Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008
TX026- Tầng Thứ 11
Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2008
TX025- Sánh Duyên Cùng
TX024- Thấy Xương Mà Tiếc
Những “ngôi trường xưa Em học” Đoản Rời: Thấy Xương Mà Tiếc NhàQuê tui vẫn giữ phong tục không đi Bác Sĩ khi không có bịnh. Mà trời cũng thương, hồi nhỏ tui bịnh liên miên nhờ thuốc Nam, thuốc Bắc, thuốc tiêu, thuốc tán xúm nhau đẩy lùi bịnh trái trắng và đồng bọn đi vào dĩ vãng: Dứt nọc!
Biết tui giờ quí và nhắc nhở mấy đứa con chăm sóc răng cho đám cháu, khi mà tui và mẹ sắp nhỏ mỗi lần nhìn món gà xé phai: Da thì nhiều cholesterol, xương đùi xương cánh làm sao đây, răng thiệt thì xệu xạo, răng giả thì mắc tiền quá! Nhất bì nhì cốt ơi! Ôi thời oanh liệt nay còn đâu! NhàQuê |
Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2008
TX023- Về Một Người Bạn
Những "ngôi trường xưa Em học" Đoản Rời: Viết Về Một Người Bạn ( tặng cô Lưu Thị Chiêu) Có lẽ cô mến tôi như một người anh và thân thiện ngay từ những ngày đầu cô về nhận việc tại Trường Trung Học Ba Tri, ở một quận lỵ nhỏ bé tận cùng của Cù Lao Bảo; Chúng tôi cùng dạy toán. Tới hôm qua tôi mới biết, cô cũng là cựu học sinh Trường Trung Học Kiến Hòa. Cô giáo sư mới, nói năng nhỏ nhẹ và xưng tên mình hay em chứ ít khi xưng tôi, mang đầy đủ vẻ đôn hậu của người miền Nam. Học sinh dĩ nhiên thương mến cô như tấm lòng cô đối với các em. Cô làm việc sôi nổi hòa mình của tuổi trẻ mới vào đời, các sinh hoạt trong trường cô tham gia tích cực. Tất cả những ưu điểm nghề nghiệp đã là lý do tôi nhờ cô phụ giúp tôi làm phó ban trong nhiều công tác được giao....qua đó chúng tôi chia xẻ nhiều kỷ niệm trong sáng dưới mái trường cùng dạy. Sau những năm đọa đày trở về, tôi nghe tin cô theo chồng định cư ở Pháp, tính tới nay gần ba mươi năm. Cách nay khoảng bốn hôm, tôi nhận một Email thường thì tôi xóa vì sợ virus, tên người gởi rất xa lạ; Nhưng tựa có chữ BaTri trong đó làm tôi khựng lại và khi mở ra là cả một bất ngờ.... Xin phép cô, cho tôi được đưa ra đây các Email liên lạc, chỉ để nói lên sự vui mừng và những khám phá mới về một người bạn đã xa cách thật xa cả không gian và thời gian... >From: m.armand@netcourrier.com >To: trongbtran@hotmail.com >Subject: cuu giao su TH BATRI >Date: Mon, 9 Apr 2007 16:11:28 +0200 > Anh TRONG than, Em ten LUU THI CHIEU hien dang dinh cu tai Phap Rat vui mung khi kham pha duoc trang web nay,thanh that cam on anh,nho the ma em nho lai nhung ky niem xua neu anh co email cua nhung dong nghiep khac >tu nien khoa 1974 DEN 1978 xin chuyen den cho em de lien lac sau 30 nam cach xa va cung xin anh pho bien email cua em de tien be lien lac: (m.armand@netcourrier.com). Thanh that cam on va hien ky toi LUU THI CHIEU Co Chie^'u, - Troi oi! Biet bao nhieu la mung! - Toi gap ai quen cung hoi xem co biet ve Co khong, ma van mu mit tam hoi! Toi biet Co o Phap, toi co den Paris mot lan gap vai dua hoc tro o do, ma chung cung khong co tin tuc gi ve Co. Nay sao ma may man la thuong! Cam on Internet! - Ve toi, vuot bien cuoi nam 1986, den My nam 1987 . Nay da 20 nam. Luc di toi dem duoc hai dua con trai; Gio chung hoc hanh da xong va da co gia dinh rieng tu. Ba Xa toi bao lanh sang doan tu nam 1991 dem theo 1 gai va 1 trai, da học xong va co gia dinh rieng tu Nam 1998 dua trai lon nhat sang doan tu voi gia dinh rieng gom Vo va dua con gai, chung cung yen on cong an viec lam va hoc hanh Nhu vay ve phan toi, gom Vo va 5 co deu dang sinh song tai My, moi viec binh thuong. Toi da nghi huu. Co 5 chau Noi, Ngoai ... - Ve ban be thi phan dong khong co dia chi Email vi co tuoi 60, chung minh da "Co Lo Xi" lam roi! Toi xin ke so+ vai nguoi hien o Ngoai quoc: Bui Thi Ngoc Ye^'n, Bui Thi Ngoc A'nh, Tran Kim Dung, Huynh Ngọc Thach, Duong Thanh Hong, Do Van Xuan; Do la nhung vi ma toi co lien lac bang dien thoai. De it hom ranh ranh va ddi.nh tha ^`n lại vi mung qua, sau do se luc lao lai roi cho Co biet chi tiet de lien lac. Du Co la nguoi Long An(?); Co co' thoi gian tre day hoc o BaTri, moi Co vieng trang www.bentrehome.net cua cuu hoc sinh Trung Hoc Kien Hoa nhu la khach than huu, toi co phu trach phan lon tren do voi ten dang ky NhaQue, hy vong co doc duoc vai dieu thich thu va goi nhan tin tren do cung tien vi khach truy cap se loan tin rong ra. Truoc het tham va chuc moi an lanh den Co va gia dinh Co lien lac theo dia chi trongbtran@yahoo.com tien hon vi toi check mail thuong xuyen, con ben Hotmail chi thinh thoang vì do la hop thu chua tai lieu can mo ra dung. Than men, Tran Binh Trong ,Anh chi thân; Thât là xuc' dông khi em nhân duoc thu anh ,và con mung hon nua khi biêt' duoc rang anh da liên lac duoc voi kha' nhieu nguoi quen ,nhu chi YÊN ,chi ANH ,anh HÖNG ...... Cang khâm phuc hon vê su chiu kho' cua anh dê suu tâm,tao môi truong cho ban huu cung nhung dông huong o Bên Tre co duoc môt môi truong dê liên lac và tham hoi nhau sau 