Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010

Dịp Gặp Gỡ Người Ba Tri@Philadelphia,PA

Cô Dâu: Châu Phương Lan(Tân Thủy-BaTri-BếnTre)

Châu Văn Trưng(bìa Trái, Tân Thủy-THNguyễn Du 1962)

Với chị bạn học Châu Thị Xuân Lan(Tân Thủy) Ba Tri 1956

Với cậu lớn:Huỳnh Tương Như (Vĩnh Hòa/THBaTri1966)&Trần Văn Trí (An Đức/THBaTri1964)

Với Như(Vĩnh Hòa,THBT1966) Trí(AnĐức) Thao(Tân Thủy/THBT1964)


Với Đức(An Hòa Tây/THBT1965) Liêm (Tân Thủy) Sơn(AnHòaTây) Hóa (Mỹ Chánh?/THBT1966)- Bà Hùng (An Hiệp), Hoàng (Tân Thủy)


Với Liêm(Tân Thủy) Cương(An Bình Tây/THBT1970?) Sơn(An Hòa Tây) Ba Tri-Bến Tre

Châu Văn Ni (bìa phải, An Thủy- THBaTri1970), Châu Văn Trưng (nhì trái), Châu Ngọc Thành (Áo Trắng, An Thủy-THBaTri1966)

Với Nhân (An Thủy-BaTri-BếnTre) &Long(ThịXã BếnTre,RểBaTri)

Với Trần Văn Nhâm (Tân Thủy-Ba Tri-BếnTre)

ĐXH053- An Phận

Chút Xuân

Ơi Xuân, em lại đến kia rồi
Áo biếc môi hồng dạo gót chơi
Xinh đẹp, trời nâng niu sắc thắm
Trẻ trung, người đón đợi duyên ngời
Vô tư chẳng cỗi già năm tháng
Trong sáng nào vương lẽ đất trời
Dầu tuổi vàng thu, Xuân vẫn ghé
Tơ lòng gượng dệt chút màu tươi !

Minh Thu


Họa:

Chẳng đợi mà Xuân đã đến rồi
Muôn hồng ngàn tía dạo xa chơi
Bâng khuâng tiếng gió đùa màu biếc
Rộn rã hồn mai điểm sắc ngời
Xuân chất chồng Xuân đầy nẻo sống
Cảnh liền tiếp cảnh rối chân trời
Quí em ta quí mình ta biết
Như mảnh trăng gầy giữ nét tươi

PHAN HỮU



Họa:

Thắm thoát nàng Xuân đến nữa rồi
Hương nồng sắc thắm lại rong chơi
Dáng Xuân tha thướt, người thanh thoát
Nét liễu thơ ngây, mắt rạng ngời
Mưa nắng dãi dầu, âu số kiếp
Tháng năm chồng chất, thật duyên trời
Vui Xuân cứ tiếc Xuân trong mộng
Tuổi dẫu lá thu, vẫn cứ tươi

T. THU



An Phận

(Mùa Đời Qua)


Luyến tiếc mà chi sắp hết rồi
Coi như kết thúc cuộc rong chơi
Xuân hồng ấp ủ nhiều kỳ vọng
Hạ biếc hoài mong chút ánh ngời
Tóc trỗ chừng tin vào mạng số
Da mồi nghiệm ứng lẽ cơ trời
Thu, Đông úa xám… phần ta đã
Thấy đủ hề gì luận tốt tươi

NhàQuê

Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010

HOT072- Gởi Nhóm Tỷ Muội

Bơ Vơ



Như đàn chim nhỏ nghiêng chao
Thơ ngây ánh mắt khát khao gọi thầm

Mẹ ơiii...
nào quá xa xăm
Mà sao tức tưởi đêm nằm lệ chan

Thèm hơi Mẹ tỏa nồng nàn
Thèm vòng tay ấm ôm choàng giấc mơ

Thèm câu Mẹ hát ầu ơ
Sương rơi
nặng hạt
đọng
bờ mi khô...

Trúc Giang 30.7.10




(Trong Blog "Hoa Nhân Ái" của Nhóm Tỷ Muội tại địa chỉ:

http://nhomtymuoi.blogspot.com/)


Gởi Nhóm Tỷ Muội

Hoan nghinh bạn trải tấm lòng nhân
Mở rộng tay dang lúc thiết cần
Đói khát bao người trông cứu khổ
Côi đơn lắm trẻ đợi tình thân
Chùm "Hoa Nhân Ái" ươm mầm hạt
"Nhóm Tỷ Muội" nguyền ướm bước chân
Mọi thứ rằng tuy hồ việc nhỏ
Mai nầy cánh én vẽ nên Xuân

NhàQuêJuly 2010

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2010

HOT071- Lần Ta ...

Lần Ta ...

Thanh xuân giong ruổi buồm căng
Bao la trời biển cầm bằng cuộc vui
Thác ghềnh sông rộng trò chơi
Gian nguy há sợ vào đời dửng dưng

Nhìn quanh rạng rỡ trời hừng
Thầy trao kiến thức đầy vun nhận phần
Xuống đời chẳng chút phân vân
Kê vai chung gánh ... chưa lần âu lo

Bỏ sau lưng khoảng buồn xo
Đầu thai kiếp khác bên bờ biển xa
Soi gương tân cổ nhìn ta
Từ trong những tận xương da khác gì

Một ngày rất đỗi thần kỳ
Như trong ta có điều chi khác thường
Bởi như dòng nước đầu nguồn
Trong veo mát rượi trào tuôn ngọt ngào

Lần ta với được ước ao
Lần ta uống chén rượu đào ngà say
Lần ta thèm giấc mơ dài
Lần ta tìm gặp những ngày đều như...

NhàQuê 18-06-10



Lần ta thèm giấc mơ dài
Lần ta tìm gặp những ngày đều như...

Nhân gian bỗng hoá hiền từ
Chợ đời bỗng hóa trang thư ngọt ngào

Lần ta với được ước ao
Lần ta uống chén rượu đào ngà say

Nhẹ nhàng hồn bỗng thoát bay
Hồng trần chẳng khác thiên thai chút nào

Lời ru tha thiết mềm trao
Chiều nghiêng vai ấm nôn nao đợi chờ
Thường khi phả mượt dòng thơ
Để trăng trải lụa nhung mơ lối về

Cũng là đầu tựa môi kề
Lại như huyền thoại chẳng hề hư hao
Cũng là nước mắt rưng trào
Lại như mật ngọt hồ sao đắm thuyền

Thơ Duyên...

