Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

ĐXH057- Xướng Họa Đó Đây

Bài Xướng:

Ghép Tên Và Nói Lái

Ngán lắm hồi xưa ngại chữ Vân
Nhiều cô diện mạo đẹp vô ngần
Bên cha mẹ sợ… e may rủi
Phía bạn bè khuyên… cứ vững trân
Trận mạc liên miên… đành phó số
Hành quân túi bụi… cậy căn phần
Giờ đây tuổi Trọng ngồi cười ngất
Lỡ cuộc nhưng lòng cảm nhẹ bân

Nhà Quê Feb 21, 2010

** Vân&Trọng ghép và lái Vong Trận là ngũm

Bài Họa 4:

Lụa

Một thuở Ba Tri lụa sóng vân
Vàng tơ óng ả biết bao ngần
Tăng làn yểu điệu… tăng duyên dáng
Bội nét đan thanh… bội quí trân
Phú Khánh từ lâu chưa trọng điểm
Hà Đông chỉ mới nhận danh phần
Y trang sắc thái về văn hóa
Được góp tên vào quả sướng bân

Nhà Quê - Dec 03, 2010

Cám Ơn Mời Xướng Tiếp

Xin thưa chấm hết khỏi vân vân
Trước đã … giờ đây… chẳng những ngần
Tưởng họa ngon ơ hơi chúm chím
Nào dè kẹt cứng sượng sùng trân
Mời huynh chuyển mục qua đề khác
Nhắn muội tùy nghi nhận lấy phần
Trọng tạ tham gia bài được tám
Tiền hung hậu kiết gọn gàng bân!

NhàQuê Dec 04, 2010


Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

HOT078- Lá Thư Không Niêm

Lá Thư Không Niêm

Bữa nay nhân ngày sanh của bạn
Gởi chúc vui và gởi đôi điều
Đã bén gót theo qua khắp cõi
Quê hương nghèo… mảnh đất tôi yêu

Những nơi nói vài lần có đến
Sau chiến tranh cả trước hòa bình
Dấu chân in hai mùa thân phận
Nhắc mỉm cười về chữ nhục vinh

Có nhiều chỗ bạn chưa ghé lại
Sâu trong tôi vẫn sống rộn ràng
Không trách sao kể ra thiếu sót
Đến nơi nầy do việc làm ăn

Còn nhiều lắm Giồng Chàm, Giồng Quéo
Nào Tân Hưng , An Hiệp , Lâm Vồ
Chợ Bến Bàu, Chợ Ngoài, Bà Khắc
Cầu Ngang, Đục Mộ, Gảnh, Vàm Hồ …

Cũng có những bây giờ tên mới
Kể từ khi những gót chân chai
Những nhát cuốc rừng xưa ngã rạp
Những phong lưu rách nát hình hài

Ngôi nhà đó thầy từng khách quí
Nay đào kinh ngủ dưới hàng hiên
Đêm Hè nóng sao lòng lạnh ngắt
Chắc chưa ai thấu được nỗi niềm

Nhưng tất cả chua cay đắng ngọt
Thấm vào trong dòng máu luân lưu
Buồn về tim… trở ra tinh khiết
Như vừa xuyên qua khỏi mây mù

NhàQuê Nov 25, 2010

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

Tạ Ơn

Tạ Ơn

Tạ Ơn nước Mỹ đã cho
Chỗ nơi tá túc ấm no bước đầu

Cố hương suốt kiếp ngựa trâu
Vô phương tiến thối nỗi sầu khôn nguôi
Nhìn con nước mắt chực rơi
Cam đành ly xứ may đời đổi thay

Ngày đến đây đất nước nầy
Mấy trăm năm đã dựng xây chỉnh hoàn
Gẫm mình tủi thẹn hổ han
Nhờ tay đồng loại vai quàng xoa đau

Tục ngữ ta hằng có câu
Nghĩa đền ơn đáp thâm sâu ghi lòng
Ăn trái nhớ người cây trồng
Nhân ngày xin gởi đóa hồng vạn ân

NhàQuê

Đi & Ở

Biết đến giã từ, bạn tiễn ta
Món ngon vật lạ có chi là
Nửa chai rượu đế vừa mua chịu
Khô nướng cơm chiều mới nhín ra
Từ độ xứ người lê gót nhói
Thường khi thức giấc buốt về xa
Cố hương mù tít nghe gần lắm
Đứng cạnh trái tim, rất mượt mà

