Thứ Tư, 3 tháng 4, 2024

NEW206- THUỞ HỌC TRƯỜNG ĐÌNH LÀNG

 THUỞ HỌC TRƯỜNG ĐÌNH LÀNG

.
Giấy thô bồi, phất thành diều
Trúc, tre già chọn từ nhiều góp nên
Cung văn chiếc sáo nhẹ thênh
Càng cao thánh thót giữa nền trời xanh
.
Đang trong lớp học trường đình
Mà nghe diều hát ... lượn trên cánh đồng
Mùa nầy gió chướng thổi tung
Sợ căng đường nhợ ... diều băng không chừng
Diều ơi thấy núi Cấp không ?
Còn đường vô quận ngang chùm đìa đôi
Đàn trâu gậm cỏ ... hay nhơi ?
Thèm như diều vậy ... lưng trời tung bay
.
Rân rang gần cả tháng nay
Những con đường mới nối hai xã gần
Bến Dựa ra tới Giồng Nần
Diều bay phơi phới dưới tầng nắng trong
.
Người coi, người thả thật đông
Giống ngày lễ hội cánh đồng bỗng vui
Dắt ta về lại một thời
Tưởng đi theo hướng cuộc đời lưu vong
.
TRẦN TRI KỶ Apr02, 2024
☆☆☆☆☆
Những "ngôi trường xưa Em học"
Đoản 2- Ðình Làng
Hai đình, bốn miễu và một lăng của làng tôi năm nào cũng có cúng kỳ yên, vía hay tương tự, những năm đặc biệt trúng mùa bao giờ cũng có rước hát bội về ít nhất là ba đêm diễn, đoàn hát xong nơi nầy dọn tiếp qua nơi khác; Ðó là dịp hẹn hò của trai gái làng quê tôi đang mùa đồng khô, trăng tỏ, tương đối rảnh rỗi trước mùa vụ mới.
Từ nhà tôi qua khỏi Cổ Thụ không xa, ngôi đình Tân Hòa mái ngói âm dương, cổng dáng hình lăng miếu, hai cây dương hai bên cao không đều nhau có lẽ một cây được trồng lại sau.
Đình tọa lạc trên phần đất độ hơn hai mẫu tây, có mấy cây sao thẳng hàng còn lại là vú sữa, gia đình Ông Từ chăm sóc quét dọn đình cũng được dành cho một phần vừa ở, vừa trồng trầu.
Không ai gọi tên đình Tân Hòa, thậm chí có người không biết; Ðó là trường vỡ lòng đầu đời của tôi: Ðình làng Tân Thủy.
Một buổi sáng tôi mặc quần áo mới chẳng khác nào ngày Tết, ôm cặp đệm cũng mới màu chiếu trơn, có viền bìa vải bông cho đừng vuột chỉ may, trong đó có nhiều thứ Ba Má tôi mua cho và dặn tên từng món, có vài món hơi lạ tôi chưa biết dùng để làm gì; Tuy nhiên tôi cũng trân trọng xếp chúng gọn gàng trong ấy. Ngày hôm trước Má tôi nấu chè cúng vái, cầu cho tôi học sáng láng, ăn chè xong tôi kiểm lại đồ đạc mấy lần sợ có ai mở ra coi thử làm lệch thứ tự theo ý tôi, tay kia tôi xách bình mực nâu đi theo Má: Tôi đi học không khóc như những đứa khác, trước khi đi tôi sợ Má quẹt lọ lên trán xin phép Ông Táo như những lần cũng đi hướng ấy về quê ngoại đám giỗ. Không, lần nầy Má tha!
Mấy đứa khác gặp trên đường không có vẻ lo âu như tôi, chúng đi một mình mà còn nhìn tôi chế nhạo, học trò mới: dốt!
Má nói chuyện với chú sáu Niên gì đó, Chú ghi ghi chép chép, tôi đứng bên cạnh có khi tôi nhìn xuống quyển sổ Chú ghi, có lúc tôi nhìn đám đông xếp ngồi từng nhúm đang xù xì to nhỏ nhau.
Chú ngưng viết, nhịp thước mấy lần lên bàn của Chú, tụi nó nín khe trở lại.
Mọi việc kết thúc khi Má dặn: Nó làm biếng Chú cứ việc uýnh! Mấy đứa dưới ra hiệu roi mây nẹt đít tôi thấy rõ ràng mấy giây trước đây khi tôi nhìn hướng chúng, làm tôi cũng hơi chùng xuống đôi chút.
Ðến khi Chú chỉ chỗ ngồi cho tôi, tụi nó lấn còn có chút xíu, tôi đặt đít vào như phải trướng lấn lại cả hai phía: lưỡng đầu thọ địch.
Trên mặt bàn hai đứa hai bên khuỳnh tay, cùi chỏ gần đụng nhau chừa chỗ nghiêng nghiêng vừa đủ tôi đặt bình mực, cặp tôi chỉ được ghé chút, còn phần dư phải tựa trên đầu gối.
Suốt buổi ấy sư phụ tôi chưa truyền phép mầu gì, quyển vở còn trắng tinh, bụng trống như lúc ra đi không chữ nào trong đó.
Lúc cho về tôi khoanh tay "Thưa thầy em về" như mọi đứa khác, từ nay tôi không gọi thầy tôi là chú nữa.
