Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008

TX027- Ăn,Tết, Ăn Tết


Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Ăn, Tết, Ăn Tết


Ăn

Vợ và Em Vợ một nhà hiền triết đã cùng nói rằng: Một ngày không ăn uống, soi gương không nhận ra được mình. Nên ăn uống cực kỳ quan trọng cho những ai thường soi gương.

Ăn và uống liên hoàn hổ trợ cho nhau: Nếu ăn mà không uống thì bị hốc cổ, trừ ăn canh. Nếu uống mà không ăn gọi là tuyệt thực. Kiểu tuyệt thực ngậm sâm uống sữa nầy chỉ có từ năm 1963 trở đi.

Thực đơn nhà hàng nào cũng kê đủ các món ăn món uống và được tính tiền giá cả riêng chưa kể tiền thuế và tip, vì các người khai thác nhà hàng hơn ai hết, biết rằng ai đã vào ăn thì phải uống phàm là người bình thường.

* * *


Từ ba mươi năm nay, NhàQuê tui đã qua trường lớp nên lấy mình làm thí dụ cho khỏi mích lòng ai, cách nầy trong cái trường dị hợm đặc biệt ấy gọi là liên hệ bản thân, trước đó mà ai chuyên nói về mình, một hai gì cũng tôi thì tụi Tây nó cho là vô liêm sỉ. Nên có gì xin bà con tha.

NhàQuê đã được căn dặn trước khi đầu thai là phải nhớ ăn uống, nên từ khi lọt lòng mẹ NhàQuê tui gia nhập tức khắc vào Hội Ăn Uống sau khi khóc chơi vài tiếng gọi là, mấy đứa dù là con ông cháu cha mà không chịu làm hội viên đều bị thuyên chuyển đi vùng 5 chiến thuật cả. Hội nầy hoạt động trên phạm vi toàn thế giới, NhàQuê là hội viên tích cực có thâm niên hẳn hòi nhưng không được lên hàng lãnh đạo vì khi đói NhàQuê rất xấu tánh, tính tới tết Con Chó nầy NhàQuê được 64 năm tuổi hội viên theo âm lịch.

Nói đến ăn tết thì NhàQuê khoái lắm, có tiếng ăn trong đó là đúng khớp phe ta như ăn cưới, ăn giỗ, ăn tiệc....
Ăn gian thì NhàQuê cũng có vài lần nhất là khi đụng độ rượu, phải chạm trán với lực lượng mạnh, trận đại tửu chiến như vậy nếu không ăn gian vài vòng thì chỉ có nước được đồng bọn mang đi; Vì thế có nhà nghiên cứu đã quả quyết rằng uống rượu ăn mồi nhấm đưa cay từ cao lương mỹ vị cho đến cầy me cóc ổi gì cũng say, chỉ có ăn gian là ít hoặc không say mà thôi. Xin ghi nhớ: Uống rượu ăn gian không say!
Riêng ăn hối lộ thì NhàQuê thuộc hạng cá kèo, còn xa mới được hưởng chế độ đó. Xưa nay vẫn còn đứng xem thiên hạ mần ăn mà rỏ dãi!

Mấy năm đầu ở trung học, NhàQuê biết có môn học tên gọi là Nữ Công Gia Chánh, bây giờ ở Mỹ được một thời gian thấy cái xứ nầy lạ lắm bà con ơi!
Cho đến cái tên giải thưởng cũng phải coi chừng bị người ta chống đối vì cho là có xa gần dính líu tới kỳ thị, thí dụ Giải Thưởng Âm Nhạc Cho Người Da Ðen thì OK chứ chưa ai dám đặt giải thưởng loại nào đó chỉ dành riêng cho da trắng cả.
Ngẫm lại thấy tên gọi môn Nữ Công Gia Chánh nầy nặng mùi kỳ thị quá trời! Bà con có thấy không?
Như trong gia đình NhàQuê đây, ai đi làm về sớm thì nhào vô bếp nấu nướng chứ đâu còn dành ưu tiên cho Nữ như ngày xưa. Lúc mà phe bề trên đi làm về ngự trên ghế bố xích đu đọc báo, đợi bà xã, đợi phe bề dưới biểu mấy đứa nhỏ lên khoanh tay thưa Ba xuống dùng bữa, chứ không được nói Kêu Ba xuống ăn cơm nghe nó phàm phu, không văn hoa kiểu cách.

Phải chi trời ngó lại ngày đó nhà trường không kỳ thị giới tính, cho bọn trai học môn ấy thì mấy năm đầu sang Mỹ, ba cha con NhàQuê đâu phải mua sách dạy nấu nướng của bà Nguyễn Phan Long, bà Quốc Việt về theo đó mà cook trong hoàn cảnh thiếu nhiều nguyên liệu và gia vị của vùng còn ít người Việt định cư như vầy!

Kịp đến bốn năm sau, năm 1991 Tư Lệnh dắt con gái và trai út sang đoàn tụ, tình trạng ăn uống của cha con NhàQuê được cải thiện một cách đáng kể
Và chiếu theo phong tục bản xứ, Nàng đảm nhận Commander in Chief từ ấy (Both in Chief and Chef) mà không cần dùng biện pháp của các vì tinh túbiểu dương lực lượng, chỉnh lý gì hết, diễn tiến theo lộ trình rất hòa bình.
Lần đầu tiên được hộ tống đi SuperMarket, nơi chuyên bán thực phẩm Á Ðông, coi giá ghi sẳn món nào Tư lệnh cũng qui thành vàng rồi chê mắc mặc dù đồng đô la đã được định nghĩa theo kim bản vị từ lâu rồi, trù trừ so sánh bên Việt Nam món đó rẽ lắm!

Tết tái sum họp đầu tiên năm đó đứa con gái làm đủ loại mứt cho Ba ăn tết lớn! Có lẽ đó là cái tết đầy đủ hoa lá cành nhất ở hải ngoại, giờ nhắc lại ai cũng cười chảy nước mắt vì mứt qua tới mấy tháng sau ăn không hết đem bỏ; Bấy giờ Bé đã biết rằng ăn thức ăn để lâu ngày dễ bệnh, mà đã bệnh đi bác sĩ trả bill xỉu luôn! Thà bỏ trong tiếc nuối!


Trải dài hơn sáu mươi năm qua chỉ xét về quá trình đứng trong Hội Ăn Uống cũng nhiều hỉ nộ ái ố lắm bà con ơi:

Trước nhứt NhàQuê tui thuộc thành phần con nhà nghèo còn khá hơn thành phần con bà phước, lúc nhỏ NhàQuê bị ban bạch nó vật cho chết lên chết xuống mấy bận, tóc rụng gần hết, Má phải cạo cho có hơi dao, tóc nhà ta coi vậy cũng biết ớn xương sống không dám tiêu cực nữa, bèn ra lại lớp mới một cách hăng hái, nhờ mới nên bọn chúng lâu bạc chăng?
Thuốc tán, thuốc tiêu uống mỗi lần cả bụm thường hơn ăn cơm, mà cơm nhà đông con ăn vào trôi đâu mất biệt.
Trường hợp thiếu ăn như vậy, ngày nay thế nào cũng được mấy ông Bác Sĩ phê cho ít chữ suy dinh dưỡng trầm trọng. Rồi theo đó mà tự tìm cách điều chỉnh tình trạng sức khoẻ cho đúng tiêu chuẩn Khỏe vì Nước kiến thiết Quốc Gia, đoàn thanh niên ta góp tài ba, hùng mạnh trong năm giới. Thuở nhỏ thiếu ăn!

Lớn lên chút xa quê ra tỉnh học, đọc thi văn thánh hiền nên ngộ và lấy câu người quân tử ăn chẳng cầu no để dỗ về cho cái bao tử chực nổi loạn khi ở tuổi đang lúc sức trai, vung vai hoài mà không chịu lớn; Đức Phù Ðổng ơi! Ngài đã cởi ngựa sắt lên núi Sóc Sơn biến mất lâu rồi lấy ai mà dạy cho bài thể dục vươn vai đó, mà cho dù Ngài quay lại bộ chỉ huy ở Hạnh Thông Tây, Gò Vấp chắc Ngài lần nầy chỉ mang theo mang theo M-113, M-48, T-54 mà thôi... Lại thiếu ăn!

Những tháng, năm ai cũng cho là thời hoa mộng sao mà ngắn quá! Loa thông tin, đài phát thanh bộ phận thống lỉnh lãnh vực xin vặn nhỏ vừa đủ nghe, đừng làm phiền hàng xóm đang cần sự yên tỉnh nghỉ ngơi lại cứ hết volume: Toàn dân nghe chăng, sơn hà nguy biến, hận thù đằng đằng, biên thùy rung chuyển, Diên Hồng tâu lên cùng minh đế: Bắt Lính! Bắt Lính! Bắt Lính!...
Như mọi người NhàQuê tui theo tiếng nói động viên hăng hái tòng quân, đứng lên đáp lời sông núi, giã nhà đeo bức chiến bào ngủ bờ ngủ bụi từ đây...

Hành quân tiếp nối hành quân nên dù có đi theo phương giác nào cũng lấy lương khô làm chuẩn trong những ngày buồn dài lê thê, có hôm chợt nghe gió lạnh đâu tìm về đó, thôi thì có muốn gì đi nữa cũng chỉ thế thôi! Bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao. Tự lấy châm ngôn lừng lẫy đương thời.. đời lính mà em an ủi mình. Ðêm qua em mơ gặp đủ thứ.

Một ngày đẹp trời cụ Hương đề nghị với chính phủ và chiếu nhu cầu công vụ, NhàQuê cũng được như số đông cho về nhiệm sở cũ làm công chức.
Mà công chức lương ba cọc thời kiệm ước, thời Âu Trường Thanh, thời Tổng Thằn Lằn Phạm Kim Ngọc là giai cấp khốn khổ, huy hoàng được mấy ngày đầu tháng là may, làm sao sánh được với giai cấp mới, giai cấp đô la xanh đô la đỏ.
Tội nghiệp nhất là mấy Nhà Chức Quyền cũng phải buôn lậu có còi hụ kiếm thêm mới đủ đối phó với tình trạng suy thoái nầy, thương thay!
Bọn như NhàQuê muốn chi tiêu cái gì cũng phải suy nghĩ bảy lần theo cách tiết kiệm là sống, lãng phí là chết không kịp ngáp, do đó lấy câu ăn để sống chứ không phải sống để ăn làm kim chỉ Nam và chỉ vô miệng. Cũng lại thiếu ăn!

Chiến tranh nào rồi cũng phải kết thúc, chứ kéo dài hoài ai đẻ cho kịp! Truyện xưa tích cũ nói rằng, các đấng không phải là hôn quân sau khi chiếm được thành trì rồi thì dỗ an bá tánh, tha thuế ba năm, quan quân bại trận cho phục viên lo an cư lạc nghiệp. Người thì vậy, ta thì không!
Nên chi ngày hòa bình trở thành ngày hồng thủy tang thương ập xuống đất nước: Tù! Tù! Tù!

Nhà tù lớn bên ngoài đã thê thãm rồi thì bên trong nhà tù nhỏ mà chật ních, thì ai cũng hình dung ra được như thế nào. Thời kỳ nầy có người gọi là thời ăn uống qua loa, không phải ăn uống đạm bạc, đơn sơ cho qua ngày để sống mà là qua loa phát thanh hay kẻng báo ăn mới được xách gô, xách chén đi nhận phần đã được chia, đong, đếm kỹ lưởng rất ư bình đẳng, ăn xong sờ bụng xem mấy thứ vừa trợn trạo chui vô bao tử hiện nằm chổ nào trong cái bụng lép xẹp, tay kia gác lên trán và thở dốc. Thiên đường nhỏ cũng thiếu ăn!

Thiên đường lớn là đây! Mười ba tầng xây kiên cố. Với đối tượng số càng cao, không khí vốn là của thiên nhiên còn chưa có đủ để thở thì nói chi là...Bà con đừng có no để cho người ta no cho!

Lạ nhỉ, thằng nhỏ thi đạt điểm gần mười mà không trường nào nhận, đúng ra là không ai chịu cắt chuyển hộ khẩu cho nó đi học. Thôi thì ra đi tìm đường cứu lấy thân.
Ðêm chia tay mẹ là người ở lại, huấn dụ thằng con nhỏ hơn, thằng em, sợ nó đổi ý: Qua Mỹ con ăn cơm có thịt!

Ước mơ ăn cơm có thịt của một đứa trẻ con Việt Nam lớn như vậy mà nói không phải tỵ nạn kinh tế! lạ thật!


Bây giờ, bốn viên thuốc bốn loại mỗi ngày, NhàQuê tui trường kỳ kháng chiến cho đến hơi thở cuối cùng: High blood pressure, high cholesterol, kéo thêm các loại bịnh phụ tùng, bịnh ăn theo, chúng chực trăm hoa đua nở ...Thế cho đến cuối đời vẫn lại khổ cả Uống lẫn Ăn!

* * * * **

Tết

Tết chia ra làm ba phần không phải gồm đầu, mình và chân tay như bài học cách trí ngày xưa mà cũng chẳng phải đầu bài, thân bài và kết luận như một bài luận văn mà chia theo thời gian dựa vào nhận thức; Là theo ý kiến riêng của mình, của NhàQuê tui:


* Năm nào cũng hỏi năm nay có nhuần không vì năm nhuần dài ra, tụi nít chúng tui đứa nào cũng buồn lâu tới Tết quá, Tết được lớn thêm một tuổi để khoe khoang mình đang tiến dần thành người lớn, hơn hẳn mấy đứa nhỏ hơn, quên rằng mấy đứa ấy cũng đuổi theo bén gót, đuổi theo với cùng khoảng cách chứ đâu có chịu giậm chân tại chỗ. Có mà ham! Nhiều đứa còn nghĩ là năm nay nó tuổi Con Gà tết tới nầy nó sẽ tuổi Con Chó và cứ thế tiếp tục cho đến khi có lệnh mới.

Cái khoái nhất là được nghỉ học cho đến mùng sáu, có quần áo mới vải Xiêm còn mùi hồ bước đi còn nghe sột soạt, dằn túi lì xì rồi là rủ nhau càng đông càng vững bụng cho có lực lượng khỏi sợ bị ăn hiếp, kéo vô chợ đặt bầu cua bông vụ, ăn khô mực nướng, hột vịt lộn và mua ít viên pháo lẻ bỏ túi phòng góp tiếng Ba Ngày.
Chạy theo đoàn lân tranh nhau lượm pháo rơi xem chừng còn nổ được trong lúc "chiến trường" vẫn còn nghi ngút khói và vẫn còn lác đác mấy tiếng nổ phụ.

Mùng một NhàQuê không thích lắm vì Ba Má dặn nhiều điều kiêng cử nhất là phải ăn chay, gặp đứa rủ ngã mặn đang lúc xót ruột NhàQuê đâu nỡ chối từ lời mời đầu năm đầu tháng của nó, ăn chay có một ngày chắc cũng chẳng Thành Chánh Quả được.
Thời gian không khí Tết còn kéo dài thì tụi con nít xóm trên xóm dưới như NhàQuê cũng biết hiểu ngầm tạm xóa bỏ hận thù sau các trận kịch chiến chọi bùn, dành sông, lấn đất, tranh thắng hai bên bờ rạch, hưu đợi đến ra giêng tái chiến. Thành ra Tết là thời kỳ sống thật Hòa Bình Thịnh Vượng!