GHH 18.6.10

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

LTC 003- BaTri Hội Ngộ

Ba Tri hội ngộ

Về thăm Ba Tri chiều gió lộng
Biển dang tay đón cả tấm lòng
Bồn chồn chân bước vui khôn xiết
Giọt nào lóng lánh nỗi chờ mong

Nhịp cầu ai bắt thoảng hương say
Ngõ Trúc làng xưa đợi tháng ngày
Gặp gỡ thương thêm tình huynh đệ
Chở khẩm hồn nhau xây tương lai

Mùa cũ tinh khôi những bộn bề
Lắng trầm dấu tích rạng ngời quê
Líu lo chim hót nghiêng giọt nắng
Gọi bình minh đến xoá cơn mê

Bóng xuân năm cũ nhớ rưng rưng
Thấp thoáng đào mai rộn rã mừng
Gác chiều hửng nắng phong sương đẩm
Xuôi dòng về biển cội nguồn thương

Chung rượu tương tri uống cạn lòng
Rót nhau tràn chén thấm tình thân
Ba Tri hội ngộ niềm canh cánh
Giọt cứ nhạt nhoà luyến bước chân

( Xin thân tặng những Anh Chị Em cùng chung vui trong buổi họp mặt đồng hương Ba Tri )

Lưu thị Chiêu

** Cô Lưu Thị Chiêu: Chs/Trung Học Kiến Hòa. Nguyên giáo sư toán Trường Trung Học Ba Tri, hiện định cư gần Paris, Pháp Quốc ---NhàQuê

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

Vũng Mù Sương

Xin gởi đến Nữ Nhạc Sĩ THANH NGỌC Milano lời chân thành Cám Ơn, NS đã tạo cho những dòng thơ khô khốc của NhàQuê thành thanh âm mà mượt!

NhàQuê
Vũng Mù Sương


Mỗi khi cơn mưa bụi
Lất phất bay ngang qua
Hình như trong từng hạt
Có dáng ngày đã xa

Bước chân đều nhịp chậm
Trái sao còn bay bay
Gió có vờn như thuở
Hai tay với vươn dài

Mưa xưa trong trí tưởng
Mưa nay lặng lẽ chờ
Không là ngày cổ tích
Hạt nước lăn thành thơ

Cây me già mất dấu
Chiếc lá nhỏ vẫn còn
Vẽ nét vào khung nhớ
Mùa qua mùa xanh non

Một ngày kia tiền kiếp
Chờ cửa dưới hàng hiên

Giọng nào nghe cũng lạc
Bao năm và nỗi niềm

NhàQuê 2009

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

HOT070- Còn Vài Nét Vẽ

Còn Vài Nét Vẽ

Tấm tranh đời còn vài nét vẽ
Sáu mươi năm từng mảng nối liền
Có hoa bướm dệt thêu trang điểm
Có sông dài núi thẳm thêm duyên

Vẫn hằng tin con người có số
Ngẫm đời mình chiều dọc mắn may
Những đoạn đường chông chênh lay lắt
Cảm nhung êm gần lắm bàn tay

Nên với ta hài lòng trọn vẹn
Nên với ta giữ hết bên mình
Nên với ta rách sờn cũ kỹ
Nên với ta đều thảy đẹp xinh

Có ai hỏi ước gì nếu được
Xin làm ta như trước tới giờ
Những ngộ nhận tha nhân ngờ vực
Giũ sạch xong trong vắt trời mơ

Lại còn có suối hiền róc rách
Ru đê mê nhạc điệu tình ca
Gối phiến đá nằm nghe tiền kiếp
Cõi hoang vu dưng bỗng mượt mà

Bởi vì vậy sự đời còn mất
Bởi đến đi rồi sẽ một nơi
Bởi đầy đặn lưng vơi nào phải
Bởi cho nên gọi đó kiếp người


NhàQuê June 20, 2010

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

HOT069- Tô Canh Rau Nhúc





Tô Canh Rau Nhúc

Mấy ngày nay nói về canh rau nhúc
Làm phát thèm nhớ lúc đó ... ngày xưa
Xe chở đồ vườn về từ Lương Qưới
Hàng tươi chong chất đống những là dừa

Cam quít mãng cầu bưởi xanh mận đỏ
Chuối còn quài vài nãi bói chim ăn
Mía Thanh Diệu mập ù suôn giao lóng
Mít vàng lườm ngọt lịm tận kẽ răng

Quen món canh rau cọng dài lá nhỏ
Mùi bình linh chín tới trở lừng thơm
Tôm quếch nhuyễn trộn hành tiêu gia vị
Tộ cá kèo nâu quánh ...tuyệt bữa cơm

Nhất những lúc đi đâu về đang đói
Má đố con bữa nay có món gì?
Hinh hỉnh mũi đoán mùi chừng hấp dẫn
Dễ Má à ... canh rau nhúc chớ chi!

Cơm gạo mới hột dài tươm ướt nhựa
Cá cong cong mằn mặn... đã làm sao
Mới mấy chén lưng trần mồ hôi rịn
Canh rội thêm cạn đáy tự hồi nào

NhàQuê 10-06-10

Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010

TEU130- Quá Đát








Quá Đát

(Nói Chuyện Về Mấy Cái Alarm)

Trước nhứt anh chàng canh hai cửa
Đóng lại đi về... phải liền tay
Enter mật mã không nó hú
Tổng Đài, Phú Lích gọi đến ngay

Có khi gấp gáp lại bấm nhầm
Ông Cò, Chữa Lửa xúm nhau thăm
Hỏi han đủ chuyện ghi nhắc nhở
Chỉ được ba lần False Alarm


Còn chú đồng hồ chuyên báo thức
Đang ngủ ngon ơ giật thót người
Bật dậy chồm tay qua bịt miệng
Ghét cay... đâu thể chẳng tuân lời

Một năm theo lệ đổi hai kỳ
Vặn tới kéo lui vẫn hồ nghi
Bởi trễ nhức mình nghe chúng giũa
Giờ nhìn răng tóc biết sao ghì


Nè nè cái lão Alarm khói
Tui rước ông về đúng bảy năm
Nấu nướng có hôm quên máy hút
Fire Fire ông réo... thiệt chết bằm!

