Thứ Tư, 10 tháng 12, 2008

TEU112- Trước Phút


Tấu hài

Bống bang bụng béo bỡn bông bèo
Chị chạch
chưa chồng chúa chảnh cheo
Đủng đỉnh đong đo
đàn đỉa
đói
Te tua tao táng
tốp tằm
teo
Cây cao cành cụng cung cô
Miêng mếu má mưng móng
mụ mèo

mập mê mồi môi mấp máy
Thiếm thu
tha thiết… thích thời theo

Trúc Giang 23.3.07

TEU112- Trước Phút Đầu Hàng, Còn Ngáp Ngáp

Bé bổng bồng bềnh bọt bọt bèo
Chu choa
chải chuốt chút chi cheo
Đưa
đầy đủ đặt điều đang đói
Tự tạo tiền tài trịch túi teo
Chập
chập chờn chờn chìa cổ cú
mơ mẫn mẫn mó mồm mèo
Mơn man
mộng mị mình mua máy
Thích thú
trầm tư thả trí theo

NhàQuê

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008

TEU111- Gối

TEU111A- Gối Gác Than Thân

Cùng giường gối Gác với Ôm thân
Gác nói nhà ngươi thiệt có phần
Ấm áp mi trong cưng tới nựng
Bèo nhèo tớ dưới cẳng rồi chân
Mền kia cậy nĩ trùm hằng mỗi
Nệm nọ nhờ bông điệu mấy lần
Chỉ Gác tàn đời chưa chút sướng
Ngày thì liệng góc tối hô cần


NhàQuê


TEU111B- Gối Ôm Trần Tình

Ôm trong ngột ngạt nóng hầm hơi
Muốn thở, yên thân, xiết quá trời
Đủ cặp đâu cần ôm tớ nữa
Sô lô vắng thiếu ấp mình chơi
Đầu hôm quấn quít trên giường phẳng
Tới sáng chông chênh dưới đất lồi
Nhặt lượm đem lên rồi phủi phủi
Mồ hôi độc khí ớ bồ ơi!


NhàQuê


Thảm Than

Xấu xí mọn hèn nghĩ tủi thân
Co ro một góc khổ muôn phần
Mèo nằm gác mõm ru hờ giấc
Người dẫm đưa hài phủi nhẹ chân
Rát mặt ngỡ tiêu từ mấy kiếp
Đau lưng tưởng chết đã bao lần
Dùng không được nữa thôi đành bỏ
Rách nát mà ai lại thấy cần



Thảm Nhủ

Ai lại cần chi của ....dỡ hơi
Sao không an phận trách than trời
Nằm yên mà ngắm đời chen lấn
Tỉnh thức để nhìn thế giỡn chơi
Có dạo kiếp sau tìm chỗ phẳng
Đừng đi đường vắng tránh nơi lồi
Lỡ đà vấp ngã kêu ai thấu
Đáng số mi rồi đó thảm ơiiiiiiiiii !!!

Trúc Giang 06.5.07

TEU110- Cũng Quan

TEU110- Cũng Quan

Hồi trước có Xuân thiệt éo sèo
Chiến tranh rách nát lại thêm nghèo
Kiếm thầy thử vận cầu linh quẻ
Lật sách xem thời ứng chặc queo
Lính ngoắc xụi lơ buông dạy học
Khoác tay bỏ trốn chắc tù meo
Thôi đành vác súng cho tròn nghĩa
Bụng dạ ngán khan vẫn phải theo


NhàQuê 28-01-07


Vẫn là .....Xuân

Lộc tươi thọ phước chúc ì sèo
Ráng tạm quên đi phận hẩm nghèo
Tết chỉ ba ngày mơ ngắn ngủi
Đời dài một kiếp mộng khô queo
Không làm có kẻ thừa no ấm
Bươn chãi lắm người vẫn đói meo
Xuân đến... ừ thì xuân cứ đến
Ít nhiều gắng gượng cũng cười theo...