* Con nhỏ thiệt là ác độc, không chịu ngõ xem
NhàQuê tui muốn gì rồi hãy tặng cho, Nhỏ gởi quà tết rồi rút lui nhanh hơn khi đồng minh tháo chạy nữa, lại cận giờ tiệm tùng đóng cửa không thèm làm giàu thêm, chỉ trừ có mấy gian hàng bán đường đậu là còn bán ráng chờ thâu tiền bạn hàng thiếu chịu trong năm...
Nhỏ làm NhàQuê tui một phen chới với; thôi thì năm tới sẽ quà cho nhỏ gắp đôi. Năm đó NhàQuê có cái tết lạ lắm bà con ơi! Má tui nói lo học à nhe, khi Má tui biết đang mùa gió chướng, gió muốn tốc nóc nhà mà có người quà tết cho tui một cái quạt, đưa lên thấy hai con chim quyến luyến chẳng con nào muốn dợm bay riêng. Tui nhớ tui giấu kỹ lắm mà! Má tui hay thiệt!

Những cái Tết lòng rộn ràng như thể sao qua đi quá vội , thay vào đó những cái tết phải lo toan, sự mong chờ thuở nhỏ không có nữa, mà thường hỏi nhau năm nay quân nhân công chức có được mượn một tháng lượng Tết như năm trước hay không; Nói là cho mượn trả làm nhiều kỳ trong năm kế tiếp chứ thường được cho luôn, khỏi hoàn lại gọi là lương tháng mười ba. Hoan hô Tây có mười ba tháng!

Nghe nói mười ba là số không được hên, nên cầm món tiền hoạnh tài ấy rồi còn lo năm nay hai bên có tôn trọng lệnh hưu chiến, lệnh ngưng bắn hay không. Hỏi là hỏi vậy chứ nói theo Tây: Chỉ có Trời mới biết! Thôi thì vui Xuân không quên nhiệm vụ!


* Trước khi hưởng kiểu Tết như hiện tại, NhàQuê tui cũng như ai, cũng nhiều năm chào Xuân trong vòng rào kẻm gai và sau đó trong vòng phạm vi đi lại cho phép; Thôi nhắc làm gì chuyện cũ xì!

Có một lần NhàQuê tui xin phép thằng xếp: Ngày mai tao nghỉ Happy New Year. Nó trả lời giỡn chơi mà tui chạm tự ái muốn quạu: Mầy đã Happy New Year rồi mà.
Cũng có lần vừa vào có đám đủ màu xúm lại bắt tay chúc mừng Happy New Year mà đêm qua chúng thấy hình ảnh quay trực tiếp cảnh đốt pháo múa lân ở Chinatown, NewYork city trên TV...

NhàQuê tui nhớ cũng có lần quên ngày Tết Nguyên Ðán cổ truyền giữa mùa lạnh giá vùng Ðông Bắc Mỹ nầy. Gần như nhiều năm qua ở đây NhàQuê tui chào Xuân cổ truyền một cách tân thời là độc ẩm ngồi nhớ bạn bè xưa, sau khi chắc chắn rằng đã cào tuyết sạch driveway chuẩn bị cho ngày mai tiếp tục một năm Sửu nữa.

Ðôi lúc tui được nhắc nhớ đúng ngày đầu năm âm lịch nhờ mấy đứa con. Trước khi có vụ khủng bố Sep11, năm nào chúng cũng bỏ hàng giờ lái xe đến ChinaTown dưới NewYork city xem đốt pháo mà còn quay phim để dành, rồi còn đi Hội Xuân của Cộng Ðồng tổ chức cốt yếu là chúng đi dạ vũ có ca sĩ từ Cali qua, có bán vé vào cửa phân biệt riêng với phần múa lân khúc đầu. Không có món dạ vũ nầy người ta không đi. Lạ thiệt! Cho đến thôi nôi, đầy tháng cũng phải nói rõ là có nhảy đầm. Ðón Xuân là như vậy Thế mà có còn hơn không, cho có mùi Tết chứ bên nhà đã giao thừa cách đây đúng mười hai tiếng đồng hồ rồi, tính theo giờ miền Ðông, giờ ET (Eastern Time).

*** *** ***

Ăn Tết

NhàQuê xin kể một vài năm ăn tết rất đặc biệt thời học sinh: Số là, đám tụi tui đi học tứ tán đứa ở Quận, đứa ở Tỉnh, đứa ở Sài Gòn và nhiều nơi, chỉ có dịp Tết là hội về năm nào cũng gần như đủ mặt.

Trước nhất cùng đi chúc tết thầy học cũ theo gương xưa Carnot thăm thầy, chứ tụi tui chưa đứa nào thành danh hay đã đi làm có tiền cả, nhưng tụi tui đã hết lớn rồi nên mới biết lễ nghĩa như vậy.

Phỏng theo ý chuyện ông đại tướng Carnot bên Tây, Bà con còn nhớ chuyện ông Carnot không? Chuyện nói rằng ông Carnot làm quan to nước Pháp, một hôm về thăm quê, qua trường cũ nhìn vào thấy thầy mình ngày xưa vẫn còn tận tụy dạy dỗ đám trẻ làng quê như Carnot từng và cũng nhờ từ thuở đó đi lên mới có Carnot của nước Pháp.
Carnot ghé vào chào thầy xong quay xuống đám trẻ con nói mấy điều khuyên dạy. Truyện không có nói rõ là vị thầy có còn nhớ ra Carnot hay không. Ai có làm nghề giáo đọc chuyện nầy đều cảm động.

Tụi Carnot thế kỷ 20 thăm thầy làm thầy mừng và cũng cảm động lắm. Cảnh cảm động hơn cả là thầy tiễn trò về mà trò đứng không vững phải từ ghế bắt qua tường, từ tường bắt qua cửa cái, từ cửa cái bắt qua cột thềm ba, từ cột thềm ba khó khăn lắm mới chiếm lỉnh được mục tiêu kế tiếp là cổng phía lộ và cứ thế từng bước không rời nhau vì rời nhau là đo đất, giúp nhau chinh phục trọng điểm cuối cùng là nhà đứa nào gần nhứt. Rượu Giồng Lứt, Phú Lễ mau phê hết biết!?.
Thỉnh thoảng thầy nhắc năm nào không thấy đám Carnot Annam đến thầy mong. Thầy hiện ở Sydney, Australia.

Một năm khác, tụ tập lại nhà thằng bạn mà bà cụ được coi là dễ dãi hơn cả, không nhớ rõ sau mấy vòng, bắt đấu thách đấu: Chơi ly cối, rồi mẹ bồng con.
Kết quả tận cùng bằng số là một thằng ngã quỵ đầu tiên được đưa về bằng xe đẩy hai bánh mà đứa nào cũng dành đẩy để chứng tỏ ta đây còn ngon. Vừa tới thềm nhà gặp ông cụ đi ra, trong nhá nhem cụ hỏi gì đó bây, hoảng hồn đỗ hàng tươi xuống thềm ba, ùn ùn kéo xe chạy.

Sau nầy mỗi lần tới ăn đám giỗ nhà cụ, Cụ lắc đầu : Tui chạy mặt mấy thầy luôn! Coi vậy mà rồi làm thầy giáo hết đó bà con ơi, chớ không phải là người phàm đâu!
Thằng chủ nhà giờ ở Washington DC, thằng đi long xa giờ ở Everett, WA. Mấy đứa còn lại giờ ở đâu, ba hồn chín vía tụi bây về đây ăn tết con Cầy!

Mấy mươi năm không năm nào giống năm nào, xin chọn gởi đến bà con vài chuyện mọn mong rằng cũng làm vui được một ít phút giây nào đó cuối thềm năm cũ, trước thềm năm mới. Chứ chuyện nầy NhàQuê tui viết rồi đọc lại thấy đầu voi đuôi chuột, bố cục không cân đối, rời rạc giữa các đoạn chuyển tiếp mà chưa biết làm sao đây....miễn bà con thấy đây là chuyện tào lao nửa cà nửa thực là NhàQuê tui mừng!

Cảm Ơn bà con đã chịu khó đọc đến đây

NhàQuê Dec 2005



><><><><><

Ông Nhà Quê mắc dịch,

Ai đánh mà Ông khai việc tôi bắt các ông đưa về bằng "Ngoạ Long Xa Hai Bánh" cách đây hơn bốn mươi năm. Không biết chủ nhà DTT còn nhớ vụ nầy không? Bây giờ tôi thách Ông có giỏi thì tụ tập lại kiểu đó một lần nữa tại quê nhà, rồi rủ thêm các bạn già như các ông Admin, Bentre, Trọn, Kiên, Chấng... làm một trận cho tới bến.

Trước sau gì thì tụi mình cũng thuyên chuyển về Vùng 5 Chiến Thuật. Gặp nhau lần chót để rồi mỗi người mỗi ngã.... Xin Ông cho biết ý kiến.

ThoiTran


TX026- Tầng Thứ 11




Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản 26- Tầng Thứ 11


Sau hai năm tôi ra trường, cái bằng cấp mỏng te, con dấu đỏ chói. Nhờ nó tôi "kiếm ăn" khấm khá sau nầy không những cho bản thân tôi mà cho cả gia đình gồm vợ và các con cháu tôi nữa!

Ra trường rồi cuộc đời tôi thay đổi hẳn, bà con tôi ít tới lui chuyện vãn đã đành, trong đám giỗ đám cưới tôi ít thân mật với họ mà hình như họ cũng muốn xa cách tôi chẳng khác nào ý nghĩa thực của hai tiếng kỳ thị, phải khác nhau chứ vì tôi là người duy nhất học trường ấy mà! Có ai như tôi đâu!

Nói thật các bạn là ngay trong đám cưới thằng cháu tôi là đứa có chức vụ quan trọng không kém gì cha nó, anh rể tôi, tôi cũng chỉ đến gởi quà rồi ra về chẳng chờ tiệc và cũng trước khi lễ cử hành, tôi biết rằng chờ tới phần chánh nầy e rằng tôi phải lưỡng lự không biết đứng chỗ nào cho hợp.

Có nhiều đám cưới lãng nhách, tới rồi gia chủ không biết tôi là ai, nhưng tôi phải đi, không đi sau nầy sẽ gặp nhiều chuyện lãng nhách như khi đêm họ bất chợt một cách cố tình ngang qua mà không nghe tôi ngáy. Có đám đòi tôi quà món nầy món nọ lạ lắm so với thời tôi cưới vợ. Có khi ngồi gần nghe những người trẻ chung quanh nói chuyện mà tôi ngớ ngẩn không hiểu họ nói gì. Chẳng lẽ học trường đó ra tôi ngu đần vậy sao cà!

Với bạn bè thân xưa, tụi tôi đứa nào cũng kênh kiệu thấy rõ, đi ngang giữa đám đông hai đứa giả đò cố ý "chẳng thèm nhìn mặt nhau" nhìn đi nơi khác như chưa lần nào quen biết.

Thôi, không nói dong dài chi nữa, đó là trường tập trung cải tạo, nhờ có cái mà tôi gọi là bằng cấp thực sự nó là cái certificate, cái giấy ra trại, có cái ấy, cái "dài chỉ một gang thôi" đó, tôi chứng minh được rằng tôi không phải là tỵ nạn kinh tế với Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, cả thế giới lúc đó ai cũng biết người sở hữu cái bằng cấp đó có cuộc đời "sung sướng, hạnh phúc" đến dường nào.


Tôi gọi là bằng cấp theo truyền thống chuộng học vấn từ nhiều đời ông cha ta vẫn vậy, chứ theo đúng nghĩa trường đó là nhà tù, hãy nhìn bảng hiệu người canh gác có chữ "Quản Lý Trại Giam" thì rõ. Và từ ấy chúng tôi thuộc về một sắc tộc mới gọi là Người Việt Gốc Trái Trắng, duy lụy nhiều đời sau.

Trong nhà tù kiểu mới, tôi được xếp ở tầng thứ mười một trong số mười ba tầng, đừng hiểu theo nghĩa nhà lầu mà hãy hình dung nó là địa ngục nên số càng lớn càng ở sâu không dễ gì thở nổi, kể như "muôn đời Lục Quân Việt Nam" rồi, trừ khi có phép lạ ngoài biển khơi theo tay chỉ của Ðức Thánh Trần.


Thế giải thích một trong muôn ngàn lý do đớn đau vì sao cha con tôi gạt nước mắt nhào ra đại dương. Chúng tôi những người mang tên Ðối Tượng 11. Tôi chẳng còn chọn lựa nào khác sau hơn 11 năm cứ tưởng mình có thể lam lủ nông dân như ba má tôi đã là.

Bên kia bờ cuối hiểm nguy, tôi đã gặp tình nhân loại. Cái mà chẳng làm sao tìm được nơi tôi vừa bỏ ra đi, bỏ lại mọi thứ thiêng liêng.


Một ngày kia có dịp đi đó đi đây đôi chỗ, lần qua "cửa khẩu" Tân Sơn Nhất tận mắt thấy các lớp người gọi là có ăn có học hạch sách moi tiền, tự nhiên tôi buồn và thương hại họ một cách thành thật tự tâm tôi.

Gần đây một người quen khoe với tôi có con tốt nghiệp đại học vài năm rồi và đang xác minh chờ được kết nạp, bàn đạp để có phương vị chỉ huy dễ kiếm ăn hơn. Lớp trí thức thế sao, chẳng lẽ tôi "chúc mừng" cho anh.


Tôi thương đất nước tôi vô hạn: Mẹ Việt Nam ơi, giấc mơ bình thường còn xa!

NhàQuê Nov 28, 2005



Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2008

TX025- Sánh Duyên Cùng





Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: ... Sánh Duyên Cùng...



Chúng tôi dự trù được không vận làm ba đợt đến vùng mục tiêu là khu tam giác Dallas, Austin, Houston Texas mà tiền phương đặt tại Murphy cách Dallas 45 phút về hướng Bắc Ðông Bắc, các Tư Lệnh hoặc Thẩm Quyền chúng tôi thuận cạ thẻ booked vé e-ticket từ hơn tháng trước. Cùng ngày N nhưng giờ G có khác, tuyến xuất phát cũng khác mà hướng tiến lại càng khác hơn. Trận càn bắt đầu:

Thời tiết tốt trên toàn miền, trời trong, gió nhẹ, tầm quan sát rỏ từ 12 đến 15 miles, cellphone ít nhiễu âm...mọi chuẩn bị hoàn hảo cực kỳ.