NhàQuê


Tên kêu từng đứa bước vô tù
Cứ nghĩ lần nầy sẽ vạn thu
Ngầm tiễn dúi ta ve rượu gốc
Dặn thầm cất kỹ chút quà như
Rượu thần theo bước qua muôn khổ
Linh dược cạnh bên thế mẫu từ
Ve rượu hà nàm nhiều trại chuyển
Tấm tình trong đó vẫn y như

NhàQuê


Lê lếch thân tàn về cố xứ
Đời nầy đã thật sự sang trang
Thân sơ nháng thấy từ xa tránh
Giòng họ xem như chẳng buộc ràng
Mới đó mà nay ta đã mới
Rất ngu đần cũng rất lầm than
Cứu thân luôn cứu đời con cháu
Viễn xứ, dư đồ ta vẫn mang

NhàQuê


Chưa qua suốt hết đoạn đường trần
Đi Ở hợp tan biết mấy lần
Bất chợt ngưng mưa bừng nắng hửng
Thình lình sóng cuốn nước trôi phăng
Phàm trần Đi Ở đâu mình tự
Tạo Hóa sắp bày định kiếp căn
Thủ diễn trọn vai thôi bước xuống
Ngộ ra Đi Ở chẳng băn khoăn

NhàQuê Oct 17, 2006




Đi & Đến

Vài hôm trước hay tin lão bạn
Vừa mới đây vẫn tỏ yêu đời
Vụt đột quỵ… mọi giờ khăn khó
Nghĩ mất còn …sợ trễ quá thôi

Ráng có thể…. tới đâu hay đó
Tạm xem đây …dòng chữ cuối cùng
Xếp bút nghiên… thôi ngừng thơ phú
Tự cho mình khoảng ngắn thung dung

Được như vầy đã phần mãn nguyện
Vốn chân quê hưởng phước ân ban
Ba má nghèo mồ hôi tươm áo
Mong muốn con thoát cảnh cơ hàn

Được đi học giữa bao trẻ khác
Đứa giữ trâu... ở mướn... bắt cua
Người thành thị quần là áo lượt
Cuộc phân tranh đâu phải là vừa

Cám ơn Thầy rót nguồn kiến thức
Phễu đong đầy đều đặn như nhau
Bộ não phèn dần dần trong cước
Xin đời đời ghi tạc thâm sâu

Bước xuống đường bấy nhiêu hành lý
Tạ ơn Em đến cạnh rất gần
Chấp nhận hết muôn vàn cam khổ
Chất vai gầy gánh nặng ngàn cân

Vốn ít chữ củi châu gạo quế
Cuộc mưu sinh lây lất đợi chờ
Nguội binh lửa can qua quá khứ
Ước mơ nầy hình chỉ trong mơ

Kẻ nướng thịt giở kinh ngày cũ
Đọc vang vang bổn phận làm người
Ăn hạt thóc núi sông.. đã nợ
Ném vô vòng máu đổ thây phơi

Thói quen mới lằn tên mũi đạn
Đêm ngủ đầu quay hướng bao nhiêu
Chân thòng nước chia phần ụ đất
Như anh em san sẻ mọi điều

Hai lăm tuổi thanh xuân biết mấy
Máu tuôn dòng nợ nước đền xong
Nửa còn lại phế nhân từ đó
Thương tích đau tiếp bước cõi hồng

Xếp lại hết mọi điều ân oán
Khóa ngăn sầu… liệm nỗi buồn riêng
Nếu có phải biển vùi kiếp khổ
Lòng an nhiên chân bước xuống thuyền

Ở một nơi có Xuân hoa nở
Mùa Hè trong…rực rỡ đan thanh
Cứ đúng hẹn Thu về khoe sắc
Đông buồn chăng …sao vẽ thành tranh

Cũng nơi ấy ... giống từng ruồng bỏ
Mọc xanh um... xòe lá khoe cành
Cảm thư thái ... thân già nhẹ hững
Đêm không còn nơm nớp thâu canh

Lòng sảng khoái bên đời tươm mật
Lắng sâu trong... khơi mạch thành thơ
Lối tiêu dao ...bao người xưa đã
Lần bước theo thích thú đâu ngờ

Ngày giong ruổi qua bao cảnh lạ
Đêm gối đầu nghe suối hát ca
Lâu lâu mở ngăn đời đã cũ
Thử hành hương trở lại thăm nhà

Những tự nhiên theo chiều thiên định
Thoát làm sao Tứ Khổ đời người
Dọn mình bước qua miền thanh thản
Cứ xem là tàn cuộc rong chơi

Đứng nhìn lại nơi lần đầu đến
Những gần xa vướng víu trên đường
Đọc niệm khúc oán thù xin xóa
Vẫy tay chào gởi lại yêu thương

NhàQuê Dec 24, 2009

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

GT010- Giai Thoại Thơ Đường

Tự Trào

TiểuMuội bẩm sinh tính thích cười
Chỗ nào náo nhiệt cũng lân chơi
Thấy Người khốn khổ đưa tay...
Bắt kẻ ngông nghênh xếp vó... dời
Nhất mực cầu hiền trong bốn bể
Hết lòng đãi sĩ khắp muôn nơi
Biết mình tài mọn không nên sánh
Học ở chung quanh mới .... đổi đời...

