Thủ trưởng
Anh làm thủ trưởng Năm Mười Sáu ( 516 )
Cơ động lừng danh chủ lực Miền
Tôi dắt Chi đoàn qua Ấp Bắc
Vượt giòng sông cạn xích xe nghiêng
Mùa khô quần thảo bờ kinh Xáng
Qua Tết anh còn mỗi cánh tay
Anh khép cuộc đời chinh chiến cũ
Bên giòng Phụng Thớt hoả châu bay
Khi anh rời khỏi vùng an dưỡng
Là lúc tôi vô ngưởng cữa tù
Từ ấy giã từ luôn vũ khí
Kiếp tù bên mép vực thiên thu
Ra tù còn lại bàn tay trắng
Tôi đẩy xe đi bán xóm nghèo
Từng lít dầu hôi từng hẻm nhỏ
Nâng niu ngọn lửa bếp cơm chiều
Tôi bán dầu hôi quanh Ngã Sáu
Nhớ từng con hẻm bạn hàng quen
Năm năm lây lất bên hè phố
Nước đã thanh bình kiếp vẫn đen
Gặp anh quán cóc cà phê túi
Trái bắp chia từng những nỗi vui
Anh kể chuyện đời qua mấy đoạn
Bên chồng vé số kiếm cơm thôi
Bàn tay còn lại ôm chồng vé
Số phận cười cay cuộc đổi đời
Tôi cũng cháo cơm ngày đắp đổi
Từng đồng bạc vụn lít dầu hôi
Tôi gọi đùa anh là Thủ trưởng
Anh cười chua chát mắt xa xăm
Cánh tay Thủ trưởng không còn nữa
Và nửa đời sau cũng sắp tàn
Hai người hai cảnh đời xa lạ
Là đối phương nhau cũng một thời
Hết giặc chia nhau từng điếu thuốc
Thanh bình đâu phải mọi người vui !
Dáng anh thất thểu trong lòng hẻm
Len lỏi mòn chân mấy vĩa hè
Ngoài phố bao nhiêu đồng chí cũ
Thênh thang nhà rộng đổi thay xe
Anh –như chanh vắt không còn nước –
Vứt bỏ cho quen cuộc sống thừa
Anh muốn quay lưng cùng quá khứ
Không buồn nhắc lại chuyện ngày xưa
Ngày tôi đi Mỹ anh đưa tiễn
Cũng ấm lòng qua kiếp bụi đời
Tôi nắm bàn tay còn lại đó
Cũng buồn thân thế trắng như vôi …
Hồ Thanh Nhã
Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018
HTN003- Bến Nước Cù Lao
Bến Nước Cù Lao
Năm xưa một chuyến thăm cồn Ốc
Sóng nước Hàm luông bát ngát bờ
Sông cái đôi giòng ôm đất mới
Mây trời man mác gió xa đưa
Nhà em hương hỏa vài công đất
Cây trái xoay vòng suốt cả năm
Mỗi tháng đôi lần ra chợ tỉnh
Miệt mài buôn chuyến giúp song thân
Em hong lá chuối cho vừa héo
Ủ nếp vào khay sắp thẳng hàng
Hăm ba tháng Chạp xôi cơm rượu
Men dậy thơm từ ngõ trúc sang
Con gái cù lao da rám nắng
Tóc thề xanh mộng gió bay theo
Một con xuồng nhỏ ven sông cái
Chèo mỏi đường xa tắt bóng chiều
Tôi hỏi quá giang về chợ tỉnh
Em cười thu vén góc xuồng con
Lăn tăn nước chảy bờ lau vắng
Duyên dáng làm sao gái xóm cồn ?