Ðợt Một và Hai cùng rời đại bản doanh bằng CTLimousine đến phi trường LGA, NewYork, tại đây Ðợt Một gặp "sự cố" ngoài dự đoán suýt vỡ kế hoạch vì anh chàng Lý Vinh Hui vừa từ VN lần đầu tiên ngự phản lực tầm xa qua mới mấy hôm chưa hết cơn mê, ngôn ngữ bên nhà mang sang toàn giấy 500000 thời hậu chiến đặc sệt, võn vẹn "Ai Em ViệtNam Mi" hùng dũng lận lưng...
Trở ngại đó được "khắc phục" bằng tờ giấy nhỏ TO WHOM IT MAY CONCERN... THIS GENTLEMAN HAS NO ENGLISH, PLEASE HELP HIM ...
Chánh là trong đêm trước đó nhiều chuyến bay bị hủy bỏ, làm ứ đọng hành khách, hãng máy bay giải quyết cho anh chàng Hui và vài người khác mất cả tiếng đồng hồ làm hơn hai trăm người đang chờ đợi phía sau nhao nhao phản đối và nhân viên phải xin lỗi giải thích sự việc và đang tìm cách...
Có ba giải pháp: Trở về đợi ngày hôm sau hoặc đến Chicago, Illinois đợi một đêm...hoặc bỏ hẳn chuyến bay tức không tham dự trận càn nếu vậy lại khó khăn là làm sao trở về lại đại bản doanh đây??
Cả ba giải pháp đều có trở ngại là không người hướng dẫn, NhàQuê đòi hỏi phải chuyển cho qua hãng khác nếu hãng máy bay nầy không còn chỗ.
Tiền hung hậu kiết họ đã nhét được Hui vào chuyến trễ hơn hai giờ và đến Chicago chỉ có 15 phút để đổi chuyến bay kế tiếp...từ đó sau khi qua "Security Check" giữ chặt vô tuyến, báo điểm đứng từng giai đoạn một, mọi việc cũng xong với phần lương khô hai khúc bánh mì và mấy chai nước suối, lên đường: Hay không bằng hên!

Ðợt Hai: NhàQuê di chuyển đến Terminal khác check-in xong, la cà 6 tiếng mới chui được vào lòng con đại bàng Boing 737, chuyến bay thẳng kéo dài ba tiếng rưởi chạm đất nhẹ nhàng NhàQuê lên máy liền trong khi máy bay còn đang trên đường vào khu khách đến của phi trường DFW, Texas.
Bên kia báo "Ðợt Một" đã đến và đang chờ trong khu lấy hành lý; Cơ bản hai đợt đầu thành công mỹ mãn!!! Hoan hô!

Gặp lại Hui và Tiền Phương gồm con trai và con rể chờ lấy hành lý. Dallas chào mừng quân ta bằng 105 độ F và dự báo ngày hôm sau 110 rát da.
Suốt từ đó đến Garland kiếm Phở, món mà NhàQuê đến mỗi nơi đều làm vài quả để so sánh với Sài Gòn ta ngày xưa, tới nay NhàQuê vẫn chưa tìm lại được hương vị tô "Xe Lữa" của tiệm phở Tàu Bay trên Ðại Lộ Lý Thái Tổ Sài Gòn ngày xưa. Quí vị nào biết xin chỉ dùm!! Mặt đường Garland như đang bốc hơi, như đang lên khói chập chờn.

Lúc 4:00PM giờ CT từ tiền phương Murphy, TX NhàQuê nhận được Ðợt Ba đã check-in xong và đợi bay tại phi trường BDL, Connecticut.
Trong khi chờ đợi trừ tài xế còn lại làm sương sương và 8:00PM ấn định rời Tiền Phương trở lại DFW đón Ðợt Ba tới....
Quan ba pháo thủ Trần Văn Tự cõng ba lô gọn nhẹ như ngày nào, thả dọc hành lang vừa đi vừa gọi báo cáo về "Hậu Phương Lớn" rằng đã tới nơi.
Giới thiệu nhau xong, NhàQuê thông báo chi tiết có thay đổi là sẽ đến Arlington bắt cóc Phạm Duy Khiêm, cái anh quan ba tít tít tè tè "chụp hình quay phim", ngẫm ra vị chỉ huy trực tiếp cũng dễ dãi cho phép chàng ta "xuất gia" theo lủ bạn xưa vốn toàn ác quỷ.
Có hơn mười giờ đêm mới vô được bàn nhậu,
mồi màng phải đem hâm nóng lại! Kéo dài tới qua bốn giờ sáng ngày July 01,2005. Ðó là điểm khởi đầu làm nên bài Quế ơi, Quế hởi trong mục Tìm Bạn của Phạm Duy Khiêm.

Gần trưa lại trở ra khu Garland, nơi buôn bán tấp nập của "đầu đen", ăn sáng xong dự định trả Khiêm về cho đúng phép xuất trại hầu lần sau được dễ dàng như lần nầy.

Nhưng anh chị Khang, người bảo trợ gia đình Khiêm khi mới qua và cũng là bạn quan ba Tự gọi mời đến nhà, hỏi ra chỉ cách nhà Khiêm một ngã tư, quá xá tiện lợi!! Bọc xa lộ vòng đay phía Nam đến điểm hẹn. Ngôi nhà gọn gàng cây cảnh, hồ giả sơn cho tới bể nuôi cá đều theo quan niệm về phong thủy.
Chị khang, Ðỗ Thị Ánh là cựu học sinh THKH, cùng năm với Nguyễn Thanh Bình em Jacqueline, khi đi học trọ chung nhà với Nguyễn Thị Ngọt, người có hình đứng thứ ba hàng sau cùng trong bức ảnh trắng đen mà www.bentrehome.net đã post, đặc điểm của Nguyễn Thị Ngọt làm nhiều người còn nhớ là thầy Phan Văn Sáu kéo dài khi gọi tên ..Ng o o o Ngọt nghe thiệt ngọt xớt! và nhiều người biết cô bé đó sau làm đài phát thanh.
Ba con anh chị Khang đều thành tài trong đó cháu Quang trưởng nam hiện là Bs nội khoa trong bệnh viện Fort-Worth. Lại một màn kéo nhau ra nhà hàng cho anh chị Khang khoản đãi; Ðúng khớp NhàQuê tui vốn là tên thực dân kiểu cũ!! Ông BenTre ơi, có ngày tui sẽ qua tận Sydney xếp hàng đớp cho được món phở AN xem có phải danh bất hư truyền hay không.

Chiều Chúa Nhật July 02, 2005 đến Phạm Duy Khiêm barbecue và rước Trần Văn Tự để ngày hôm sau lên đường đi Austin sớm; Tự được thả xuống nhà anh chị Khang đêm thứ bảy để hàn huyên tâm sự sau khi buổi trưa đã cùng đi lòng vòng thăm dân cho biết sự tình.

Tính cho đến tối Chúa Nhật " Cái Bang Du Phương Nam" đã nhận được điện chào mừng thăm hỏi của Huỳnh Ngọc Thạch từ Buffalo, Newyork, của Dương Văn Các từ Raleigh, North Carolina. Cũng liên lạc được Dương Thành Năm (Năm Nheo) ở Georgia và vợ chồng "Thần Nước Mặn". Do thời biểu đông ken nên không thể cho Hồ Văn Phước, Lê Tứ Hải và vài bạn khác hay. Mục tiêu Dallas và phụ cận coi như lục soát xong.

Ba giờ vun vút trên xa lộ 35 south hai bên mênh mông đồng khô cỏ cháy, đường dẫn vào trang trại Crawford cũng ngóng chờ mưa như thần dân của mình. Không có thổ công vùng Austin nên đoàn vào ăn nhầm tiệm phở tệ chưa từng có trong lịch sử ẩm thực tỵ nạn, còn tiệm Huế kế bên vào đứng cả một lúc không thấy thầy thợ đâu cả dù đèn Open đã mở sáng. Chán vậy! chán đến độ không thiết ghé State Capitol làm vài Pô. Thôi thì đi Houston sớm hơn dự trù! Hai mươi bốn giờ ở Austin chỉ có thế!

Hơn xế chiều ngày sau Lễ Ðộc Lập, từ xa lộ Sam HousTon chúng tôi vào Bellaire và chọn nhà hàng Tây Ðô làm điểm vừa ăn vừa hẹn "Thần Nước Mặn" đến, quả vậy khoảng hai mươi phút sau Thần vào, Trần Văn Tự xông ra tự giới thiệu: Tao là NhàQuê (TBT); Thần ú ớ bán tin bán nghi nhưng cũng ngồi vào bàn chưa dám phát biểu gì....
Màn thử Thần chấm dứt sau khi NhàQuê giới thiệu tên cúng cơm từng người. Bốn mươi năm gặp lại quả là vui!!
Thần đòi mời hết về nhà, cuối cùng thu xếp cho các Nhi Ðồng và Ba Má chúng ở khách sạn để cho Người Lớn tiện "kể chuyện trong đêm"

Thần chở đi mua các thứ cần thiết chuẩn bị đánh đêm, trên đường về nhà lại ghé nhà "Lão Ta" định có thêm tay phụ cưa.

"Lão Ta" nguyên là quan ba phú lích, dĩ nhiên bóc lịch hơn tiêu chuẩn HO. Nhà "Lão" cửa đóng then cài cẩn thận, không xa khu buôn bán tấp nập Bellaire mấy, đi bộ vừa tập thể dục vừa ra đó uống cà phê mỗi sáng vô tư; Không biết "Lão" có làm cách ấy không?

Theo Thần Nước Mặn nếu đi vào cùng lúc cả bốn người thì "Lão Ta" chẳng bao giờ mở cửa, NhàQuê xung phong, ba người còn lại vẫn ngồi trong xe đậu bên kia lề đường đối diện nhà "Lão" quan sát, sau đó đã kể lại từng diễn tiến:

- Ba hồi chuông và hai phút chờ đợi trôi qua, NhàQuê không nghe động tỉnh gì nhưng toán quan sát sau nầy nói lại là "Lão" hé chút xíu sáo cửa sổ nhìn ra thật nhanh.

- Ba hồi chuông thứ hai và hai phút chờ, lại không nghe động tỉnh gì. Toán quan sát được "Lão" di chuyển qua cửa sổ khác lại hé sáo cửa sổ nhìn ra cũng thật nhanh.

- Hai hồi chuông tiếp theo nếu không mở cửa NhàQuê sẽ gọi điện thoại vào, may quá có tiếng di chuển thật khẻ và tiếng mở khóa cũng nhẹ nhàng.
Lớp cửa gổ bên trong vừa hí, NhàQuê tức thì mở lớp cửa gió bên ngoài một cách dứt khoát, làm "Lão" khựng lại như muốn đóng cửa, nhưng không: "Lão" chẳng ớn chút nào tay nhỏ con hơn đang đứng mé cửa nhà "Lão". NhàQuê cũng sẳn sàng né sang bên nếu "Lão" có vũ khí hay vật bén nhọn.
NhàQuê tự giới thiệu: Tao là Trần Văn Tự trước học trường Công Lập Bến Tre nè! "Lão" nhìn từ đầu tới chân mấy lần rồi "Lão" lắc đầu: Không phải ...không phải ..."Lão" phán: Phạm Duy Khiêm chứ không phải Trần Văn Tự!
Vậy là "Lão" cũng trật ...NhàQuê khoát tay toán quan sát lẹ làng xuống xe sang lề bên nầy nhập cuộc và "Lão" an tâm vì nhận thấy có Thần Nước Mặn cùng trong số khách không mời nầy.

"Lão" vẫn như xưa, nghĩa là từ thắt lưng trở lên vẫn lắc lư khi "Lão" di chuyển, "Lão" hướng dẫn khách vào xa lông an tọa, trong lúc "Lão" bận làm các thủ tục cần thiết NhàQuê quan sát và đoán định là "Lão" thích kiểu classic vì tủ bàn ghế màu gổ xậm và chạm trổ ... tất cả chỉ có một Gam....
Rân rang kể nhắc chuyện xưa mới thấy là "Lão" có trí nhớ dai hơn NhàQuê nhiều, "Lão" nhớ rất chi tiết có khi nhớ cả ngày tháng năm....không những ở Tỉnh mà cả nhiều chuyện ở các Quận ...
"Lão" kể có lần "Lão" nhập kho hơn một chai Rivalet, thứ cognac của Pháp vô chai tại ViệtNam cùng thời với Beehive, "Lão" không nhớ đường về cứ hướng Ba Châu thẳng tiến (Châu Phú, Châu Thới, Châu Bình) nhờ có người chận xe Jeep lại hỏi: Mấy ông đi đâu vậy? Việt Cộng nhóc đàng kia cà ! "Lão" xuất mồ hôi hột và nhớ tới ngày nay.
Tuy thế "Lão" không nhớ ra NhàQuê sau 75 đã từng mấy năm dưa mắm với "Lão" bên trong rào kẻm gai. Thần Nước Mặn nói là "Lão" chỉ nhớ về con gái thôi, "Lão" nhớ đặc điểm từng người, từng tướng đi dáng đứng...."Lão" nhớ nhất đời của "Lão": Nguyễn Thị Cụt!


Trân trọng báo tin Lễ Thành Hôn và Vu Quy của con chúng tôi

ÐỖ VĂN HOÀNG sánh duyên cùng NGUYỄN THỊ CỤT

In tại Mai Kế Chí printing

* Mai Kế Chí kẻ bị cò Ngô Văn Huề, thượng sĩ hiến binh lên án khi nào bắt được sẽ được khoản đãi một thực đơn nhớ đời vì đã chạy ép xe, lấn ngã ái nữ Ngô Phù Dung của ông.

Thiệp hồng do Mai Kế Chí cho lưu hành trong lớp bị cô nàng Nguyễn Thị Cụt tóm được và đem lên "KHOE" với thầy Bùi Văn Dương, Tổng Giám Thị.

"Lão Ta" bị điệu lên nghe lời giáo huấn: Ðồ... chưa mở mắt, ...chưa bằng trái cà nướng mà bày đặt ghẹo gái.
NhàQuê không biết oan hay ưng đây?? Mong dịp họp mặt năm nay các Bạn truy lại tấm thiệp hồng nầy...tất cả các người liên quan vẫn còn.

Ðêm đó lão Hoàng, Ðỗ Văn Hoàng trước gia đình có cây xăng góc đường Hai Bà Trưng-Phan Thanh Giản tỉnh lỵ Bến Tre đã không đến dùng ly rượu chung vui mà
vợ chồng anh Ninh-Mỹ Thanh đã đến.
Anh chị đã lặn lội cả tiếng lái xe ban đêm đến tìm khi nghe tin người bạn Kaki Trần Văn Tự vào vùng lãnh thổ. Họ quen nhau từ những ngày trấn thủ lưu đồn: Giồng Riềng, Rạch Giá... Lý Vinh Hui và chị Mỹ Thanh cũng nhận ra đồng môn Sư Phạm Vĩnh Long.
Chị Ninh đã thức suốt khi trở về để chuẩn bị bửa ăn sáng quá tươm tất mà anh chị nhắc đi nhắc lại không được phụ lòng anh chị. NhàQuê tên thực dân kiểu cũ không bao giờ chối từ!

Anh chị Ninh trước cũng ở Connecticut dời về Texas 15 năm rồi, anh chị và trưởng nữ rất năng nổ trong nhiều việc chung. Trước khi lên đường anh chị còn tặng cho mấy đứa con NhàQuê một số cây cảnh mang về, Trúng tủ! chúng đang gầy trồng vườn hoa kiểng của chúng.

