đợi
Một ngày kia lên làm rễ trên trời
Muôn khiếp nữa, dù rong rêu, sõi đá
Miễn sau cùng, vĩnh viễn có nhau thôi.
Thứ Hai, 14 tháng 12, 2009
HOT054- Thu Đông & Người
Mưa tiếp nối mấy ngày sau trận tuyết
Lá Thu khô nằm mẹp cũng như ta
Sáng gượng dậy đi vòng vòng phố ảo
Chợt gặp vần giống quá ... phải chăng là
Dưới miền Nam năm nay trời tuyết sớm
Từ Arizona qua tận Houston
Theo chiều gió trôi lên miền Đông Bắc
Thu đang còn...bỗng xám ngắt tầng không
Tưởng mạnh sân sân ... bất thần lạnh quật
Khuỷnh da mồi khô khốc răn reo thêm
Ực cốc nước đẩy trôi vài món thuốc
Hỏi bạn bè ...tụi nó cũng đau rêm
Lẽ rất đương nhiên già thời phải vậy
Biết mấy buồn thiếu tuyết trắng bay bay
Đường trơn dốc... xe quay... tim chực đứng
Có hề chi ... lánh chỗ bốn mùa nầy
NhàQuê 13-12-2009
Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009
HOT053- Tuyết & Giáng Sinh
Sáng thức dậy ngoài sân đầy tuyết
Nhìn vói theo Thu khuất đàng xa
Ngọn cây trần đứng run ái ngại
Đốm da nhăn ... bắt gặp tuổi già
Hăm mấy năm ...tưởng chừng mới đó
Chuyến bay dài Nhiệt Đới sang đây
Chiếc áo mỏng phất phơ tiếu ngạo
Túi hành trang lép xẹp... guộc gầy
Ờ ... mới đó... à à.... mới đó
Giáng Sinh nay cũng giống láng giềng
Mong tuyết trắng lại về đúng dịp
Tin như người... đời sống ổn yên
NhàQuê 09-12-2009
Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009
TEU126- Tản Mạn Vui
Người ngoài bình luận khen chê
Riêng mình ta hiểu mọi bề hơn ai
Gánh oằn biển đắng rừng cay
Vì chưng bộc trực chẳng hay dối lừa
Coi thường xu nịnh thích ưa
Sẳn sàng nhận chịu thiệt thua về mình
Quyết rồi giữ dạ đinh ninh
Đối đầu thủ đoạn… Nhiệt tình lẽ ngay
Việc khó người bỏ chạy dài
Biết mình bất tướng bất tài vẫn vô
Thượng vàng hạ cám sông hồ
Cũng qua cho biết… xuống mồ… hối sao
Mai kia khép lại kiếp sầu
Chuyện dài chuyện ngắn dưới cầu nước xuôi
Ta thường đứng lẻ bên đời
Hùa voi ăn bã ta coi ra gì
Người chê ta tánh Trương Phi
Bình sanh đã vậy cười khì… hổng sao đâu
NhàQuê 08-01-08
Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009
ST002- Nhắc Chuyện...Thôn Buồn
Ngâm ngùi cho những nhớ nhung quê nghèo
Đồng thanh vắng - Xóm cheo leo
Héo hon sắc lá nhạt màu ánh thu
Gởi quê tâm sự mịt mù
Từ trong thánh thót hoang vu tuổi khờ
Con đường đất nhỏ trơ vơ
Cội nguồn cho những dòng thơ lạc loài ...
Ngồi đây ... tiếc buổi ... trưa dài
Buồn hiu dáng Mẹ nhuyển tay têm trầu
Vườn sau gió luyện cơn sầu
Tiếng trưa im lắng hằn sâu đáy lòng
Ngồi đây,,, nhắc chuyện,,, dòng sông
Mây giăng lành lạnh
Cánh đồng ... suy tư .....
Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009
DQ025- Mùa Thu Bên Em
Bây giờ bên ấy mùa thu
Nắng vàng nhuộm lá, sương mù mây giăng
Em đi buổi sáng quàng khăn
Em về buổi tối sao băng ngang trời
Lạc loài vài chiếc lá rơi
Như hồn thu cũ tiếc người về thăm
Hẹn nhau chuyện MỘT NGÀN NĂM
Hiểu riêng hai kẻ thế trần vấn vương
Nghĩ rằng gặp khách văn chương
Ngờ đâu một bước đoạn trường thấy chưa.
Đa tình bệnh của ngàn xưa
Thu nghiêng từ thuở đong đưa lá vàng
Bên em mai mốt thu tàn
Lại về sương tuyết phũ phàng gió đông
Nơi anh biển hát chập chùng
Gió gào nỗi nhớ, bão bùng sóng xô
Có loài chim biển bơ vơ
Một ngày rã cánh bên bờ vắng thu.
Hỡi ơi! thương nhớ vô bờ
Bóng ai chìm khuất mịt mờ khói sương
DƯƠNG QUÂN