Nuôi ông tiếp liệu luôn hờm sẳn
Ít tháng ông kêu Low Battery !
Bắt ghế đứng lên mời ông xuống
Ba quả trám vô khoái ngủ khì

Việc ông khỏe vậy mà sanh bịnh
Ông tít vang trời lạ quá đi
Vừa mới nạp vô hai hôm trước
Bộ loại On Sale... dõm chớ gì!?

Chạy giong ra tiệm mua Pin mới
Về dọng cho ông... lại y chang
Tức mình đêm đó không ngủ được
Sáng dậy lật ra ...ôi rõ ràng

Life Time ông sống chỉ sáu niên
Riêng ông thọ tới một năm thêm
Bị Malfunction là chuyện phải
Quá Đát ...mà ông quả đáng tiền


Nhưng có một kia dai hơn nhiều
Alarm độc khí ít khi kêu
Lâu lâu mở cửa hầm... xả gió
Rờ, test, thăm chừng thể người yêu


NhàQuê May 29, 2010

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2010

TEU129-Từ Hồi Xưa

Thân Mời

Tuần qua "Tình"-"Mục" viếng thăm Nhà
Trang tếu cùng vui xướng họa nha
Chậm chạp vì chưng đang bận bịu
Lưa thưa sợ nghĩ định lơ là
Lấy làm hân hạnh anh em hết
Xin hãy tự nhiên bạn hữu đa
Nếu được Chư Quân tâm chiếu cố
Biết bao tuyệt diệu kiếm đâu mà

NhàQuê May 16, 2010

TRẦN TÌNH

Tấc lòng hớn hở vui nghe lời
Chủ nhà hiếu khách bảo vào chơi
Đáng bậc chú cha... ân cần đón
Xứng tầm tiền bối... nhỏ nhẹ mời
Chỉ sợ ngựa non mau mỏn sức
Lại e cá nhỏ chóng hết hơi
“Hồi Xưa” toàn cảnh đang tuyệt mỹ
Chân Tình vụng dại, quấy... tơi bời!

Chan Tinh

Giao Hẹn Nha

Chuộng khách NhàQuê hượm ngỏ lời
"Hồi Xưa" quá bước dạo rong chơi
Nơi hài khó tránh điều thanh tục
Chỗ tếu thành e tiếng mọc mời
Bởi vậy ra roi xin nhẹ nhẹ
Còn như xuất chưởng nhớ hơi hơi
Ham vui lỡ rớt vô Vườn Chữ
Nói cứng mà trong ruột rối bời

NhàQuê May 19, 2010


TẠC DẠ


Cảm kích Nhà Quê sớm mở lời
“Hồi Xưa”, Chân Tình hiểu luật chơi
Xuất giá tòng phu, an kẻ đến
Nhập gia tùy tục, thỏa người mời
Lỡ miệng có điều chi quá quá
Dại mồm buông tiếng lỡ hơi hơi
Chỉ xin được nương tình nhắc nhở
Kẻo không tâm trí rối tơi bời

Chan Tinh

ĐÁP LỄ


Nối tiếp Chân Tình, Mục có lời
Vừa rồi quấy quả hoạ vui chơi
Chủ nhà đon đả ra mời nước
Khách khứa rộn ràng nói với cười
Niêm luật Mục đây chưa tỏ hết
Hoạ vần này nọ chỉ chơi vơi
Nhà Quê thứ lỗi cho tài kém
Lữ khách xin về để nghỉ ngơi


Venus4t.vns_hnu

NÓI RÕ

Nói ngay, chỉ tại chẳng rõ lời
Xin Mục đừng nhầm ý “luật chơi”
Ghé thăm, chân tình mang trao tặng
Vào chơi, thành ý đem mọc mời
Bắt chước thơ văn dăm tuần thiếu
Tập tành họa đối chục bài lơi
Thất ngôn bát cú còn chưa tỏ
Vừa chơi vừa học đó Mục ơi!
.....

BIẾT ĐÂU


Thoáng qua khách sáo thiệt Mục nè

Nhưng suy cho kỹ đúng à nhe
Biết đâu ai đó thân mỏng mảnh
Có khi người ấy nét e dè
Tuổi độ đôi mươi hay thêm bớt
Niên chừng ngũ thập hoặc cò kè
Đùa thôi đã vào chơi chung chỗ
Đệ huynh tỷ muội cũng vui nghe

Chân Tình

Nhắn Mục Đồng

Có thể rằng ta biết bạn hiền
Ninh-Hòa đất Khánh gọi Thanh Thiên
Cử Nhân, xứ Ấn thêm nghiên cứu
Thư Quán: "Học Đường" phụ trách chuyên
Xin nhắn thơ vui đừng nệ luật
Đường Thi treo bảng mới theo giềng
Chừng nao rảnh rỗi hay tùy thích
Cứ ghé đâu gì phải cữ kiêng

NhàQuê May 23, 2010

NHƯ CỞI TẤM LÒNG

Đa tạ Nhà Quê đã có lời
Chân Tình nhã ý hẹn cùng chơi
Kim bằng đối hoạ vui vui lắm
Bạn hữu lựa nhau xả xả hơi
Lắm lúc luật chơi còn bỡ ngỡ
Đôi khi quy cách trật chơi vơi
Nhà Quê huynh đã không câu nệ
Mục cởi tấm lòng...hoạ chết thôi!


venus4t.vns_hnu


Thế thôi

Nàng Mục hân hoan đến tạ lời
Chân Tình khỏi ngại cứ qua chơi
Trà ngon tri kỷ làm đôi hớp
Rượu nhạt tình thâm...oánh một hơi
Đối ẩm ,bạn ta chung khúc hoạ
Vịnh đề ,ta bạn trút sầu vơi
Gặp nhau dễ mấy lần chung lối
Gửi lại ngày sau chút... thế thôi

simple

MỜI NGƯỜI

Cửa nhà của Mục mở toang rồi
Chỉ đợi bạn hiền đến mà thôi
Không đủ ghế bàn thì...trải chiếu
Rượu chè mà thiếu uống nước sôi
Hoạ thơ thoải mái xin đừng giữ
Đối ẩm vô tư chớ có ngơi
Tri kỷ mấy ai đi hết kiếp
Kim bằng xin hãy đến
nhà tôi