Trúc Giang 28.01.07

TEU109- Ghé Nhà

TEU109- Bài Xướng: Ghé Nhà

Về bễn ghé nhà nhỏ mới quen
Qua cầu xuống dốc gặp ngay liền
Hai lần gõ gõ chờ chờ mở
Đợi đợi một hồi đứng tựa hiên
Thiên hạ thái bình: nhà bỏ ngỏ!
An cư lạc nghiệp: cửa như niêm?
Vén màn thấy khách không mời, đến
Hoảng hốt lỡ cơ trốn kẻ tìm

Kẻ tìm vừa định quay lưng bước,
Thưa cụ kiếm ai có việc gì
Quá bộ vô trong dùng tí nước
Xin ngồi xuống ghế khỏe chưng đi!
Dượng nhà bận việc hay đâu vắng?
Cô chủ phải thường xướng họa thi?
Phải, phải, đây hôn , ừ có phải
Ông, anh, thầy, chú, gọi là chi??

Là chi cũng được có sao đâu
Trên mạng quen nhau tự bước đầu
Người thiệt bên ngoài coi cũng ấy
Thơ văn trên Net đẹp thần sầu.
Phố đông cô dám cùng đi xuống?
Hàng quán tôi chiêu bất luận nào
Bạn mới tự nhiên dường đã,... đã
Hữu Duyên Thiên Lý đúng làm sao!


NhàQuê


Bài Họa: Ô...ô...khách quý !!!

Có một ông già tên rất... quen
Không cần nhắc nhỡ nhận ra liền
Tròn tròn má phính phình... khuôn mặt
Trợt trợt trán dồ thiếu... mái hiên
Tướng tá phong lưu nhìn tưởng ...trẻ
Áo quần bảnh tẻng bó như niêm
Thiệt là hân hạnh... vui mừng đón
Đốt đuốc trần gian chẳng dễ... tìm !!!

Tìm đâu ... bớ Cụ... mau dừng bước
Nhà...nhỏ đơn sơ chẳng có gì
Nhưng sẳn bình trà ...ba tách nước
Xin mời ... thông cổ mát lòng đi
Đường xa vất vả chừng hơi mệt
Đợi khoẻ chút rồi nói chuyện ...thi
Chẳng ngại xưng hô thầy với chú
Miễn là vui vẻ... có hề chi !

Chi xá danh hèn ai... trọng đâu ?
Nghĩ suy cho lắm chỉ đau đầu
Văn chương lủn củn người xem khiếp
Thần sắc.âm u quỹ kiến sầu
Chẳng dám mon men ra ngoài phố
Càng không bén mãng đến nơi nào
Tương phùng bèo nước trong giây lát
Bán bộ vô duyên... thật tiếc sao!!!!!


Trúc Giang 04.11.06

TEU108- Nhàn

Phù vân

Múa máy trò đời chẳng đáng xu
Bon chen tớ dốt... kể như bù
Rãnh rang bầu bạn cùng hoa cỏ
Cao hứng đùa vui mấy vận cù
Chẳng thiết da ngâm bao lượt nắng
Không màng tóc nhuộm mấy lần thu
Kệ ai lặn ngụp dòng danh lợi
Ta giữ tâm bình thanh thản ru

Ru hồn thoát nhẹ cõi sầu thôi
Sống được bao nhiêu... tạm đủ rồi
Nếu cảnh Bồng lai không thể đến
Thì vườn Nguyệt lãnh cũng về ngồi
Bốn mùa kết tụ vần thơ héo
Năm tháng mòn xoi vóc liễu còi
Hứa hẹn làm chi ...đừng nói nữa
Ngày mai... biết có ở bên đời ?!

Trúc Giang 14.10.06



TEU107- Bài Họa: Nhàn

Nhà mới xe sang tốn bộn xu
Tranh hơn phải chịu cày đầu bù
Năm dài tháng rộng làm sao nổi
Việc nhỏ việc to cứ bỏ cù
Danh nỗi ngất ngư đeo cửa tứ
Thân còm khúc khắc lết qua Thu
Hưởng nhàn mình tự đâu ai giúp
Thanh đạm giản đơn sống khoẻ ru

Khỏe ru xướng họa ít vần thôi
Tiêu khiển an vui vậy được rồi
Thỏa dạ biết bao buông gánh nặng
Ước ao gì nữa tranh nơi ngồi
Rửa tay gác ách thong dong dạo
Quên hết âu lo hóa cõm còi
Kết bạn trăng thơ thuyền một mái
Thiên Đường Hạ Giới ghé bên đời
.


NhàQuê

TEU107-Hổn Hợp

Trà thơm độc ẩm...xấu lắm!