***

- 8:30PM/ July 07,2005 giờ Central Time Trần Văn Tự báo thu quân an toàn trên đường về hậu cứ, ban sáng đưa Tự ra phi trường sớm do sợ an ninh chặt chẽ hơn vì TV loan tin London vừa bị bom khủng bố.

- July 10, 2005 trận chiến kéo dài từ 12 giờ trưa đến 11 giờ khuya Trần Hoài Thu vẫn lái xe được về tới nhà an toàn rút ngắn đoạn đường từ 1 giờ còn 45 phút; Anh chàng Phòng Quân Sử /TTM vẫn "Lì" không "bỏ chạy như chuột" (Nhật Lệnh tướng Vĩnh Lộc) và lần đầu tiên Lý Vinh Hui uýnh đứt 2 xị XO không xuời xuễ gì!".. Ðưa người ta không đưa ly không, lắng nghe cognac chảy mềm lòng..."

- 7:45AM/July 20,2005 Lý Vinh Hui bay qua Atlanta, GA rồi tiếp về Newyork.

- 11:50AM cùng ngày NhàQuê rời DFW đến LGA 3:40PM

- Và 5:45PM gặp lại Hui ở LGA NewYork.

- 6:00PM/July20,2005 NhàQuê báo cho Tư Lệnh đang chuẩn bị rời Việt Nam đi Nhật là: nhiệm vụ hoàn thành đang chờ limousine.

Tình hình miền Nam trở lại yên tỉnh!


NhàQuê Aug17,2005




TX024- Thấy Xương Mà Tiếc



Những “ngôi trường xưa Em học”

Đoản Rời: Thấy Xương Mà Tiếc

NhàQuê tui vẫn giữ phong tục không đi Bác Sĩ khi không có bịnh. Mà trời cũng thương, hồi nhỏ tui bịnh liên miên nhờ thuốc Nam, thuốc Bắc, thuốc tiêu, thuốc tán xúm nhau đẩy lùi bịnh trái trắng và đồng bọn đi vào dĩ vãng: Dứt nọc!


Bịnh nhức đầu cảm cúm, tứ thời cảm mạo sơ sài tui tự trị bằng canh, rau. Đối đế ghé nhà thuốc tây nói cô bán thuốc bán cho vài viên bá chứng hoặc nguyên ống optalidon, xin chút nước trà dọng vài viên trước khi lâm trận Nhậu, nhìn mặt quen còn vẫn lạc quan cô không ngại tui nốc nguyên ống, nên cô cũng thỏa mãn theo nhu cầu. Có chết cho bỏ ghét, tật hay dê!


Bác sĩ chỉ mò tui được mấy phát vào những dịp bắt buộc như nhập ngạch, nhập ngũ ... tức thuộc loại thủ tục không có không được!
Vì theo phong tục Việt Nam ấy, nên khi đến Mỹ thời gian đầu có Medicaid tui cũng chẳng xài vào đâu. Mấy ông bạn mới quen tới trước, bày NhàQuê tui đi khám nầy khám nọ đủ thứ cho chánh phủ Mỹ trả tiền chơi! Họ nói riết thuận tai, tui cũng gia nhập vào "đảng" phí phạm nầy.
Tui nhớ nhất là lần đi Nha Sĩ, vào phòng tiếp khách theo hẹn, mấy con nhỏ Mỹ nó đưa cho một xấp giấy tờ còn hỏi mầy điền được không? NhàQuê tui hùng dũng trả lời: Dĩ nhiên, tao làm được! Đến khi qua khỏi phần tên họ, địa chỉ, số điện thoại thì tình hình bắt đầu gay go. Một lô các loại bịnh cần lưu ý cho Bác sĩ thì NhàQuê tui tịt; Nhưng đám đó cứ cho là nó hỏi bậy hỏi bạ cho vui, không trả lời cũng chẳng liên quan gì đến tình hình Iraq hay Palestine. Duy chỉ có một câu hỏi NhàQuê tui không "biết trả lời sao cho êm ấm đôi vành môi" đành bỏ trống, đến khi gặp Bác Sĩ thì "Ngài" vẫn hỏi lại; Ấy là: Lần cuối cùng bạn đi khám Nha Sĩ là khi nào??


Từ nhỏ đến lớn tui có đi Nha Sĩ khám răng bao giờ đâu! Thay răng sữa thì Má nhổ cho cái đâu tiên, mấy cái sau tự mình làm Nha Sĩ lấy! À, Nói rằng tui không có đi Nha Sĩ là không đúng sự thật, tui có dẫn đứa con đi bác sĩ Soạn ở bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu Kiến Hòa một lần và cũng có vài lần đem nó đến phòng mạch bác sĩ Lưu trên đường Nguyễn Đình Chiểu tỉnh lỵ đối diện tiệm vãi Quãng Phát Xương để trám răng, Ổng làm rè rè chút xíu là thằng nhỏ chê cà rem cả tháng. Rồi êm luôn cho tới gần đây mới nhớ lại hỏi nó thì được biết vẫn tốt, nhưng Nha Sĩ ở Mỹ khuyến cáo nó nên trám lại và nó đã làm!


Về phần giữ răng hàng ngày thì đã có Perlon, Hynos phụ giúp. Thời gian hoạn nạn nhất thì có muối ra tay nghĩa hiệp! Nên tui mạnh dạn trả lời là: Tui chưa khi nào viếng Bác Sĩ răng cả! Ông rất ngạc nhiên, có lẽ lần đầu tiên nghe! Sau nầy nghĩ lại NhàQuê tui rất hỗ thẹn cho phong tục mà tui hằng hãnh diện về bộ răng vẫn luôn chắc, tốt của mình. Nhìn răng người bản xứ và hàm răng vàng thuốc mà mắc cở thầm. Các phụ tá Bs phải clean mấy kỳ hẹn mới tạm "coi được" ! Rồi một lần đau nhức khi nhổ bỏ mới hay chiếc răng nầy mẽ từ lâu, vừa lấy ra đã rớt một miếng vụn. Kết quả của nhai xương, sướt mía, cắn càng cua, khui bia bằng răng rất dân chơi xứ Thượng! Từ đó tui mang một tật lớn là nhìn các cô nói chuyện tui ưa nhìn răng nhất là các cô ca sĩ; Hồi xưa khác!


Cách nay mấy tuần con dâu dưới Texas gọi lên, sau khi hỏi thăm như thường lệ rồi mới báo cáo việc chánh là cháu nội Michelle vừa thay răng mà đặc biệt là nó tự nhổ lấy! Cũng như nhiều người, tui thương đám cháu mỗi đứa có một đặc điểm riêng nhất là biến chuyển tánh tình.


Biết tui giờ quí và nhắc nhở mấy đứa con chăm sóc răng cho đám cháu, khi mà tui và mẹ sắp nhỏ mỗi lần nhìn món gà xé phai: Da thì nhiều cholesterol, xương đùi xương cánh làm sao đây, răng thiệt thì xệu xạo, răng giả thì mắc tiền quá! Nhất bì nhì cốt ơi!

Ôi thời oanh liệt nay còn đâu!

NhàQuê



Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2008

TX023- Về Một Người Bạn





Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Viết Về Một Người Bạn

( tặng cô Lưu Thị Chiêu)



Có lẽ cô mến tôi như một người anh và thân thiện ngay từ những ngày đầu cô về nhận việc tại Trường Trung Học Ba Tri, ở một quận lỵ nhỏ bé tận cùng của Cù Lao Bảo; Chúng tôi cùng dạy toán.

Tới hôm qua tôi mới biết, cô cũng là cựu học sinh Trường Trung Học Kiến Hòa. Cô giáo sư mới, nói năng nhỏ nhẹ và xưng tên mình hay em chứ ít khi xưng tôi, mang đầy đủ vẻ đôn hậu của người miền Nam. Học sinh dĩ nhiên thương mến cô như tấm lòng cô đối với các em. Cô làm việc sôi nổi hòa mình của tuổi trẻ mới vào đời, các sinh hoạt trong trường cô tham gia tích cực. Tất cả những ưu điểm nghề nghiệp đã là lý do tôi nhờ cô phụ giúp tôi làm phó ban trong nhiều công tác được giao....qua đó chúng tôi chia xẻ nhiều kỷ niệm trong sáng dưới mái trường cùng dạy.
Sau những năm đọa đày trở về, tôi nghe tin cô theo chồng định cư ở Pháp, tính tới nay gần ba mươi năm. Cách nay khoảng bốn hôm, tôi nhận một Email thường thì tôi xóa vì sợ virus, tên người gởi rất xa lạ; Nhưng tựa có chữ BaTri trong đó làm tôi khựng lại và khi mở ra là cả một bất ngờ....

Xin phép cô, cho tôi được đưa ra đây các Email liên lạc, chỉ để nói lên sự vui mừng và những khám phá mới về một người bạn đã xa cách thật xa cả không gian và thời gian...



>From: m.armand@netcourrier.com
>To: trongbtran@hotmail.com
>Subject: cuu giao su TH BATRI
>Date: Mon, 9 Apr 2007 16:11:28 +0200
>
Anh TRONG than,

Em ten LUU THI CHIEU hien dang dinh cu tai Phap

Rat vui mung khi kham pha duoc trang web nay,thanh that cam on anh,nho the ma em nho lai nhung ky niem xua neu anh co email cua nhung dong nghiep khac
>tu nien khoa 1974 DEN 1978 xin chuyen den cho em de lien lac sau 30
nam cach xa va cung xin anh pho bien email cua em de tien be lien lac:

(m.armand@netcourrier.com).

Thanh that cam on va hien ky toi

LUU THI CHIEU



Co Chie^'u,

- Troi oi! Biet bao nhieu la mung!
- Toi gap ai quen cung hoi xem co biet ve Co khong, ma van mu mit tam hoi! Toi biet Co o Phap, toi co den Paris mot lan gap vai dua hoc tro o do, ma chung cung khong co tin tuc gi ve Co. Nay sao ma may man la thuong! Cam on Internet!
- Ve toi, vuot bien cuoi nam 1986, den My nam 1987 . Nay da 20 nam. Luc di toi dem duoc hai dua con trai; Gio chung hoc hanh da xong va da co gia dinh rieng tu.
Ba Xa toi bao lanh sang doan tu nam 1991 dem theo 1 gai va 1 trai, da học xong va co gia dinh rieng tu
Nam 1998 dua trai lon nhat sang doan tu voi gia dinh rieng gom Vo va dua con gai, chung cung yen on cong an viec lam va hoc hanh
Nhu vay ve phan toi, gom Vo va 5 co deu dang sinh song tai My, moi viec binh thuong. Toi da nghi huu. Co 5 chau Noi, Ngoai ...

- Ve ban be thi phan dong khong co dia chi Email vi co tuoi 60, chung minh da "Co Lo Xi" lam roi!
Toi xin ke so+ vai nguoi hien o Ngoai quoc: Bui Thi Ngoc Ye^'n, Bui Thi Ngoc A'nh, Tran Kim Dung, Huynh Ngọc Thach, Duong Thanh Hong, Do Van Xuan; Do la nhung vi ma toi co lien lac bang dien thoai.
De it hom ranh ranh va ddi.nh tha ^`n lại vi mung qua, sau do se luc lao lai roi cho Co biet chi tiet de lien lac.
Du Co la nguoi Long An(?); Co co' thoi gian tre day hoc o BaTri, moi Co vieng trang www.bentrehome.net cua cuu hoc sinh Trung Hoc Kien Hoa nhu la khach than huu, toi co phu trach phan lon tren do voi ten dang ky NhaQue, hy vong co doc duoc vai dieu thich thu va goi nhan tin tren do cung tien vi khach truy cap se loan tin rong ra.

Truoc het tham va chuc moi an lanh den Co va gia dinh

Co lien lac theo dia chi trongbtran@yahoo.com tien hon vi toi check mail thuong xuyen, con ben Hotmail chi thinh thoang vì do la hop thu chua tai lieu can mo ra dung.

Than men,

Tran Binh Trong


,Anh chi thân;
Thât là xuc' dông khi em nhân duoc thu anh ,và con mung hon nua khi biêt' duoc rang anh da liên lac duoc voi kha' nhieu nguoi quen ,nhu chi YÊN ,chi ANH ,anh HÖNG ......

Cang khâm phuc hon vê su chiu kho' cua anh dê suu tâm,tao môi truong cho ban huu cung nhung dông huong o Bên Tre co duoc môt môi truong dê liên lac và tham hoi nhau sau 30nam xa cach,cung ôn lai bao ky niêm dep khi con chung môt
mai' truong trong thoi niên thiêu',truong trung hoc KIËN HOA ;

Anh Trong thân ,dê em kê so vê thân thê' cua em cho mà nghe ,quê Nôi em o
Bên' Luc' con quê ngoai thi o Bê'n Tre thuôc quân Hàm Long ,nhung em sông' và lon lên voi Ngoai vi BA Me em bân làm an o xa,vi vây mà em duoc hân hanh làm dân Bê'n Tre ,may man' hon nua em con là cuu hoc sinh cua truong trung hoc Kien HOA ( thuong xuyên làm lop truong)vào nhung nam 1963-1970 và sau khi dâu duoc tu' tài 2 em lên Sài Gon hoc ,rôi sau do'di làm duoc gap cac'anh chi trong mai' â'm gia dinh truong trung hoc BA Tri ,chi trong bôn' nam nhung biêt' bao ky niêm !

Emxin vài dong vê thân thê' hiên nay ,nam 1978 ,em theo chông sang PHAP' ,chung' em co duoc bôn' dua con ,môt trai và ba gai' ;hai dua lon' thành công tôt' dep ,dua thu ba dang hoc vê môn tâm ly' nam thu' ba ,con dua ut' 16 ¨tuôi dang hoc lop 11 ban toan',nho troi thuong cuoc sông' và con cai' em duoc on dinh ,

Em cung da vê huu ,hôm nhân duoc thu anh hai ngày truoc'là sinh nhut cua em (56) tuôi ,nho nhung tin tuc và hinh anh trên INTERNET mà em tim duoc nhung be ban cung thây cô hôi con o truong trung hoc nhin lai thây cô thi già di rât' nhiêu ;con tui em dua' nào toc' cung muôi' tiêu ,nhanh qua' thoi gian oi!

Em da làm mât' kha' nhiêu thoi gian cua anh rôi phai không
?Em xin tam dung o dây hen anh chi lân toi ,chuc anh chi duoc nhiêu
suc khoe và hanh phuc dê tiêp' tuc cham lo cho dan con cha'u và
làm sông'mai nhom dông huong thân huu mên' thuong Bên'Tre.

LUU THI CHIËU


Bài nầy xem như món quà mừng sinh nhật cho cô nha! và Tôi cũng mang về cho Bến TreHome một người đồng hương, các bạn cựu học sinh Trung Học Kiến Hòa một người bạn đồng song, đồng môn.