Venus4t.vns_hnu

Gần Đây

Trước ngại giờ đây đã biết rồi
Nghe kêu xốc tới chẳng lôi thôi
Trừ khi vận bí đành im ỉm
Chả lẽ nguồn tràn để sục sôi
“Bốn món ăn chơi” thường trớt quớt
Hai đường phước lộc tạm yên ngơi
Đêm nằm gác trán bình tâm nghiệm
Lắm vụng va nhằm hại cái tôi

NhàQuê May 28, 2010

Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010

HOT068- Ngẫm Gần Xa

Ngẫm Gần Xa

Giàu gần nứt vách ...cuối cùng không
Chỗ ngủ như hang thế gọi phòng
Nhắm mắt lìa trần coi vậy sướng
Xuôi tay lánh tục kể là xong
Đời còn đoán trước nào đâu dễ
Kiếp mãn rồi ra rõ ấm nồng
Có phải an bài do mạng số !?
Đừng buồn...khó kẻ tránh qua sông

NhàQuê Apr 11, 2010

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

HOT067- Guốc Mộc Ngày Xưa

Guốc Mộc Ngày Xưa

Chỉ là con đường nhỏ
Mang tên Người "Phá Tống Bình Chiêm"
Dọc theo phố nhiều cây trứng cá
Đứng suy tư dáng vẻ im lìm

Chân ngượng nghịu khua âm guốc mộc
Ngang qua nhà len lén dòm vô
Giận khung cửa dang tay che chắn
Giấu kín trong đôi mắt thu hồ

Chiếc xe lam trên đường về quận
Cuối băng sau chiếc áo vàng hoa
Màu bông cúc xuống đời thuở đó
Lấp lánh trong đâu đã nhạt nhòa

Bẳng một dạo nâu lưng cày cuốc
Nương đêm đen gom hết đổi mơ
Nơi xứ lạ tình cờ chữ nghĩa
Dẫn dắt đi về phía xa mờ

Góc phố nhỏ ôn người và việc
Mấy mươi năm như một lời thăm
Biết an khương trên vùng đất hứa
" Đường Xưa" ơi đừng tắt trăng rằm !

NhàQuê May 03, 2010

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

HTT001- Nhật Ký Hải Hành



Anh Trọng thân mến,

Thơ của anh Quang, Tâm sẽ gửi sau, mấy hôm nay anh Tony chỉnh phần bỏ dấu cho em viết email được rồi nè.
Đáng lý Tâm mới là Nhà Quê đó anh Trọng à, không rành về computer lắm mới học sơ qua với ông xã thôi, chẳng bì với ổng cứ tháo từng mảnh trong ruột computer ra để đầy trên bàn, rồi ráp gắn lại y bon.

Trở lại chuyện vượt biên thì lúc đó Tâm viết Nhật Ký Hải Hành trên 2 tờ giấy rời, nay đã vàng cũ và được đúng 30 tuổi vào tháng 6 này, viết bằng thể thơ 7 chữ, thất ngôn tứ tuyệt , Anh Tony có dịch ra bằng thơ sang Anh Ngữ, cùng với bài thơ của anh Tô Kim Quang nữa vì cả hai bài này thuộc về cuốn sách của Tony và Tâm đang viết chưa xong .

Hy vọng sẽ gửi qua anh Trọng vào ngày mai, ( Chỉ riêng phần Nhật Ký Hải Hành thôi ) Tony sẽ giúp em .

Còn bài thơ lục bát này thì không có dịch sang Anh ngữ. Tuy nhiên Anh Trọng có thể phổ biến bài này cách nào cũng được. Thi tập của Tâm sẽ gửi anh bằng đường bưu điện, gửi chuyển Kim Bằng luôn. Đón nhận nhé.

Qua các bài anh viết rất hay, rất chi tiết , và nhất là rất vang vọng thời xưa !!!Rất quý tấm tình yêu Bến Tre của anh. Đọc "Nhật Ký Hải Hành" của em đi, rồi coi ai yêu Bến Tre nhiều hơn nhé .

Thân mến.

Hồ Tâm.



NHẬT KÝ HẢI HÀNH

(Lá thư đầu 8/1980)

Ba Má kính thương,

Ngày tàn tĩnh mịch nơi đây
Màn đêm dần phủ bóng cây dần nhòa
Viết thư sưởi ấm Má Ba
Con ra đi tính hơn đà hai trăng
Biết là Ba Má băn khoăn
Con chưa tin tức nhà đang lo rầu
Xa Cha lìa Mẹ vì đâu
Việt Nam hai tiếng tình sâu muôn đời
Lưu vong một lúc tạm rời
Bơ vơ một thuở bởi thời nước suy
Giang hồ bất đắc dĩ vì
Oan gia nghiệp nước từ khi đổi cờ
Truởng thành rời bỏ ấu thơ
Vượt biên nguy hiểm níu bờ tự do
Thành công rũ sạch âu lo
Lênh đênh mất hướng sóng to phũ phàng
May mà con gặp dàn khoan
Và nay đến được thiên đàng TỰ DO
Kính thư Ba Má đỡ lo
Sau đây con kể tiếp cho rõ ràng

Chúa nhật 1-6-1980

Trời cao thăm thẳm đã ban
Cho con Ba Má đoan trang hiền hòa
Con không nản vẫn nguyện là
Giúp chồng, con, chí dạ mà bền gan
Thuyền con nhỏ bé gian nan
Chỉ một thước sáu bề ngang, còn dài
Thì được tám thước, thương hoài
Lên dàn khoan bỏ thuyền ngoài đại dương
Sau khi thuyền đã dễ thương
Đưa chúng con đến con đường Tự Do
Không như sắp xếp đã lo
Tổ chức mười chỗ không cho hơn người
Bị lạc đi mất hai rồi
Bên xuồng ráp nối tối trời đêm đen
Xăng áo, gạo, nước chờ thêm
Sau hơn ba tiếng không êm nữa rồi
Thủy triều rút, vướng cồn, ôi
Chúng con ra mũi thuyền, tơi tả hồn
Nhỏng bánh lái khỏi cài cồn
Chúng con trong thế điếng hồn hiểm nguy