Năm mươi xuân ...lẻ đã than...già
Không sợ người ta cười... nhíu da
Mắt trõm còn say mê tửu sắc
Thân ròm sao đắm đuối thu ba
Niềm vui thơ thẩn tìm...khan hiếm
Cái thú lẳng lơ thấy... đại trà
Ngoãnh lại thần tiên ...ừ... chỉ một

Tiếng đồn vang ...tiếu sĩ nhà ta !

Tiếu sĩ nhà ta xấu thiệt nha
Ngâm thơ vinh nguyệt một mình hà
Trà ngon đối ẩm thêm nồng đượm
Rượu ấm cùng say mới đậm đà
Không rũ e người không dám tới
Chẳng mời sợ khách chẳng buồn qua
Vần trêu ý ghẹo cười sao trọn
Lẩm bẩm khác nào chuyện với... ma!

Ma... ghé Lâm môn... đối họa chơi
Đem theo Mai tửu ngon tuyệt vời
Song Linh bác hỡi mau mau đến
Tiểu Trúc chàng ơi lẹ lẹ mời
Thêm cụ Nhà Quê... vui lắm đó
Anh hùng đủ mặt ...thích ghê nơi
Quái chiêu . mạn phép mình ... tung trước
Khều trúng ai đừng có... nín cười!

Nín cười sao được... cứ lăn quay
Men rượu hừng lên thấm mặt mày
Múa bút trêu quan sình ...trướng bụng
Thuận mồm chọc lính bợ... vàng tay
Một ly mắt nhắm lim dim mộng
Ba chén hồn lâng ngất ngưỡng say
Hổn thế ngoài kia vinh nhục lắm
Chỉ còn thanh thản cõi thơ nầy

Nầy... thấm men rồi lại nói nhăng
Tay chân múa máy hùm bà lằng
Chuyện xưa cảm khái buồn rơi lệ
Tích cũ ghen hờn nghiến ...gãy răng
Tuổi trẻ chẳng qua hồn lãng mạn
Người...già sao vẫn tính hung hăng
Để lòng yên tĩnh nghe ...kinh kệ
Mai nhẹ thân phàm mới dễ...thăng !!!!!!

Trúc Giang




TEU107- Bài Họa: Quan...Đàng

Sếp mình chẳng có vẻ gì già
Tướng tá phương phi mát thịt da
Hội họp mưới lần gầy chín độ
Tiệc tùng tứ quí oắc cần ba
Quan to chễm chệ nồng nồng rượu
Thuộc cấp phì phèo nhẫm nhẫm trà
Đâu đã thoát ra vòng lệ thuộc
Trông người rồi ngẫm buồn cho ta


Chi... Địa

Ma men quyền lực lắm nghe nha
Ngoắc cái bận gì cũng hưỡn hà
Ba cốc vô êm gương mặt đượm
Cưa đôi sáu xị bước la đà
Nhậu vầy nhậu vậy chừng nào tới
Rũ réo kiểu nầy chớ hú qua
Mai sáng tỉnh ra quên hết trọn
Có ngày gió mái nạp cho Ma


Nhậu Với Ma

Ma gan hết cở dám rong chơi
Tiếp cận lưu linh đúng tuyệt vời
Đang lúc thiếu mồi rề mạng đến
Giữa khi cần rượu xáp không mời
Chịu chơi chơi chịu danh đây đó
Khơi nắp đều đều tiếng khắp nơi
Chẳng biết kính nhường người đến trước
Nhớ cho ma giáo thế gian cười


Bị Dàn Cảnh

Cười bò nghiêng ngả cười lăn quay
Nhắc lại chuyện xưa tao với mày
Con nhỏ chung trường cùng để bụng
Mỗi chàng riêng lén thơ trao tay
Gởi rồi hy vọng ơi là mộng
Nhận được lời tình quá đắm say
Khoe đọ y chang buồn giận lắm
Thằng anh đực đột trác thơ nầy


Ố, Ồ!

