087- Nhìn Tàu Rời Bến Viễn Du
Ta đứng trên bờ chiều chúa nhật
Con tàu tách bến đến dững dưng
Những sắp đi qua muôn hải lý
Trời mây và biển vẫn điệp trùng
Biển rộng có lần đã vượt qua
Hải âu đôi lúc lượn la đà
Giữa khoảng chơi vơi... chim bạn thiết
Bao năm hình ảnh chẳng phai nhòa
Nếu còn trở lại biển xa xăm
Vốc lên một bụm nước xanh chàm
Săm soi trong đó từng hạt nhỏ
Coi có bóng hình bạn biệt tăm
Mỗi lần nhìn chuyến tàu nhả khói
Còi vang bẻ gãy sóng bạc đầu
Ta hay quanh nghĩ về đi đến
Từng đoạn qua rồi bến tới đâu
NhàQuê
Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2008
HH087- Nhìn Tàu ...
HH086- Vẫn Là
Sợi phai nối kết thêm dàiCột vòng nỗi nhớ ngày ngày thương mong
Đêm đêm nghe gió thoảng song
Tưởng ai trở gót phiêu bồng về qua
Thăm chốn xưa ngắm trăng tà
Chảy từng vàng thắm mượt mà lên vai
Ai nhìn sâu tân mắt ai
Hởi giây phút ấy có hoài trong nhau
Nghe chung quanh những nhiệm mầu
Đôi mi vừa khép chờ trao nồng nàn
NhàQuê
HH084- Từ Chuyến ...
Cứ dặn lòng coi đây đời thu hẹp
Có gập ghềnh mô mấp có chông chênh
Có cao nhân luôn khuôn vàng thước ngọc
Có tiện bần đạp giẫm mọi trườn lên
Cảm ơn Miếu Đền truyền trao nghị lựcNếu ... thì ... bẫy sập nghiền nát tàn hơi
Nẻo gian nan vách nghiêng nước xoáy
Nhiệm mầu kia sáng giới giữa chơi vơi
Những mong đợi gió yên con sóng lặng
Hết âu lo nhân thế chuyện đời thường
Phong kín hết gởi chuyến tàu dĩ vãng
Giữ lại thôi bông hoa ngát yêu thương.
NhàQuê
ĐXH040- Nhắn Vu Vơ
Nhờ dòng xướng họa kết tình thâm
Lấy chữ giao lưu giữ miệng câm
Mượn lẻ ôn hòa xoa bĩ cực
Trao lời lịch sự luận thăng trầm
Manh lòng đố kỵ làm hư tánh
Bẻm mép thị phi khiến nhọc tâm
Trọn kiếp ba hoa phường hạ tiện
Đời sau hỗng ngọng cũng cà lâm
Đồng Lão
ĐXH040- Nhắn Vu Vơ
Nhắn gởi vu vơ lại thúy thâmAi người “trúng chưởng” cũng đành câm
Ôn hòa chữ nghĩa nào đoan cực
Nhã nhặn lời văn vốn tỉnh trầm
Đoán định ngôn từ suy ý tánh
Truy căn kiểu cách biết can tâm
Chơn nhơn khác hẳn phường ti tiện
Dẫu đứng chung cùng bọn khấu lâm
NhàQuê
ĐXH039- Cơ Duyên
Vẫn đứng chờ em cuối nẻo đường
Cõi này đắm mãi chữ yêu đương
Hồn mê tha thiết theo miền nhớ
Tâm rũ mơ hồ đến cõi thương
Lệ ướt chưa vơi niềm vọng tưởng
Môi khô chẳng bớt nỗi sầu vương
Vì đâu em hỡi , tình rời bến
Day dứt đời nhau khúc đoạn trường
Đông Hòa, 04.10.07
ĐXH039- Cơ Duyên
Lang thang dạo Quán ngoạn thơ Đường
Trộm ngắm bao nhiêu bậc đại đươngBởi lẽ ghiền văn xa cứ nhớ
Vì chưng mến chữ vắng càng thương
Tao nhân bút họa hoài tơ tưởng
Mặc khách vần gieo những vấn vương
Tự sánh thuyền nan may thấy bến
Bằng đâu phượng thắm rực sân trường
NhàQuê
ĐXH038- Tội ....