30nam xa cach,cung ôn lai bao ky niêm dep khi con chung môt mai' truong trong thoi niên thiêu',truong trung hoc KIËN HOA ; Anh Trong thân ,dê em kê so vê thân thê' cua em cho mà nghe ,quê Nôi em o Bên' Luc' con quê ngoai thi o Bê'n Tre thuôc quân Hàm Long ,nhung em sông' và lon lên voi Ngoai vi BA Me em bân làm an o xa,vi vây mà em duoc hân hanh làm dân Bê'n Tre ,may man' hon nua em con là cuu hoc sinh cua truong trung hoc Kien HOA ( thuong xuyên làm lop truong)vào nhung nam 1963-1970 và sau khi dâu duoc tu' tài 2 em lên Sài Gon hoc ,rôi sau do'di làm duoc gap cac'anh chi trong mai' â'm gia dinh truong trung hoc BA Tri ,chi trong bôn' nam nhung biêt' bao ky niêm ! Emxin vài dong vê thân thê' hiên nay ,nam 1978 ,em theo chông sang PHAP' ,chung' em co duoc bôn' dua con ,môt trai và ba gai' ;hai dua lon' thành công tôt' dep ,dua thu ba dang hoc vê môn tâm ly' nam thu' ba ,con dua ut' 16 ¨tuôi dang hoc lop 11 ban toan',nho troi thuong cuoc sông' và con cai' em duoc on dinh , Em cung da vê huu ,hôm nhân duoc thu anh hai ngày truoc'là sinh nhut cua em (56) tuôi ,nho nhung tin tuc và hinh anh trên INTERNET mà em tim duoc nhung be ban cung thây cô hôi con o truong trung hoc nhin lai thây cô thi già di rât' nhiêu ;con tui em dua' nào toc' cung muôi' tiêu ,nhanh qua' thoi gian oi! Em da làm mât' kha' nhiêu thoi gian cua anh rôi phai không ?Em xin tam dung o dây hen anh chi lân toi ,chuc anh chi duoc nhiêu suc khoe và hanh phuc dê tiêp' tuc cham lo cho dan con cha'u và làm sông'mai nhom dông huong thân huu mên' thuong Bên'Tre. LUU THI CHIËU Bài nầy xem như món quà mừng sinh nhật cho cô nha! và Tôi cũng mang về cho Bến TreHome một người đồng hương, các bạn cựu học sinh Trung Học Kiến Hòa một người bạn đồng song, đồng môn. Cám ơn Internet và www.bentrehome.net NhàQuê m.armand@netcourrier.com wrote: From: m.armand@netcourrier.com To: trongbtran@yahoo.com Subject: Hôi âm thu ngày 24-4 Date: Tue, 1 May 2007 18:47:15 +0200 Anh Chi Trong thân , Em da nhân duoc thu cua anh, vê nhung thông tin và dia chi cua nhung nguoi ban em se liên lac sau ,ca'm on anh nhiêu la'm . Anh Trong thân ,thât cam dông khi doc duoc vài hàng cua anh nhân xe't vê em. Anh no'i râ't du'ng ,anh em minh de dàng thông cam vi minh co nhung diêm tuong dông ,cung nâng niu qui trong tinh thân huu cung nhung ky niêm thân thuong cua da'm hoc tro o noi miên quê heo la'nh tuy thât thà chon châ't nhung râ't trung thuc dê thuong . Em nho râ't ro ,ngày mà em len le'n roi bo dâ't BA TRI ,em nghi minh nên âm thâm ra di vi không muô'n gieo su buôn tui cho bao nguoi o lai ,và chac cha'n rang minh không chiu nôi su bin rin khi phai roi bo môt vung ky niêm êm dêm ,vây mà không biê't làm sao da'm hoc tro biê't duoc ,rôi chu'ng chuyên tai nhau ke'o ra bê'n xe ,dua thi niu ke'o dua thi khoc bu lu bu loa khiê'n xe không thê lan ba'nh duoc ,ông tai xê biêu em xuông xe và hua hen se vê tham chung lân cho't truoc khi di (ba'c tai là Ba cua môt em hoc tro). Anh biê't không tu ngày â'y dê'n lu'c di cung hon s'au tha'ng mà em không du can dam buoc chân dê'n ngôi truong môt lân cuô'i, bây gio ngôi dây hôi tuong lai và tâm su voi anh mà nuoc mat em roi, rôi thoi gian tha'm thoa't trôi ,cuôc sô'ng moi ,hoan canh moi ,gia dinh ,tra'ch nhiêm ..... Tuong nhung chuyên â'y da nam sâu trong ky uc ;nhung nay nho anh "NHAQUÊ " mà bao ky niêm dep hiên vê làm em sô'ng lai môt thoi vang son lu'c con niên thiê'u ; Anh dung cuoi vi em dung hai chu "vang son "hôi con tre sao mà quây qu'a , hang say nhu nguoi diêc không so su'ng, nhac dê'n dây em con nho và qui phuc anh ghê, anh nho co lân hôi hop dê tranh luân vê phuong ca'ch giang day sao cho co kê't qua tô't , co môt anh ca'n "hoi ngô'" tu xung minh kiê'n thuc hon nguoi ; nên phai làm theo phuong ca'ch cua anh ta , anh em minh buc minh cai lai , anh can â'y bèn nôi sung pha't biêu lung tung , anh giân qu'a du'ng lên no'i -Anh nên nho' .... ! Và sau ngày â'y bao su ganh ti nho nhen cua dua hep hoi da làm cho anh em minh nan long không it',tinh doi u ? KE thuong nguoi ghe't hong them nho' làm chi cho mêt ,buôn nam phu't thôi ,hi hi ..... Thôi , em dài dong lâm câm qua' phai không anh ? Tui em thuong ranh vào buôi tô'i '(sau 8gio) nê'u anh muô'n goi thi bâ'm sô' Tel. ........... hoi tên CHIÊU, dây moi là tên mà BA ME em dat cho ,di làm khai sinh ho cho thêm dâ'u sac, nghi co uc không? Khi goi Anh cu noi bang tiêng Viêt vi ông xa em cung là nguoi Bê'n Tre vi Cha Me dân Tây nên co' tên ARMAND . Hen anh lân sau, tam biêt Em LUU Thi Chiêu Gần Ba Mươi Năm (Tên Và Vận Người) Cảm tác sau khi đọc thơ cô CHIÊU, tên của cô bị Chánh Lục Bộ viết thành Chiếu Hồi trưa nhận lá thơ từ Pháp Kỷ niệm chìm sâu lại hiện về Có góc trời xưa hằng nhớ mỗi Dòng đời gặp lúc lắm nhiêu khê Khám phá điều chi lại mỉm cười Tên cha mẹ đặt lúc chào đời Bao nhiêu gởi gấm vào trong đó Chốc bỗng dòng thay số phận người Khoảng trước chênh vênh đã bước qua Còn đầy luyến nhớ buổi chia xa Bàn tay vẫy tiễn rưng rưng giọt Biệt nhé Ba Tri những tuổi ngà Chốn mới dùng tên không bỏ dấu Xem như trở lại khoảng trời mơ Cô CHIÊU ghé bến đời nhung gấm Cậu ấm cùng xây đẹp mộng chờ Lắm lúc ngồi ôn lại bước đường Lên đồi xuống dốc mọi quê hương Nơi đây chạnh nhớ về nơi cũ Mỗi một trong lòng đậm nét thương NhàQuê |