Thăng quan tiến chức chúng lăng nhăng
Cấm kỵ gì đâu bày vẽ lằn
Nghị Quyết thi hành cho có lệ
Thông Tư giá trị thua lời răn
Tham ô hó hé đì tận mạng
Hủ hoá thi đua khí thế hăng
Dân đói kêu ca coi mặc kệ
Vét đầy trương mục tính đường thăng

NhàQuê

TEU106- Đời Thực

Bài Xướng: Về Vui

Chach chách bùm bùm ...xướng lắm ru
Về nhà còn bay bổng vi vu
Thời nay con nít mong gì dụ
Lỗ xỉ ông già chỉ nước... tu !
Mấy điệu đờn cò nghe nẫu ruột
Vài câu vọng cổ khóc bù lu
Sao bằng lã lướt trên sàn nhảy
Vai ngã đầu nghiêng quay... tít mù !!!

Trúc Giang 09.10.06


TEU106- Bài Họa: Đời Thực

Nằm võng đong đưa lắng điệu ru
Thả hồn đến tận cõi hoang vu
Ngẫm đời cạm bẩy luôn bày dụ
Nghĩ kiếp phù sinh mãi muốn tu
Ngắm hạt mưa bay lòng nảo ruột
Nhìn vầng trăng úa trí mờ lu
Tịnh tâm, lánh thế nhân bay nhảy
Tự cứu hồn sa cõi mịt mù


NhàQuê 09-10-06

TEU105- Ra Đi-Trở Về

Về vui

Vằng vặc trăng soi một góc trời
Đèn lồng chớp rực toả muôn nơi
Tiếng cười trong trẽo vang đêm hội
Giọng hát rộn ràng dậy phố vui
Ngắm cảnh hoa đăng buồn lặng lẽ
Thả hồn đơn quạnh nhớ xa xôi
Giữa ngàn ánh nến lung linh sắc
Một cánh sao sa lạc xuống đời

Đời chất chồng thêm lắm muộn phiền
Về đây khoảnh khắc thoáng bình yên
Mượn vần thơ ấm mời bè bạn
Nâng chén trà thơm kết mối duyên
Đến nhé? thổi bừng lên ngọn nến
Ngồi đi? thắp lại tuổi thần tiên
Trung thu đượm thắm tình tri ngộ
Ướp ánh trăng thanh đẹp diệu huyền

Trúc Giang 05.10.06



Thân mến họa bài "Về Vui" của Trúc Giang


TEU105A- Ra Đi

Tắt nắng chờ trăng lên góc trời
Trẻ con í ới khắp muôn nơi
Giăng giăng nến thắp lung linh hội
Chớp chớp đèn trương rạng rỡ vui
Ngồi nhớ cố hương buồn lặng lẽ
Trông vời đất tổ sầu xa xôi
Nơi đây văn hoá riêng màu sắc
Một sống trong ta suốt cuộc đời


NhàQuê 10-6-06


TEU105B- Trở Về

Đời trôi qua lắm biển ưu phiền
Biết đến khi nào sóng lặng yên
Cuộc rượu dọn bày trăng kết bạn
Vầng thơ ngâm vịnh gió gầy duyên
Chòm sao mừng rỡ dường muôn nến
Bẻn lẽn Ngân Hà tựa vạn tiên
Ta bỏ giang hồ về hạnh ngộ
Bên dòng sông Trúc đẹp thanh hiền


NhàQuê 10-6-06

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008

DQ008- Khúc Tình Buồn






KHÚC TÌNH BUỒN

Đã qua rồi, vàng thu bay lá rụng
Hoàng Gia ơi! Công Chúa ngủ trên rừng
Ta nhớ mãi, biển hoàng hôn gió lộng
Người về đâu? sương khói phủ rưng rưng.

Người về đâu? gót son mờ thảm ngọc
Nét dung nghi kiều diễm rợp thềm hoa
Xiêm áo mỏng, xua hồn ai ngây ngất
Tòa thiên nhiên cong vút vóc thân ngà.

Ta chợt thấy bóng người đang chết đuối
Hoàng Gia ơi! xá tội kẻ thần dân
Xin cung hiến trái tim này chuộc lỗi
Và bài thơ thổn thức mộng phai tàn.

Sao thê thiết, buồn mênh mông lặng lẽ
Công Chúa ơi! có còn ngủ trên rừng?
Người về đâu? để nhạt nhòa nhân thế
Ta đầm đìa giấc ngủ chiếu chăn đơn.

Ta nhớ lắm! người ơi, hồn cháy bỏng
Thuở vàng thu, mây trắng, biển tương tư
Ta xin hái một cành hoa Tuyệt Vọng
Tặng cho người dưới nấm mộ hoang sơ.