Cám ơn Internet và www.bentrehome.net

NhàQuê




m.armand@netcourrier.com wrote:

From: m.armand@netcourrier.com
To: trongbtran@yahoo.com
Subject: Hôi âm thu ngày 24-4
Date: Tue, 1 May 2007 18:47:15 +0200


Anh Chi Trong thân ,

Em da nhân duoc thu cua anh, vê nhung thông tin và dia chi cua nhung nguoi ban em se liên lac sau ,ca'm on anh nhiêu la'm .

Anh Trong thân ,thât cam dông khi doc duoc vài hàng cua anh nhân xe't vê em. Anh no'i râ't du'ng ,anh em minh de dàng thông cam vi minh co nhung diêm tuong dông ,cung nâng niu qui trong tinh thân huu cung nhung ky niêm thân thuong cua da'm hoc tro o noi miên quê heo la'nh tuy thât thà chon châ't nhung râ't trung thuc dê thuong .

Em nho râ't ro ,ngày mà em len le'n roi bo dâ't BA TRI ,em nghi minh nên âm thâm ra di vi không muô'n gieo su buôn tui cho bao nguoi o lai ,và chac cha'n rang minh không chiu nôi su bin rin khi phai roi bo môt vung ky niêm êm dêm ,vây mà không biê't làm sao da'm hoc tro biê't duoc ,rôi chu'ng chuyên tai nhau ke'o ra bê'n xe ,dua thi niu ke'o dua thi khoc bu lu bu loa khiê'n xe không thê lan ba'nh duoc ,ông tai xê biêu em xuông xe và hua hen se vê tham chung lân cho't truoc khi di (ba'c tai là Ba cua môt em hoc tro). Anh biê't không tu ngày â'y dê'n lu'c di cung hon s'au tha'ng mà em không du can dam buoc chân dê'n ngôi truong môt lân cuô'i, bây gio ngôi dây hôi tuong lai và tâm su voi anh mà nuoc mat em roi, rôi thoi gian tha'm thoa't trôi ,cuôc sô'ng moi ,hoan canh moi ,gia dinh ,tra'ch nhiêm .....

Tuong nhung chuyên â'y da nam sâu trong ky uc ;nhung nay nho anh "NHAQUÊ " mà bao ky niêm dep hiên vê làm em sô'ng lai môt thoi vang son lu'c con niên thiê'u ; Anh dung cuoi vi em dung hai chu "vang son "hôi con tre sao mà quây qu'a , hang say nhu nguoi diêc không so su'ng, nhac dê'n dây em con nho và qui phuc anh ghê, anh nho co lân hôi hop dê tranh luân vê phuong ca'ch giang day sao cho co kê't qua tô't , co môt anh ca'n "hoi ngô'" tu xung minh kiê'n thuc hon nguoi ; nên phai làm theo phuong ca'ch cua anh ta , anh em minh buc minh cai lai , anh can â'y bèn nôi sung pha't biêu lung tung , anh giân qu'a du'ng lên no'i

-Anh nên nho' .... !

Và sau ngày â'y bao su ganh ti nho nhen cua dua hep hoi da làm cho anh em minh nan long không it',tinh doi u ? KE thuong nguoi ghe't hong them nho' làm chi cho mêt ,buôn nam phu't thôi ,hi hi .....

Thôi , em dài dong lâm câm qua' phai không anh ?

Tui em thuong ranh vào buôi tô'i '(sau 8gio) nê'u anh muô'n goi thi bâ'm sô' Tel. ........... hoi tên CHIÊU, dây moi là tên mà BA ME em dat cho ,di làm khai sinh ho cho thêm dâ'u sac, nghi co uc không?
Khi goi Anh cu noi bang tiêng Viêt vi ông xa em cung là nguoi Bê'n Tre vi Cha Me dân Tây nên co' tên ARMAND .

Hen anh lân sau, tam biêt

Em LUU Thi Chiêu



Gần Ba Mươi Năm

(Tên Và Vận Người)

Cảm tác sau khi đọc thơ cô CHIÊU,


tên của cô bị Chánh Lục Bộ viết thành Chiếu


Hồi trưa nhận lá thơ từ Pháp
Kỷ niệm chìm sâu lại hiện về
Có góc trời xưa hằng nhớ mỗi
Dòng đời gặp lúc lắm nhiêu khê

Khám phá điều chi lại mỉm cười
Tên cha mẹ đặt lúc chào đời
Bao nhiêu gởi gấm vào trong đó
Chốc bỗng dòng thay số phận người

Khoảng trước chênh vênh đã bước qua
Còn đầy luyến nhớ buổi chia xa
Bàn tay vẫy tiễn rưng rưng giọt
Biệt nhé Ba Tri những tuổi ngà

Chốn mới dùng tên không bỏ dấu
Xem như trở lại khoảng trời mơ
Cô CHIÊU ghé bến đời nhung gấm
Cậu ấm cùng xây đẹp mộng chờ

Lắm lúc ngồi ôn lại bước đường
Lên đồi xuống dốc mọi quê hương
Nơi đây chạnh nhớ về nơi cũ
Mỗi một trong lòng đậm nét thương


NhàQuê



TX022- Lá Thư Miền Nam



Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Lá Thư Miền Nam

(tặng chị Tô Thị Hồng Vân)


Tôi hứa sau Tết sẽ gõ bài chị lại, thay cho những trang công phu chị viết mà tôi gấp rút đưa lên dạng scan.
Rồi nhiều chuyện gấp rút hơn nên đến nay vẫn giậm chân tại chỗ, thế mà tôi lại gọi hối chị đưa bài kế tiếp...nhiều lúc suy nghĩ có nên để nguyên vậy hay không, ngoài cái lạ hay hay, nó còn mang thông điệp nhiệt tình của chị với trường quê xưa, bạn bè cũ mà www.bentrehome.net không quản ngại tài non sức mọn của mình, đứng ra làm nhiệm vụ chuyên chở đến mọi ngõ ngách có người mà trong tim mình còn xao xuyến chút gì khi nghe tiếng Bến Tre.

Chị học trước tôi một năm từ quê lên tỉnh, tôi đi theo dấu chân chị vì những thành tích học tập của chị làm Ba tôi, người Chú họ của chị luôn hết lời ca ngợi.


Sau khi rời trường Trung Học, mãi 20 năm sau mới gặp lại chị lần đầu tiên, chị đi ngang trong lúc tôi dắt vài con bò cho ăn dọc theo con lộ chính, thực ra là cho chúng rản chân.
Chị không nhận ra còn tôi nhìn thoáng qua dường như ai đó giống chị. Cảm giác chị em nhận ra nhau lạ lắm: Vui buồn đủ thứ... chị về từ vườn tược đâu tận rừng sâu, tên gọi không gợi nhớ cho tôi lần nào tôi có đến dù là gần gần nơi đó.

Hơn 10 năm nữa trôi qua nghe chị sang Mỹ, trong điện thoại chị kể bao nhiêu là chuyện cười , lần đầu tiên đơn thân độc mã muôn dặm xum họp chồng con.
Lại 10 năm nữa gần đây trong đó có một lần gặp mặt, tôi đòi chị đóng góp bài khi tôi biết rằng thơ truyện của chị xuất hiện vài nơi và chị vui vẻ đáp lời mời BenTreHome.

Cắt mở phong thơ dày cộm, ngoài địa chỉ ra còn họ tên người nhận hoàn toàn "nói tiếng Việt Nam" không có chuyễn âm gì hết.
Tôi thật sự bàng hoàng khi xếp thứ tự lại theo loại, dù chị đã cẩn thận xếp rồi. Không kể gì nội dung tôi sẽ đọc trước khi đưa lên, chỉ nhìn mà nghĩ chị tôi vừa "giữ" cháu, vừa "nấu" cơm, vừa "khâu" bài đã viết tay chắc là trong mấy ngày liền, nhìn cách dùng chỉ may để khâu kết làm tôi mủi lòng.

Nhà tôi cũng ngạc nhiên không kém. Có người hỏi chị sao không Email, chị cười: Tui cứ vậy chứ hổng MEO MỐC gì ráo! Mẹ Tiến Sĩ thứ thiệt đó! (Phạm Thị Trúc Chi, Ph.D)

Tôi nghĩ rằng bất kỳ ai, như trường hợp tôi làm sao không xúc động cho được. Thế nên tôi đưa bài dạng scan là vì thế!
Lẽ ra tôi còn chụp hình cả mấy cọng chỉ kết đưa minh họa để các bạn viếng BếnTreHome thấy hết tấm lòng của chị mà thương mà quý! Tôi định viết bài nầy ngay ngày hôm sau; Nhưng nay cũng không muộn. Không ngôn từ nào hơn:

Cám ơn chị! Nhận nơi đây lòng quý mến từ www.bentrehome.net

NhàQuê March 18, 2006



TX021- Anh Ba Vững




Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Anh Ba Vững

Không nhớ rõ là 7 hay 11 năm trước tôi còn gặp anh. Với tình trạng ngây ngây, lang thang suốt ngày như vậy, tôi nghĩ ngày nay anh không còn trên cõi đời nầy nữa. Tự nhiên sáng nay tôi muốn viết về anh trước khi tôi lãng quên và biết đâu rồi đây tôi cũng ngây ngây như anh!

Thực sự tôi gặp thầy Huỳnh Văn Vững (Lê Văn Vững???) năm 1965 khi thầy bị thuyên chuyển xuống dạy dưới Ba Tri. Chuyện đó phải coi là chuyện dĩ nhiên dành cho người tạm gọi là "không bình thường". Bộ Ba Tri là nơi dùng để lưu đày hay sao vậy mấy Quan Giáo Dục, hèn chi học trò miền quê không khá!


Tôi biết thầy nhưng không có tiếp xúc lần nào trước khi thầy xuống đó, thầy đã dạy trường tỉnh lỵ và lân cận như trường Chợ Giữa...chẳng hạn, nhà thầy ở gần Chợ Ngã Năm. Vậy rõ ràng là thầy bị thuyên chuyển như là hình thức kỷ luật nào đó dành cho. Dù sao cũng là cơ duyên đưa tôi gặp thầy.

Thầy xổ tiếng Tây chúng tôi trả lời bằng tiếng Ta, vì cỡ những người học chương trình Việt như chúng tôi hiểu kịp thầy nói cũng còn may!
Có lẽ cung cách thầy nói chuyện làm người đối thoại rất "mát bụng". Thầy kêu tôi bằng Professeur làm sướng mê luôn! Nhưng tôi gọi lại bằng "Thầy" thì thầy bảo gọi bằng "anh ba Vững" thầy chịu hơn.

Phòng ốc trường sở lúc đó dùng cho cả Trung, Tiểu Học nên gặp gỡ nhau là rất thường, rồi đôi khi trên đường hoặc trong đám tiệc nào đó, thầy chào bằng cách bắt cả hai tay làm tôi rất áy náy ngại ngùng.

Lần thầy còn nhận ra tôi lại làm tôi thót ruột, tôi tình cờ gặp thầy ở bùng binh lúc gần sáng của những người thức sớm, nhưng giờ đó đối với thành thị vẫn còn là khuya, đường phố thị xã còn vắng lắm, tôi trên đường trở lại ghe còn đang đầy ấp hàng hóa.

Tôi đi buôn, thứ nghề bá nghệ lây lất nuôi thân sau cuộc đổi đời. Thót ruột vì thầy nói tiếng Tây rôm rốp như một diễn giả dùng máy trợ khuếch thanh, thứ ngôn ngữ bị cấm tuyệt vào lúc đó.
Chỉ dùng tiếng Việt! Tất nhiên tôi "chấp hành nghiêm chỉnh" bằng tiếng Ta và chỉ tiếng Ta mà thôi! Tôi mở máy nhỏ vừa đủ nghe chừng nào làm máy thầy phát càng lớn chừng ấy. May cũng tai qua nạn khỏi, không ai thức giấc vào giờ ngủ nướng để làm khó dễ.

Lần cuối cùng thầy không còn nhận ra tôi nữa, thầy cứ lập đi lập lại "nhắc cho Anh Ba nhớ coi, nhắc cho Anh Ba nhớ coi, Anh Ba gặp em ở đâu vậy" Anh không còn nhớ đâu anh ba ơi, tôi đã nói đi nói lại mầy lần rồi mà, anh có nhớ lại đâu!

Lần đó dịp về nước, cũng lại tình cờ thấy thầy vừa rời quán cà phê (??) trên đường Nguyễn Đình Chiểu khoảng tiệm kem Ngọc Duyên ngày xưa, có lẽ thầy định băng qua đường đang đông đúc xe cộ, lại luồn lách vun vút.
Nhìn thấy, tôi dừng lại đứng chờ trước cửa tiệm Thái Nguyên thuở trước, tên tiệm thu mua cau dừa sấy thuở tôi còn đi học, nay qua bao đổi thay không biết những Nam Phát, Thái Nguyên và những cửa hàng trên đường nầy có còn bảng hiệu không!

Thầy đã quên tôi thiệt rồi, ngay cả số tiền Việt tôi cho hết cho thầy mà thầy cũng không biết là bao nhiêu. Nhiều là bao nhiêu vậy, nhiều là bao nhiêu vậy! thầy hỏi nhiều lần, khi người đi cùng thầy hoặc khách bộ hành thấy sự kiện lạ dừng lại, họ lưu ý cho thầy đây là số tiền lớn đối với thầy. Tôi có nhắc mong may ra thầy vụt nhớ, về nghề cũ của tôi; Cám ơn Professeur nghe và thầy lại bonjour bằng cả hai tay như ngày trước. Tôi rời nơi đó.

Anh Ba Vững của tôi là người bình thường đầy đủ hỉ nộ ái ố, đôi khi tôi thèm được khùng khùng như Anh. Thôi Anh yên nghỉ!

NhàQuê July 25, 2006

><><><><><

Kính Anh NhaQue,

Thầy Vững là Thầy giáo dạy Tiểu Học, Thầy Vững thường mặc áo sơ mi trắng khi đi dạy, thầy hay nói tiếng Pháp khi gặp người quen. Khi gặp người quen, Thầy chào hỏi rất lễ phép, luôn bắt tay bằng cả hai tay . Thầy có gia đình , có một cô con gái, nhỏ hơn HH vài tuổi, tên là Đầm, nhà thầy trước kia ở phía bên kia cầu Nhà Thương ... Thầy quen thân với Ba Má của HH, thường gọi Ba Má của HH là anh chị Hai ... Anh NQ có biết thầy sống chết thế nào không, theo lời kể của Anh, như vậy là Thầy Vững đã mất ?!

HH

Bạn HH thân mến,

Tôi không có tin tức gì về thầy Vững sau lần gặp mà thầy không còn nhớ ra tôi như trên đã kể. Tôi chỉ đoán vì thấy thầy có vẻ suy sụp nhiều!

NhàQuê


TX020- Thư Gởi Tường Lam

Những "ngôi trường xưa Em học"

(Viết Tưởng Niệm Cô Nguyễn Thị Kiêm Quyên)

Đoản Rời: Thư Gởi Bạn Tường Lam

Bạn Tường Lam thân mến,

Tôi hẹn bạn lần lữa từ tháng giêng năm nay sẽ ghé thăm bạn mà mãi đến đầu tháng tư mới thực hiện được, mấy tuần trước đó bạn cứ căn dặn gọi cho bạn trước ít ngày. Xin lỗi bạn, tôi thường thích làm các bạn bất ngờ như bảy tám năm trước đây từ Canada về, tôi ghé nhà bạn Huỳnh Ngọc Thạch kêu cửa và chủ nhà chưa kịp mặc áo. Thế vui hơn!