Quan hà vạn dặm bước tha phương
Khắc dấu điêu linh thảo mấy chương
Vận nước lao đao than vắn đoạn
Tình nhà lận đận khóc miên trường
Thương làn tóc bạc lìa nguyên quán
Tội đám da vàng mất cố hương
Lắng tiếng Âu Cơ pha ngoại tộc
Niềm đau trăn trở kính tham tường
Đồng Lão
ĐXH038- Tội Đám Da Vàng
Lão Bá ”TâmTình” gởi bốn phươngXin hầu ý kiến bậc văn chương
Đành lìa đất mẹ nào vui thú
Phải bỏ quê cha luống đoạn trường
Góc biển ngày dài tơ tưởng nước
Chân trời tháng lụn cảm hoài hương
Ngàn thương vạn nhớ lòng luôn tỉnh
Mắt Thánh thưa che chuyện tỏ tường
NhàQuê
ĐXH037- Khó
Đếm bước thanh xuân ngồi ngẩm lại
Vui sao cái thưở còn ngây dại
Say sưa tắm giữa nhánh sông tình
Đắm đuối ngâm trong dòng suối ái
Cứ ngỡ duyên kia sẽ vẹn toàn
Nào hay phận ấy hoài mong mãiRồi khi thấy lại sắc màu xưa
Anh hóa Lão Đồng em Lão Thái
Đồng Lão
ĐXH 037- Khó
Lắng đọng tâm tư suy kỹ lại
Đường đời khó biết khôn hay dại
Tâm ghi cốt khắc nghĩa ân tình
Ý vẹn lòng chung duyên luyến ái
Cõi tục tìm sao được mỹ toàn
Non tiên liệu có an vui mãi
Cương Thường giữ đạo tự ngàn xưa
Chí vững gan bền leo đỉnh Thái
NhàQuê
ĐXH036- Thế Đó
Núi mùa thu
Ngọn gió trời thu thổi nhẹ vèo
Lá vàng lác đác rớt quăn queo
Đèo quanh mấy lối người thưa thớt
Bướm lượn đôi bầy cảnh vắng teo
Sáng đến mây hồng dừng lững đững
Chiều về sương bạc xuống mờ theo
Nhà ai vách núi cheo leo quá!
Vượt dốc tiều phu quải rựa trèo
Tía Tô
Qua thời pháo tấp đạn vì vèo
Xác ngỗn thây ngang cháy xém queo
Mái lá làng xưa nhà lớt thớt
Đường mòn xóm cũ ngỏ buồn teo
Vầng dương ước vọng lên đừng đững
Ánh sáng kỳ mong tiếp nối theo
Tái lập hòa bình trông đợi quá
Ngăn chi vách đứng dễ ai trèo
NhàQuê
ĐXH035- Đoán Tác Giả
Vui hòa thơ
Vui thơ xướng họa bạn đường xa
Nào phải lo chi trẻ với già
Lắm lúc họ tên còn giấu diếm
Nhiều khi địa chỉ cũng lơ là
Trắc bình có lỗi cùng thông cảm
Ý tứ chưa hay vẫn hợp hòa
Thi sĩ ngàn xưa âu cũng thế
Tâm hồn thanh thản chẳng riêng ta
Tía Tô
ĐXH035- Đoán Tác Giả
Vầng thơ gởi mạng tự phương xa
Lúc mới nào đâu biết trẻ già
Ngẫm kỹ lời văn ngờ có phải
Thầm suy cú pháp ngợ chăng là
Suy ra cụ Tía người sông Trúc
Chốt lại Nhà Thơ đất An Hòa
Tự chấm cho mình mười điểm đoán:
"Văn phong thể hiện rõ lòng ta"
ĐXH034- Ba Thập Kỷ
Ngậm Ngùi
(Thơ Tự Do)
Nhàn du thong thả tạ đất trời !
Nợ nần đã trả mấy Xuân trôi
Thời gian còn lại cùng năm tháng
Ngẫm nghĩ chuyện xưa của một thời !
Đất nước Quê hương trời yêu dấu !
Chan hoà mặn ngọt thấm bờ môi
Can qua chuyện cũ còn in dấu !
Nét hằn trên cỏ , áng mây trôi .
BàGiàNhàQuê CôEm66
ĐXH034- Đã Ba Thập Kỷ
Vạn lý tha hương lạ đất trời
Non xanh núi biếc nước sông trôi
Ru lòng tỵ khách quên ngày tháng
Dỗ giấc thuyền nhân đếm khắc thời
Một bước xa lìa mờ mịt dấu
Muôn trùng cách trở nghẹn ngào môi
Tàn chinh những tưởng nhà xum họp
Chạnh kiếp quê người sống giạt trôi
ĐXH033- Vấn Cụ ...
Chúng bảo rằng ta lảng trí rồi!
Không đâu...ta chỉ thích đi chơi
Tham quan xóm lạ nhìn hoa cỏDạo cảnh đường xa ngắm đất trời
Sáng bước lang thang tìm nắng đến
Chiều ngồi thờ thẫn đón mây trôi
Chẳng màng thế sự ai thương ghét
Cuộc sống riêng mình vẫn thấy vui!!!...
TíaTô
ĐXH033- Vấn Cụ Tía Tô
Nghe ra Cụ đã cửu tuần rồi
Cẩn thận đâu nào dám bỡn chơi
Dưới thấp mong tròn thân phận cỏ
Trên cao nguyện hợp lẽ cơ trời
Tuần hoàn trật tự dần xoay đến
Vận chuyển luân lưu tiếp thuận trôi
"Giận Sợ Thương Mừng Yêu Muốn Ghét"
Qua rồi Cụ có cảm đời vui ?!?!