Má tôi qua khỏi Cổ thụ đôi chút đón tôi vinh qui, vì từ đoạn đó tới nhà tôi không có đứa nào cùng đường, chúng đã rẽ vào xóm trước khi.
Em tôi bỏ trò chơi bắn cu li một mình vừa một lúc làm hai vai, hai đối thủ. Em chạy lại chạm nhẹ tay tôi: Có gì hôn? Ý em tôi hỏi có bị đòn hay biến cố trọng đại nào không, tôi cười lắc đầu và nó an tâm hiểu rằng đi học là chuyện dễ dàng. Tôi giấu em cuộc chiến đấu từ cả hai cánh vừa qua của tôi.
Hai ông lấn tôi từ bữa sau trở đi dễ thương lạ, hai ổng nhường chỗ cho tôi thoái mái: Hai ông làm thầy kèm tôi; Làm thầy thì phải hy sinh chứ! Người lớn mà! Ðâu lại giành chỗ với trò hay ít ra là đàn em.
Thầy phóng mấy chữ cái trên tập bằng viết chì rồi hai thầy "lấn chỗ" chỉ tay vào chữ đọc trước tôi đọc theo kèm theo lời hăm dọa: Tụi tao đọc ba lần mà không đọc lại được như tụi tao hồi trước là đuổi học.
Tôi hiểu hai thầy xưa kia thông minh rất mực và nay có quyền tâu lại Thầy đuổi tôi.
May phước, sau lần thứ hai là tôi đi suông. Kế tiếp tôi còn được chừa chỗ rộng hơn, không bị thình lình đụng tay khi tôi dùng viết mực đồ theo lằn chì mấy chữ cái thầy phóng.
Vần xuôi: Bê a ba, bê á bá ...em mờ a ma, em mờ á má ... tôi thanh toán gọn mấy ngày kế tiếp và thêm ít ngày nữa tôi xong phần vần xuôi, phải từ giã hai thầy "lấn" để qua nhóm vần ngược ngồi góc bên kia. Hai thầy cũng tự hào dạy giỏi.
Tôi không nhớ rõ tôi học ở đó bao lâu nhưng tôi biết rằng tôi đã tiến qua giai đoạn tự chép theo bài thầy biên trên bảng vuông vức màu xám treo trên tường và làm toán cộng trừ không số giữ.
Thời gian đó tôi lần lượt được chuyển học chung nhiều nhóm khác nhau ngồi riêng góc tùy theo trình độ tôi tiến lên được, thuở ấy chúng tôi gọi là được lên lớp.
Thầy tôi bị ruồng bắt lính trong một đêm nào. Không còn ai thay thế dạy cái lớp học đủ mọi trình độ đó.
Một buổi sáng u buồn chúng tôi ra về, giã từ cái nhà đãi ăn của ngôi đình làng dùng làm trường lớp đầu đời của tôi và có lẽ cũng của các bạn cùng thuở.
Ngôi trường đình có cánh đồng rộng bên kia đường trước cổng chúng tôi cho diều hát vi vu mùa khô, trong lớp chúng tôi ngồi lắng nghe đoán biết được nó đang lên cao hay lượn xuống, tàn cây vú sữa cho chúng tôi bóng mát nô đùa mỗi lúc được ra chơi.
Tôi thấy mấy đứa con gái thường nhảy dây, đánh thẻ, ít khi thuộc bài lại khóc nhiều hơn hết trong buổi sáng lạc thầy đó.
Ít lâu sau Thầy tôi trốn về được. Ngang qua nhà, thấy Má tôi, Thầy nói vọng vào: Tui mới về nè chị Tư !
Má tôi dừng Thầy lại nói chuyện mấy câu, tôi chạy ra mừng, ngỡ thầy vài ngày nữa sẽ dạy lại.
Không, thầy tôi vĩnh viễn bỏ thiên chức khai hoang. Vĩnh biệt Thầy!
NhàQuê May 21,2005
Đình Làng, Ngôi Trường Đầu Đời
Mái vẫn rêu phong trước sau êm vắng
Uy nghi ngầm phảng phất nét hiển linh
Sắc vua phong thuở trước cẩn cung nghinh
Ơn đức bổn Thần tiếp nhau truyền rạng
Nhớ Má cúng cầu mong tôi sáng láng
Trước hôm nao dẫn đến gặp thầy xưa
Đứng khoanh tay, lắng tiếng dưới hăm đưa
Nhìn khúc roi xơ, lòng mình tự vấn
Rồi chút nữa đây “mấy ông” xúm lấn
Ngơ ngác trùng vây lọt thỏm giữa lòng
Xóm dưới đầu trên có vẻ đợi trông
Chờ thầy xếp cho tôi cùng chung dãy
Tàng lá xum xuê cánh tay rộng trải
Bóng mát rợp che trong ngõ lối ngoài
Nhớ buổi vỡ lòng… giờ tít chân mây
Mất dấu Trường xưa, Đình ngùi thế sự
NhàQuê
Bên Kia Đình Làng
Hai nhành rẽ phướng giữa tầng bay
Uống gió no đầy túy lúy say
Vụt thoắt lên cao tìm hướng núi
Vòng vèo lượn xuống bỡn vòm cây
Hồ pha giấy phất diều đâu sợ
Nhợ mảnh sườn oằn sáo lắc lay
Nhắc đến nơi xưa vui thú ấy
Trường ĐÌNH chạnh nhớ khóe mi cay
NhàQuê