Tấn? năm chục lít? thấm chi
Thối? Biên phòng đó thiếu gì nhà giam
Nhà con sát vách Ủy Ban
Bỏ từ chiều đến tối gan nào về
Trở vào kẹt trạm ê chề
Đồng lòng hội ý quyết thề ra khơi
Ba ơi chỉ nước và trời
Nước sâu đen oái Trời thời tít cao!
Gần bờ nước biếc trong phau
Càng ra xa biển càng sâu đen màu
Nước sâu ghê rợn chừng nào
Trời cao thử thách ra sao chí người
Cúi đầu nhìn nước vơi vơi
Ngước đầu lên thấy bầu trời bao la
Quê hương càng lúc càng xa
Nhìn quanh con: nước, trời xa trùng trùng

Ngày xưa đi học ở trường
Lấy com pa vẽ dễ thương vòng tròn
Bây giờ nguy hiểm đời con
Rõ đâu tâm điểm rõ vòng bao chung,
Con như tâm nhỏ vô cùng
Của vòng tròn nước mênh mông chân trời!

Biển êm nước lặng thuyền trôi
Trời yên bão gió giúp người vượt biên
Quê cha thăm thẳm một miền
Cao xanh ơi hỡi sao duyên cớ này?
Xa bờ trong dạ mừng thay
Bờ xa càng lúc đắng cay càng chồng
Cọng rau, tấc đất mặn nồng
Ly hương lòng luyến, lưu vong tủi hờn
Ngậm ngùi nhớ những vàng son
Thiên thu thành khói sương còn nữa đâu
Sài Gòn ẩn uất u sầu
Đổi tên dạo ấy nỗi rầu mông mênh

Thở dài một tiếng buồn tênh
Trở về thực tế bồng bềnh đại dương
Chúng con đang nỗi đoạn trường
Phía xa thấy một thuyền đương nhắm mình
Nghe về hải tặc khiếp kinh
Mình quay nhiều hướng, chúng rình đuổi theo
Có lẽ thuyền con tí teo
Hồi lâu họ chẳng thèm theo, hú hồn!

Thứ hai 2-6-1980

Bơ vơ lạc hướng tìm phương
Tự do quý hóa lạ thường Ba ơi!
Ghi hai hình ảnh biển khơi:
Một gặp hai bé chơi vơi lạc hồn
Khoảng năm, sáu tuổi dễ thương
Trồi lên mặt nước bảo con: "Ê mày,
Tao cho đi đó nhưng này
Cho tao mỗi đứa gạo mày đếm năm"
Biết gặp người ở cõi âm
Con ừ gật hứa hồn trầm mất luôn!
Bàn tay nhỏ cứ chờn vờn
Miệng xin tay nhỏ dẫn đường đó Ba
Gạo kia con khấn xong là
Da con nổi ốc da gà giống in
Hai cô bé rất hiển linh
Theo con suốt cuộc hải trình đó Ba,

Má ơi, con rất xót xa
Trùng dương cuốn lấp rất là nhiều thây
Nhiều tàu đi đã bao ngày
Không tin tức chẳng ai hay giữa giòng
Oan hồn lạnh hóa cô vong
Hình ảnh hai bé nhói lòng của con
Tự do đổi chẳng được còn
Cả gia đình ngậm bồ hòn đáy sâu!
Nghiệt oan này bởi nơi đâu
Bao người nước cuốn biển sâu không mồ!

Thứ ba 3-6-1980

Giữa trời mây nước bơ vơ
Thức ăn đã thiếu dầu giờ cạn luôn
Gió êm biển lặng Trời thương
Cá Ông, Voi, Nược (?) ép đường dẫn đi
Thật ra chẳng biết cá gì
Lớn ơi là khiếp con thì chưa trông
Bây giờ đang ở giữa giòng
Rõ ràng trái đất tròn cong vô cùng
Có hai tàu chạy đường cong
Một lên, một xuống con không nhìn lầm
Phi cơ vài chiếc lượn gần
Tưởng như vói được mừng thầm vẫy xin
Lẹ làng họ vút không thinh
Trả chúng con lại riêng mình cô đơn!
Ước ao,ước đến mỏi mòn
Tàu nào đâu đó làm ơn kéo dùm

Thuyền đang chạy bỗng khực khừng
Trời ơi rong biển trùng trùng nước, rong!!
Thuyền con kẹt cứng giữa dòng
Quấn quanh chân vịt rong và nguy sao
Một người mạo hiễm cầm dao
Lạnh mình nhảy xuống cắt vào rong quăn
Sinh tồn đem hết bản năng
Mọi người cùng đẩy rong quăn lui đường
Chúng con đuối sức rong nhường
Thoát ra vùng đó nước mừng vỗ reo!
Tự Do đổi quá hiểm nghèo
Ơn Trên con nguyện hương theo thật thường.

Thứ tư 4-6-1980

Thứ hai đi cũng giữa đường
Thủy Long chắc muốn thử luôn người trần
Cọc neo phân biệt hải phần (?)
Chúng con phăng kéo khi gần hết dây
Đẹp ghê và lạ lùng thay
Như phim người cá (lúc) không may mắc nàn
Chiếc lồng vuông cá trắng, vàng
Đen, hồng lội lẫn trong làn nước xanh
Dù đang kiệt quệ thức ăn
Chúng con đâu dám e rằng Long Quân
Từ từ trả lại hải phần
Lồng kia lại xuống dưới lòng biển sâu

Ba ơi sâu thật là sâu
Chỉ dây không đó (mà) khẩm đầu thuyền con
Thiếu dầu, hụt nước lo toan
Sáu ngưới lớn, trẻ hai, còn nhỏ thôi
Sáng tinh sương với chiều rơi
Người khỏe, trời mát chèo bơi tiếp phần
Chèo nhiều khát, nước cạn dần
Con năn nỉ hãy để dành (cho) cháu Ba
Thấm môi đỡ khát thôi hà
Nhường cho hai trẻ đó là ưu tiên
Tất cả thương hiểu chịu liền
Thắp nhang con khấn Phật nguyền lâm râm

Bỗng tiếng “Khà” lớn thật tanh
Một cá to khiếp hồn xanh trồi đầu
Thuyền con ôi thấm chi đâu
So Cá ấy chỉ cái đầu mà thôi
Cá ơi xin chớ ngoắt đuôi
Thuyền con nhỏ lật úp thời biển sâu !
Cạn dầu dạ trí buồn rầu
Bỗng Đông Nam gió bắt đầu thổi qua
Mền làm buồm lẹ căng ra
Nương nhờ theo gió lòng mà thật vui
Từ hai cô bé biến rồi
Cá gì to lắm không rời thuyền con
Đua dài như ép hai bên
Gió đưa, Cá ép lái, hên vô cùng.

