Thủ trưởngAnh làm thủ trưởng Năm Mười Sáu ( 516 )Cơ động lừng danh chủ lực MiềnTôi dắt Chi đoàn qua Ấp BắcVượt giòng sông cạn xích xe nghiêngMùa khô quần thảo bờ kinh XángQua Tết anh còn mỗi cánh tayAnh khép cuộc đời chinh chiến cũBên giòng Phụng Thớt hoả châu bayKhi anh rời khỏi vùng an dưỡngLà lúc tôi vô ngưởng cữa tùTừ ấy giã từ luôn vũ khíKiếp tù bên mép vực thiên thuRa tù còn lại bàn tay trắngTôi đẩy xe đi bán xóm nghèoTừng lít dầu hôi từng hẻm nhỏNâng niu ngọn lửa bếp cơm chiềuTôi bán dầu hôi quanh Ngã SáuNhớ từng con hẻm bạn hàng quenNăm năm lây lất bên hè phốNước đã thanh bình kiếp vẫn đenGặp anh quán cóc cà phê túiTrái bắp chia từng những nỗi vuiAnh kể chuyện đời qua mấy đoạnBên chồng vé số kiếm cơm thôiBàn tay còn lại ôm chồng véSố phận cười cay cuộc đổi đờiTôi cũng cháo cơm ngày đắp đổiTừng đồng bạc vụn lít dầu hôiTôi gọi đùa anh là Thủ trưởngAnh cười chua chát mắt xa xămCánh tay Thủ trưởng không còn nữaVà nửa đời sau cũng sắp tànHai người hai cảnh đời xa lạLà đối phương nhau cũng một thờiHết giặc chia nhau từng điếu thuốcThanh bình đâu phải mọi người vui !Dáng anh thất thểu trong lòng hẻmLen lỏi mòn chân mấy vĩa hèNgoài phố bao nhiêu đồng chí cũThênh thang nhà rộng đổi thay xeAnh –như chanh vắt không còn nước –Vứt bỏ cho quen cuộc sống thừaAnh muốn quay lưng cùng quá khứKhông buồn nhắc lại chuyện ngày xưaNgày tôi đi Mỹ anh đưa tiễnCũng ấm lòng qua kiếp bụi đờiTôi nắm bàn tay còn lại đóCũng buồn thân thế trắng như vôi …Hồ Thanh Nhã
Bến Nước Cù LaoNăm xưa một chuyến thăm cồn ỐcSóng nước Hàm luông bát ngát bờSông cái đôi giòng ôm đất mớiMây trời man mác gió xa đưaNhà em hương hỏa vài công đấtCây trái xoay vòng suốt cả nămMỗi tháng đôi lần ra chợ tỉnhMiệt mài buôn chuyến giúp song thânEm hong lá chuối cho vừa héoỦ nếp vào khay sắp thẳng hàngHăm ba tháng Chạp xôi cơm rượuMen dậy thơm từ ngõ trúc sangCon gái cù lao da rám nắngTóc thề xanh mộng gió bay theoMột con xuồng nhỏ ven sông cáiChèo mỏi đường xa tắt bóng chiềuTôi hỏi quá giang về chợ tỉnhEm cười thu vén góc xuồng conLăn tăn nước chảy bờ lau vắngDuyên dáng làm sao gái xóm cồn ?Xuồng ra bến nhỏ trời hiu quạnhChiều xuống trên giòng nước lớn xuôiEm phải bơi đêm về tỉnh sớmTránh con nước ngược, chợ tan rồiDừa xiêm chen giữa đôi cần xéQuít ngọt vườn sau khẳm mũi xuồngCũng có cau tơ, trầu mấy rổMấy khay cơm rượu dậy mùi hươngHái mấy trái bần bên xẻo nhỏChia em quên bớt quãng đường xaCũng chua cũng chát trên đầu lưởiCũng đậm đà thêm chuyến hải hàThương em xuôi ngược từng con nướcMỏi mệt quay chèo thức trắng đêmTới tỉnh cột xuồng bên Bến lỡChờ phiên chợ sáng bạn hàng quenXuống bến giã từ cô gái nhỏLòng buồn man mác ánh sương rơiTrao em một bọc cà phê vợtMột chút công đền …chỉ vậy thôi !Sau đó mấy lần ra Bến lỡChẳng hề gặp lại chiếc xuồng xưaCon sông thì vẫn con sông ấyGiòng nước hình như cũng hững hờBao giờ trở lại cù lao Ốc ?Ăn ốc len om nước cốt dừaNghe gió đổi chiều con nước lớnCánh buồm no gió lướt trong mưa …Hồ Thanh Nhã