TiểuMuội
Hay à...

Tốt quá... ngày linh mở quán hàng
Có người tình nguyện giỏi mà... ngoan
Ăn xong ráng dọn luôn... nhà bếp
Quạt đã rồi ...phê tuốt góc sàn
Buôn bán như vầy đông khách chắc
Rong chơi kiểu đó lắm người... can
Cũng may TiểuMuội không cầu lợi
Kẻ sĩ ai kia thiệt .... gàn

Tieu Muoi


"Chờiii lất uiiii"...

Huynh đài... ngọng nghịu đã lâu chưa
Cái lưỡi không xương dễ đánh lừa
Nếu phải trời sinh đành chịu vậy
Còn như... muỗi chích chớ dây dưa
Một mình xó nhỏ nên siêng trị
Thân thích chung quanh nhớ chủng ngừa
Hy vọng sau nầy bên... chiếu rượu
Giọng... hùm sang sảng bạn bè ưa...

Tieu Muoi


hihhiiii...

Tiểu Muội mấy hôm bận sự... tình

Ai chơi đem muối rắc cùng kinh
Nồi chè mặn chát làm sao bán
Chảo mứt mốc cời hổng muốn... xin
Ế ẩm cha ơiiii... không thể tưởng
Rủi xui trời hỡiiii... khó mà tin
Như vầy hết vốn meo râu đói
Hội Quán mau ra cứu ... bạn mình

Tiểu Muội

Quán Đường

Tiểu Muội tên nghe thật hữu tình
Thơ Đường bảng vẽ phách hồn kinh
Hèn chi khách viếng ... chào, xong, lỉnh
Bởi vậy người vô ..né, khất, xin...
Quán mở nên coi gần hướng phát
Hàng mời phải hợp đúng nơi tin
Đàng nầy dựng rạp ngay cầu muối
Thử hỏi làm sao chẳng bực mình

Bực mình hãy réo mấy nhà quan
Chứng tỏ quyền uy họ sẳn sàng
Đóng cửa ngăn rào kinh nghiệm sẳn
Cưa thơ nấu chữ khỏi lo toan
Văn chương tránh kỵ cao siêu quá
Chánh tả thông qua sẽ dễ dàng
Muội thử... đâm đơn... xem có chức
Chần chừ lính lác mãi đừng than

Lâm Nhân


Gởi Bạn Lâm Nhân

Bạn mình thông thái đã từ quan
Tiểu Muội ngu sao để lọt... sàng
Nếp tẻ không phân mùi khó nuốt
Trắng đen chẳng rõ tội gì toan
Tuy dân gánh cũi mà thanh nhã
Hơn tuớng đeo đai kém dịu dàng
Có chức... ối dào... ai cũng ớn
Tránh còn chưa kịp huỡn đâu than

TiểuMuội

Quán rộng, chủ xinh khá nhiệt tình
Ngập ngừng chân bước dạ còn kinh
Bảng Đường sừng sững chừng oai vệ
Ngoại Đạo e dè năn nỉ xin
Phận kém ngó nghiêng nào dám tới
Bình dân an phận mặc dù tin
Phải đâu thưa khách là do muối ?
Độc món cao sang - chính tại mình.

SH

quán nhỏ đầu non cảnh hữu tình
ghé qua nghỉ chút ....... nhẹ thần kinh
chè cháo, em kiêng đường nên ngại
rượu bia, đầu sợ rức đành xin
văn vẻ nhẹ nhàng nghe rất được
bạn bè tấp nập nhắn nhiều tin
chỉ có túi tiền đang sắp cạn
hay là .... thôi miễn phí cho mình ?


Hân Hạnh

Khách thơ ghé quán kết giao tình
Tiểu Muội đón chào vui… thất kinh
Rượu cứ hâm hoài không sợ hết
Mồi bưng liên tục khỏi cần… xin
Ba xu lỡ thiếu thì thôi miễn
Năm vận tràn đầy phải để tin
Thả sức vịnh ngâm say bí tỉ
Đừng xem trời đất nhỏ hơn mình


Tiểu Muội


Họa Vui Và Xướng Tiếp:


Tới Luôn Bác Tài !