DƯƠNG QUÂN


Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008

GT005- Tai Nạn

GT005-Giai Thoại- Tai Nạn, bỗng nhiên gặp họa


Vô Mỹ

Nước Mỹ chành bành núi vút cao

Năm Châu khó sánh được đâu nào

Mây che vướng đỉnh mờ mờ mỏng

Gió hắt lòn đồi thoáng mát sao

Ở tận đâu đâu xin nhập khẩu

Gần bên phía dưới lén chui rào

Vì nghe chửa thấy còn đòi hỏi

Biết chắc đàng hoàng mới núng nao

Nao lòng chuyện đã trót lưng voi

Nhảy xuống sao xong ớn cái vòi

Bạch tuột giăng tua đâu thoát được

Cua kình kẹp cứng hết mong ngoi

Đành cam thả vận theo triều nước

Chịu phép cầu may gối sóng dồi

Lạc bước hay không nào đoán trước

Còn hơn cố xứ kiếp tôi đòi

NhàQuê

Số phận

Có chắc gì hơn lại tưởng cao !

Năm Châu cũng vậy, khác ai nào ?

Núi non chớn chở, đầy dông bão

Sông biển muôn trùng, ngập bóng sao

Đã đến nhiều lần, không giữ chổ

Chưa mong trở lại, sợ chi rào

Hỏi ai thừa hưởng gia tài chú

Đừng có ngông cuồng, tới lúc…nao !

Nao núng chuyện người đã cởi voi

Chỉ mong sao xuống, uốn cong vòi

Ngàn tay quấn chặt, làm sao thoát

Vạn móng vây tròn, khó thể ngoi

Xót dạ con người, cơn sấm sét

Đau lòng số phận, sóng chao dồi

Thảm thương bao kẻ vùi sâu biển

Mong mỏi trôi qua kiếp nợ đòi

Gia Linh

Cứ học đòi...

Thân hèn phận thấp muốn trèo cao

Mặt mũi vô duyên sánh được nào

Vốn trắng tay trơn chừng có vậy!

Tài thô trí thiển biết làm sao !

Ba hoa láo lếu mồm leo lẻo

Cúi gập lòn khom miệng đón rào

Dựa thế ngồi chờ cơn gió thuận

Theo thời phải đợi chớ nôn nao

Nao nức xem người cỡi được voi

Nghêng ngang bản mặt vểnh vênh vòi

Tiền hô hậu ủng thêm rầm rộ

Ðứa bợ thằng nâng cố ngóp ngoi

Liếm láp vài phân cao hổ cốt

Bòn nhai mấy lạng nộng heo dồi

Nhân tình thế thái ôi buồn chán !

Phú quí vinh hoa cứ học đòi

Lâm Tiểu Trúc

Lạm của chua

Sở sùng nước Mỹ nghĩ là cao !!

Thư gởi tây nam giúp với nào

Nghiệm chế thầy Âu khoa nước lỏng

Cậy nhờ trí tuệ đỉnh non sao

Khách tìm vật liệu ra tinh chất

Chủ kiếm bấy lâu bị vướng rào

Vì vậy Huê Kỳ mời ở lại

Lương tuần gấp bội họ nào nao

Nao thấm trong lòng tấm thớt voi

Lưng to lắm của, vẫn còn vòi

Nhện giăng tua tủa tơ buông quấn

Mồi vướng rụt rè dạ hết ngoi

Lừa lọc tinh dầu cuồn cuộn chước

Giữõ gìn non nước thập thò dồi

Eo ơi lão Mỹ to con quá

I Rắc leo theo vói bụng đòi

Xuân Linh

Kỳ cục !

Người lùn nhỏ xíu lại làm cao

Cặp guốc mười phân vững thế nào

Ngoắt ngoét ngoắt ngoa sàm miệng lắm !

Nhỏng nha nhỏng nhảnh ẹo mình sao !

Môi thoa đỏ chét như đào hát

Mắt vẻ đen thui giống giậu rào

Mớ tóc bù xù vươn chí choé

Tưởng là theo "mốt" với phương nao

Nao núng theo nhìn cái cẳng voi

Thân không cân xứng lại nghênh vòi

Khoe đôi cột trụ bao đường quẹo

Gợi bắp đùi căng mớ thịt ngoi

Eo hẹp miền trung tìm chẳng có

Ngực trơ phần bắc được đem dồi

Nói năng cứ liếc rồi cười lớn

Xấu mã ... ơ hay lại thích đòi !