NEW205- HƯƠNG QUEN MỘT THUỞ

 HƯƠNG QUEN MỘT THUỞ

*
Mùa Xuân trở giấc chiêu hồi
Cành khô nứt nụ mọc mời lá xanh
Không lâu sẽ rợp cây cành
Nghe từng hạt cỏ nói dành cho chim
*
Cây quen phía cuối công viên
Hương thơm nhắc nhớ về miền rất xa
Giống như mùa sứ ra hoa
Giống như nguyệt quới hiên nhà về đêm
*
Thương sao gìn giữ hương quen
Đến mùa cho mượn dỗ niềm ... tha hương
*
NhàQuê Apr03, 2021
May be an image of tree and grass

NEW204- CÁ THÁNG TƯ

 CÁ THÁNG TƯ

.
Được xếp vào thành phần hiếm quý
Luôn dành mọi thứ loại ưu tiên
Mùa Thu đúng hạn đè ... Flu Shot
Tháng dịch tiêm ngừa nhắc chớ quên
Tỷ lệ phần trăm chưa được chục
Điều tra lượng giảm mỗi mười niên
Như thời Quốc Xã ... đâu gì khó
Nếu để lòng thòng ... ngứa mắt thêm
.
TRẦN TRI KỶ Apr01, 2024

NEW203- BỨC ẢNH BA MƯƠI TUỔI

 HỌP MẶT KỶ NIỆM 32 NĂM NGÀY TƯ LỊNH, LỆTRINH, THỊNH ĐẾN MỸ

□○□○□○□○□
BỨC ẢNH BA MƯƠI TUỔI
(APR 04, 1991 Tư Lịnh, Lệ Trinh, trai út Tuyên Cường sang đoàn tụ ODP. ... ODGhe: NhàQuê cùng Thiên Hạ đi đón)
*
Ngày nầy ba chục năm về trước
Đón chuyến TWA từ Pháp sang
Biết mấy ! .... gia đình vui tái hợp
Mùa Xuân Bắc Mỹ cũng vừa đang
*
Bên ngoài nhiệt độ khoảng năm mươi
Chút lạnh, mà sao ấm tiếng cười
Vì cuộc đoàn viên kỳ diệu quá
Mùa Xuân Bắc Mỹ bỗng thêm tươi
*
Ba đàn lần lượt bỏ quê xưa
Di trú theo từng ngọn gió đưa
Xin lấy nơi nầy làm đất mới
Mùa Xuân Bắc Mỹ chở che vừa
*
Thắm thoát thời gian ba thập niên
Các con giờ đã ... gia đình riêng
Hai già hưu nghỉ đà an phận
Bắc Mỹ mùa Xuân vẫn diệu huyền
*
Nhành cây gia phả nảy thêm chồi
Bám rễ ra hoa thật tốt tươi
Đất mới vun bồi cao thẳng tắp
Mùa Xuân Bắc Mỹ hóa xuân đời
*
Nhân ngày kỷ niệm viết bài thơ
Gói ghém ý lời thực lẫn mơ
Con cháu làm nên niềm hãnh diện
Mùa Xuân Bắc Mỹ đẹp đâu ngờ
*
NhàQuê Apr 04, 2021