Chủ quán lời phân hợp lý tình
Nghe qua hả dạ… hết còn kinh
An tâm rẹt rẹt… mồi màng gọi
Vững chí đều đều… đá điếc xin
“Chỗ Chịu” chờ hoài tăm bóng vắng
“Hầu Bao” hứa đến mịt mù tin
Vào ra khách khứa coi nườm nượp
Bụng đánh lô tô …nghĩ giận mình


Nghĩ giận mình đây gốc cháu quan
Nào chi lúa lép lọt nia sàng
Đường chơi lịch lãm chưa ai sánh
Lối xử hào hoa khó kẻ toan
Của cải chừng như giờ rỗng tuếch
Gia trang đáng lẽ sẽ dềnh dàng
Nằm đêm gác trán buồn vô kể
Tối dạ thôi đành nén tiếng than

Lâm Nhân

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

ĐXH056- Thơ Đường Xướng Họa(Trong HoaSơnTrang.us)


Nguồn Sưu Tầm: Trong HoaSơnTrang.us


Originally Posted by NhàQuê

Xin phép trang chủ gởi bài họa, nếu thấy không thích hợp xin cho biết sẽ vào xóa, cám ơn.

Dạ, xin chào NhàQuê, TLinh cám ơn rất nhiều, bài họa rất hay .
TLinh cũng thường đọc thơ và bài viết của NhàQuê trong truyện ngắn.
rất thích ạ.
________
Chào chú Tiểu
TLinh thử một bài về đạo ...chứ khg bít chi mô ...!
Thấy bài họa của chú Tiểu hay hơn cả bài xướng.

bái phục, mẽ luôn kiếm rồi !
Thử họa hoán vận
xin CT chỉ giáo thành thật nhé !
___________

Bài Xướng:

Giác Ngộ

Đỉnh núi xa xa vẳng tiếng kình
Chợt bừng tia sáng chiếu tâm linh
Tử sinh, sinh tử là vô tưởng
Không sắc, sắc không chẳng có hình
Bát Nhã, Di Đà ngân nhịp mõ
Hoa Nghiêm, Lượng Thọ vọng lời kinh
Long Hoa ngày hội đang chờ đón
Phật pháp huyền vi ánh đạo minh

Thùy Linh - 5 Nov 10



Bài Họa Vần 1:

Giác Ngộ

Thiền môn vẳng lại tiếng chày kình
Giác ngộ người đời có tánh linh
Bản ngã phàm trần nguyên hữu tướng
Huyền vi Phật pháp vốn vô hình
Đạt Ma thuyết giảng đâu cần kệ
Lục Tổ đăng đàn chẳng cậy kinh
Sắc sắc không không là lẽ ấy
Tu đừng để lạc cõi u minh

Chú Tiểu - 05 Nov 10


Bài Họa Vần 2:

Lời Người Thưởng Ngoạn

Ngỡ Tiểu người tu khó thể kình
Vây quanh Cát, Trúc lẫn Thùy Linh
Từng bài họa xướng riêng phong cách
Mỗi ý giao lưu khác dạng hình
Thảy bậc kỳ tài thông sử sách
Toàn trang tuyệt kỹ lão thi kinh
Lời cùng ngưỡng mộ từ tâm vọng
Đẳng cấp Thơ Đường rõ bạch minh

NhàQuê Nov 05, 2010


Bài Họa Vần:

Lời Người Thưởng Ngoạn

Thi tài lão trượng khó ai kình
Học thuật tiên hiền quá hiển linh
Ý sánh Tùng Tuy câu lẫn chữ
Văn so Siêu Quát bóng theo hình
Xem qua chắc lưỡi lòng khâm phục
Đọc lại vò đầu dạ hãi kinh
Thưởng ngoạn bài Thơ Đường tuyệt kỹ
Vô cùng ngưỡng mộ bậc cao minh

Chú Tiểu - 06 Nov 10



Bài Họa Hoán Vận 3:

Đạo Mầu

Cao siêu chính giác đạo khai minh
Đến cửa thiền môn lắng nhịp kình
Phật tổ hào quang soi lấp lánh
Tòa sen đuốc tuệ sáng lung linh
Nhất thưà diệu hữu tâm, hành, thức
Giáo pháp chân như sắc, tưởng, hình
Sự Có, lý Không từ đại ngã
Kim Cang liễu ngộ những hồi kinh