Mỹ Linh

27/05/2007

GT004- Liều Mạng Nữa

GT004-Giai Thoại- Liều Mạng Lần Thứ Hai (Trớt Qướt)

Câu Đố

Mơ ước... nên duyên với xứ dừa
Hiền lành dân dã lắm người ưa
Ngâm ngâm màu đất mênh mang trãi
Đầm đậm hương quê ngan ngát đưa
Gắn bó nương thân theo lá mỏng
Thủy chung giữ phận nép song thưa
Không chê hãy ghé vào đây nhé
Chậm chạp bánh ngon chẳng dại chừa!


Trúc Giang



Đáp

Cách sáng Má mua chùm bánh dừa
Phát đều từng đứa thảy đều ưa
Đậu xanh vàng hực mùi bùi phớt
Nếp trắng ngà ngà hương thoảng đưa
Dẽ dặt lạt dừa ràng kết chặt
Gọn gàng bắp lá gói dầy thưa
Nổi trôi vẫn nhớ thời đi học
Hạt nếp dính da cũng chẳng chừa
!

NhàQuê

Hihihiiii...


Không phải bánh dừa đâu ... Bác ơi
Tên nầy ... thơ mộng muốn... xơi liền hà
Đen dòn mà mặn làn da
Thơm mùi ... đặc biệt hít là thấy ... mê
Cốt dừa ngòn ngọt... khỏi chê
Cả nhà xúm lại cả... xề hết trơn...


Trúc Giang

Thai đố lần nầy khó bạn ơi
Lá Mơ mùi vị khó xơi quá hà!
Xanh dờn nhờn nhợt ngoài da
Quen hơi quen mũi nói là trót mê
Chẳng nhưn chẳng nhụy Mỗ chê
Ai ưa cứ việc xề xề lại xơi!
(Day qua day lại một xề sạch trơn???


NhàQuê

GT003- Liều Mạng




GT003-Giai Thoại- Liều Mạng Lần Thứ Nhứt , chưa dám vô giòng chính thống ở mục Thơ Thơ Thơ

Câu Đố

Mưa xuống lai rai ướt cỏ mềm
Gió hiu hiu mát khí êm êm
Cha con nhà ấy mon men dạo
Già trẻ cùng nhau hí hửng tìm
Góc nọ kẻ rình luôn nhảy chụp
Bên đường người núp chực vồ thêm
Ham vui vô rọ còn.... te gáy
Đầu trụi râu dài nhũi suốt đêm


Ai biết ...
Quê nghèo vui nhất cái trò nầy
Chẳng mất xu nào lại rất hay
Con nít say mê cừời rộn rã
Ngừoi già sống lại tuổi... mười ... hai


Trúc Giang

(Kỳ trước tui không biết mần thơ nên biết là bánh xèo mà hụt thưởng, nay tui dành phần trước là Dê... Sắc, bạn nào biết mần thơ họa lại trúng thì phải chia hai nha! NQ)


Đặc sản miền quê, giá lại mềm

Dế rang, mấy xị cũng vô êm

Rằng xưa mê tít quên giờ học

Nay thể miên man thả mộng tìm

Góc biển đôi lần thương tiếc quá

Chân trời lắm lúc nhớ nhung thêm

Về đâu bè bạn đầu xanh cũ??

Sao lại quê mình cứ mãi đêm!?!?




Bổ gan bổ óc "Nó" đây nầy
Đá dế, trò chơi thú lại hay
Tráng sĩ ca vang bài xuất trận
Quần hùng quyết đấu Một không Hai!!

NhàQuê (thử)






GT002- Gồng Mình

GT002-Giai Thoại- Kỷ Niệm Gồng Mình Làm Thơ
Sau khi nghe bạn bình thơ, không dám léo hánh đến mục Thơ nữa, cả năm sau thấy câu đố biết là Bánh Xèo mà không thể làm thơ trả lời. Bài họa dưới đây làm sau khi bài đố đăng gần một năm


Đố Vui

Xếp nửa vầng trăng đặt giữa vườn
Kỳ hoa dị thảo ngát muôn phương
Chị Hằng thơm phức mùi trinh nữ
Chú Cuội ngọt dòn vị nếp hương
Nước mắt Long vương hòa tỏi ớt
Cây dù Thổ địa ườp tiêu đường
Vừa ăn vừa hít... phàm phu thế
Sì sụp xong rồi... lại vấn vương...