Giựt mình thấy trắng bấp bênh
Vớt xem rác ấy chữ tên là gì
‘’Canon’’ hộp mốp khắc ghi
Người gần đây mới có thì rác trôi?
Hay tàu ai đã qua rồi?
Ai đâu chưa thấy, lòng vui quá chừng
Chiều ngày hôm ấy thật mừng
Thấy con chim nhỏ lượn lưng chừng trời
Tổ ở đâu ? chú chim ơi !
Đất liền gần lắm ? rác trôi chim vờn ?
Chí hừng, sức cũng tăng hơn
Chiều nay thấy đói, cười dòn lung tung.

Thứ năm 5-6-1980

Bốn đêm lo lắng cùng chung
Chúng con bỗng thấy bập bùng xa khơi
Năm đốm cao, khói tít trời
Gần một ngày mới chạy bơi đến gần
Năm cột khói, năm cái cần
Lửa phun phía trước, đốt lần hơi gas
Trời ơi phước đức Ông Bà !
Khóc trong mừng rỡ như là tái sanh!
Còn đang trong dạ băn khoăn
Cập vào đâu? Bỗng thấy rành : "Esso"!
Đồng thời tay nhỏ nhấp nhô
Trồi lên mặt nước vẫy vô chỗ này
BAHAYA giữa, nhắm ngay
Chạy vào thấy chiếc phao dày, lớn thay!
Định vô neo đợi sáng mai
Cạnh chiếc tàu trắng đậu ngay chỗ này
Tự dưng họ vụt chạy bay
Sau khi họ thấy mình ngay nhắm vào
Thôi thì được cả cái phao
Dàn khoan phía trái, thở phào yên tâm !
Chắc tưởng hải tặc, họ lầm
Ước ao họ sẽ thương tâm giúp dùm
Lúc này mưa xuống lâm râm
Chúng con căng vải hứng cầm nước mưa
Mấy ngày trên biển khát vừa
Đói, và mình mẫy rít chưa rít từng
Nóng trời mặn biển hòa chung
Chúng con căng lấy nước cùng tắm mưa
Nỗi lo mới được vơi vừa
Tắm mưa, thêm nước giữ chừa mừng thay!
Neo chờ qua sáng ngày mai
Khoan thai cá lớn lượn hai ba vòng.
Con thầm cảm tạ Thủy Long
Năm (hạt) gạo, năm đốm lửa trong điềm này?

Thứ sáu 6-6-1980

Một điều tuyệt đẹp sáng nay
Mới hoàn hồn ngắm trời, ngày vừa lên
Đã qua mấy buổi hoàng hôn
Xăng dầu nổi chánh đâu còn ngắm chi
Thiên nhiên tuyệt tác vân di
Mặt trời mọc, lặn còn gì đẹp hơn
Biển trời tạo thỏi vàng, son
Phản hình lấp lánh, con còn ngẫn ngơ!
Đến chừng độ khoảng bảy giờ
Bỗng trên nóc đó phi cơ xuất hành
Bay vòng quan sát chung quanh
Thuyền con rồi mới rõ rành mời vô
Từ dàn khoan của Esso
Ống dòm thấy chúng con vô trong thuyền
Bồng con nhỏ, chỉ liên miên
Người đưa thùng vẫy, nghĩa thuyền hết xăng
Chỉ bụng nói hết thức ăn,
Làm như uống nước tay rằng hết luôn
Ba ông cầm mấy ống dòm
Ông to lớn ngã mũ vàng chào ra
Rất là lịch sự Má Ba
Mũ lấy xuống tay kia mà mời vô
Chúng con mừng rỡ vô bờ!
Cặp vào cơm, bánh, sữa, bơ cho mình
Bảo ra phao đợi chờ xin
Nước mà họ sẽ gởi mình : Mã lai
Hùng nghe Anh ngữ hiểu ngay
Chúng con có lúc nói vài tiếng Hoa
Với người Tàu Mã đó Ba
Miễn sao họ hiểu mình là “ok”
Cám ơn họ, phao trở về
Cơm Dương Châu bữa no nê, tuyệt vời
Nhìn con tất cả bỗng cười
Tóc con dựng thẳng giống ơi bụi hành!
Mưa râm, muối thấm, nắng hanh,
Tóc ai cũng dựng giống hành, hẹ thôi!
Con rằng không có kiếng soi
Đó thời cũng vậy, riêng tôi đâu cười
Vậy mà cũng có mấy người
Tiên trên trời xuống giúp đời lọ lem
Cội lành phước lớn đã đem
Chúng con đến gặp người trên dàn dầu
Trời cao thâm thẩm biển sâu
Tự do hai chử trong đầu mà thôi
Đến trưa gió bỗng trở thời
Hướng đông trời thổi gộc nhồi thuyền con
Sóng to dậy muốn đứng tim
Vẫy tay với bạn cho tìm nơi yên
Chúng con được biết Captain
Là Ông Mỹ lớn ra thềm vẫy mau,
Chúng con lẹ lẹ chèo vào
Dây thang thả xuống, áo phao mỗi người
Họ đưa ngón cái lên rồi
Như khen mình bé biển thời mênh mông
Cảm tử coi chết như không
Tự do hai chữ chỉ mong đổi đời
Tình nhân loại ấm thì thôi
Người Hoa, Việt, Mã, Mỹ thời giúp nhau
Không phân biệt sắc da nào
Chúng con cảm kích làm sao trong lòng!
Bao nhiêu xúc cảm âm thầm
Ân nhân ơi hãy nhận dùm chúng tôi
Ông Bà tích đức xa xôi
Bây giờ con được hưởng rồi là đây!
Nghẹn mừng tay níu thang dây
Rời thuyền lưu luyến nhớ ngày lênh đênh
Chở tám chúng con ly hương
Bỏ thuyền ở giữa đại dương thương tình
Má ơi, nghĩ lại giựt mình
Lên dàn khoan được thình lình gió lên
Biển trời mây nước mông mênh
Chúng con còn sống không quên ơn Trời
Sóng to tới tấp nhồi nhồi
Hớp cao một lượn đi đời thuyền con!
Thật là hú vía, hú hồn!
Họ cho mình tạm trú luôn chờ ngày
Gởi mình đến đảo (ở) Mã Lai
Họ đưa mền ấm, đêm nay yên lòng.