TX022- Lá Thư Miền Nam
Những "ngôi trường xưa Em học" Đoản Rời: Lá Thư Miền Nam (tặng chị Tô Thị Hồng Vân) Tôi hứa sau Tết sẽ gõ bài chị lại, thay cho những trang công phu chị viết mà tôi gấp rút đưa lên dạng scan. Rồi nhiều chuyện gấp rút hơn nên đến nay vẫn giậm chân tại chỗ, thế mà tôi lại gọi hối chị đưa bài kế tiếp...nhiều lúc suy nghĩ có nên để nguyên vậy hay không, ngoài cái lạ hay hay, nó còn mang thông điệp nhiệt tình của chị với trường quê xưa, bạn bè cũ mà www.bentrehome.net không quản ngại tài non sức mọn của mình, đứng ra làm nhiệm vụ chuyên chở đến mọi ngõ ngách có người mà trong tim mình còn xao xuyến chút gì khi nghe tiếng Bến Tre. Chị học trước tôi một năm từ quê lên tỉnh, tôi đi theo dấu chân chị vì những thành tích học tập của chị làm Ba tôi, người Chú họ của chị luôn hết lời ca ngợi. Sau khi rời trường Trung Học, mãi 20 năm sau mới gặp lại chị lần đầu tiên, chị đi ngang trong lúc tôi dắt vài con bò cho ăn dọc theo con lộ chính, thực ra là cho chúng rản chân. Chị không nhận ra còn tôi nhìn thoáng qua dường như ai đó giống chị. Cảm giác chị em nhận ra nhau lạ lắm: Vui buồn đủ thứ... chị về từ vườn tược đâu tận rừng sâu, tên gọi không gợi nhớ cho tôi lần nào tôi có đến dù là gần gần nơi đó. Hơn 10 năm nữa trôi qua nghe chị sang Mỹ, trong điện thoại chị kể bao nhiêu là chuyện cười , lần đầu tiên đơn thân độc mã muôn dặm xum họp chồng con. Lại 10 năm nữa gần đây trong đó có một lần gặp mặt, tôi đòi chị đóng góp bài khi tôi biết rằng thơ truyện của chị xuất hiện vài nơi và chị vui vẻ đáp lời mời BenTreHome. Cắt mở phong thơ dày cộm, ngoài địa chỉ ra còn họ tên người nhận hoàn toàn "nói tiếng Việt Nam" không có chuyễn âm gì hết. Tôi thật sự bàng hoàng khi xếp thứ tự lại theo loại, dù chị đã cẩn thận xếp rồi. Không kể gì nội dung tôi sẽ đọc trước khi đưa lên, chỉ nhìn mà nghĩ chị tôi vừa "giữ" cháu, vừa "nấu" cơm, vừa "khâu" bài đã viết tay chắc là trong mấy ngày liền, nhìn cách dùng chỉ may để khâu kết làm tôi mủi lòng. Nhà tôi cũng ngạc nhiên không kém. Có người hỏi chị sao không Email, chị cười: Tui cứ vậy chứ hổng MEO MỐC gì ráo! Mẹ Tiến Sĩ thứ thiệt đó! (Phạm Thị Trúc Chi, Ph.D) Tôi nghĩ rằng bất kỳ ai, như trường hợp tôi làm sao không xúc động cho được. Thế nên tôi đưa bài dạng scan là vì thế! Lẽ ra tôi còn chụp hình cả mấy cọng chỉ kết đưa minh họa để các bạn viếng BếnTreHome thấy hết tấm lòng của chị mà thương mà quý! Tôi định viết bài nầy ngay ngày hôm sau; Nhưng nay cũng không muộn. Không ngôn từ nào hơn: Cám ơn chị! Nhận nơi đây lòng quý mến từ www.bentrehome.net NhàQuê March 18, 2006 |
TX021- Anh Ba Vững
Những "ngôi trường xưa Em học" Đoản Rời: Anh Ba Vững Không nhớ rõ là 7 hay 11 năm trước tôi còn gặp anh. Với tình trạng ngây ngây, lang thang suốt ngày như vậy, tôi nghĩ ngày nay anh không còn trên cõi đời nầy nữa. Tự nhiên sáng nay tôi muốn viết về anh trước khi tôi lãng quên và biết đâu rồi đây tôi cũng ngây ngây như anh! Thực sự tôi gặp thầy Huỳnh Văn Vững (Lê Văn Vững???) năm 1965 khi thầy bị thuyên chuyển xuống dạy dưới Ba Tri. Chuyện đó phải coi là chuyện dĩ nhiên dành cho người tạm gọi là "không bình thường". Bộ Ba Tri là nơi dùng để lưu đày hay sao vậy mấy Quan Giáo Dục, hèn chi học trò miền quê không khá! Tôi biết thầy nhưng không có tiếp xúc lần nào trước khi thầy xuống đó, thầy đã dạy trường tỉnh lỵ và lân cận như trường Chợ Giữa...chẳng hạn, nhà thầy ở gần Chợ Ngã Năm. Vậy rõ ràng là thầy bị thuyên chuyển như là hình thức kỷ luật nào đó dành cho. Dù sao cũng là cơ duyên đưa tôi gặp thầy. Thầy xổ tiếng Tây chúng tôi trả lời bằng tiếng Ta, vì cỡ những người học chương trình Việt như chúng tôi hiểu kịp thầy nói cũng còn may! Có lẽ cung cách thầy nói chuyện làm người đối thoại rất "mát bụng". Thầy kêu tôi bằng Professeur làm sướng mê luôn! Nhưng tôi gọi lại bằng "Thầy" thì thầy bảo gọi bằng "anh ba Vững" thầy chịu hơn. Phòng ốc trường sở lúc đó dùng cho cả Trung, Tiểu Học nên gặp gỡ nhau là rất thường, rồi đôi khi trên đường hoặc trong đám tiệc nào đó, thầy chào bằng cách bắt cả hai tay làm tôi rất áy náy ngại ngùng. Lần thầy còn nhận ra tôi lại làm tôi thót ruột, tôi tình cờ gặp thầy ở bùng binh lúc gần sáng của những người thức sớm, nhưng giờ đó đối với thành thị vẫn còn là khuya, đường phố thị xã còn vắng lắm, tôi trên đường trở lại ghe còn đang đầy ấp hàng hóa. Tôi đi buôn, thứ nghề bá nghệ lây lất nuôi thân sau cuộc đổi đời. Thót ruột vì thầy nói tiếng Tây rôm rốp như một diễn giả dùng máy trợ khuếch thanh, thứ ngôn ngữ bị cấm tuyệt vào lúc đó. Chỉ dùng tiếng Việt! Tất