Xuồng ra bến nhỏ trời hiu quạnh
Chiều xuống trên giòng nước lớn xuôi
Em phải bơi đêm về tỉnh sớm
Tránh con nước ngược, chợ tan rồi
Dừa xiêm chen giữa đôi cần xé
Quít ngọt vườn sau khẳm mũi xuồng
Cũng có cau tơ, trầu mấy rổ
Mấy khay cơm rượu dậy mùi hương
Hái mấy trái bần bên xẻo nhỏ
Chia em quên bớt quãng đường xa
Cũng chua cũng chát trên đầu lưởi
Cũng đậm đà thêm chuyến hải hà
Thương em xuôi ngược từng con nước
Mỏi mệt quay chèo thức trắng đêm
Tới tỉnh cột xuồng bên Bến lỡ
Chờ phiên chợ sáng bạn hàng quen
Xuống bến giã từ cô gái nhỏ
Lòng buồn man mác ánh sương rơi
Trao em một bọc cà phê vợt
Một chút công đền …chỉ vậy thôi !
Sau đó mấy lần ra Bến lỡ
Chẳng hề gặp lại chiếc xuồng xưa
Con sông thì vẫn con sông ấy
Giòng nước hình như cũng hững hờ
Bao giờ trở lại cù lao Ốc ?
Ăn ốc len om nước cốt dừa
Nghe gió đổi chiều con nước lớn
Cánh buồm no gió lướt trong mưa …
Hồ Thanh Nhã
Năm xưa một chuyến thăm cồn Ốc
Sóng nước Hàm luông bát ngát bờ
Sông cái đôi giòng ôm đất mới
Mây trời man mác gió xa đưa
Nhà em hương hỏa vài công đất
Cây trái xoay vòng suốt cả năm
Mỗi tháng đôi lần ra chợ tỉnh
Miệt mài buôn chuyến giúp song thân
Em hong lá chuối cho vừa héo
Ủ nếp vào khay sắp thẳng hàng
Hăm ba tháng Chạp xôi cơm rượu
Men dậy thơm từ ngõ trúc sang
Con gái cù lao da rám nắng
Tóc thề xanh mộng gió bay theo
Một con xuồng nhỏ ven sông cái
Chèo mỏi đường xa tắt bóng chiều
Tôi hỏi quá giang về chợ tỉnh
Em cười thu vén góc xuồng con
Lăn tăn nước chảy bờ lau vắng
Duyên dáng làm sao gái xóm cồn ?
Xuồng ra bến nhỏ trời hiu quạnh
Chiều xuống trên giòng nước lớn xuôi
Em phải bơi đêm về tỉnh sớm
Tránh con nước ngược, chợ tan rồi
Dừa xiêm chen giữa đôi cần xé
Quít ngọt vườn sau khẳm mũi xuồng
Cũng có cau tơ, trầu mấy rổ
Mấy khay cơm rượu dậy mùi hương
Hái mấy trái bần bên xẻo nhỏ
Chia em quên bớt quãng đường xa
Cũng chua cũng chát trên đầu lưởi
Cũng đậm đà thêm chuyến hải hà
Thương em xuôi ngược từng con nước
Mỏi mệt quay chèo thức trắng đêm
Tới tỉnh cột xuồng bên Bến lỡ
Chờ phiên chợ sáng bạn hàng quen
Xuống bến giã từ cô gái nhỏ
Lòng buồn man mác ánh sương rơi
Trao em một bọc cà phê vợt
Một chút công đền …chỉ vậy thôi !
Sau đó mấy lần ra Bến lỡ
Chẳng hề gặp lại chiếc xuồng xưa
Con sông thì vẫn con sông ấy
Giòng nước hình như cũng hững hờ
Bao giờ trở lại cù lao Ốc ?
Ăn ốc len om nước cốt dừa
Nghe gió đổi chiều con nước lớn
Cánh buồm no gió lướt trong mưa …
Hồ Thanh Nhã
HTN002- Con Phà Bến Tre
Con phà Bến Tre
Tháng Tám qua phà sang Rạch Miễu
Một vùng mây nước nhớ bâng khuâng
Người xưa trở lại giòng sông cũ
Tìm cuối chân trời…những dấu chân
Cầu khởi công rồi , trơ cột sắt
Triều dâng con nước chảy bình yên
Mai kia ví nếu đường thông tuyến
Tủi phận con phà bị lãng quên
Ở đâu còn thấy bóng xà lan ?