NEW202- ĂN CHỔI CHÀ

 Thơ Cười TỦM TỈM

.
ĂN CHỔI CHÀ
.
Nhiều rau rừng ta ăn thuở nhỏ
Bây giờ đây có lẽ chẳng còn
Vùng hoang sơ bị người lấn chiếm
Đâu thể tìm Đọt Ráng giòn non
.
Mới biết Đọt Chại (Choại) kia bổ dưỡng
Còn tiềm tàng dược tính thiên nhiên
Phục kích trong ta bao thuốc quý
Bịnh mon men ... bị bắt sống liền
.
Cây ráng chị chặt về làm chổi
Thương lái thu gom bán thị thành
Ai biết từng là rau dân dã
Ngẫm nghĩ thầm cười thuở tuổi xanh:
.
Lão đã nuốt chổi chà vô bụng
Vi khuẩn, vi trùng bị quét văng
Cảm ơn nhờ rau rừng cỏ dại
Ngoại bát tuần viết lách vẫn hăng
.
TRẦN TRI KỶ Marr31, 2024

All reactions:
Nga Phùng thị Hoàng, Lien Tran and 3 others

NEW201- TRÂU GIÀ

 Thơ Vui Hướng ĐƯỜNG LUẬT

Trâu Già
(Thơ Họa)
Lời bàn thấu đáo rõ ra hay
Tự sánh thân trâu kiếp kéo cày
Ví thá lơ là roi lãnh đủ
Nhơi nhai phải đợi chủ vùi say
Rơm khô có đã niềm sung sướng
Cỏ mượt đâu mà ước mắn may
Trối kệ lim dim quên thế sự
Đời còn lắm chuyện não lòng thay
NhàQuê
Lựa Trâu
(Thơ Họa)
Nghé chiến đương tơ bán thiếu gì
Mua xem cứ việc chẳng hề chi
Cày, bừa, trụt, trạt, nhanh thành thạo
Kéo, cộ, quần, xe, lẹ tức thì
"Giữ kỹ vàm dây cho chắc cú
Lơ là vuột nọc phóng như phi"
Rằng khuyên liệu sức đừng ham bự
Ráng níu theo thôi đủ thở khì
NhàQuê

NEW200- GIAI THOẠI

 "Tôi đã cải được số trời, làm đến quan hai pháo binh/QLVNCH mà tôi hằng hãnh diện là Binh Chủng Thông Thái. Tây nó nói như thế! " NhàQuê