nhiên tôi "chấp hành nghiêm chỉnh" bằng tiếng Ta và chỉ tiếng Ta mà thôi! Tôi mở máy nhỏ vừa đủ nghe chừng nào làm máy thầy phát càng lớn chừng ấy. May cũng tai qua nạn khỏi, không ai thức giấc vào giờ ngủ nướng để làm khó dễ. Lần cuối cùng thầy không còn nhận ra tôi nữa, thầy cứ lập đi lập lại "nhắc cho Anh Ba nhớ coi, nhắc cho Anh Ba nhớ coi, Anh Ba gặp em ở đâu vậy" Anh không còn nhớ đâu anh ba ơi, tôi đã nói đi nói lại mầy lần rồi mà, anh có nhớ lại đâu! Lần đó dịp về nước, cũng lại tình cờ thấy thầy vừa rời quán cà phê (??) trên đường Nguyễn Đình Chiểu khoảng tiệm kem Ngọc Duyên ngày xưa, có lẽ thầy định băng qua đường đang đông đúc xe cộ, lại luồn lách vun vút. Nhìn thấy, tôi dừng lại đứng chờ trước cửa tiệm Thái Nguyên thuở trước, tên tiệm thu mua cau dừa sấy thuở tôi còn đi học, nay qua bao đổi thay không biết những Nam Phát, Thái Nguyên và những cửa hàng trên đường nầy có còn bảng hiệu không! Thầy đã quên tôi thiệt rồi, ngay cả số tiền Việt tôi cho hết cho thầy mà thầy cũng không biết là bao nhiêu. Nhiều là bao nhiêu vậy, nhiều là bao nhiêu vậy! thầy hỏi nhiều lần, khi người đi cùng thầy hoặc khách bộ hành thấy sự kiện lạ dừng lại, họ lưu ý cho thầy đây là số tiền lớn đối với thầy. Tôi có nhắc mong may ra thầy vụt nhớ, về nghề cũ của tôi; Cám ơn Professeur nghe và thầy lại bonjour bằng cả hai tay như ngày trước. Tôi rời nơi đó. Anh Ba Vững của tôi là người bình thường đầy đủ hỉ nộ ái ố, đôi khi tôi thèm được khùng khùng như Anh. Thôi Anh yên nghỉ! NhàQuê July 25, 2006 ><><><><>< Kính Anh NhaQue, Thầy Vững là Thầy giáo dạy Tiểu Học, Thầy Vững thường mặc áo sơ mi trắng khi đi dạy, thầy hay nói tiếng Pháp khi gặp người quen. Khi gặp người quen, Thầy chào hỏi rất lễ phép, luôn bắt tay bằng cả hai tay . Thầy có gia đình , có một cô con gái, nhỏ hơn HH vài tuổi, tên là Đầm, nhà thầy trước kia ở phía bên kia cầu Nhà Thương ... Thầy quen thân với Ba Má của HH, thường gọi Ba Má của HH là anh chị Hai ... Anh NQ có biết thầy sống chết thế nào không, theo lời kể của Anh, như vậy là Thầy Vững đã mất ?! HH Bạn HH thân mến, Tôi không có tin tức gì về thầy Vững sau lần gặp mà thầy không còn nhớ ra tôi như trên đã kể. Tôi chỉ đoán vì thấy thầy có vẻ suy sụp nhiều! NhàQuê |
TX020- Thư Gởi Tường Lam
(Viết Tưởng Niệm Cô Nguyễn Thị Kiêm Quyên)
Đoản Rời: Thư Gởi Bạn Tường Lam
Bạn Tường Lam thân mến,
Tôi hẹn bạn lần lữa từ tháng giêng năm nay sẽ ghé thăm bạn mà mãi đến đầu tháng tư mới thực hiện được, mấy tuần trước đó bạn cứ căn dặn gọi cho bạn trước ít ngày. Xin lỗi bạn, tôi thường thích làm các bạn bất ngờ như bảy tám năm trước đây từ Canada về, tôi ghé nhà bạn Huỳnh Ngọc Thạch kêu cửa và chủ nhà chưa kịp mặc áo. Thế vui hơn!
Tôi đã chọn lộ trình dài hơn thông thường một ngày đường để gặp lại bạn sau hơn bốn mươi năm tin tức về nhau rất ít. Cuối ngày thứ ba của chuyến đi, tôi vào vùng lãnh thổ, chọn chổ qua đêm xong tôi lên máy báo cáo hiện diện, bạn cho tôi một giờ ổn định.
Nhà để đèn ngoài tôi hiểu là chờ tôi đến. Còn vui mừng nào hơn! Ðầu tiên đứa nào cũng tự nhận định xem nếu tình cờ gặp nhau giửa đám đông: Thì ...coi như là chưa quen!
Hai xác phàm đứng trước nhau lạ lẫm
với hình ảnh ngày nào tuổi đôi mươi khôi ngô tuấn tú, hai lão già nhìn nhau may lắm mới không rơi nước mắt: Nhờ bao năm trui luyện trong nghiệt ngã tột cùng của quê hương và thân phận. Ðứa nào cũng nói, cũng hỏi huyên thuyên về bạn bè xưa đứa còn, đứa chưa lần nào gặp lại, về thầy cô...và cả hai dừng lại ở một người: Cô Nguyễn Thị Kiêm Quyên.Hồi ấy, thầy Hiệu Trưởng xin ngưng giờ Việt văn của thầy Nguyễn Ðức Lâm đôi phút để giới thiệu cùng lớp chúng tôi năm thầy cô vừa ra Ðại học Sư Phạm nhận Trung Học Kiến Hòa làm nhiệm sở và bắt đầu giảng dạy vào đầu năm tới, năm Ðệ Nhị của chúng tôi.
Thầy Hiệu Trưởng giới thiệu tên và môn dạy từng người: Gs Toán Vũ Ðình Lưu, Gs Sử Ðịa Lê Như Dực, Gs Anh Văn Vương Gia Thụy, Gs Pháp Văn Kiều Văn Chương và Gs Vạn Vật Nguyễn Thị Kiêm Quyên.
Hình như thầy Kiều Văn Chương thay mặt nói vài lời trong lúc " đóa hoa lạc giửa rừng gươm" có gương mặt khuê các, hiền từ đang lặng lẽ quan sát chúng tôi, đám học trò tương lai của mình.
Thầy Hiệu Trưởng lại tiếp tục hướng dẫn sang giới thiệu lớp khác, chúng tôi chụm đầu bàn tán, lần đầu tiên thầy Nguyễn Ðức Lâm dễ dãi cho chúng tôi việc gây ồn ào nầy. Các "Mao Tôn Cương" thống nhất nhau một nhận định là nhờ uy tín cụ Hiệu Trưởng Nguyễn Ðình Phú mà Bộ đã thuận cho trường mở thêm các lớp đệ nhị cấp và gởi nhiều Giáo Sư về trường.
Thời gian gặp mặt ngắn ngủi vậy mà có đứa cũng cho biết là mấy thầy nam là người Bắc, còn cô Quyên là người Nam và bà con với bạn Nguyễn Phước Tồn, tin nầy sau đó không phải là "Tin Vịt".
Cô dạy môn Vạn vật cho ba lớp đệ nhị A và hai lớp đệ nhị B, đối với bọn ban B NhàQuê mỗi tuần hình như chỉ có một hay hai giờ vì là môn phụ, không phải thi viết; Nhưng ban A thì không tà tà như vậy được, "Gạo" đêm ngày.