Tôi đã chọn lộ trình dài hơn thông thường một ngày đường để gặp lại bạn sau hơn bốn mươi năm tin tức về nhau rất ít. Cuối ngày thứ ba của chuyến đi, tôi vào vùng lãnh thổ, chọn chổ qua đêm xong tôi lên máy báo cáo hiện diện, bạn cho tôi một giờ ổn định.

Nhà để đèn ngoài tôi hiểu là chờ tôi đến. Còn vui mừng nào hơn! Ðầu tiên đứa nào cũng tự nhận định xem nếu tình cờ gặp nhau giửa đám đông: Thì ...coi như là chưa quen!

Hai xác phàm đứng trước nhau lạ lẫm với hình ảnh ngày nào tuổi đôi mươi khôi ngô tuấn tú, hai lão già nhìn nhau may lắm mới không rơi nước mắt: Nhờ bao năm trui luyện trong nghiệt ngã tột cùng của quê hương và thân phận. Ðứa nào cũng nói, cũng hỏi huyên thuyên về bạn bè xưa đứa còn, đứa chưa lần nào gặp lại, về thầy cô...và cả hai dừng lại ở một người: Cô Nguyễn Thị Kiêm Quyên.

Hồi ấy, thầy Hiệu Trưởng xin ngưng giờ Việt văn của thầy Nguyễn Ðức Lâm đôi phút để giới thiệu cùng lớp chúng tôi năm thầy cô vừa ra Ðại học Sư Phạm nhận Trung Học Kiến Hòa làm nhiệm sở và bắt đầu giảng dạy vào đầu năm tới, năm Ðệ Nhị của chúng tôi.

Thầy Hiệu Trưởng giới thiệu tên và môn dạy từng người: Gs Toán Vũ Ðình Lưu, Gs Sử Ðịa Lê Như Dực, Gs Anh Văn Vương Gia Thụy, Gs Pháp Văn Kiều Văn Chương và Gs Vạn Vật Nguyễn Thị Kiêm Quyên.
Hình như thầy Kiều Văn Chương thay mặt nói vài lời trong lúc " đóa hoa lạc giửa rừng gươm" có gương mặt khuê các, hiền từ đang lặng lẽ quan sát chúng tôi, đám học trò tương lai của mình.

Thầy Hiệu Trưởng lại tiếp tục hướng dẫn sang giới thiệu lớp khác, chúng tôi chụm đầu bàn tán, lần đầu tiên thầy Nguyễn Ðức Lâm dễ dãi cho chúng tôi việc gây ồn ào nầy. Các "Mao Tôn Cương" thống nhất nhau một nhận định là nhờ uy tín cụ Hiệu Trưởng Nguyễn Ðình Phú mà Bộ đã thuận cho trường mở thêm các lớp đệ nhị cấp và gởi nhiều Giáo Sư về trường.
Thời gian gặp mặt ngắn ngủi vậy mà có đứa cũng cho biết là mấy thầy nam là người Bắc, còn cô Quyên là người Nam và bà con với bạn Nguyễn Phước Tồn, tin nầy sau đó không phải là "Tin Vịt".

Cô dạy môn Vạn vật cho ba lớp đệ nhị A và hai lớp đệ nhị B, đối với bọn ban B NhàQuê mỗi tuần hình như chỉ có một hay hai giờ vì là môn phụ, không phải thi viết; Nhưng ban A thì không tà tà như vậy được, "Gạo" đêm ngày.

Bạn Tường Lam thân mến,

Bạn kể rằng khi vào vấn đáp xong, bạn tình cờ gặp cô trong sân trường, cô ân cần thăm hỏi xem có cần "cứu" gì không, bạn từ chối; Cô cho biết tất cả giám khảo hôm đó đều là bạn cùng khóa với cô và cô nhiều lần nhấn mạnh đừng quá tự tin. Sự lo lắng của cô lần đó in đậm trong tận cùng tâm khảm bạn về một người thầy dạy hết lòng chăm sóc học trò.
Tôi có nói với bạn là nghe đâu sau 75 cô không còn dạy nữa và tôi cũng chẳng gặp lại cô lần nào.
Mấy năm trước trong lần về Bến Tre thời gian ngắn, bạn có nhờ người bà con tìm tin tức về cô nhưng không kết quả. Bạn nói với tôi con người cô hiền lành, không lanh lợi như vậy làm sao bon chen khi phải xa rời môi trường vốn đã chọn là nghề.

Về phần tôi, tình cờ trong lần dạy thực hành ở trường Gia Long, cô vào trước mấy phút, ngồi cuối lớp làm giám khảo, cuối giờ ra đến hành lang cô bảo: Em dạy vậy được lắm NhàQuê à! Tôi biết rằng cô cho điểm không ít.

Năm 67 vào K25/TÐ lại tình cờ chung đại đội 11 với thầy Phan Thế Chánh, chồng cô, thầy thuộc trung đội 43/11 cùng trung đội Huỳnh Ngọc Thạch và Nguyễn Tiến Minh, tôi 44/11.
Hôm đi bải bắn ba phát chào sân, vừa xuống dốc cổng số 9, phần trước đại đội bị đánh mìn ngay đầu cầu Bến Nọc, vừa chết vừa bị thương 11 người, y chang con số đại đội 11.
Trung đội thầy có thiệt hại: bạn Nguyễn Văn Kha tử thương, Kha quê Châu Phú Bến Tre, trọ học ngủ chung giường với NhàQuê.
Ra tới bải bắn thầy Chánh lính quýnh thế nào với khẩu Garant M1, mà cơ bẩm bụp thầy suýt đi ngón tay, nhanh đến nỗi tôi làm phụ xạ thủ nằm cạnh mà cũng không nhìn kịp.

Tin tức báo chí về vụ bị đánh mìn, làm gia đình nào cũng lên thăm cuối tuần đó. Gặp cô trong khu tiếp tân, cô nửa đùa nửa thật, cách nói có hơi tếu: Em làm sao mà ngón tay thầy ra nông nỗi nầy! ( không cầm tay nhau được) NhàQuê muốn tếu lại kiểu lính sợ bất kính!
Mấy tuần tiếp theo thầy Chánh lần nào cũng khệ nệ mang vào tận giường: Phần nầy cô gởi cho NhàQuê nè! Ô nào bánh, nào trái cây.

Mấy tháng sau tôi đi học ngành khác ở nơi xa. Khoảng thời gian nào đó giữa năm 1968, tôi về dưỡng quân và tà tà uống nước mía trong nhà lồng cũ chợ Bình Chánh (Gia Ðịnh) cạnh Quốc lộ 4, chiếc xe đò Á Ðông xịch đỗ rước thêm khách, thầy trò vừa nhận ra nhau thì xe đã chuyển bánh; Ðó là lần trông thấy cô cuối cùng!

Bạn Tường Lam thân mến,

Hôm sau ăn sáng như đã hẹn trước xong, tôi chuẩn bị lên đường, bạn giao tôi hai chuyện: Thứ nhất chuyển quà bạn gởi cho Vân Bầu và Hải Ngò, thứ hai tìm tin tức về cô Quyên rồi bạn với tôi sẽ gởi về cô món quà chắc sẽ làm cô vui trong lúc tuổi già.

Cuối tuần kế tiếp tôi trở về nhà và làm ngay những điều bạn giao: Việc thứ nhất Admin làm suông sẻ. Mấy ngày sau Admin email cho biết là cô đã qua đời cách nay mấy năm (và mới đây chính xác nhất NhàQuê được biết là cô mất ngày 23 tháng 7 năm 2003 sau mấy lần qua khỏi stroke; Nhưng lần "Tai Biến Mạch Máu Não, Brain Accident" thứ năm, lần cuối cùng kiệt lực Cô đã lìa bỏ chúng ta).
Tôi gọi liền cho bạn, không gặp và bạn về gọi lại tôi.

Tôi thông báo tin vừa nhận. Hình như phía bên kia giọng bạn nghẹn ngào chỉ lập đi lập lại mấy lần: Trễ quá, mình dỡ quá NhàQuê hở!

Tất cã ngưng lại thật lâu. Vĩnh Biệt cô Nguyễn Thị Kiêm Quyên!

Hình ảnh cô lưu giữ trong trí nhớ của tôi là con người khuê các, phúc hậu, hiền từ, đang hân hoan mang hoài bảo của mình bước xuống cuộc đời.

Câu kết tôi viết gì cho bạn đây?

NhàQuê

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008

TX019- Đại Bác Cướp Cò

Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Đại Bác Cướp Cò

(Viết tặng quan ba pháo thủ Trần Văn Tự)

Tưởng là chuyện giỡn chơi, có thiệt đó các bạn à! Bản thân NhàQuê tui trải qua ba trường hợp xin kể tặng người bạn tuy xa lại gần của tôi, dịp bạn quyết định nghỉ hưu cuối tuần nầy: Tôi nói xa là chúng tôi xa nhau ba mươi năm mới gặp lại, gần là nay trong số bạn cùng năm vào trung học chỉ có hai đứa tôi gần nhau nhất cũng phải mất một giờ rưởi lái xe.

Tôi ra trường Pháo Binh sau bạn tôi ba khóa, thuộc đàn em, kể như lội mút chỉ vì các phương vị chỉ huy có chử THỌ đã được hàng hàng lớp lớp đàn anh nắm giữ rồi.

Không biết do đâu, vì sao, tôi lại được về Tiểu Đoàn Pháo Binh Hoàng Gia, gọi như vậy vì nó ở sát nách Nhà Vua tức Biệt Khu Thủ Đô, chứ đơn vị tôi có tên có số riêng như mọi đơn vị khác.

Xin nhớ tôi là một tên nhà quê mốc thít nhiều đời không có "gốc gác" gì cả! Chắc bản mệnh tôi "an tại Thiên Phủ Cung" nên phải ở gần Nhà Trời, mà đơn vị tôi cũng mới tinh, huấn luyện chưa xong, đại bác còn chưa lảnh hết bên Quân Cụ.

Tôi trình diện đơn vị trưởng đúng hai tuần là gặp trận Mậu Thân liền, quân số tại hàng lúc đó rất ít vì đang đi phép Tết và một số "dù" về thăm gia đình chung quanh SàiGòn.

Tiếng súng nổ vang mà tôi tưởng pháo tết hay phe ta bắn súng thay pháo, cứ tiếp tục ngủ một mình trong dãy phòng dành cho sỉ quan độc thân, may là tôi không nghe radio kiểu vừa nghe vừa ngủ.

Đến khi Đài Chỉ Huy cho người lên ruồng xem có còn ai trong phòng ngủ hay không, mới khám phá ra tôi là quân nhân gương mẫu không "dù", mà có "dù" cũng đâu biết đi đâu!

TĐT tôi bảo Kiến Hòa mất rồi! vì trên hệ thống Liên Quân báo như vậy, khi ông hỏi tôi quê ở đâu.

Không đầy mười phút sau đơn vị tôi bị tấn công trực tiếp, sau nầy tù binh khai là họ đã vào sát rào cả giờ rồi, nên tôi nói tôi ngủ không mở radio là may!

Dĩ nhiên là đơn vị tôi có tổn thất nhưng làm sao "Xơi" chúng tôi được! Trại Phù Đỗng của Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp gần đó bị chiếm, Họ đã gây nhiều khó khăn tiếp tế đạn dược cho chúng tôi trong mấy ngày.

Đến khi đường đã giải tõa tôi được đưa đến trại Thiên Hộ Dương (căn cứ 30 Quân Cụ) nơi một pháo đội Đại Bác mới lảnh còn mùi dầu mỡ, trú đóng vị trí hành quân ngay bên trong căn cứ Quân Cụ nầy, trên khoảng trống gần Trường Quân Y, cạnh sân banh sau lưng "Lò Bát Quái" khám Chí Hòa và yểm trợ liền cho lực lượng bạn đang chạm địch nặng....

Khi được giao điều khiển cho pháo đội thi hành tác xạ, tôi vẫn hô khẩu lịnh y chang như những gì học trong quân trường không sai sót một chữ, làm ai cũng cười (lính mới mà em!):

** Pháo Đội điều chỉnh!
** Đạn nổ!
** Lô XXX!
** Đầu Nổ nhanh!
** Trung Tâm một quả!
** Pháo Độ 5 quả, Đầu nổ CVT khi bắn hiệu quả!
** Nạp...! ngưng ít giây, hô tiếp

** Độ Giạt ....!
** Góc Thăng Bằng...!

Chưa đầy phút sau khẩu đội báo cáo:

Khẩu 3 sẳn sàng!
Khẩu 4 sẳn sàng!

Tôi phất tay đồng thời ra lịnh:

Bắn! .....

Đến khi chuẩn bị bắn hiệu quả thì ngoài mặt trận xin ngưng tác xạ để họ chiếm mục tiêu.

Thay vì hô khẩu lịnh Ngưng Tác Xạ! hoặc Chấm Dứt Tác Xạ! Đàng nầy tôi "một cánh tay đưa lên" lại âm thầm bỏ cánh tay ấy xuống.

Các khẩu đội nhìn tưởng lệnh Bắn, họ chơi hết 30 quả.

Tôi xanh mặt! Chân đứng không vững nghe khẩu đội thứ tự báo cáo:

Khẩu 1 bắn xong!
Khẩu 2 bán xong!
Khẩu 3 bắn xong!
Khẩu 4 bắn xong!
Khẩu 5 bắn xong!
Khẩu 6 bắn xong!

Tôi uể oải ra lịnh: Chấm dứt tác xạ!

Ngoài mặt trận vừa định tiến lên phải dội lại, chửi thề ỏm tỏi trên hệ thống truyền tin. Kể như Đại Bác Cướp Cò "sĩ quan sữa" mới ra lò mà!....

***

Sau ba tháng nằm trong tiền đồn mật khu Lý Văn Mạnh nay là khu kinh tế mới Lê Minh Xuân, tôi trở về vị trí Pháo Ðội đang đóng tại quận Bình Chánh Gia Ðịnh, đi phép 24 giờ xong, cũng chưa có việc gì làm.

Trưa tà tà ra chợ thả dê tán dốc, tối không trực thì nằm nghe "đại bác ru đêm". Thời điểm ấy Bình Chánh bị pháo kích dài dài có khi cả ban ngày. Nơi đây Họ có lợi thế là ranh hai tỉnh thuộc hai khu chiến thuật khác nhau, nên mỗi lần xin Clear lãnh thổ rất nhiêu khê, rồi vụ đó cũng được khắc phục.

Riêng về phản pháo thì chúng tôi có toa bổ hẳn hòi những chỗ nào thường là vị trí súng.

Hai khẩu đội nào tới phiên đêm trực thì ghi yếu tố sẳn trên súng, nạp đạn vào nòng, kéo dây giật vào tận trong phòng ngủ.