**************************
Kính thưa Bác Nhà Quê,
Té ra "Tây nó nói như thế! ". Nhưng bà con mình thì đồn rằng "Mấy Cha Nội Pháo Binh Điếc Nặng" (?) Nay Bac NQ đi Vác BTH càng "Thông Thái" Vo Song! "BiThu" la chuyen nho? Bac ui!!
Xin Cảm ơn Bác đã bắn "Cà Nông" môt. phát để tuổi thơ được sống dậy một phen !!
Nguyet Hanh
XXXXXXXXXXXX
.
Nè bà con!
Đọc đoạn quote trên, bà con thấy cô Nguyệt Hạnh "chêm" tui muốn ẹo xương sống mà tui có giận cổ đâu, lại còn mỗi khi cổ đánh dấu (*) cuối bài viết của cổ là tui phải "chạy sút đầu tóc mượn" để kiếm cái quỉ quái gì đó còn thiếu rồi mang về BTH bỏ vô đúng chỗ ghi chú!
Còn cô Võ Thị Bình Nguyên thì đâu tuốt bên Việt Nam cứ không lâu,.... nếu mà sáng mở Email ra thấy ghftck một dọc chữ viết tắt thì "hai năm rõ mười" là "anh làm ơn bỏ mấy tấm hình nầy vô bài em mới post ...!
Rồi lại "Ng.. hổm rày bịnh quá, giờ phải chạy đi mua cho ông xã..., ông anh làm ơn làm dùm! Hì hì ..."
Vậy mà lâu lâu hưởn vô đọc bài mới đưa "dô" chơi coi có gì hôn, mới tá hỏa tam tinh là mình "ân oán giang hồ" cùng khắp!
Nay thấy bà con bàn luận nhiều điều, trong đó có vài chuyện dính dáng tới "Qua" thành ra giờ Qua dành chút thì giờ "Quí báu" viết dong dài chuyện vui buồn từ ngày "Nhà Thông Thái Vác Bến Tre Hôm Mờ" tới giờ.
Số là:
Cũng do xuôi (xui) khiến có được thì giờ rảnh nhiều hơn rang nên bèn "Vác Ngà Voi" chơi cho biết đá biết vàng với người ta, mà nói thiệt nha có lợi lắm đó bà con ơi:
1) Lợi thứ nhứt: Chánh tả của Qua càng ngày được cải thiện một cách đáng kể, hổng tin so sánh mới và cũ là thấy tiến bộ đó liền. Với lại ở cái xứ ai cũng xài tiếng Anh như bắp rang ...không ai giành quyền giỏi tiếng Việt với mình hết thành ra một mình một cửa, đôi lúc còn thấy mình giỏi tiếng Việt hơn đồng hương nữa chớ, nhờ ráng lật từ điển muốn rách bìa luôn! Chữ nào bí quá kêu anh Luân Tâm, cái ông nầy trong thư phòng của ông có đủ loại từ điển xưa và nay ...ổng giới thiệu cuốn nầy cuốn kia, kêu gởi mua xài ...Qua suy nghĩ rồi mua chi, kêu ổng lật giùm không sướng hơn sao!?
2) Lợi thứ hai: Nhảy cái rột ra làm "Nhà Quăng", không phải mình tự phong nha, người khác gọi thế mới đã chứ, mới đầu thấy nhột nhột ...lần lần thấy sướng sướng rồi chuyển qua sượng trân khi đọc bài của Nhà Văn thứ thiệt, mới thấy mình thuộc loại "Miệt Vườn" mà trong văn học sử đã đặc gật trong đó rồi, người nọ đưa tay níu người kia ...Qua dám chắc là trong đó giờ chỉ đứng chớ hết chỗ ngồi rồi, mà Qua đứng kiểu cá kèo không nổi mới khổ chứ!
3) Lợi thứ ba: Theo đà lạm phát phi mã về thơ, vì người Việt mình đều có máu thơ trong người, Qua ngang nhiên bước vào "Thế Giới Các Nhà Thơ". Sau 4 năm ròng rã, mỗi ngày ít nhất mần một bài chơi, vị chi 4 x 365 = 1460 +1 (cho năm nhuần) bài thơ đủ thể loại, ngày nào không viết thì kế tiếp phải làm bù .... Bà con thấy chưa !? Đồ sộ chưa !?; Từ khi ông nào đó nghĩ ra "Mì Ăn Liền", thì Qua cũng mần thơ theo xu thế "Trăm Hoa Đua Nở" của Web, Blog, Diễn Đàn, ....ấy, "Mì Ăn Liền" ấy!!!
Vốn người ưa cự cãi, không biết ông tổ nhà Qua có phải gốc Quảng Nôm hay không nên gặp chuyện gai mắt không thể để yên, lâu lâu thọt gậy vô bánh xe của "các khứa lão, cổ thụ làng thơ mà họ thường hay phách lối khi người" chọc chơi vậy hà; Thành ra Qua cũng nổi tiếng bằng con đường "bá đạo" nầy!