Bình minh và hoàng hôn

Sáng chiều nhìn biển mênh mông
Con như cảm nhận Hóa Công ban quà
Phiền lo sầu muộn đã qua
Bình minh rực rạng thật là nên thơ
Đẹp chưa từng thấy bao giờ
Hồn con nín thở ngẫn ngơ lặng nhìn
Ánh hồng ào dạng tràn xinh
Chuyễn vàng ngày mới niềm tin hực màu
Biến thành nắng sáng tung cao
Mang theo nguồn sống mới vào tương lai
Thiên thanh vằng vặt suốt ngày
Những mây trắng thấp, cao bay chập chùng.
Chiều dần thay sắc hoàng hôn
Chúng con chí choé rộn hồn nhìn ham
Mây nhanh tạo thỏi vàng cam
Được viền màu bạc sáng làm nổi hơn
Nền trời bọc áng mây son
Dãy mây chiều xám cạnh vờn dễ thương
Nhuộm dần hồng đá hoa cương
Thiên nhiên pha sắc khác thường tìm đâu
Bày phơi một dãy báu châu
Trên mặt nước đủ sắc màu kim cương
Đá quý, hồng ngọc lạ thường
Hoàng gia như tích trử dường đời nao
Chân trời đẹp biết là bao
Hồng thắm chuyển đỏ tươi vào đại dương
Pha vàng óng ả phi thường
Ân huệ thứ nhất Trời thương ban dành!
Thiên nhiên tuyệt tác nên tranh
Đầu con là máy ảnh canh ghi vào
Hoàng hôn hình rửa về sau
Trí con nhớ đủ sắc màu kể trên
Qua rồi nguy hiểm bấp bênh
Hải hành này khó mà quên trong đời
Tái sinh mới dám ngắm trời
Âu lo quá bỏ quên trôi mấy ngày
Diệu huyền trăng xuống đẹp thay
Phản hình lấp lánh trải dài biển trăng
Ngư Long ôm lấy Chị Hằng
Nhấp nhô nhảy nhót tung tăng biển tình
Nghe lòng cảm xúc im thinh...
Sự chung thủy của mối tình nước trăng...

Thứ bảy 7-6-1980

Ân nhân báo chúng con rằng
Hôm nay tàu lớn đến mang tám người
Chúng con chuẩn bị xong rồi
Trên lầu họ xuống ôm thôi mấy thùng
Bánh ngọt, lạt, trái lung tung
Sô cô la, kẹo cũng chung trong này
Cá mòi thịt hộp phô mai
Chúng con chỉ biết nói hoài: “Thank you”
Bắt tay nói “Good bye” nhiều
Tàu Pacific được kêu đến rồi
Ra đi trong dạ bồi hồi
Cầu xin sắp tới những người giúp con
Giống như họ, những quới nhơn
Đầy lòng nhân ái giúp cơn nguy này.
Lên tàu lớn con mới hay
Có chiếc thuyền khác chở hai mươi người
Vượt biên cũng giống con thôi
Và trên biển cả nổi trôi hai tuần
Không may bị hải tặc quần
Phụ nữ, bé gái, đau lòng Má ơi!
Bị hãm hiếp đến tơi bời
Chồng, cha, binh vực thây thời biển sâu!
Hai mươi người còn đủ đâu?
Được cứu đếm lại số đầu mười hai!
Nhờ tiềm thủy đỉnh ra tay
Trồi lên cứu, kéo gởi ngay dàn bìa
Ông kia bị chặt tay lìa
Họ cầm giữ cánh tay kia theo tàu
Hy vọng ráp được ngày sau
Ướt mi lệ tủi đồng bào của con
Dã man bọn cướp biển còn
Chế dầu nhớt cặn đen ngòm phát kinh
Vào phụ nữ ở cửa mình
Cha con, cướp bắt làm tình khốn thay
Nếu không con gái thành thây
Vất đi xuống dưới biển đầy rời ghe
Chị em mồ nước đoạn lìa
Một em bé gái góc kia khóc ầm
Bé bị hãm mới lên năm
Người đang bế bé mặt bầm tím thương
Họa đại dương hay tai ương
Của dân tộc Việt đau thương bước này!
Con, trong lòng rất u hòai
Thương đồng hương gặp đọa đày khiếp kinh
Con ngồi uất khổ lặng thinh
Cảm ơn Thượng Đế giữ gìn chúng con!
Đi trên tàu lớn an toàn
Chúng con lại bị ói nôn say cuồng
Khác khi trên chiếc thuyền con
Tất cả tỉnh táo, chèo còn làm thơ
Tàu PACIFIC EXPLORER
Đến 10 giờ rưởi cặp bờ đảo tên:
PULAU BIDONG bước lên
Ngàn ngàn người Việt đón bên cầu tàu

Họ đến đây tự lúc nào
Đôi bên chạm điển đồng bào, cảm thương
Đồng thời lòng dậy nỗi buồn
Bao nhiêu đây đã rời nguồn vì sao?
Hai nhóm người cố tìm nhau
Nhìn từng gương mặt với ao ước rằng
Họa may gặp được thân nhân
Bước định cư sẽ vơi phần bơ vơ
Nhìn nhiều gương mặt bơ phờ
Đây những dấu hiệu đợi chờ quá lâu
Số người đông, quả lo âu
Mười một ngàn lẻ, biết rầu lòng con.

Ở Bidong một tháng tròn
Phái đoàn Úc nhận chúng con đi liền
Loa gọi tên, số liên miên
Rời Bidong chuyển trại liền TRENGGANU
Sau hơn tám tiếng mệt đừ
SUNGEI trại Úc hiện từ KUALA (Lumpur)
Nơi đây ở tất cả là
Mười ngày có list về và vui thay!