Bạn Tường Lam thân mến,
Bạn kể rằng khi vào vấn đáp xong, bạn tình cờ gặp cô trong sân trường, cô ân cần thăm hỏi xem có cần "cứu" gì không, bạn từ chối; Cô cho biết tất cả giám khảo hôm đó đều là bạn cùng khóa với cô và cô nhiều lần nhấn mạnh đừng quá tự tin. Sự lo lắng của cô lần đó in đậm trong tận cùng tâm khảm bạn về một người thầy dạy hết lòng chăm sóc học trò.
Tôi có nói với bạn là nghe đâu sau 75 cô không còn dạy nữa và tôi cũng chẳng gặp lại cô lần nào.
Mấy năm trước trong lần về Bến Tre thời gian ngắn, bạn có nhờ người bà con tìm tin tức về cô nhưng không kết quả. Bạn nói với tôi con người cô hiền lành, không lanh lợi như vậy làm sao bon chen khi phải xa rời môi trường vốn đã chọn là nghề.
Về phần tôi, tình cờ trong lần dạy thực hành ở trường Gia Long, cô vào trước mấy phút, ngồi cuối lớp làm giám khảo, cuối giờ ra đến hành lang cô bảo: Em dạy vậy được lắm NhàQuê à! Tôi biết rằng cô cho điểm không ít.
Năm 67 vào K25/TÐ lại tình cờ chung đại đội 11 với thầy Phan Thế Chánh, chồng cô, thầy thuộc trung đội 43/11 cùng trung đội Huỳnh Ngọc Thạch và Nguyễn Tiến Minh, tôi 44/11.
Hôm đi bải bắn ba phát chào sân, vừa xuống dốc cổng số 9, phần trước đại đội bị đánh mìn ngay đầu cầu Bến Nọc, vừa chết vừa bị thương 11 người, y chang con số đại đội 11.
Trung đội thầy có thiệt hại: bạn Nguyễn Văn Kha tử thương, Kha quê Châu Phú Bến Tre, trọ học ngủ chung giường với NhàQuê.
Ra tới bải bắn thầy Chánh lính quýnh thế nào với khẩu Garant M1, mà cơ bẩm bụp thầy suýt đi ngón tay, nhanh đến nỗi tôi làm phụ xạ thủ nằm cạnh mà cũng không nhìn kịp.
Tin tức báo chí về vụ bị đánh mìn, làm gia đình nào cũng lên thăm cuối tuần đó. Gặp cô trong khu tiếp tân, cô nửa đùa nửa thật, cách nói có hơi tếu: Em làm sao mà ngón tay thầy ra nông nỗi nầy! ( không cầm tay nhau được) NhàQuê muốn tếu lại kiểu lính sợ bất kính!
Mấy tuần tiếp theo thầy Chánh lần nào cũng khệ nệ mang vào tận giường: Phần nầy cô gởi cho NhàQuê nè! Ô nào bánh, nào trái cây.
Mấy tháng sau tôi đi học ngành khác ở nơi xa. Khoảng thời gian nào đó giữa năm 1968, tôi về dưỡng quân và tà tà uống nước mía trong nhà lồng cũ chợ Bình Chánh (Gia Ðịnh) cạnh Quốc lộ 4, chiếc xe đò Á Ðông xịch đỗ rước thêm khách, thầy trò vừa nhận ra nhau thì xe đã chuyển bánh; Ðó là lần trông thấy cô cuối cùng!
Bạn Tường Lam thân mến,
Hôm sau ăn sáng như đã hẹn trước xong, tôi chuẩn bị lên đường, bạn giao tôi hai chuyện: Thứ nhất chuyển quà bạn gởi cho Vân Bầu và Hải Ngò, thứ hai tìm tin tức về cô Quyên rồi bạn với tôi sẽ gởi về cô món quà chắc sẽ làm cô vui trong lúc tuổi già.
Cuối tuần kế tiếp tôi trở về nhà và làm ngay những điều bạn giao: Việc thứ nhất Admin làm suông sẻ. Mấy ngày sau Admin email cho biết là
cô đã qua đời cách nay mấy năm (và mới đây chính xác nhất NhàQuê được biết là cô mất ngày 23 tháng 7 năm 2003 sau mấy lần qua khỏi stroke; Nhưng lần "Tai Biến Mạch Máu Não, Brain Accident" thứ năm, lần cuối cùng kiệt lực Cô đã lìa bỏ chúng ta).Tôi gọi liền cho bạn, không gặp và bạn về gọi lại tôi.
Tôi thông báo tin vừa nhận. Hình như phía bên kia giọng bạn nghẹn ngào chỉ lập đi lập lại mấy lần: Trễ quá, mình dỡ quá NhàQuê hở!
Tất cã ngưng lại thật lâu. Vĩnh Biệt cô Nguyễn Thị Kiêm Quyên!
Hình ảnh cô lưu giữ trong trí nhớ của tôi là con người khuê các, phúc hậu, hiền từ, đang hân hoan mang hoài bảo của mình bước xuống cuộc đời.
Câu kết tôi viết gì cho bạn đây?
NhàQuê
Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008
TX019- Đại Bác Cướp Cò
Đoản Rời: Đại Bác Cướp Cò
(Viết tặng quan ba pháo thủ Trần Văn Tự)
Tưởng là chuyện giỡn chơi, có thiệt đó các bạn à! Bản thân NhàQuê tui trải qua ba trường hợp xin kể tặng người bạn tuy xa lại gần của tôi, dịp bạn quyết định nghỉ hưu cuối tuần nầy: Tôi nói xa là chúng tôi xa nhau ba mươi năm mới gặp lại, gần là nay trong số bạn cùng năm vào trung học chỉ có hai đứa tôi gần nhau nhất cũng phải mất một giờ rưởi lái xe.
Tôi ra trường Pháo Binh sau bạn tôi ba khóa, thuộc đàn em, kể như lội mút chỉ vì các phương vị chỉ huy có chử THỌ đã được hàng hàng lớp lớp đàn anh nắm giữ rồi.
Không biết do đâu, vì sao, tôi lại được về Tiểu Đoàn Pháo Binh Hoàng Gia, gọi như vậy vì nó ở sát nách Nhà Vua tức Biệt Khu Thủ Đô, chứ đơn vị tôi có tên có số riêng như mọi đơn vị khác.
Tôi trình diện đơn vị trưởng đúng hai tuần là gặp trận Mậu Thân liền, quân số tại hàng lúc đó rất ít vì đang đi phép Tết và một số "dù" về thăm gia đình chung quanh SàiGòn.
Sau ba tháng nằm trong tiền đồn mật khu Lý Văn Mạnh nay là khu kinh tế mới Lê Minh Xuân, tôi trở về vị trí Pháo Ðội đang đóng tại quận Bình Chánh Gia Ðịnh, đi phép 24 giờ xong, cũng chưa có việc gì làm.