4) Lợi thứ tư: Ít tốn tiền y phục, giày dép, ....vì tối ngày chỉ rút vào "Hầm Bí Mật" hay còn gọi là "Tứ Phương Đa Sự Cốc". Dần dần tự nhiên thành "Nhà Ẩn Tu Hú" làm biếng đi lại đó đây, nên đỡ hao xăng mà giá cả ngày càng tăng vọt và xe cộ cũng ít hao mòn!
Ăn uống cũng giản dị hơn xưa nhiều, mì gói, đồ hộp dự trữ trên cấp số!!
5) Lợi thứ năm: Đi ngang về dọc trên Net, lục lạo tùm lum....Còn được biết tin tức (nay gọi là thông tin cho đúng thời trang) do bạn bè chuyển tới thuộc loại First-Hand.
Chuyện năm châu bốn biển, thiên hạ sự, thâm cung bí sử, bán tước mua quan từ đời cố luỹ cố lơ nào cũng có, ...Tóm lại là Thượng Vàng Hạ Cám người biết thì mình hay !!! Sướng chưa!? Tiểu thần tiên còn gì hơn!
............
Giờ nói chuyện về vui:
6) Lợi thứ sáu: Vui trước hơn hết sau ấy chục năm, góc biển chân trời mà thầy trò bè bạn có dịp gặp nhau, có dù không gặp mặt đi nữa cũng có "thông tin" về nhau, rồi nhân rộng ra, càng ngày càng đông vầy ..., xa cách địa dư đã thu ngắn lại, mọi thứ liên lạc thì tốc độ lại tăng lên ...Lợi vô cùng bà con của BTH ơi!
7) Lợi thứ bảy: Là niềm vui không nhỏ khi làm được trung gian tìm ra giùm bạn bè thất lạc giữa bao la, công việc cơ hồ mò kim đáy biển ...niềm vui đoàn tụ ấy không làm sao kể xiết.
Trích:
Nga thấy hình như anh Trọng có duyên làm cầu nối mà nhờ đó Nga mới có dịp nhận ra những người thân quen tưởng chừng kg bao giờ gặp ! Cái vụ này khi nào anh Trọng có dịp về VN chắc chắn là Nga phải hậu tạ hoành tráng mới được anh Trọng há !
Và nhiều sự vệc vui khác không nhớ hết !! ......
Buồn:
😎 Buồn vì đụng chạm: Cứ suy nghĩ ngay cả trong gia đình ruột thịt còn xảy ra, huống hồ giữa xã hội đông đúc ... Mọi việc rồi theo thời gian vào quên lãng
9) Chuyện riêng: Bà con có biết là tui lỗ thấu xương hôn? vì nhân danh BTH nên phải đóng vai học trò, với thầy cô phải một mực Thầy Thầy Cô Cô ngay cả là học sau tui mấy lớp, tuổi nghề còn ít hơn tui nữa là … Tui bị tuột cấp thảm hại …Dù mấy chục năm nay, tui cho phép học trò cũ gọi tui bằng “anh tư anh tám” nhưng vẫn thấy “đau” khi gặp trường hợp vừa kể
Chỉ Nói Cho Vui chứ đã chấp nhận thì nhằm nhò gì ba vụ lẻ tẻ xưng hô đó!! Nay có cô Út Tú Điền kêu Thầy …Mừng hết lớn …mà lớn gì nổi nữa mà lớn!
NhàQuê Dec 07, 2010
Đoạn dưới đây không biết viết hồi nào, định xóa bỏ mấy File cũ, thấy công viết cực nhọc nếu bỏ thì uổng quá, gởi vào đây vì xét ra vô hại!
Cà Kê Dê Ngỗng
(Cám ơn quý cô Kim Ngân, Mộng Thúy Hoa, Châu Chấu, Hoa Chanh, Nguyệt Hạnh,…)
Tôi cám ơn các cô vì ông bà ta có dạy: Hãy quí trọng lời khen lẫn tiếng chê, thành công cũng như thất bại,…Tất cả kết tinh, tích tụ thành kinh nghiệm, thành bài học thực tiễn hơn những gì lý thuyết từ sách vở hay hấp thụ ở học đường …Thấy “Đàn Anh” lên lớp đã nhĩ chưa!?
Bây giờ vô đề: Lâu rồi ngán ngược ngán xuôi vụ ngồi rị mọ viết “văn xuôi, tùy bút, đoản văn,…” lâu ăn thấy mồ! Mần thơ sắp chữ chút xíu là “xuất bản” liền, dễ ụi!
May quá nhờ quí cô bàn tá lả về vụ “ăn miếng trả miếng” giữa cô Út Tú Điền với NhàQuê kéo dài trong mấy tháng qua, nay đã “Bất Chiến Tự Nhiên Huề” lại còn nhận anh em thầy trò lung tung nữa chớ. Năm Dần vậy mà “Tiền Hung Hậu Kiết” .....
Bỏ giữachừng!
============
Bác NQ dô mấy sợi rồi mà ngồi đó “kể chiện đời xưa” quậy ? Nghe nhắc tên hạnh lí lắc thì bà con có nước chán phèo mà còn “thở dài” ngao ngán ba mớ sự đùi (ủa mà đời) à nha ! Thế nào cũng có ai đó thắc mắc :