Kéo một đoàn ghe khẳm cát vàng
Man mác chiều xanh sông nước đó
Bèo mây hờ hững gió mưa tan
Còn đâu thấp thoáng buồm no gió ?
Xuôi ngược trường giang những mảnh đời
Trọn kiếp thương hồ trăm bến đỗ
Mấy tầng mây nước mấy chia phôi
Từ độ sơn hà nghiêng ngửa đó
Gót giày mòn nhẵn bước quan san
Qua trăm sông lạ cây cầu lạ
Cát bụi nào phai nghĩa đá vàng
Vẫn nhớ giòng xưa bến nước xưa
Chao ôi ! Tình nặng mấy cho vừa
Ai qua bến ấy chiều ly biệt
Biết mấy người đi mấy kẻ đưa ?
Có những giòng sông chục chiếc cầu
Dập dìu xa lộ lướt qua mau
Đôi ba chiếc yacht buồn khua nước
Uể oải lưng trời cánh hải âu
Cho hay dù có đi ngàn dặm
Vẫn nhớ vô vàn bến nước trong
Vẫn nhớ con phà cao tuổi thọ
Miệt mài đưa rước khách sang sông
Tháng Tám qua phà sang Rạch Miễu
Triều dâng lai láng nước sông Tiền
Gió sông mát mặt người xa xứ
Còn nhớ…hay là mãi lãng quên ?
Mai kia chắc hẳn đường thông tuyến
Qua một giòng sông phút chốc vèo
Phà cũ trăm năm ai nhớ nữa
Gió trăng từ đó cũng buồn theo
Em mặc áo vàng đi chợ Tết
Dập dềnh con nước thủy triều lên
Qua sông để lại người trên bến
Một chút bình yên , chút nỗi niềm
Chúa nhật ra bờ sông giặt áo
Gió đùa tóc rối xõa bờ vai
Thương em thương cả cây cầu gỗ
Thương cả bờ xa vệt nắng dài
Chiều xưa đâu một chiều xưa nữa ?
Trái mận mời nhau góc cuối vườn
Ặn trái trên cây vừa mới chín
Còn nghe thoang thoảng một mùi hương
Ở đâu bàng bạc hương hoa mận ?
Đuôi tóc thơm từ ngọn gió xa
Trở lại mùa sau ăn trái chín
Nào hay ..mây chắn nẻo quan hà
Mùa mận , năm ba mùa mận nữa
Người đi góc núi chẳng tin về
Phà sang…đếm được bao nhiêu chuyến
Mấy cuộc sum vầy mấy cách ly ?
Mười năm gió cuốn hoa vông rụng
Biền biệt người đi chẳng trở về
Một sớm bên trời nghe thức dậy
Tình quê chan chứa nẻo biên thùy
Mười năm trở lại thăm vườn cũ
Mới biết người xưa đã lấy chồng
Mây nước quê hương thì vẫn thế
Mà người trong mộng đã sang sông
Một sớm anh về thăm Phước Thạnh
Vẫn hàng dừa nước cụm bần xanh
Hỏi thăm ..ai biết người năm cũ
Nền cũ hoang tàn lối cỏ quanh
Tháng Tám sông Tiền lai láng nước
Gió đùa nhô nhấp lục bình trôi
Mới hay mặt nước bao nhiêu sóng
Là bấy nhiêu tình kẻ ngược xuôi….