Nhờ có số sống dai, trong lính rất cần cái số đó lắm!!! Nên đúng ngày tháng cũng được thăng cấp. Tiệc liên hoan cho các Sĩ Quan tân thăng trong lần có tôi, cũng được TĐ tổ chức trong Hội Quán Sĩ Quan của đơn vị như những lần khác.
cho mượn chứ chỉ cần cú điện thoại là TĐT tôi lo từ A đến Z và thuộc cấp chạy bắn khói từ Z trở lại A...
"nhảy" rồi về sớm hay đi "công vụ". Phải nói rằng thằng bạn tôi quả là hay! Nó xứng đáng được rút về lo ban 5, nhờ vậy tôi trám chổ của nó và khỏi lội nữa.
cuối cùng 100% em ơi, đêm nay 100%! Nàng tỉnh bơ chậm chạp đi vào phòng thay đồ, nhìn từ sau cũng không biết diễn tả sao cho đúng những gì mắt thấy. Ước gì tôi là họa sĩ!! Đẹp vậy mới thoát y chứ!! ............................
NhàQuê March 17,2006
TX018- Viên Sỏi
Tôi mong ngày về Nam, nên lần từ giã quê hương các bạn lòng tôi mừng, không giống như các bạn lúc khăn gói rời xa. Chắc ai cũng có lần xao động như thế!
Từ khi còn đi học, ao ước khi đất nước tôi thanh bình, tôi sẽ đi nơi nầy, nơi nọ khi có dịp. Thế mà tôi đã bỏ nhiều cơ hội trong thời gian lưu ngụ nơi quê hương các bạn. Tôi đã không biết Vạn Giã, Vạn Ninh, Thành Diên Khánh, Suối Nước Nóng.
Nhủ thầm thôi để sau nầy! Cái sau nầy tôi chờ đợi, nuôi dưỡng khác xa cái sau nầy tôi nhận được nên ước muốn đi đó đi đây cơ hồ không thực hiện được.
Ngày nay có dịp đi nhiều nơi, nhưng tôi biết rằng những nơi tôi ao ước ngày nào, giờ chỉ là phấn son. Cái hồn nhiên mộc mạc tôi yêu, ước muốn một lần được gặp đã vĩnh viễn của quá khứ. Cái háo hức ngày xưa thôi giờ để lại con cháu tôi mấy dịp chúng về thăm đất Tổ. Thế cũng đủ!
Khi đến nơi nào hay rời xa tôi đều mang về theo một vật kỷ niệm, vật kỷ niệm có khi cũng tức cười vì đó là tờ thực đơn của nơi tôi đã ghé ăn.
Theo thói quen đó, tôi cúi xuống nhặt viên sỏi nhỏ còn ấm quê hương Ninh Hòa các bạn, viên sỏi có thể không phải từ trong lòng đất nơi đó, nhưng nó đã hiện diện ở đây trước tôi.
Con Sông Dinh, Xóm Rượu, Đường Luồng
Thành phiên bản in đầy trí tưởng
Một mai kia có dịp đến cùng
Sẽ rất quen không gì bỡ ngỡ
Bốn mươi năm dấu tích đổi thay
Lần đầu tiên dừng lại nơi đây
Thêm thiện cảm ghi lòng từ đó
Giữ trong sâu bước mỗi dần xa
Màu núi lam càng lúc một gần
Mười bánh xe dừng hẳn vòng lăn
Tôi đứng giữa núi rừng Dục Mỹ
Bao nhiêu mới bắt đầu từ đấy
Chứ bây giờ tôi khách hành hương
Về nhìn lại dấu chân xuống núi
Trả chiếc gùi nay đã rách bương
Chỉ viên sỏi vẫn còn nguyên dạng
Đấm vai nhau cười khách đứng nhìnChưa nhận ra hai bên cứ ngó
Cây cầu xưa chứng kiến lặng thinh
Tóc tôi bạc mà rong vẫn vậy
Dáng ai ngồi giặt giũ khoan thai
Nước từ nguồn miệt mài xuôi chảy
Như tôi xa biền biệt năm dài
Nay trở lại chung quanh đều lạ
Trả về lòng viên sỏi tôi vay
Đã đi theo gần suốt đời nầy
Cùng lạc bước theo dòng nghiệt ngã
Gợn sóng tăng như đã vẫy tay
Từng hàng dương vẫy gió đong đưa
Hương cà phê và làn khói quyện
Đưa tôi về cổ tích giăng mưa
Cài áo che … lạnh từ hướng núi
Chia tay nhé đã là phút cuối
Kỷ niệm xưa nầy dịp ghé thăm
Đỉnh núi cao cũng dường xúc cảm
Nhạt nhòa mây qua đó tần ngần

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2008
TX017- Dục Mỹ ...
của cô Hà Thị Thu Thủy và bạn Phó Ðức Lâm nói về Dục Mỹ, cái Thành Phố Nhà Tranh Vách Ðất mà từ 19-08-1967 đến 05-01-1968 tôi đã thụ huấn pháo binh ở Huấn Khu đó.* * *
Tôi trong số 36 mạng Khóa 25/SQTB Thủ Ðức được chọn đi học Pháo Binh, khóa trước đó không có người nào. Nằm vật nằm dựa ở phi trường Tân Sơn Nhất chờ chuyến bay, cuối cùng rồi cũng được leo lên chiếc C-130 của Mỹ, phi cơ đáp xuống phi trường Nha Trang đã nửa đêm, lần đầu tiên đi máy bay lại là phi cơ quân sự, ngồi bẹp xuống sàn lỗm ngỗm quân trang, lại đi ban đêm: Cũng như không! Kể như chưa biết đi máy bay là gì.
Thành phố "Thùy Dương Cát Trắng" tiếp đón chúng tôi ở khách sạn ngàn sao một góc nào đó trong khu quân sự phi trường. Rà hết băng tần duy nhất của cái radio bỏ túi không nghe được đài nào: Buồn ơi là buồn! Nước trôi ly biệt nguồn.
Sáng hôm sau được GMC bỏ xuõng cuối đường Ðộc Lập chờ xe trường Pháo Binh đến rước. Chúng tôi cắt phiên canh giữ quân trang, thay nhau đi phố, có đứa mua mang về cuốn Ðời Pháo Thủ của Nguyên Vũ (K16/PB), chuyền tay nhau đọc; Thấm thía về tương lai nhà pháo của mình!
Mấy ông tài xế nhà binh lái xe thì phải biết, mấy Ỗng leo và đỗ dốc đèo Rù Rì không cho chúng tôi phút nào "xa quê hương nhớ mẹ hiền" được cả! Xón thật! Hai xe ngược chiều cơ hồ đâm vào nhau. Cuối dốc mới thở ra ngắm nhìn phong cảnh.
Trời về chiều, núi ngã màu xanh sẫm, mây xuống thấp la đà, xa hơn cái nhà ga xe lửa đứng đơn độc là xóm làng gần giáp chân núi sương khói giăng giăng, con đường dẫn tới trông hiu hắt làm sao; Chúng tôi không còn pha trò nhau, im lặng, mỗi người chìm vào thế giới riêng. Không biết do đâu, tự tôi đặt tên ga phía trái trước khi leo đèo Rọ Tượng là ga Diên.