"BIG DEAL" (Ghê quá há !)_ Bởi vì có mỗi mình Xã là "vô tư" tưởng hạnh đ ây “hiền” lắm thôi? Chớ chòm xóm ai cũng nghe hạnh rao là : Ai mà dám “hổn” (thất lễ) với Xã là hạnh sẽ triệu tập hết cao thủ võ lâm thuôc phái “Ðại Cái Bang” vác “Ðồ Long Ðao” xuống hố (núi) nói chiện phải quấy liền. Nghe chửa ? (Bắc Kỳ hô vậy đó).
Mạn phép đáp lễ “Bỏ Uổng” với giây phút nói “thiệt” kẻo ngày mai hạnh được theo ông bà hỏng tốn tiền xăng thì cũng xin một tiếng “đại xá” nhé. Từ lâu hạnh giữ trong lòng sự mến mộ lòng ‘dũng cảm’ của Bác NQ. Ðã vì đại nghĩa mà “vác tới vác lui” của nợ lại vẫn chưa thấy “bến” nào biết điều(!) Nghe mà não lòng con sáo biết bao! Riêng hạnh thì nỗi buồn viễn xứ khi nghe văng vẳng tiếng vọng của “Bìm Bịp kêu nước lớn” mà lòng dạ không khỏi nao nao. Vậy thì "Thách" ai là người dám "Ôm" máy, cưỡi chuột 24/24 để làm cái nhịp cầu ủi an đôi bờ cách biệt ấy? Nói thử nghe chơi...(rồi bỏ).
Bác NQ ngéo tay quên phứt những chuyện nói xàm từ nào đến giờ thì hạnh mới dám khai sự thật “những điều trông thấy mà đau đớn lòng” à nha. Giỗ của Triết Gia Phạm Công Thiện hơn năm rồi, nhân dịp hạnh nghe bác bên bển “lai rai” làm hạnh liên tưởng đến chuyến có giang xe đi chùa ở Long Beach vào dịp cúng tuần thất 49 ngày của “Thầy” PCT- (vì có sự cho phép xưng hô anh em) chớ tụi hạnh chẳng xứng đáng làm “học trò” để xách guốc của Anh PCT bao giờ!! Tài xế từng là sinh viên ban triết của viện đại học Vạn Hạnh và là học trò của GS Phạm công Thiện. Anh PTH thuộc nhóm người mê kinh sách rất là uyên thâm và cũng từng làm Ðại Ðức cho đến khi hoàn tục hơn 20 năm trước. Thường khi họ hay chén thù chén phạt và chở anh PCT đi đó đây vì anh Thiện không biết lái xe.
Có dịp thì hanh thích "phỏng vấn" nên trên xe Anh PTH có ý "tản mạn" về thi văn thơ phú và văn học nghệ thuật nơi mệnh danh là "cái nôi văn hóa hải ngoại"- Dĩ nhiên hạnh không dám đánh giá "cảm nghĩ" - cái nhìn của một Cư Sĩ, nhà báo, nhà thơ, họa sĩ và nhất là dịch giả của nhiều phổ kinh nỗi tiếng. Nhưng hạnh không khỏi ngạc nhiên khi nghe Anh PTH đã phải buột miệng than rằng “Có những người làm thơ dở như ‘hạch’ mà cũng cắc củm tiền in sách rồi ra mắt để 'kính biếu' ..” Ðó là tệ nạn của "trăm bông đua nở". Vô hình chung họ đã phá môi trường "Xanh" đấy. Và anh PTH cho đó là “hội chứng” sắp bị “diệt chủng” cho nên chúng ta cần phải “duy trì” nó để lập công bồi đức (mới là phiền). Có lẽ vì thế mà thi sĩ Tô Thùy Yên với trên 60 năm "sống chết với thơ văn" vậy mà chưa có tiểu sử hẳn hòi, chẳng buồn in tác phẩm nào cho đến khi dọn nhà từ Minnesota về Texas thập niên 90 Anh mới bị buộc in tập thơ "Thắp Tạ" như một lời xin lỗi đến tha nhân?
Rủi ro thay (Xui đầy mình)hạnh lại dại dột "cực kỳ" đem những sự thật phủ phàng ấy chia sẻ với bạn mình thân, mình quí để hạnh bị “Tổ Trác” một cách thảm hại - Xin mở dấu ngoặc là dù hạnh từng nghe và biết những lời “rêu rao” về thiện chí xây dựng của mình đã “phát tán” một cách "vô tội vạ" và thiếu trung thực từ lâu. Nhưng mà hỏng sao. Hạnh vẫn chấp nhận “Coi Như Không Có Gì Xảy Ra” hết trọi. Sự thật đã nói lên điều đó để "nói có sách" là đến giờ phút này hạnh vẫn tiếp tục đối xử với người như bát-nước-đầy! Vậy thì Bác NQ có còn “ê càng” nữa hong nà ?
Xin hết. Vì : " Biển Vẫn Chờ Sông” (Tô thùy Yên) để trôi đi tất cả! Dốt mà hay nói chữ là dzậy đó đồng bào ơi!
TA VỀ
Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông (TTY)
Nguyệt Hạnh Lí Lắc
Tháng Bẩy "Mưa Ngâu"