Trúc Giang

Hihihiii...
Hổng biết mà nghe cũng... phát thèm
Thôi thì ráng thử đoán mà xem
Nếu ngay phong phóc thì ta thưởng
Vừa rượu vừa Trăng cả ... hủ hèm



Bánh Xèo Đãi Khách

Đãi khách Ca Li món bánh vườn
Rau mua "đầu mối" rẻ vô phương
Cải xanh húng diếp còn non mướt
Tép giá nấm hành thoảng vị hương
Chảo nóng bột xèo kêu áo áo
Bánh vàng xạn sẫy tróc đường đường
Phần ai nấy đớp "không giao nói"
Bóc hốt chứ đừng kiểu đế vương

NhàQuê





GT001- Bài Thơ Đầu Tiên

GT001:Giai thoại- Kỷ niệm về bài thơ đầu tiên
viết khoảng năm 2005, đó là bài "Nỗi Lòng" dưới đây, sau khi có trên 20 lần sửa tới lui !


Ông Giáo Về Hưu

Tặng PHD

Một đời dạy học: Bốn mươi năm
Phút chốc về hưu! Trọn kiếp tằm!
Dạy Tiểu, dạy Trung: Anh với Pháp
Làm thầy, làm Hiệu: Hán rồi Văn
Tiếng thơ gợi nhớ đời dâu bể
Men rượu vờ quên chuyện thế nhân
Bao khách sang sông... đời vạn nẻo
Chạnh lòng như thiếu kẻ tri âm!

T Thu


Tạm họa: Ông Giáo về Hưu

Vào cuộc trần ai sáu chục năm
Bốn mươi mùa Hạ nghiệp tơ tằm.
Môn Anh chưa trọn sang môn Pháp,
Lớp Hán còn vương nhớ lớp Văn
Viết tạm câu thơ cho thế hệ
Tiêu dần tuổi tác với tha nhân
Sang sông, có hỏi ông đò ấy
Tri kỷ ai người đến phối âm?

Phan Hữu



Kính họa: Tiễn Thầy Về Hưu

Một mái chèo buông: Bốn chục năm
Thoáng như giấc điệp kiếp ươm tằm!
Pháp, Anh đưa khách sang bờ mộng
Hán, Việt khơi hồn động nét Văn
Nước bạc sầu vương chân lữ thứ
Rượu nồng hoài cảm ý thi nhân
Tà dương bến vắng ông đò ấy
Sóng vỗ đôi bờ mãi vọng âm.

Minh Thu



Nỗi Lòng

(Họa Nguội)

Ngày lại ngày qua năm tiếp năm
Ăn dâu xứ lạ khổ thân tằm
Bao phen cõng tuyết: mơ miền nắng
Mấy lượt qua trường: nhớ chốn văn
Ðâu quản hơi tàn thân thất quốc
Cam đành xa xứ kiếp thuyền nhân
Ơn đời trót nhận làm sao trả ?
Xin lắng nghe người mỗi sắc âm!

NhàQuê

Lời phê của người bạn thân:
Ông NQ ơi,
- Trước hết xin khâm phục ông "bá bang võ nghệ". Hôm nay ông ló mòi văn chương thơ phú ra với đời, tôi không dám làm ông cụt hứng, sợ ông buồn ông nghỉ chơi bentrehome, thì còn ai post bài lên cho tui đọc. Nhưng xin ông nghiên cứu lại niêm luật vần đối của thơ Đường, có vài chỗ chưa chỉnh đó. Dẫn chứng một vài thí dụ: "ngang lưng" không đối với "hai lượt". "Nắng cũ" không đối với "bạn văn". Câu hai nơi chữ "kiếp" phải là vần Bằng chứ?.
Thôi hôm nào rảnh nhờ Phan Huynh post lên đây bài dạy cách làm thơ Đường nhé. Tôi không dám làm thơ Đường vì nó khó làm Đúng và làm Hay. Nay thấy ông bắt đầu sáng tác Đường thi tôi mừng lắm, vì Ý đã đạt rồi, chỉ cần sửa Lời lại cho chỉnh là "tôi cho ông 19/20 đó" .