Vậy là bây giờ tôi mới biết xóm nhà cuối khu rừng nước mặn thưa thớt toàn cây mắm trắng và ô rô về phía phải của Quốc Lộ 1 trước khi đến đèo là làng Tân Thủy, cùng tên với quê tôi và cũng sinh sống bằng nghề biển. Trước khi qua đèo, nghe nói Rọ Tượng nguy hiểm hơn Rù Rì làm tôi lo một phen nữa lên ruột , nhưng không chẳng có gì: An toàn trên xa lộ!
Có lẽ tôi ngồi bên băng phía lề mặt nên tôi nhìn thấy rõ trường Trung Học Trần Bình Trọng với hàng chử tên trường màu đỏ, trường trệt không nằm cạnh đường mà xa bên trong, phía trái từ hướng Nha Trang tới. Tôi lầm lẫn, tưởng rằng trường Pháo Binh gần trường Ðồng Ðế tức ngoại ô Nha Trang. Khi đến ngã ba Ninh Hòa xe ngừng, tôi lại tưởng trường ở lòng vòng gần đây; Lại lầm! Ðường trường xa...
Ở ngã ba đó, tiệm nem nướng Thái Thị Trực hấp dẫn tôi khiến sau đó mấy lần tôi trở lại có khi phải đi về trường bằng xe lam; Vậy mà có đứa lại nói có tiệm khác ngon hơn mà nó không chịu chỉ trước: Thế có ức không?
Mấy năm sau tôi trở về trường làm giám khảo kỳ thi mãn khóa, tôi lại có dịp cùng mấy sĩ quan giám khảo khác dùng chiếc 4x4 của trường để thăm Ninh Hòa. Lại đến Thái Thị Trực làm nem nướng rồi lòng vòng dọc Quốc Lộ, đám xe sư đoàn Mãnh Hổ hay Bạch Mã gì đó của Củ Sâm, gần như chẳng buồn tránh ai dù trục lộ khúc đó chẳng rộng rãi gì. Ninh Hòa tôi chỉ biết thế!
* * *
Trường Pháo Binh Dục Mỹ nằm sau lưng Trung Tâm Huấn Luyên Biệt Ðộng Quân, dẫn vào bằng con đường cặp hông hướng từ Ninh Hòa tới, ngăn bằng hàng rào kẻm gai đơn sơ.
Không sung sướng đâu các bạn ơi! Tụi tôi bù đầu vật lộn với các môn: Chiến Thuật, Ðịa Hình, Trung Ương Tác Xạ, Chiến Cụ & Ðạn Dược, Khẩu Ðội Vụ, Quân Xa, Truyền Tin và cả Chiến Tranh Chánh Trị nữa.
Bù lại, chúng tôi chiều nào cũng ra phố Dục Mỹ tự do trừ những khi dã trại đêm. Cuối tuần có xe đưa đi Nha Trang, chiều Chúa Nhật ruớc về. Người thân một đứa bạn tôi vốn là thầu khoán đó đây, có biệt thự bỏ hờ do một quản gia trông coi trên đường Biệt Thự, hai đứa tôi cuối tuần ra đó được lo như ông chủ nhỏ.
Từ biệt thự đó lội bộ băng qua đường với khăn tắm vắt vai là đã tới biển khu vực gần nhà hàng Kim Sơn có rào kẻm gai, nghe nói dành riêng cho Phó Tổng Thống Kỳ, chán về đã có cơm dọn sẳn sàng. Đôi lần xuống tận chợ Chụt làm vài quả Phở, lại cũng nghe nói Phó Tổng Thống Kỳ ưa tới đây: Tôi cho phở Chụt đạt điểm A!; Nhưng tụi tôi vẫn thích khu vực đường Ðộc Lập hơn hẫu xực mì xào dòn đồ biển , đớp bún bò huế đường Hoàng Tử Cảnh và vài chuyện ai cũng biết .
Càng về sau chuyện đi Nha Trang thưa thớt dần vì tiền lính tính liền. Ðầu tháng lảnh lương, bà Ðô chủ câu lạc bộ trường Pháo Binh, bắt ghế ngồi gần nơi phát ngân viên làm việc, bà thu không sót một xu các anh nào trong tháng Gô Sĩ bà ta. Con nhỏ Ngân Thủy con bà, thường gọi Ngân, đẹp không có chỗ nào chê được, nhỏ cười liếc ai cũng có cảm tưởng cô ta đang để ý tới mình. Lầm to! Nhỏ đi về đã có người đưa đón.
Có cái câu lạc bộ đó cũng đở lắm, mỗi sáng chúng tôi đến uống cà phê và xin một bi đông nước đun sôi chống sốt rét. Việc nầy nhỏ Thủy tử tế có thừa, chắc Nhỏ cũng sợ dùm các Quan tương lai dính chấu bệnh chưa chi đã run.
Phòng ăn dành cho SVSQ chúng tôi bàn ghế đóng bằng gổ thông: Pháo Binh mà! Mỗi bàn bốn đứa bốn cạnh, trước mặt một đỉa ớt hiểm tươi rói, một gói thuốc nâu có, đỏ có, hai ba thứ ngừa sốt rét, món ăn có thịt, cá, bò thay đổi, nhưng món măng bao giờ cũng hiện diện mỗi ngày chưa có triệu chứng nào đào ngũ dù có khác cách chế biến. Từ đó tôi bắt đầu ăn ớt nhất là hôm nào có món cá biển, cá tương đối còn tươi, nghe nói từ Vạn Giã chở lên.
Trừ những khi trời mưa, chiều nào chúng tôi cũng có mặt ở các quán cà phê Dục Mỹ, có khi đi lang thang chẳng có mục đích gì. Nay đọc lại các bài viết trong ninh-hoa.com mới nhớ ra rằng: À ! Ở Dục Mỹ các con đường mang số 1, 2, 3 ...
Lần đó tôi đến tiệm Tân An rửa hình , đúng lúc con nhỏ Yến con chủ tiệm bí toán, tôi thấy Nhỏ loay hoay quên cả hỏi tôi, khách hàng mới vào. Nhìn qua tôi ngứa nghề giải sơ cho Nhỏ, không biết Nhỏ có hiểu không? Nhưng lần đến lấy hình , Ba Má của Nhỏ mời uống nước và ngỏ ý nhờ dạy kèm cho Nhỏ. Tôi nhận lời và bảo Nhỏ tìm thêm vài người nữa.
Có những đêm kéo súng lên Lam Sơn trực, tụi tôi cũng mò về chợ Dục Mỹ uống cà phê cho ấm lòng chiến sĩ, từ đó lên trung tâm huấn luyện Lam Sơn phải ngang qua phi trường Dục Mỹ mà phía đối diện là bãi tập Ðịa hình và Chiến Thuật, cũng như nơi diễn tập và thao dượt cuối khóa chúng tôi.
