Thứ Hai, 1 tháng 4, 2019

HOT188- Nói Với NGÔI MỘ GIẤY (1)

Nói Với NGÔI MỘ GIẤY (1)



*

Vậy có một thời nhà phải to mồ phải lớn
Ruộng vườn kia thêm chật chội mỗi ngày
Cây lúa biết phận thân thu mình sống đời ngắn hạn
Giữa những bộn bề thần thánh biết là ai

*

Thần thánh mới bây giờ tranh nhau đòi lễ vật
Đòi đất, đòi vàng, đòi nằng nặc Đô La
Càng ngôi cao, càng đòi ăn toàn quý hiếm
Ăn những thứ lạ đời nên thần thánh cũng bịnh như người ta

*

Dù các bác sĩ, các lương y tận lực tận tâm ... giúp chữa
Vì bệnh lạ, đành vô hạn tiếc thương, thần thánh trút hơi thở cuối cùng
Nhưng thần thánh kia ơi ! Ráng chờ khi nào đúng lúc
Đúng qui trình mới được phép lâm chung.

*

Mấy ông bà gọi sử gia bây giờ ôi thôi khỏe lắm
Mẫu sẳn rồi chỉ việc điền tên
Tất cả hãn mã công lao … đều là hảo hán
Đều là anh hùng, rất mực thanh liêm

*

Từ thượng tầng trên cao lòng thòng cho tới dưới
Xuống tận các con dân xếp loại hộ nghèo
Cứu trợ ngửa tay... cũng xây nhà mồ mát mắt
Phong thủy, thợ mả, thợ hồ cứ thế phất lên theo

*

Có sống trăm năm uy quyền tột đỉnh
Lăng có dát vàng, có cẩn đá hoa
Tấm bia khắc, rao giảng gì gì đi nữa
Ngôi mộ giấy đời đời: Chánh Sử dễ chừng tha

*

Mồ xây cất càng nguy nga tráng lệ
Che được không, công đức hỏi là bao
Ngôi mộ giấy, mộ sử xanh lưu mai hậu
Cân sẽ nghiêng, vạch chỉ phía bên nào

*

Bây giờ đây chùa chiền miếu môn nhiều lắm
Chỗ nào nghe truyền khẩu cũng linh thiêng
Những chuyến xe đủ loại đủ màu nối tiếp ra vô giải nạn
Thương người quyền quý giàu sang nơm nớp khối ưu phiền

*

Thương Thay !

*

NhàQuê Apr 02, 2019

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2019

ĐXH110- ĐỘC ẨM

ĐỘC ẨM
Chẳng pháo không lân chỉ tách trà
Giao Thừa năm mới ... mới vừa qua
Nhiều vui tuổi trọng còn trông khỏe
Lắm thích niên cao chửa thấy già
Dẫu phải đời trần xiêu xứ khác
Dù cho cuộc thế lạc quê xa
Hằng tin mạng số Thiêng Liêng định
Chấp nhận an nhiên chớ nệ hà
NhàQuê, Khai Bút Đầu Năm KỶ HỢI F

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2019

HOT187- Nói Với NGƯỜI ĐI BÊN CẠNH

Nói Với NGƯỜI ĐI BÊN CẠNH


(Riêng Tặng NHÀ TÔI)


* *
Thức Giấc

Vuông đất mạ thấp hơn mặt đường gần nửa thước
Bỗng một hôm có ông "viên ngoại" hồi cư
Thửa ruộng giật mình hóa kiếp
Hai lòng ao bật lên thành nền nhà máy kể từ

Xá lị, thanh ca trái oằn xanh đất mới
Rì rầm tiếng máy suốt ngày đêm
Lượm thóc rơi bầy gà từng đàn … từng đàn hí hửng
Bừng sống một vùng quê trước đó ngủ im lìm

* *
Giậu Mồng Tơi

Kẹp ba lá giữ mái tóc dài mà mượt
Cô tiểu thơ tập tễnh làm dân quê
Học lội, tắm ao cùng bạn bè quanh xóm
Khoảng cách ngắn dần và một ngày kia …

Bảy năm sau trong đám tắm trần lúc trước
Gã thư sinh gởi tiểu thơ trang giấy mỏng ngỏ lời
Trên lối đi lá hoa cũng mừng vui thay sắc
Dễ thương như những cuộc tình có giậu mồng tơi

**
Tay Nắm

"Viên Ngoại" thuận tình cho tác hợp
Tay đan mười ngón hướng hẹn cuộc chung vai
Tiểu thơ và gã NhàQuê hay chữ
Bước đầu tiên vào khoảng đường dài ….