NEW199- BỨC ẢNH BA MƯƠI TUỔI

 Thứ bảy Apr01, 2023, ba con trai BÌNH, CƯỜNG, THỊNH bộ phận New England sẽ tổ chức tiệc mừng 32 năm TƯ LINH, LỆTRINH, THỊNH đến MỸ

Đây là nhóm thứ 2 cũng gồm 3 người sang đoàn tụ cùng 3 người nhóm 1 đã tới trước đó gần 4 năm
☆☆☆☆☆☆☆☆
BỨC ẢNH BA MƯƠI TUỔI
(APR 04, 1991 Tư Lịnh, Lệ Trinh, trai út Tuyên Cường sang đoàn tụ ODP. ... ODGhe: NhàQuê cùng Thiên Hạ đi đón)
*
Ngày nầy ba chục năm về trước
Đón chuyến TWA từ Pháp sang
Biết mấy ! .... gia đình vui tái hợp
Mùa Xuân Bắc Mỹ cũng vừa đang
*
Bên ngoài nhiệt độ khoảng năm mươi
Chút lạnh, mà sao ấm tiếng cười
Vì cuộc đoàn viên kỳ diệu quá
Mùa Xuân Bắc Mỹ bỗng thêm tươi
*
Ba đàn lần lượt bỏ quê xưa
Di trú theo từng ngọn gió đưa
Xin lấy nơi nầy làm đất mới
Mùa Xuân Bắc Mỹ chở che vừa
*
Thắm thoát thời gian ba thập niên
Các con giờ đã ... gia đình riêng
Hai già hưu nghỉ đà an phận
Bắc Mỹ mùa Xuân vẫn diệu huyền
*
Nhành cây gia phả nảy thêm chồi
Bám rễ ra hoa thật tốt tươi
Đất mới vun bồi cao thẳng tắp
Mùa Xuân Bắc Mỹ hóa xuân đời
*
Nhân ngày kỷ niệm viết bài thơ
Gói ghém ý lời thực lẫn mơ
Con cháu làm nên niềm hãnh diện
Mùa Xuân Bắc Mỹ đẹp đâu ngờ
*
NhàQuê Apr 04, 2021

NEW198- RỚ VÔ HÀNG ...

 Thơ Cười TỦM TỈM

++++++
RỚ VÔ HÀNG ...
*
Ôi thôi la liệt ... máng treo hàng
Rờ thử lụa là rẻ lẫn sang
Mới đặt tay lên ... thì đã nhóng
Không ưng đầu lắc ... ắt la làng
Đêm nằm tơ tưởng xiêm y mới
Sáng dậy mơ hồ ngọn gió đang ...
Bởn nắng xuân thì ... vờn cánh lượn
Như cười tủm tỉm ... rớ vô hàng
*
Ông Đồ ... Quỉ Mar31, 2021
*****
TIÊU KHIỂN
*
Trước sau nhận được sáu ngàn tư
Chánh phủ hai trào tặng ... có dư
Thuốc chich đôi liều xong tháng trước
Tiền hưu đều đặn vẫn hằng như
Rảnh rang tập tễnh ... hơi hơi lái
Chỉnh sửa chầy lâu ... nhuyển nhuyển nhừ
Tài lộc ... văn chương ... dù thứ hạng
Ai rù .... nhất định chẳng hồi cư !
*
Trật Đường Rầy Mar31, 2021

NEW197- TRANH CỐ HƯƠNG

 

Tranh Cố Hương

Làng quê ơi xin muôn vàn tạ lỗi
Chậm viết thành lời ca tụng cưu mang
Bởi dâu biển bủa sóng ...đời trôi giạt
Hai mươi năm còn chưa hết bàng hoàng
Chừng đã gói mang theo hầu đây đó
Giở ra nhìn ru nỗi nhớ chợt dâng
Mảng vô hình trong sâu từng thúc giục
Đưa quê xa vào cung bậc điệu vần
Con rạch nhỏ bao lần trầm tắm mát
Nước sữa nâu mùa ngọt những phù sa
Đậu chân lúa hóa thân đòng kết hạt
Độ vàng ươm cơn gió gợn la đà
Biển có mặn vô vòng đành khuất phục
Trưa nắng hè hừng hực bốc hơi khô
Ai hiểu hết công nên viên muối trắng
Có phải đâu nước lã khuấy nên hồ
Trai gái quê nghèo da nâu chân đất
Guốc dép làm ngượng nghịu có đôi khi
Bẳng một dạo xóm trên và xóm dưới
Thành bà con chú bác thím cô dì
Cổ Thụ ngả hồn còn luôn phảng phất
Ngẩng đầu trông về phía biển xa xa
Đợi từ khơi từng đàn thuyền rẽ sóng
Vẻ no nê hướng về lại bến nhà
Như thế đó thật đơn sơ mộc mạc
Đã bao đời rất ít những đổi thay
Dù sống chỗ nhiều danh lam thắng cảnh
Tranh cố hương chấm phá đẹp khôn tày
NhàQuê Mar 17, 2010
Giỏi...
Tranh vẽ mênh mông dịu sắc màu
Thầy cho Chín Điểm... xứng làm sao
Nắng chan đủ ấm tình non nước
Mưa lạnh vừa se nỗi ước ao
Khắp chỗ mầm xanh mơn mởn vượt
Muôn nơi sức sống cuộn dâng trào
Ánh trăng phảng phất như còn khuyết
Một chấm chừa ra ... hẹn dịp nào
GHH 17.3.10
Không ảnh "Ngã Ba Giồng Bông-Tân Thủy- Ba Tri- Bến Tre"