Khi nghe Bên Kia "đề pa" là cứ vừa nằm vừa giật dây phản pháo cả hai quả hai hướng gần như một lượt: Đơn vị bạn khen nhanh ơi là nhanh!!!

Thế mới có chuyện là một đêm nọ khi không mà tự nhiên "phản pháo" một mình: Gì vậy Bây?? Em đi tiểu máng dây Ông Thầy ơi!!! Ðại Bác cướp cò!.......

***

Nhờ có số sống dai, trong lính rất cần cái số đó lắm!!! Nên đúng ngày tháng cũng được thăng cấp. Tiệc liên hoan cho các Sĩ Quan tân thăng trong lần có tôi, cũng được TĐ tổ chức trong Hội Quán Sĩ Quan của đơn vị như những lần khác.
Hội quán nầy không do Kiến Trúc Sư nào vẽ kiểu cả, do "lính thợ" có tay nghề được giữ lại hậu cứ xây nên.

Đây là hội quán rất đẹp nghe nói chỉ kém " Mây Bốn Phương Trời" Huỳnh Hữu Bạc bên Không Quân trong Tân Sơn Nhất, nên gần như được cho mượn rất thường.
Nói là cho mượn chứ chỉ cần cú điện thoại là TĐT tôi lo từ A đến Z và thuộc cấp chạy bắn khói từ Z trở lại A...

Khách mời lần đó Sao có, Trưởng có....về ca sĩ có Kim Loan, Giáng Thu, Giao Linh, Phương Hồng Quế, Anh Khoa, Phương Nga, Phương Khanh,... hú được một số bên TĐ50CTCT và Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương... ca sĩ tới ca vài bản rồi chạy SÔ, Phương Hồng Quế thủ suốt, thân như ca sĩ cơ hữu...

Ban nhạc của đơn vị tôi tuần nào không ở nhà thì được mượn đi, ban nhạc rất khá vì qui tụ thành phần lính kiểng nhiều người gốc nhạc công...; Từ đó tôi nghĩ ra rằng tôi ở đơn vị nầy từ ra trường cho đến ra khỏi lính mà không bị thuyên chuyển trong các đợt "bị" qua Pháo Binh Dù, là vì để những người như tôi dùng "Xỉ" đi mấy chổ nguy hiểm, chứ còn lại đều là con ông cháu cha gốc to nhánh bự.....dễ mích lòng!!

Càng khuya chương trình càng hấp dẫn khi khách lớn tới dự tiệc, "nhảy" rồi về sớm hay đi "công vụ". Phải nói rằng thằng bạn tôi quả là hay! Nó xứng đáng được rút về lo ban 5, nhờ vậy tôi trám chổ của nó và khỏi lội nữa.

Nó và con bồ ca sỉ của nó "vận động ngoại giao" sao mà được một màn "thoát y" vào giờ chót. Tôi không nhớ rõ là do Xuân Trang hay Thu Thủy trình diễn. Hai cô tài danh đương thời đã từng làm cả khóa 25/SQTBTĐ chúng tôi suýt bị cúp phép, trong lần cả hai cô trình diễn ở Đại Giảng Đường dịp gắn Alpha.

Lúc màn nầy diễn ra, không còn ai ngồi ở các bàn, mà tất cả tập trung bao quanh kín cả piste. Cái làm ngạc nhiên là phía nữ lại ầm ĩ hơn bên mấy ông vốn háo hức.

Cô nàng diễn điệu nghệ kéo dài đứng ...tim, cởi từ từ...cuối cùng 100% em ơi, đêm nay 100%! Nàng tỉnh bơ chậm chạp đi vào phòng thay đồ, nhìn từ sau cũng không biết diễn tả sao cho đúng những gì mắt thấy. Ước gì tôi là họa sĩ!! Đẹp vậy mới thoát y chứ!!

Suốt buổi cho đến hết màn vừa qua, kéo dài đến nghẹt thở, tôi "đành" vào phòng rửa mặt cho hạ hỏa. Lại gặp nàng chưa mặc lại gì trong đó. Thấy tôi vào nàng hỏi rất...: bộ Đại Bác Cướp Cò rồi sao mà vô đây vậy Quan?? Cưng làm tình hình Cuba căng thẳng quá đi!!
............................

NhàQuê March 17,2006

TX018- Viên Sỏi

Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Viên Sỏi

Tôi rời Ninh Hòa, quê hương các bạn, nơi có đủ núi non, sông ngòi, đồng ruộng và biển cả. Nơi đó xóm làng đồng ruộng làm tôi đỡ nhớ quê xa, nhưng núi non đem mây xuống thấp như gần, tôi dễ buồn hơn.

Tôi mong ngày về Nam, nên lần từ giã quê hương các bạn lòng tôi mừng, không giống như các bạn lúc khăn gói rời xa. Chắc ai cũng có lần xao động như thế!

Từ khi còn đi học, ao ước khi đất nước tôi thanh bình, tôi sẽ đi nơi nầy, nơi nọ khi có dịp. Thế mà tôi đã bỏ nhiều cơ hội trong thời gian lưu ngụ nơi quê hương các bạn. Tôi đã không biết Vạn Giã, Vạn Ninh, Thành Diên Khánh, Suối Nước Nóng.

Xa hơn như Ban Mê Thuột phía Tây, Tuy Hòa phía Bắc, Cam Ranh Ba Ngòi phía Nam. Những nơi ấy bạn tôi có đến trong thời gian bốn tháng quân trường, tôi thì không. Họ về kể lại làm tôi ấm ách khi tôi hỏi Ðèo Cả cao thế nào bị chúng trả lời: Ðã nói là Cả thì phải biết nó như thế nào rồi!

Nhủ thầm thôi để sau nầy! Cái sau nầy tôi chờ đợi, nuôi dưỡng khác xa cái sau nầy tôi nhận được nên ước muốn đi đó đi đây cơ hồ không thực hiện được.

Ngày nay có dịp đi nhiều nơi, nhưng tôi biết rằng những nơi tôi ao ước ngày nào, giờ chỉ là phấn son. Cái hồn nhiên mộc mạc tôi yêu, ước muốn một lần được gặp đã vĩnh viễn của quá khứ. Cái háo hức ngày xưa thôi giờ để lại con cháu tôi mấy dịp chúng về thăm đất Tổ. Thế cũng đủ!

Khi đến nơi nào hay rời xa tôi đều mang về theo một vật kỷ niệm, vật kỷ niệm có khi cũng tức cười vì đó là tờ thực đơn của nơi tôi đã ghé ăn.

Không phải chỉ có kẻ phàm phu như tôi mới có cái thú sưu tập vật kỷ niệm xem ra tầm thường như vậy. Ngay đến những tài tử minh tinh ca nhạc sĩ nổi tiếng khi được mời lên AirForce One, mấy vị nầy cũng đã xếp mấy tờ napkin có in huy hiệu cho vào túi làm kỷ niệm.

Xét ra từ quân tử chí ư thứ dân cũng vậy thôi!

Nhà tôi thỉnh thoảng phàn nàn tìm thấy trong túi tôi mấy vỏ xò vỏ ốc.

Theo thói quen đó, tôi cúi xuống nhặt viên sỏi nhỏ còn ấm quê hương Ninh Hòa các bạn, viên sỏi có thể không phải từ trong lòng đất nơi đó, nhưng nó đã hiện diện ở đây trước tôi.

Nó đã chứng kiến hôm qua chúng tôi quỳ xuống dâng lời thề cùng sông núi:
Tuyệt Ðối Trung Thành Với Tổ Quốc Việt Nam! Xin Thề!

NhàQuê Dec 04, 2005


><><><><><


Nếu Lại Có Lần

Tôi thuộc tên Ninh Hòa quê bạn
Con Sông Dinh, Xóm Rượu, Đường Luồng
Thành phiên bản in đầy trí tưởng
Một mai kia có dịp đến cùng
Sẽ rất quen không gì bỡ ngỡ

Nơi ngã ba bồi hồi tưởng nhớ
Bốn mươi năm dấu tích đổi thay
Lần đầu tiên dừng lại nơi đây
Thêm thiện cảm ghi lòng từ đó
Giữ trong sâu bước mỗi dần xa

Rời Bùng Binh bóng chiều đã ngả
Màu núi lam càng lúc một gần
Mười bánh xe dừng hẳn vòng lăn
Tôi đứng giữa núi rừng Dục Mỹ
Bao nhiêu mới bắt đầu từ đấy

Chuyện kể ấy về xa xưa lắm
Chứ bây giờ tôi khách hành hương
Về nhìn lại dấu chân xuống núi
Trả chiếc gùi nay đã rách bương
Chỉ viên sỏi vẫn còn nguyên dạng

Mấy tảng đá dưới lòng suối cạn
Đấm vai nhau cười khách đứng nhìn
Chưa nhận ra hai bên cứ ngó
Cây cầu xưa chứng kiến lặng thinh
Tóc tôi bạc mà rong vẫn vậy

Hồi tưởng nhớ từng viên đá ấy
Dáng ai ngồi giặt giũ khoan thai
Nước từ nguồn miệt mài xuôi chảy
Như tôi xa biền biệt năm dài
Nay trở lại chung quanh đều lạ

Từ trên cầu tay buông hòn đá
Trả về lòng viên sỏi tôi vay
Đã đi theo gần suốt đời nầy
Cùng lạc bước theo dòng nghiệt ngã
Gợn sóng tăng như đã vẫy tay

Tôi còn muốn ghé thêm nhiều chỗ
Từng hàng dương vẫy gió đong đưa
Hương cà phê và làn khói quyện
Đưa tôi về cổ tích giăng mưa
Cài áo che … lạnh từ hướng núi

Sắp rời xa tôi gắng gượng cười
Chia tay nhé đã là phút cuối
Kỷ niệm xưa nầy dịp ghé thăm
Đỉnh núi cao cũng dường xúc cảm
Nhạt nhòa mây qua đó tần ngần

NhàQuê






Thứ Năm, 13 tháng 11, 2008

TX017- Dục Mỹ ...

Những "ngôi trường xưa Em học"

Đoản Rời: Dục Mỹ! À! Chợt Nhớ

Với tôi, Dục Mỹ nơi chốn đầu tiên xa nhất của miền Trung mà tôi có đến và ở đó bốn tháng; Tôi là người miền đồng bằng sông Cữu Long, chính xác hơn tôi là người Kiến Hòa.

Nhân đọc thơ Quan Dương thấy có nét gì lạ lạ và truyện của ông gần gũi với xúc cảm thời học sinh và thời ngủ rừng, tôi bèn phăng tới và tìm ra Website Ninh Hòa. Cũng qua đó tôi đọc bài của cô Hà Thị Thu Thủy và bạn Phó Ðức Lâm nói về Dục Mỹ, cái Thành Phố Nhà Tranh Vách Ðất mà từ 19-08-1967 đến 05-01-1968 tôi đã thụ huấn pháo binh ở Huấn Khu đó.

* * *

Tôi trong số 36 mạng Khóa 25/SQTB Thủ Ðức được chọn đi học Pháo Binh, khóa trước đó không có người nào. Nằm vật nằm dựa ở phi trường Tân Sơn Nhất chờ chuyến bay, cuối cùng rồi cũng được leo lên chiếc C-130 của Mỹ, phi cơ đáp xuống phi trường Nha Trang đã nửa đêm, lần đầu tiên đi máy bay lại là phi cơ quân sự, ngồi bẹp xuống sàn lỗm ngỗm quân trang, lại đi ban đêm: Cũng như không! Kể như chưa biết đi máy bay là gì.

Phải thêm lo vì trước khi cất cánh mỗi người được phát cho một miếng giấy nhỏ nói về ưu điểm của chiếc Hercule nầy cùng hướng dẫn an toàn: Nào là khi khẩn cấp sẽ đáp xuống biển và có 30 phút chưa chìm hẳn để mọi người thoát ra ngoài: Lạnh ót!

Thành phố "Thùy Dương Cát Trắng" tiếp đón chúng tôi ở khách sạn ngàn sao một góc nào đó trong khu quân sự phi trường. Rà hết băng tần duy nhất của cái radio bỏ túi không nghe được đài nào: Buồn ơi là buồn! Nước trôi ly biệt nguồn.

Sáng hôm sau được GMC bỏ xuõng cuối đường Ðộc Lập chờ xe trường Pháo Binh đến rước. Chúng tôi cắt phiên canh giữ quân trang, thay nhau đi phố, có đứa mua mang về cuốn Ðời Pháo Thủ của Nguyên Vũ (K16/PB), chuyền tay nhau đọc; Thấm thía về tương lai nhà pháo của mình!

Mấy ông tài xế nhà binh lái xe thì phải biết, mấy Ỗng leo và đỗ dốc đèo Rù Rì không cho chúng tôi phút nào "xa quê hương nhớ mẹ hiền" được cả! Xón thật! Hai xe ngược chiều cơ hồ đâm vào nhau. Cuối dốc mới thở ra ngắm nhìn phong cảnh.

Trời về chiều, núi ngã màu xanh sẫm, mây xuống thấp la đà, xa hơn cái nhà ga xe lửa đứng đơn độc là xóm làng gần giáp chân núi sương khói giăng giăng, con đường dẫn tới trông hiu hắt làm sao; Chúng tôi không còn pha trò nhau, im lặng, mỗi người chìm vào thế giới riêng. Không biết do đâu, tự tôi đặt tên ga phía trái trước khi leo đèo Rọ Tượng là ga Diên.

Vậy là bây giờ tôi mới biết xóm nhà cuối khu rừng nước mặn thưa thớt toàn cây mắm trắng và ô rô về phía phải của Quốc Lộ 1 trước khi đến đèo là làng Tân Thủy, cùng tên với quê tôi và cũng sinh sống bằng nghề biển. Trước khi qua đèo, nghe nói Rọ Tượng nguy hiểm hơn Rù Rì làm tôi lo một phen nữa lên ruột , nhưng không chẳng có gì: An toàn trên xa lộ!

Có lẽ tôi ngồi bên băng phía lề mặt nên tôi nhìn thấy rõ trường Trung Học Trần Bình Trọng với hàng chử tên trường màu đỏ, trường trệt không nằm cạnh đường mà xa bên trong, phía trái từ hướng Nha Trang tới. Tôi lầm lẫn, tưởng rằng trường Pháo Binh gần trường Ðồng Ðế tức ngoại ô Nha Trang. Khi đến ngã ba Ninh Hòa xe ngừng, tôi lại tưởng trường ở lòng vòng gần đây; Lại lầm! Ðường trường xa...

Ngừng ở ngã ba Ninh Hòa gần như thông lệ hay sao của mấy bác tài xế nhà binh, tôi khám phá ra điều nầy vì lần nào cũng vậy mấy ảnh bỏ đi đâu mất tiêu, tụi tôi biến thành người trông chừng xe cho mấy trự nầy.

Ở ngã ba đó, tiệm nem nướng Thái Thị Trực hấp dẫn tôi khiến sau đó mấy lần tôi trở lại có khi phải đi về trường bằng xe lam; Vậy mà có đứa lại nói có tiệm khác ngon hơn mà nó không chịu chỉ trước: Thế có ức không?