Hồ Thanh Nhã
Tháng Tám qua phà sang Rạch Miễu
Một vùng mây nước nhớ bâng khuâng
Người xưa trở lại giòng sông cũ
Tìm cuối chân trời…những dấu chân
Cầu khởi công rồi , trơ cột sắt
Triều dâng con nước chảy bình yên
Mai kia ví nếu đường thông tuyến
Tủi phận con phà bị lãng quên
Ở đâu còn thấy bóng xà lan ?
Kéo một đoàn ghe khẳm cát vàng
Man mác chiều xanh sông nước đó
Bèo mây hờ hững gió mưa tan
Còn đâu thấp thoáng buồm no gió ?
Xuôi ngược trường giang những mảnh đời
Trọn kiếp thương hồ trăm bến đỗ
Mấy tầng mây nước mấy chia phôi
Từ độ sơn hà nghiêng ngửa đó
Gót giày mòn nhẵn bước quan san
Qua trăm sông lạ cây cầu lạ
Cát bụi nào phai nghĩa đá vàng
Vẫn nhớ giòng xưa bến nước xưa
Chao ôi ! Tình nặng mấy cho vừa
Ai qua bến ấy chiều ly biệt
Biết mấy người đi mấy kẻ đưa ?
Có những giòng sông chục chiếc cầu
Dập dìu xa lộ lướt qua mau
Đôi ba chiếc yacht buồn khua nước
Uể oải lưng trời cánh hải âu
Cho hay dù có đi ngàn dặm
Vẫn nhớ vô vàn bến nước trong
Vẫn nhớ con phà cao tuổi thọ
Miệt mài đưa rước khách sang sông
Tháng Tám qua phà sang Rạch Miễu
Triều dâng lai láng nước sông Tiền
Gió sông mát mặt người xa xứ
Còn nhớ…hay là mãi lãng quên ?
Mai kia chắc hẳn đường thông tuyến
Qua một giòng sông phút chốc vèo
Phà cũ trăm năm ai nhớ nữa
Gió trăng từ đó cũng buồn theo
Em mặc áo vàng đi chợ Tết
Dập dềnh con nước thủy triều lên
Qua sông để lại người trên bến
Một chút bình yên , chút nỗi niềm
Chúa nhật ra bờ sông giặt áo
Gió đùa tóc rối xõa bờ vai
Thương em thương cả cây cầu gỗ
Thương cả bờ xa vệt nắng dài
Chiều xưa đâu một chiều xưa nữa ?
Trái mận mời nhau góc cuối vườn
Ặn trái trên cây vừa mới chín
Còn nghe thoang thoảng một mùi hương
Ở đâu bàng bạc hương hoa mận ?
Đuôi tóc thơm từ ngọn gió xa
Trở lại mùa sau ăn trái chín
Nào hay ..mây chắn nẻo quan hà
Mùa mận , năm ba mùa mận nữa
Người đi góc núi chẳng tin về
Phà sang…đếm được bao nhiêu chuyến
Mấy cuộc sum vầy mấy cách ly ?
Mười năm gió cuốn hoa vông rụng
Biền biệt người đi chẳng trở về
Một sớm bên trời nghe thức dậy
Tình quê chan chứa nẻo biên thùy
Mười năm trở lại thăm vườn cũ
Mới biết người xưa đã lấy chồng
Mây nước quê hương thì vẫn thế
Mà người trong mộng đã sang sông
Một sớm anh về thăm Phước Thạnh
Vẫn hàng dừa nước cụm bần xanh
Hỏi thăm ..ai biết người năm cũ
Nền cũ hoang tàn lối cỏ quanh
Tháng Tám sông Tiền lai láng nước
Gió đùa nhô nhấp lục bình trôi
Mới hay mặt nước bao nhiêu sóng
Là bấy nhiêu tình kẻ ngược xuôi….
Hồ Thanh Nhã
HTN001- Giọt Nắng Thiên Thu

Giọt nắng thiên thu
Mười năm mẹ nằm hiu quạnh
Ngàn lau gió thổi vi vu
Hoa cau đầu mùa rụng trắng
Bờ xa lớp lớp sương mù
Cây vông đầu làng trốc gốc
Đâu đàn sáo nhỏ tập bay
Cơm chiều còn đâu mẹ nấu
Hết rồi bếp lửa hơ tay ?