Khi học các bài về Khẩu Ðội Vụ, có khi súng phải được kéo vào tận xạ trường xa trong núi, nơi đó nhìn rõ
đỉnh Vọng Phu không cần phải dùng ống dòm. Trên đường đi, về xe ngang qua Buôn Sim, Buôn Lác lô nhô nhà sàn và mùi hăng gia súc, có những tối trên đoạn ấy, gặp các bạn bên Biệt Ðộng Quân lặng lẽ di chuyển trong đêm. Còn trên quốc lộ 21 từ hướng Ninh Hòa đến, trước khi leo dốc Núi Ðeo, ai cũng thấy bảng to tướng "Nơi Ðây Lò Luyện Thép" , bao giờ cũng nghe tiếng la hét xung phong về phía có dây tử thần.Cái đáng nhớ nhất là có một sáng chúng tôi ra chợ uống cà phê về chuẩn bị hay đã ăn cơm xong, vì chúng tôi cứ đủ bốn người là mời các Quan cầm đũa chứ không cần đông đủ. Bỗng có kẻng báo động, mấy đứa về trễ hơn nói ngoài chợ đã lụt tới đầu gối rồi. Tôi chưa tin vì trời chỉ lâm râm chứ không có trận nào mưa lớn từ mấy ngày qua và tôi cũng mới về từ ngoài ấy. Hướng núi có lẽ mưa mấy hôm nay, trời mù không nhìn thấy đỉnh Vọng Phu. Tôi cũng theo đoàn người đi, thực ra do hiếu kỳ chứ tôi không có nhiệm vụ gì.
Lụt thật! Lụt gì mà dễ vậy! Ðứng ở trụ cây số có chử Nha Trang 47 Km, bên kia đường trước Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Ðộng Quân nhìn nước đ
ục ngầu đang chảy cuồn cuộn từ nguồn suối Dục Mỹ xuống, ngập mất lan can cầu, giòng nước hung hãn mang theo cây khô, nhánh to. Các bạn sau nầy thấy thành cầu Dục Mỹ có gãy một đoạn hay được vá lại là do trận lụt năm ấy. Các nhà vách đất rệu rã thãm hại. Dòng suối hàng ngày nước tận lòng lạch, đứng trên cầu nhìn xuống mấy cô ra lấy nước, giặt giủ ngồi trên mấy tảng đá trông nhỏ xíu, sâu bên dưới. Phút chốc con suối hiền hòa trở nên kẻ hung bạo.Khí hậu Dục Mỹ rất bất thường, ban trưa nóng ngủ dậy không nổi, uống hai trái dừa lạnh do các anh quân nhân cơ hữu trường mang bán dạo, cũng chưa đã khát, dừa Ninh Hòa nhỏ và ngọt hơn dừa Bến Tre. Ban tối lạnh khó lòng tắm được, từ đó tụi tôi sáng chế ra kiểu tắm rất Pháo Binh: Tắm trên miền (dựa theo tên một loại tác xạ: Tác xạ trên miền), tức chỉ tắm những phần cần tắm. Vậy chứ vẫn cứ tán nhỏ Ngân Thủy thơm tho dài dài, không thuyên giảm .
* * *
Ðầu năm 1968 tôi mãn khóa, sáng 06 tháng 01 năm 1968 tôi rời trường về Nam, lần nầy tôi mua vé hàng không Việt Nam: Nhớ nhà quá! Không chờ phương tiện nhà binh được. Dù có trở lại một lần vài năm sau đó, nhưng mấy chục năm qua tôi chưa gặp lại một ai kể cả các bạn cùng khóa ít ỏi chỉ có 36 người tính luôn tôi đã được rải ra khắp bốn vùng chiến thuật.
Nay đọc trong ninh-hoa.com gợi cho tôi nhớ một khoảng thời gian trong đời rằng có lần tôi đã đến đó: Vùng đất xem ra nghèo nhưng dễ thương!
NhàQuê
Connecticut Oct 06,2005
Rất vui khi được biết anh gia nhập vào trang Ninh Hòa đồng hương của chúng tôi. Nhân dịp đọc bài viết của anh trên trang Web ninh-hoa.com về Dục Mỹ thật hay, gây cho tôi nhiều cảm xúc và xin có đôi lời nhờ trang Web gởi về anh .
Dù chỉ một thời gian ngắn nhưng anh đã có những kỷ niệm và yêu mến xứ nhỏ của chúng tôi vùng đất xem ra nghèo nhưng dễ thương. Cuộc sống nơi đó sau 1975 đã không còn được như trước vì chiến tranh tàn phá một phần nào và sự sinh sống của những người dân nơi đó xưa kia sống nhờ vào 3 trung tâm quân đội giờ đây cũng không còn nữa nên quang cảnh sinh hoạt hoang vắng hơn trước nhiều. Những hình ảnh cũ đã mất hết cả rồi. Nay được một người là quân nhân xưa kia, dù chỉ ghé qua một thời gian ngắn nhắc đến, tôi thật sự cảm động, thế mới biết những người đã sống từ thuở bé trong vùng quê nhỏ đó dành sự yêu thương cho nó nhiều biết dường nào. Cám ơn anh đã dành tình cảm cho quê nhỏ chúng tôi.
Qua lời hỏi thăm của anh về chị Yến con của bác Tân An tiệm chụp hình, tôi được biết ba má của chị vẫn còn ở Dục Mỹ tại căn nhà xưa, chị Yến đã lập gia đình và có 3 cháu, hiện chị đang sống tại Quảng Ngãi quê chồng, chị lớn hơn tôi hai lớp. Chị có người em gái tên Oanh đang sống tại Mỹ là bạn học với em gái của tôi, Oanh có về VN và ghé thăm chúng tôi vào tháng 9/2004.
Kính chúc anh và gia đình vui khỏe, hạnh phúc. Mong được đọc nhiều bài viết của anh gởi qua trang Web ninh-hoa.com, chúc anh sáng tác nhiều.
Kính thư.
Thu Thủy
Vịnh Đỉnh Vọng Phu
Dặm tiễn lên đường nhắm hướng Đông
Người về chót đỉnh đứng chờ trông
Non thương giúp nhón … nâng tầng đá
Biển cảm dùm loang … dịu nắng hồng
Biểu tượng kiên trinh trong ngữ ngạn
Hình trưng tiết liệt giữa thinh không
Mây trôi vướng núi dừng lưu luyến
Hóa thạch "Vọng Phu" mãi đợi chồng
NhàQuê
(Được họa từ bài xướng Vọng Phu Thạch bên dưới)
… ? ˜ { ™ @ ….
Vọng Phu Thạch
Ngóng đợi phu quân cuối bể đông
Đăm chiêu thiếu phụ mỏi mòn trông
Bồng con rủ rượi hai hồn đá
Dẩm núi trơ vơ một bóng hồng
Đếm bước kim ô trầm đỉnh ngạn
Đong gương ngọc thổ ngự tầng không
Thoi đưa tạc dấu trang tình luyến
Khắc giữa nhân gian khổ vọng chồng
Đồng Lão