Mấy năm sau tôi trở về trường làm giám khảo kỳ thi mãn khóa, tôi lại có dịp cùng mấy sĩ quan giám khảo khác dùng chiếc 4x4 của trường để thăm Ninh Hòa. Lại đến Thái Thị Trực làm nem nướng rồi lòng vòng dọc Quốc Lộ, đám xe sư đoàn Mãnh Hổ hay Bạch Mã gì đó của Củ Sâm, gần như chẳng buồn tránh ai dù trục lộ khúc đó chẳng rộng rãi gì. Ninh Hòa tôi chỉ biết thế!

* * *

Trường Pháo Binh Dục Mỹ nằm sau lưng Trung Tâm Huấn Luyên Biệt Ðộng Quân, dẫn vào bằng con đường cặp hông hướng từ Ninh Hòa tới, ngăn bằng hàng rào kẻm gai đơn sơ.

Thế mà đấy là lằn ranh thiên đường địa ngục, chúng tôi cho là vậy: Ai có qua các khóa Rừng Núi Sình Lầy, Viễn Thám thì sẽ biết mức gian truân của Lò Luyện Thép nầy, trong lúc chúng tôi mỗi bước lên xe hơi, không uổng phí cuộc đời .

Ðã đi xe mà còn thêm ghế bố xếp xách tay. Thực ra chúng tôi không thể cuốc bộ vì đồ nghề lĩnh kĩnh, nào là: Bàn chân xếp đặt xạ bảng, GB là dụng cụ gióng hướng súng, ống dòm, la bàn, bản đồ, họa xạ biểu, họa tà biểu, quạt hướng tầm, cả lô kim mục tiêu và viết chì phải học cách chuốt từ ngày đầu tiên, chúng tôi giống như anh họa sĩ đi tìm cảnh đặt giá vẽ, móc thêm chú 105 hoặc 155 tùy theo buo6?i học.

Không sung sướng đâu các bạn ơi! Tụi tôi bù đầu vật lộn với các môn: Chiến Thuật, Ðịa Hình, Trung Ương Tác Xạ, Chiến Cụ & Ðạn Dược, Khẩu Ðội Vụ, Quân Xa, Truyền Tin và cả Chiến Tranh Chánh Trị nữa.

Bao nhiêu quyển Binh Thư có mã số riêng nặng chình chịch, từng quân trang quân dụng vũ khí chiến cụ phải nhớ một lô danh số và đặc tính, cách sử dụng và hiệu quả của chúng, rồi sử dụng bảng Lô Ga Rích giải địa hình .. và giải toán tác xạ chuẩn định chính xác, chuẩn định thời nổ, giải khí tượng, : Nhức đầu lắm! Nếu không thì rớt!

Bù lại, chúng tôi chiều nào cũng ra phố Dục Mỹ tự do trừ những khi dã trại đêm. Cuối tuần có xe đưa đi Nha Trang, chiều Chúa Nhật ruớc về. Người thân một đứa bạn tôi vốn là thầu khoán đó đây, có biệt thự bỏ hờ do một quản gia trông coi trên đường Biệt Thự, hai đứa tôi cuối tuần ra đó được lo như ông chủ nhỏ.

Từ biệt thự đó lội bộ băng qua đường với khăn tắm vắt vai là đã tới biển khu vực gần nhà hàng Kim Sơn có rào kẻm gai, nghe nói dành riêng cho Phó Tổng Thống Kỳ, chán về đã có cơm dọn sẳn sàng. Đôi lần xuống tận chợ Chụt làm vài quả Phở, lại cũng nghe nói Phó Tổng Thống Kỳ ưa tới đây: Tôi cho phở Chụt đạt điểm A!; Nhưng tụi tôi vẫn thích khu vực đường Ðộc Lập hơn hẫu xực mì xào dòn đồ biển , đớp bún bò huế đường Hoàng Tử Cảnh và vài chuyện ai cũng biết .

Càng về sau chuyện đi Nha Trang thưa thớt dần vì tiền lính tính liền. Ðầu tháng lảnh lương, bà Ðô chủ câu lạc bộ trường Pháo Binh, bắt ghế ngồi gần nơi phát ngân viên làm việc, bà thu không sót một xu các anh nào trong tháng Gô Sĩ bà ta. Con nhỏ Ngân Thủy con bà, thường gọi Ngân, đẹp không có chỗ nào chê được, nhỏ cười liếc ai cũng có cảm tưởng cô ta đang để ý tới mình. Lầm to! Nhỏ đi về đã có người đưa đón.

Có cái câu lạc bộ đó cũng đở lắm, mỗi sáng chúng tôi đến uống cà phê và xin một bi đông nước đun sôi chống sốt rét. Việc nầy nhỏ Thủy tử tế có thừa, chắc Nhỏ cũng sợ dùm các Quan tương lai dính chấu bệnh chưa chi đã run.

Phòng ăn dành cho SVSQ chúng tôi bàn ghế đóng bằng gổ thông: Pháo Binh mà! Mỗi bàn bốn đứa bốn cạnh, trước mặt một đỉa ớt hiểm tươi rói, một gói thuốc nâu có, đỏ có, hai ba thứ ngừa sốt rét, món ăn có thịt, cá, bò thay đổi, nhưng món măng bao giờ cũng hiện diện mỗi ngày chưa có triệu chứng nào đào ngũ dù có khác cách chế biến. Từ đó tôi bắt đầu ăn ớt nhất là hôm nào có món cá biển, cá tương đối còn tươi, nghe nói từ Vạn Giã chở lên.

Trừ những khi trời mưa, chiều nào chúng tôi cũng có mặt ở các quán cà phê Dục Mỹ, có khi đi lang thang chẳng có mục đích gì. Nay đọc lại các bài viết trong ninh-hoa.com
mới nhớ ra rằng: À ! Ở Dục Mỹ các con đường mang số 1, 2, 3 ...

Lần đó tôi đến tiệm Tân An rửa hình , đúng lúc con nhỏ Yến con chủ tiệm bí toán, tôi thấy Nhỏ loay hoay quên cả hỏi tôi, khách hàng mới vào. Nhìn qua tôi ngứa nghề giải sơ cho Nhỏ, không biết Nhỏ có hiểu không? Nhưng lần đến lấy hình , Ba Má của Nhỏ mời uống nước và ngỏ ý nhờ dạy kèm cho Nhỏ. Tôi nhận lời và bảo Nhỏ tìm thêm vài người nữa.

Khi lớp bắt đầu tôi mới biết rằng họ mất căn bản rất nhiều, tôi phải ôn lại từ đầu cho họ. Tôi dạy giúp họ không nhận thù lao. Mỗi ngày học sinh ở đó có xe của các quân trường đưa đón tận Ninh Hòa, học sinh phần đông là con em của quân nhân của Huấn Khu.

Lúc ấy tôi vẫn tưởng ở Ninh Hòa chỉ có trường Trần Bình Trọng mà thôi. Gia đình tiệm hình Tân An có nói họ từ Diên Khánh ra. Ở đây người ta gọi đi Diên Khánh là đi Thành, tên gọi tắt. Cô Hà Thị Thu Thủy có nhớ tiệm hình Tân An và nhỏ Yến nầy không?

Có những đêm kéo súng lên Lam Sơn trực, tụi tôi cũng mò về chợ Dục Mỹ uống cà phê cho ấm lòng chiến sĩ, từ đó lên trung tâm huấn luyện Lam Sơn phải ngang qua phi trường Dục Mỹ mà phía đối diện là bãi tập Ðịa hình và Chiến Thuật, cũng như nơi diễn tập và thao dượt cuối khóa chúng tôi.

Trong mé rừng bãi tập ấy, có cả một chợ nhỏ đủ loại thức ăn thức uống và đặc biệt mấy chị bán cháo gà chờ chúng tôi giờ xả hơi. Phải nói gà ở đây ngon tuyệt, tôi thường mua thêm một quarter leg mới đã! Mỗi lần tôi mua là chị hỏi: Nguyên đùi gà phải hôn? Trả lời: Yếu tố cũ, một tràng! Không biết nồi cháo còn lại chị bán làm sao đây? Thực khách đến sau chắc phải dùng loại không người lái.

Khi học các bài về Khẩu Ðội Vụ, có khi súng phải được kéo vào tận xạ trường xa trong núi, nơi đó nhìn rõ đỉnh Vọng Phu không cần phải dùng ống dòm. Trên đường đi, về xe ngang qua Buôn Sim, Buôn Lác lô nhô nhà sàn và mùi hăng gia súc, có những tối trên đoạn ấy, gặp các bạn bên Biệt Ðộng Quân lặng lẽ di chuyển trong đêm. Còn trên quốc lộ 21 từ hướng Ninh Hòa đến, trước khi leo dốc Núi Ðeo, ai cũng thấy bảng to tướng "Nơi Ðây Lò Luyện Thép" , bao giờ cũng nghe tiếng la hét xung phong về phía có dây tử thần.

Cái đáng nhớ nhất là có một sáng chúng tôi ra chợ uống cà phê về chuẩn bị hay đã ăn cơm xong, vì chúng tôi cứ đủ bốn người là mời các Quan cầm đũa chứ không cần đông đủ. Bỗng có kẻng báo động, mấy đứa về trễ hơn nói ngoài chợ đã lụt tới đầu gối rồi. Tôi chưa tin vì trời chỉ lâm râm chứ không có trận nào mưa lớn từ mấy ngày qua và tôi cũng mới về từ ngoài ấy. Hướng núi có lẽ mưa mấy hôm nay, trời mù không nhìn thấy đỉnh Vọng Phu. Tôi cũng theo đoàn người đi, thực ra do hiếu kỳ chứ tôi không có nhiệm vụ gì.

Lụt thật! Lụt gì mà dễ vậy! Ðứng ở trụ cây số có chử Nha Trang 47 Km, bên kia đường trước Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Ðộng Quân nhìn nước đục ngầu đang chảy cuồn cuộn từ nguồn suối Dục Mỹ xuống, ngập mất lan can cầu, giòng nước hung hãn mang theo cây khô, nhánh to. Các bạn sau nầy thấy thành cầu Dục Mỹ có gãy một đoạn hay được vá lại là do trận lụt năm ấy. Các nhà vách đất rệu rã thãm hại. Dòng suối hàng ngày nước tận lòng lạch, đứng trên cầu nhìn xuống mấy cô ra lấy nước, giặt giủ ngồi trên mấy tảng đá trông nhỏ xíu, sâu bên dưới. Phút chốc con suối hiền hòa trở nên kẻ hung bạo.

Khí hậu Dục Mỹ rất bất thường, ban trưa nóng ngủ dậy không nổi, uống hai trái dừa lạnh do các anh quân nhân cơ hữu trường mang bán dạo, cũng chưa đã khát, dừa Ninh Hòa nhỏ và ngọt hơn dừa Bến Tre. Ban tối lạnh khó lòng tắm được, từ đó tụi tôi sáng chế ra kiểu tắm rất Pháo Binh: Tắm trên miền (dựa theo tên một loại tác xạ: Tác xạ trên miền), tức chỉ tắm những phần cần tắm. Vậy chứ vẫn cứ tán nhỏ Ngân Thủy thơm tho dài dài, không thuyên giảm .

* * *

Ðầu năm 1968 tôi mãn khóa, sáng 06 tháng 01 năm 1968 tôi rời trường về Nam, lần nầy tôi mua vé hàng không Việt Nam: Nhớ nhà quá! Không chờ phương tiện nhà binh được. Dù có trở lại một lần vài năm sau đó, nhưng mấy chục năm qua tôi chưa gặp lại một ai kể cả các bạn cùng khóa ít ỏi chỉ có 36 người tính luôn tôi đã được rải ra khắp bốn vùng chiến thuật.

Nay đọc trong ninh-hoa.com
gợi cho tôi nhớ một khoảng thời gian trong đời rằng có lần tôi đã đến đó: Vùng đất xem ra nghèo nhưng dễ thương!

NhàQuê

Connecticut Oct 06,2005



><><><><><


Kính anh Nhà Quê,

Rất vui khi được biết anh gia nhập vào trang Ninh Hòa đồng hương của chúng tôi. Nhân dịp đọc bài viết của anh trên trang Web ninh-hoa.com về Dục Mỹ thật hay, gây cho tôi nhiều cảm xúc và xin có đôi lời nhờ trang Web gởi về anh .

Dù chỉ một thời gian ngắn nhưng anh đã có những kỷ niệm và yêu mến xứ nhỏ của chúng tôi vùng đất xem ra nghèo nhưng dễ thương. Cuộc sống nơi đó sau 1975 đã không còn được như trước vì chiến tranh tàn phá một phần nào và sự sinh sống của những người dân nơi đó xưa kia sống nhờ vào 3 trung tâm quân đội giờ đây cũng không còn nữa nên quang cảnh sinh hoạt hoang vắng hơn trước nhiều. Những hình ảnh cũ đã mất hết cả rồi. Nay được một người là quân nhân xưa kia, dù chỉ ghé qua một thời gian ngắn nhắc đến, tôi thật sự cảm động, thế mới biết những người đã sống từ thuở bé trong vùng quê nhỏ đó dành sự yêu thương cho nó nhiều biết dường nào. Cám ơn anh đã dành tình cảm cho quê nhỏ chúng tôi.

Qua lời hỏi thăm của anh về chị Yến con của bác Tân An tiệm chụp hình, tôi được biết ba má của chị vẫn còn ở Dục Mỹ tại căn nhà xưa, chị Yến đã lập gia đình và có 3 cháu, hiện chị đang sống tại Quảng Ngãi quê chồng, chị lớn hơn tôi hai lớp. Chị có người em gái tên Oanh đang sống tại Mỹ là bạn học với em gái của tôi, Oanh có về VN và ghé thăm chúng tôi vào tháng 9/2004.

Kính chúc anh và gia đình vui khỏe, hạnh phúc. Mong được đọc nhiều bài viết của anh gởi qua trang Web ninh-hoa.com, chúc anh sáng tác nhiều.

Kính thư.
Thu Thủy

Vịnh Đỉnh Vọng Phu

Dặm tiễn lên đường nhắm hướng Đông
Người về chót đỉnh đứng chờ trông
Non thương giúp nhón … nâng tầng đá
Biển cảm dùm loang … dịu nắng hồng
Biểu tượng kiên trinh trong ngữ ngạn
Hình trưng tiết liệt giữa thinh không
Mây trôi vướng núi dừng lưu luyến
Hóa thạch "Vọng Phu" mãi đợi chồng


NhàQuê

(Được họa từ bài xướng Vọng Phu Thạch bên dưới)

? ˜ { @.

Vọng Phu Thạch

Ngóng đợi phu quân cuối bể đông
Đăm chiêu thiếu phụ mỏi mòn trông
Bồng con rủ rượi hai hồn đá
Dẩm núi trơ vơ một bóng hồng
Đếm bước kim ô trầm đỉnh ngạn
Đong gương ngọc thổ ngự tầng không
Thoi đưa tạc dấu trang tình luyến
Khắc giữa nhân gian khổ vọng chồng

Đồng Lão