Mười năm điêu tàn bãi mía
Đâu làn khói tỏa song thưa
Con đi chân trời góc núi
Chao ôi ! Nhớ mấy cho vừa ?
Mười năm người đi không hẹn
Ngày về vắng bóng tin thư
Mười năm bèo trôi dạt bến
Giòng xa man mác đôi bờ
Cầu ao mẹ ngồi giặt áo
Gió về lay động cành tre
Tháng Tư lòng con chợt mát
Bát canh rau má trưa Hè
Mười năm gió đùa ngọn cỏ
Nhăn từng nếp trán xanh xao
Mười năm mẹ về với đất
Quạnh hiu giòng nước qua cầu
Mười năm vườn xưa lộng gió
Trưa Hè vắng bóng chim cu
Lớp rêu xanh rờn mộ chí
Nô đùa giọt nắng thiên thu
Hồ Thanh Nhã
Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018
Từ LỌ LEM đến DOCTOR
AMY PHUONGLOAN TRAN, Doctor Of Osteopathic Medicine (DO)
- Family Medicine Resident Physician at Mercy Hospital Muskegon Michigan
- Graduated Doctor Of Osteopathic Medicine (DO) from Nova Southeastern University
- Studied Bio/Pre-Med at Fairfield University
- Lives in Grand Haven, Michigan
- From Bến Tre
STORY: From LỌ LEM To DOCTOR
++++++++
.
Amy Tran
May 18 near Davie, FL ·
May 18 near Davie, FL ·
28 years in the making, this is my story. When I was raised in Vietnam, I knew I wanted to be a doctor since I was 5. I came to America a couple years after that with a small chance at this opportunity. As with any dream, many people questioned, doubted, heeded warning, and discouraged me along the way. What there was always more of, however, were the army of people standing behind me helping to push me along. When I entered medical school, I embarked on the most terrifying, tallest, twistiest, tipsy-turvy roller coaster ever. As I was studying night and day, living in the library, missing many meals and self-care moments, my whole life and family in another state, I pursued my dream. I scored average in most of my classes, and in some, I was always almost failing. I stayed comfortable with this until the moment I actually failed. Twice. I kept reminding myself, THIS IS THE DREAM.
While I missed all the special moments in my life, like friends getting engaged, my sister growing up without me, family members passing away, all of this goes flying by as I reach for a goal so lofty that often times I forgot why I am even doing this. But this is the real life dream, because your dreams will not always look like the construct of events you built in your head. Because somehow we can only envision success with smiles and balloons and clapping hands and hugs and kisses, but we never envision our successes with failure. But let me tell you, that amidst the hell of self-deprecating thoughts and relentless agony of having to stand up after falling, there is a fighter emerging. Failure is crucial towards success.
I learned this very important message and also that at any point in my life even if I felt I wasn’t good enough and everything around me is crashing and burning, that this is exactly where I am meant to be. I learned that the reason these challenges were put in front of me is so that I can conquer them. And I did.
As I walk to get my diploma, marching behind me is my army with the combined strength of my ancestors, the brute tenacious force that is Mrs. Vo my mother, my grandmother in Vietnam who raised me, my father, my sister, my family, my boyfriend, my friends, and all the people who I am deeply indebted to for the support and words of encouragement. You have lifted me from my darkest hours and I will not be here without you. I hope to rejoice with you all hopefully now in our happiest of hours.
From the small village of Ba Tri, Vietnam, I came all the way here to present to you guys, the Tran family’s first ever, Dr. Tran!
==========
Bài phỏng dịch sang Việt Ngữ của ông nội (Trọng Trần)
++++++
.