Có tên đi PERTH ngày mai
Tiểu bang ở Úc an bài miền Tây
Má Ba có biết đêm này
Chúng con không ngủ rộn thay vì mừng!
Chuyến máy bay lớn vô cùng
Năm trăm khách, cánh sắt tung lên trời
Ân cần chiêu đãi tiếp mời
Trà, cơm, rượu, thức ăn ơi huy hoàng
Tí ti nào cũng đẹp sang
Nhạc Tàu, Mỹ muốn tai mang ống vào
Sang băng tay dựa nút nào
Nếu bấm lầm nút họ chào hầu ngay
Tặng mình bóp cắt móng tay
Mỗi người kỷ niệm chuyến bay riêng phần

Hàng không đất Mã tối tân
Nay được đến Úc bội phần tiến hơn?
Khi vừa đáp xuống phi trường
Trạm quan thuế khám tinh tường lắm Ba
Hành lý túi nguyên xi mà
Cho vào trong máy hình đà rõ ngay
Cũng như các shop bên này
Hàng bày rực rỡ chẳng ai trông chừng
Kẻ gian thấy thế vội mừng
Tiền mà không tính cửa đừng hòng ra
Tiền cho vào máy xong là
Tự động cửa mở mời ta ra về
Cháu Ba chơi kiểu nhà quê
Bước tới cửa mở chẳng hề bước ra
Chạy lui chạy tới giỡn mà
Gạt cửa đóng mở cháu Ba quá chừng
Nhìn chúng nó sống vui mừng
Con đây thấy ấm trong lòng lắm thay

Bỉ cực cố mím bao ngày
Tiểu bang PERTH cũng thới lai đây rồi
Chúng con đã khấn một lời
Ăn chay hai tháng tóc thời xuống luôn
Lúc con khởi sự lên đường
Chỉ câù nguyện một tháng truờng chay thôi
Nhưng khi xuồng lạc nhau rồi
Eo ơi sợ quá ra khơi hiểm nghèo
Thêm tháng chay nữa nguyện theo
Lời cầu nguyện hãy còn treo chưa tròn
Nhưng trong tâm mọi chúng con
Vẫn hằng tha thiết nguyện tròn lời trên
Chung cư nấu món gì lên
Chúng con không được ăn riêng bởi vì
Không bếp không nấu được chi
Khi con ra mướn nhà thì đỡ hơn

Bây giờ gần đến nửa đêm
Má ơi con muốn gởi thêm tâm tình
Kể từ cha mẹ dưỡng sinh
Lớn lên ăn học thấy mình thành nhơn
Con luôn thầm rất biết ơn
Của Ba Má đặt tên con thật nhiều
Chữ Tâm, Đức Phật cao siêu
Đã chọn để dẫn dắt nhiều hướng tu
Con hằng hãnh diện cũng như
Giữ mình mà sống thiện từ như Tâm

Phước nguồn từ thuở xa xăm
Bấp bênh trên biển thấy căn cội này
Thâm ân cha mẹ là đây
Thật con không biết đáp ngày nào hơn
Thượng Đế chắc đã thương con
Vượt biên cảnh rối mà còn không quên
Năm lư hương thỉnh ôm bên
Môt chai nước nhỏ, đất trên nền nhà
Con xắn môt cục đó mà
Nếu đi được, đất, nước là quê hương
Tượng trưng thờ phượng rất thường
Thế nào cũng có hồi hương một ngày
Đất Nước qua tới bên này
Ấm lòng vì chẳng có ai như mình
Hồn sông núi rất hiển linh
Chữ "S" nhồi đất thành hình quê hương
Sưởi lòng trong lúc tha phương
Nhớ nhà đất cứng hoài nguồn nước vơi
Lũy tre ao cá xa rồi
Mẹ cha giờ ở bên trời tít xa
Nơi đây cũng nắng ấm mà
Sao không giống nắng quê nhà của con
Quê hương và thuở vàng son
Đành từ nay chỉ thấy còn nơi tâm

Lịch sử Việt đã lỡ lầm
Ghi thêm một bước thăng trầm này chưa
Con ngồi nhớ núi sông xưa
Thấy mình như chợt mới vừa nằm mơ
Non xanh, núi cũng xanh chờ
Lòng con rối rắm mối tơ ưu phiền
Băn khoăn rời bước xuống thuyền
Ra đi là biết xa miền quê yêu
Nhớ thương từng những buổi chiều
Sáng trưa đi học với nhiều bạn, thân
Nhớ hồ Chung Thủy nước xanh
Trúc Giang lơ lững ôm quanh hàng dừa
Xạc xào nhớ gió đong đưa
Nhớ hàng liễu thắm chờ mưa trỉu tình
Nhớ ngã Ba Tháp thật xinh
Sao con diễn được nổi tình nhớ thương

Chiều buồn đơn dạo Phú Khương
Nhặt Bằng Lăng tím bên đường ép tim
Hoa Bằng Lăng tím đâu tìm
Dấu yêu nay phải lắng chìm phôi pha
Thương thời cắp sách quê nhà
Thương người năm ấy thật là thương thương !
Âm thanh màu sắc quê hương
Tình quê tình nước vấn vương trong lòng
Thương trăm trứng của Tiên Long
Nở ra một số long đong xứ người
Ba giờ khuya đã qua rồi
Mãi mê tâm sự đêm trôi âm thầm
Con xin Ba Má an tâm
Chúng con đến Úc trong tầm bình an
Chúng con tất cả an toàn
Còn hai lạc mất, buồn san sẻ vì
Thiếu ngôn ngữ biết nói chi
Chính con không nghĩ lần đi này thành.
Đời con có những khúc quanh
Thật là quá gắt con đành tỉnh bơ,
Đêm nay yên lặng như tờ
Con say yên lặng hồn bơ vơ buồn
Bốn bề vắng thấm cô đơn
Bốn bề vắng thấm thấu hồn, xương, da!
Tàn mơ yên lặng như là
Dao đồ tể bén thái ra nhỏ phần
Trái tim vô tội của thân
Rức thương ruột thịt xa gần của con
Gửi Ba Má nhiều thương hôn,
Gửi Việt Nam tất cả hồn của con. . . .

Hồ Tâm