Ríu rít nhập bầy năm cô chú chim non
Chim mẹ tiểu thơ dang cánh dài hiền mẫu
Che chở đàn con qua những mất còn
Dài dọc quê hương hai miền vào cuộc chiến

**
Chim Bay

Gió lặng mưa ngưng tưởng chim không cần tìm nơi đậu
Có dè đâu chẳng còn từ hạt thóc đến cọng rau
Chỉ cây trái oan khiên mọc tràn lan mặt đất
Từng đàn tung lưới thép rát niềm đau

Mùa khắc nghiệt chim muông còn di trú
Huống hồ chi phải xa lánh bạo tàn
Mặc áo giấy ... múa may cứu nhân độ thế
Trứng ác nở mối mọt bọ giòi đụt khoét tan hoang

**
Nầy Em

Tạ ơn em, cô tiểu thơ nhân từ quãng đại
Đi bên ta trong suốt cuộc trần
Đã tặng ta cháu con thông minh tài giỏi
Ấm lạnh chia cùng không chút phân vân

Nầy em, cô tiểu thơ Tư Lịnh
Chẳng có huy chương nào tầm xứng dành cho
Thì thôi tặng em cành hoa duyên nợ
Nở giữa cay đắng ngọt bùi ... hương tuyệt diệu thơm tho


NhàQuê Mar 20, 2019


Thứ Hai, 18 tháng 3, 2019

HOT186- Nói Với TINH KHÔI




Nói Với TINH KHÔI



Từ ngày có lẽ chưa xa lắm
Vạt nắng tinh khôi rớt xuống đời
Sưởi ấm lên vùng như phế tích
Vườn hoang trở giấc hát lời vui


Từ ngày có lẽ chưa xa lắm
Có gã lưu vong bỗng hết buồn
Góc khuất tranh đời nay vẽ được
Từng dòng ý nghĩ tiếp trào tuôn


Từ ngày có lẽ chưa xa lắm
Chữ nghĩa chừng xem sắp ngủ vùi
Những nét tinh khôi … xin vẫn vậy
Xin đừng cạn kiệt nhé ơi ơi


Từ ngày có lẽ chưa xa lắm
Ước vọng trùng tu những khoảng còn
Trải chiếu châm trà mời quá khứ
Ngồi nghe kể lể lại nguồn cơn


Bốn góc xưa trồng bông nguyệt sứ
Đêm đêm dịu dịu tỏa thơm tho
Len len đến tận từng chân tóc
Tự bấy dường như nỗi đợi chờ


Ba ngàn nhật nguyệt dọi bình yên
Nắng ấm xem chừng ấm tận đêm
Khoảng chiếu trăng trong vừa đủ sáng
Lên dòng lục bát ngủ bình yên


Hai bề mặt trái dựa lưng nhau
Ánh sáng không xuyên nổi khoảng sầu
Suối cạn dòng trơ còn mỗi sỏi
Mưa nguồn có kịp giấu niềm đau


Một khúc sông quê chừng lặng gió
Mà còn tiếng sóng vỗ lao xao
Hay vang vọng lại từ sâu lắng
Những lượn rì rầm thủ thỉ nhau:

Tinh khôi lại nở giữa vườn xưa
Sắc giữ tinh khôi thắm đủ vừa
Sướt mướt tinh khôi cùng bất tận
Tinh khôi lại ngự giữa vườn xưa


NhàQuê Mar 18, 2019

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2019

HOT185- Nói Với XUÂN XA

Nói Với XUÂN XA


Bữa nay bị tuyết ngáng chân
Hồi lâu lại ngó ra sân như chờ
Tính ra từ sáng đến giờ
Không "chuyên trị" được chút thơ văn gì
*
Tháng Hai lạnh đến đúng kỳ
Tết … Ờ … gọi vậy chẳng chi như là
Săm soi từng ảnh quê xa
Tìm trong khoảng lặng … nghiệm ra ít nhiều
*
Nét vui cố tạo bao nhiêu
Sau màu sắc ấy lắm điều buồn tênh
Ảo hư đến lúc hạ phiên
Những trầm luân sẽ hiện nguyên hình hài
*
Tiếc bao dạng biến màu thay
Mùa Xuân không chỉ cho giai tầng nào
Từ khi mị ngữ hỏi sao
Rắn như ... hóa lỏng nỗi đau miên trường
*
Y trang hoài cổ đau thương
Dặm hành hương khuất nẻo đường chân mây
Bàn tay và ánh sáng gầy
Sông khô sóng vỗ một mai lở bồi
*
Vai nghiêng gánh nắng xa xôi
Rải đều diện tích lưng đồi bỗng dưng
Ngồi chờ nứt hạt rưng rưng
Từ tầng hạnh phúc không ngừng rơi rơi


NhàQuê Feb 15, 2019