Con phà Bến TreTháng Tám qua phà sang Rạch MiễuMột vùng mây nước nhớ bâng khuângNgười xưa trở lại giòng sông cũTìm cuối chân trời…những dấu chânCầu khởi công rồi , trơ cột sắtTriều dâng con nước chảy bình yênMai kia ví nếu đường thông tuyếnTủi phận con phà bị lãng quênỞ đâu còn thấy bóng xà lan ?Kéo một đoàn ghe khẳm cát vàngMan mác chiều xanh sông nước đóBèo mây hờ hững gió mưa tanCòn đâu thấp thoáng buồm no gió ?Xuôi ngược trường giang những mảnh đờiTrọn kiếp thương hồ trăm bến đỗMấy tầng mây nước mấy chia phôiTừ độ sơn hà nghiêng ngửa đóGót giày mòn nhẵn bước quan sanQua trăm sông lạ cây cầu lạCát bụi nào phai nghĩa đá vàngVẫn nhớ giòng xưa bến nước xưaChao ôi ! Tình nặng mấy cho vừaAi qua bến ấy chiều ly biệtBiết mấy người đi mấy kẻ đưa ?Có những giòng sông chục chiếc cầuDập dìu xa lộ lướt qua mauĐôi ba chiếc yacht buồn khua nướcUể oải lưng trời cánh hải âuCho hay dù có đi ngàn dặmVẫn nhớ vô vàn bến nước trongVẫn nhớ con phà cao tuổi thọMiệt mài đưa rước khách sang sôngTháng Tám qua phà sang Rạch MiễuTriều dâng lai láng nước sông TiềnGió sông mát mặt người xa xứCòn nhớ…hay là mãi lãng quên ?Mai kia chắc hẳn đường thông tuyếnQua một giòng sông phút chốc vèoPhà cũ trăm năm ai nhớ nữaGió trăng từ đó cũng buồn theoEm mặc áo vàng đi chợ TếtDập dềnh con nước thủy triều lênQua sông để lại người trên bếnMột chút bình yên , chút nỗi niềmChúa nhật ra bờ sông giặt áoGió đùa tóc rối xõa bờ vaiThương em thương cả cây cầu gỗThương cả bờ xa vệt nắng dàiChiều xưa đâu một chiều xưa nữa ?Trái mận mời nhau góc cuối vườnẶn trái trên cây vừa mới chínCòn nghe thoang thoảng một mùi hươngỞ đâu bàng bạc hương hoa mận ?Đuôi tóc thơm từ ngọn gió xaTrở lại mùa sau ăn trái chínNào hay ..mây chắn nẻo quan hàMùa mận , năm ba mùa mận nữaNgười đi góc núi chẳng tin vềPhà sang…đếm được bao nhiêu chuyếnMấy cuộc sum vầy mấy cách ly ?Mười năm gió cuốn hoa vông rụngBiền biệt người đi chẳng trở vềMột sớm bên trời nghe thức dậyTình quê chan chứa nẻo biên thùyMười năm trở lại thăm vườn cũMới biết người xưa đã lấy chồngMây nước quê hương thì vẫn thếMà người trong mộng đã sang sôngMột sớm anh về thăm Phước ThạnhVẫn hàng dừa nước cụm bần xanhHỏi thăm ..ai biết người năm cũNền cũ hoang tàn lối cỏ quanhTháng Tám sông Tiền lai láng nướcGió đùa nhô nhấp lục bình trôiMới hay mặt nước bao nhiêu sóngLà bấy nhiêu tình kẻ ngược xuôi….Hồ Thanh Nhã