Amy Tran
18 Tháng 5 gần Davie, FL ·
18 Tháng 5 gần Davie, FL ·
28 năm làm nên câu chuyện của tôi. Hồi mới lớn ở Việt Nam, từ 5 tuổi tôi đã ước muốn trở thành bác sĩ. Tôi đến Mỹ vài năm sau đó với cơ may nhỏ nhoi của cơ hội nầy. Giấc mơ như thế làm nhiều người đặt vấn nạn, nghi ngờ, cảnh báo, không mấy khuyến khích tôi theo định hướng ấy. Tuy nhiên, tôi luôn có cả đạo quân đứng đàng sau giúp thúc đẩy tôi tiến tới. Khi tôi bước vào trường y khoa, tôi cuốn vào vòng xoáy đáng sợ nhất, cao nhất, sắc nhất. Cuộc sống và gia đình tôi ở một tiểu bang khác. trong lúc tôi ngày đêm miệt mài nghiên cứu trong thư viện, quên ăn và cả chăm sóc bản thân. Tôi theo đuổi ước mơ của mình. Tôi đạt điểm trung bình hầu hết mọi môn học và một vài môn tôi bên bờ thất bại, tôi giữ được thoái mái bình tỉnh cả thời khắc sự thất bại có thể. Tôi tự nhắc nhở mình gấp đôi ĐÂY LÀ ƯỚC MƠ
Có những khoảnh khắc đặc biệt mà tôi bỏ lỡ như bạn bè tôi đính ước, em gái tôi lớn lên không có tôi bên cạnh, người trong gia đình tôi qua đời, những điều nầy trôi qua mà tôi không biết lý do tại sao tôi sai sót trong khi tôi chỉ biết cố gắng đạt giấc mơ cao đẹp của mình. Các bạn hiểu cho, giấc mơ thực sự của cuộc sống không như cấu trúc các sự kiện xây dựng trong trí tưởng. Do theo lối, chúng ta chỉ hình dung sự thành công với nụ cười, bong bóng tung bay, những tràng vỗ tay, ôm hôn chúc mừng, nhưng chúng ta chẳng bao giờ hình dung những sự thành công của chúng ta có thất bạị. Hãy cho tôi được nói rằng giữa địa ngục mặc cảm tự ti, sự khổ sở khôn nguôi phải đứng lên từ vấp ngã đó là sự chiến đấu góp phần vào. Thất bại có vai trò quan trọng dẫn tới thành công.
Thông điệp rất quan trọng mà tôi học được và đồng thời ở bất kỳ thời điểm nào trong đời sống ngay cả khi tôi nghĩ là không đủ giỏi và mọi sự việc chung quanh tôi va vỡ và cháy tan. Đó đúng là nơi tôi phải là. Tôi hiểu rằng nguyên do những thử thách nầy đặt trước tôi là để tôi chinh phục chúng. Tôi đã làm được.
Khi tôi bước lên nhận Bằng Tốt Nghiệp, đồng hành phía sau tôi là đạo quân phối hợp sức mạnh của tiền nhân của tôi, sự kiên cường của bà họ Võ mẹ tôi, bà ngoại tôi người đã dưỡng nuôi tôi, cha tôi, em gái tôi, gia đình tôi, bạn trai tôi, các bằng hữu tôi và những người tôi mang nặng nợ qua sự ủng hộ và những lời khích lệ, tất cả giúp nâng tôi lên trong những lúc u ám nhất và tôi sẽ không được hiện diện ở đây nếu không có các Người. Tôi hy vọng đem lại sự vui mừng với hy vọng ngập tràn trong giờ khắc hạnh phúc nhất hôm nay.
Từ làng xã nhỏ của BaTri, Việt Nam, tôi đã đi suốt con đường đến đây để trình rằng trước tiên hơn cả trong Gia Đình Họ Trần, tôi Tiến Sĩ TRẦN - Dr. TRAN
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


