Thùy Linh - 6 Nov 10



Bài Họa Hoán Vận:

Cảnh Chùa

Chánh điện vang rền trống mõ kinh
Hòa theo tiếng gió mấy hồi kình
Thì thầm trước cổng đôi anh vũ
Ríu rít trên cành cặp tích linh
Ý chí người tu đồng nhất thể
Tâm tư kẻ tục biến muôn hình
Vui cùng đạo pháp, tâm thường lạc
Thật đúng như lời Phật thuyết minh

Chú Tiểu - 06 Nov 10


Anh vũ (鸚鵡): chim két
Tích linh (鶺鴒): chim chìa vôi


(Còn đang tiếp tục, bổ túc sau)

Chủ Nhật, 31 tháng 10, 2010

Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

TEU135- Cán Cuốc

QUẪN Ý

Mới viết dăm câu ý đã cùn
Nhằng nhằng nhựa nhựa kiểu dây thun
Canh khuya ngoác miệng ngâm mà sợ
Sáng sớm khua mồm đọc phát run
Chuốc rượu khuây sầu bình mới cạn
Châm trà gợi hứng nước chưa đun
Tâm tư đã ngán chồng thêm ngán
Lớp lớp dâng cao tựa...mối đùn

Tú lòng...thòng



Cán Cuốc

Tốt mấy thời gian lưỡi phải cùn
Còn cây cán nọ đẽo giàn thun
Thăm vườn giắt sẳn hờ cần nẹt
Giữ ruộng mang theo thủ khỏi run
Đáng lẽ quăng hè đồ phế thải
Hay là chẻ củi bếp lò đun
May nhờ nghĩ tới bền đào khoét
Cuốc víu răng cưa chẳng đẩy đùn

NhàQuê 27.10.10

TEU134- Vịnh Con Qui




"Cổ Kỳ Mỹ Văn"


Vịnh Con Qui

Vô chùa thấy chú cõng con chim*
Việc nặng thường xuyên ít kẻ tìm
Hỏi cổ thò hoài thèm được rụt
Rằng chân bám mãi muốn gồng thêm
Thương sao đã chất cây đa mốc
Tội nghiệp còn gia khối đất mềm
Vãng khách nhàn du dừng kiểng ngắm
Phần Qui chịu phép phải nằm im

NhàQuê Oct 11, 2010

*Chim: hạc

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

TEU133- Kẹt Đạn...Chạy

Trích đoạn: TÚ LÒNG...THÒNG

xin cảm ơn anh Nhà Quê đã thường xuyên dành cảm tình

và ghé hoạ thơ cùng Tú nhé

à, còn cả tất cả các bạn khác nữa chứ




Mắc bệnh lâu nay cứ nghĩ xoàng
Đa khoa đến khám bảo: viêm xoang
Bên trong sống mũi thông vài lỗ
Cạnh trước chân mày thủng mấy khoang
Chĩa kéo, nâng xương nghe khiếp đảm
Tuồn kim, rút mủ thấy kinh hoàng
Ai dè đỡ được vài ba bữa
Nhảy phắt lên "đàn" miệng nói oang

Tú lòng...thòng




Kẹt Đạn …Chạy!!

Vần gieo ác đạn chớ đâu xoàng
Nín thở moi tìm thấu tận xoang
Hộc nhớ lôi xài hồ cạn hộc
Khoang lưu hốt láng sắp vơi khoang
Vò đầu kiếm cách hoài chơi với
Vỗ trán cầu phương riết sảng hoàng
Mới hửng mò vô bài đã khác
Giơ tay … xếp giáp hết oang oang

NhàQuê Oct 02, 2010

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

ĐXH055- Chiếc Áo

VỊNH QUÂN CỜ

Khai sinh bởi nhựa, đá vô tri
Lúc thả lên bàn lại biết đi
Lũy dựng ngang sông quân đủng đỉnh
Thành xây cuối bãi tướng lầm lì
Xe đôi giáp trận hay ghê gớm
Pháo cặp dồn binh đẹp lạ kỳ
Giúp mã vào cung gây hỗn loạn
Hàng quân úp mặt khóc ti ti

Tú lòng...thòng



Chiếc Áo

Chiếc áo chăng là bạn cố tri
Theo nhau bén gót đó đây đi
Hề gì bụi bặm… đem thân chắn
Dẫu biết hoa vân … phải mặt lì
Chẳng nệ đàng sau hơi trống trải
Không màng phía trước khá cầu kỳ
Yêu thương đón rước về cưng chuộng
Hãnh diện chung phần xóa tự ti

NhàQuê Oct 02, 2010